Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 3: Thành phố A
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đàm Gian, cậu với Kha Phàm đi đâu mà lâu thế?"
"Đúng đó, bọn tớ đợi đến đỏ hết cả mặt rồi đây này! Ê, đừng nói là chạy đi đâu đó với Kha Phàm mà lén lút hôn nhau đấy nhé?"
Người lên tiếng là một chàng trai mặc áo thun màu tím neon lòe loẹt. Theo lời 001, cậu ta là một thành viên trong nhóm thám hiểm nhỏ này, tên là Khâu Điền.
Nhà Khâu Điền làm ăn trong ngành khai thác than, vốn là tay trắng dựng nghiệp, hiện tại có chút tiền tài. Người nhà lại vô cùng nuông chiều đứa con trai độc nhất này, khiến cậu ta trở thành kẻ ngang ngược, chẳng coi ai ra gì.
Giờ phút này, cậu ta mở miệng không chút kiêng dè, ánh mắt tràn đầy ác ý lướt từ gương mặt Đàm Gian xuống dưới: "Ê, bị hôn đến mức này luôn sao? Trên mặt còn in dấu rõ mồn một thế kia, sợ bọn tớ không biết à?"
Khâu Điền cười cợt nhả, giơ tay định chạm vào mặt em.
"Thích hôn hả? Tiểu Đàm, cho anh đây hôn thử xem nào..."
Lời trêu chọc trắng trợn khiến hàng chân mày thanh tú của Đàm Gian khẽ nhíu lại. Hệ thống nói họ là bạn bè, nhưng em không hề thích người này.
Em vừa định giơ tay đẩy cậu ta ra thì bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm thiết.
"A—— Ai ?"
Khâu Điền bị đấm một cú khiến cậu ta loạng choạng lùi về sau mấy bước. Giờ phút này, cậu ta đang ôm mặt lảo đảo đứng không vững, nhưng ánh mắt tức giận sau khi nhìn thấy người vừa ra tay lại đột nhiên co rụt lại một chút.
"Anh Phàm, đừng giận mà, đừng giận, đều là anh em cả..."
Có người lập tức chạy tới hòa giải. Đàm Gian nhanh chóng nhận ra cái tên vừa được nhắc đến, liền ngẩn người, sau đó ngẩng đầu nhìn lên.
Là Kha Phàm.
Dường như nhận ra ánh mắt của em, Kha Phàm nhướng mày, khóe môi cong lên nụ cười rạng rỡ, để lộ một chiếc răng nanh nhỏ tinh nghịch.
Rõ ràng hai người chỉ tầm tuổi nhau, nhưng Kha Phàm lại cao hơn em hẳn một cái đầu.
Mái tóc vàng óng hơi dài được buộc hờ một lọn nhỏ bên má, đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm, khi nhìn ai đó luôn khiến người ta có cảm giác anh rất si tình. Nhưng trên vành tai lại xỏ một hàng khuyên, cứ như cố tình khoe ra rằng tính cách anh tuyệt đối chẳng hiền lành gì.
Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Đàm Gian, không chút tiếng động kéo em ra sau lưng mình.
Kha Phàm cất giọng chậm rãi, âm điệu vừa lười biếng lại vừa có vẻ thanh tao khó tả.
"Dám lấy tao ra đùa giỡn à? Chán sống rồi sao?"
Rõ ràng gương mặt anh vẫn treo một nụ cười, nhưng khi đôi mắt xanh u lạnh kia quét qua đám người phía sau, cả bọn lập tức nín thở, không ai dám lên tiếng.
Bầu không khí tĩnh lặng trong vài giây.
Đột nhiên, một ly trà sữa ấm được nhét vào tay Đàm Gian.
Người vừa nãy còn lạnh mặt dọa nạt đám người kia giờ đã nghiêng người tới, mái tóc vàng lướt nhẹ qua làn da trắng nõn bên má em, gây ra cảm giác nhột nhạt.
Kha Phàm cọ nhẹ vào em, động tác thân mật như một chú chó lớn đang đòi được cưng nựng, giọng điệu đầy vẻ đáng thương.
"Anh chạy khắp mấy con phố mới tìm được quán trà sữa đấy... Còn mua đúng vị pudding em thích nhất nữa chứ..."
Đàm Gian cầm ly trà sữa trong tay, có chút bối rối nhìn Kha Phàm. Dáng vẻ này của em vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Em mím môi, đôi môi mềm mọng khẽ phồng lên, trông thật đáng yêu, khiến lòng người không khỏi ngứa ngáy.
Đàm Gian nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó đôi mắt long lanh nhìn hắn, lễ phép nói: "Cảm ơn anh, Kha Phàm."
Giây tiếp theo, một nụ hôn ấm áp, ướt át liền đặt xuống bên má em.
Kha Phàm cong môi cười khẽ: "Phần thưởng."
Lúc này, hệ thống 001 — vừa mới thoát khỏi giới hạn của cốt truyện — bỗng gào thét vang trời.
[Aaaaa! Đồ đàn ông thối tha!!! Ai cho anh dám hôn ký chủ của tôi hả!!! Trời đánh, bảo anh ta mua trà sữa cho bảo bối của tôi đã là phúc phận của anh ta rồi! Anh ta còn dám hôn!!!]
Đàm Gian chớp mắt ngây ngốc. Dù không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn dáng vẻ của 001, có vẻ nó đang cực kỳ tức giận.
Em dè dặt dỗ dành quả cầu ánh sáng nhỏ của mình: "Vậy... Vậy tôi trả trà sữa lại cho anh ấy nhé?"
[Không được! Hôn thì cũng hôn rồi! Không uống thì lỗ đấy!]
"Ồ..."
Đàm Gian ngoan ngoãn gật đầu. Ly trà sữa trong tay em đã được cắm sẵn ống hút. Để tránh bị lỗ, em liền cúi đầu, uống một hơi thật lớn.
Ngọt quá!
Hai má em phồng lên, đôi mắt cong cong tràn đầy vẻ thỏa mãn.
Em thích thế giới bên ngoài bệnh viện lắm!
(,, • ω •,,) ♡