Mưa dai dẳng: Tắm gội sạch sẽ (1)

Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Mưa dai dẳng: Tắm gội sạch sẽ (1)

Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc Đàm Gian bị Lâm Giản Hoàn ghì chặt eo, đẩy cậu lên mặt bàn lạnh lẽo, những giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mi vẫn chưa kịp khô.
Đôi mắt xinh đẹp đỏ hoe, như một chú chuột nhỏ hoảng sợ, ngây ngốc trợn tròn mắt nhìn hắn, đến cả phản kháng cũng không có, cứ thế dễ dàng bị giữ chặt trên mặt bàn.
Làn da trơn mịn dưới ánh sáng, phản chiếu trên vân gỗ đỏ sẫm, trắng đến mức gần như phát sáng.
Sắc mặt Lâm Giản Hoàn không hề thay đổi, vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như thường, nhưng đồng tử lại dựng đứng như dã thú, tỏa ra sự hưng phấn quỷ dị khiến người khác rợn gáy.
Hắn hơi cúi người, hoàn toàn bao bọc thiếu niên xinh đẹp trên bàn trong vòng tay mình. Đôi mắt sẫm màu như hồ sâu không thấy đáy, tĩnh lặng nhìn thẳng vào Đàm Gian.
Cặp kính bạc trên sống mũi hắn vẫn sạch sẽ bóng loáng, không vương một hạt bụi. Bộ vest trên người không một nếp nhăn, ánh mắt bình tĩnh như một cỗ máy đã được lập trình chính xác.
Nhưng những lời thốt ra lại chẳng hề đoan chính chút nào.
"Đến sớm quá nhỉ, Tiểu Đàm."
"Ta còn tưởng em sẽ không tìm ta nữa cơ."
Giọng nói nghe có vẻ đáng thương, nhưng lực tay ghì chặt Đàm Gian lại chẳng hề giảm bớt.
Lâm Giản Hoàn ghé sát hơn, thân mật áp trán mình vào trán cậu, hơi thở hòa quyện vào không khí. Chỉ cần hé môi, tựa như có thể nếm được mùi hương thoang thoảng trên làn da cậu.
Những ngón tay lạnh lẽo vuốt nhẹ lên gáy mềm mại, giọng hắn vẫn thản nhiên như cũ, nhưng trong đôi mắt ấy lại ngập tràn cơn điên cuồng đang cuộn trào.
Trên người hắn là chiếc áo blouse trắng tinh tươm, nhưng bên dưới vạt áo, lại là những xúc tu dài mềm như dải lụa, mang sắc xanh lam rực rỡ như hải quỳ, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt.
Chúng dịu dàng quấn quanh cổ chân trần của Đàm Gian, lặng lẽ lướt lên cao hơn, quấn lấy chân cậu, len lỏi vào giữa hai đùi.
Đàm Gian ngồi bất an trên mặt bàn, bị buộc phải đối diện với ánh mắt của Lâm Giản Hoàn.
"Kết quả là em lại ngoan ngoãn ngồi dưới gầm bàn chờ ta về, trên người còn dính đầy bùn đất không biết từ đâu ra nữa."
Nửa gương mặt Lâm Giản Hoàn chìm trong bóng tối, biểu cảm không thể nhìn rõ.
"Phải tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ đồ khác."
Những xúc tu mềm mại như cánh hoa quấn quanh cậu, dần dần lướt lên cao, cho đến khi tấm áo mỏng trên người cậu bị nhấc lên hoàn toàn.
Hai nụ anh đào phớt hồng lộ ra giữa không khí lạnh lẽo, vì sợ hãi mà càng trở nên run rẩy.
Đàm Gian mơ hồ nghĩ, tắm rửa không phải như thế này, ít nhất thì cũng không phải bị một con hải quỳ xấu xí liếm từ đầu đến chân như thế.
Nhưng xúc tu của Lâm Giản Hoàn lại dịu dàng quá mức, dịu dàng đến mức khiến cậu giống như con ếch bị đun trong nước ấm, biết rõ hắn đang từng chút xóa đi ranh giới cuối cùng của cậu, nhưng vẫn không nhịn được mà khe khẽ rên lên vì thoải mái.
Xấu hổ quá...
Đàm Gian cắn chặt môi, gương mặt trắng nõn cũng không kìm được mà ửng đỏ. Cậu yếu ớt nhấc chân, khẽ đá mấy sợi xúc tu đang quấn lấy mình, đôi mắt long lanh ánh sương mù trừng trừng nhìn Lâm Giản Hoàn, kẻ đang nhàn nhã thưởng thức cảnh tượng trước mắt.
Mãi đến khi từng đầu ngón tay cũng bị vây kín cuốn lấy, trên khuôn mặt lạnh nhạt của Lâm Giản Hoàn mới hiện lên ý cười thỏa mãn.
Hắn đưa tay luồn xuống dưới đầu gối cậu, nhẹ nhàng nâng lên.
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng nay lại ánh lên một tia điên cuồng đầy thỏa mãn.
Đây là con mồi của hắn, là tiểu Đàm của hắn.
Lâm Giản Hoàn thấp giọng, ngay cả phần đuôi câu cũng nhiễm chút sung sướng không cách nào che giấu: "Tắm xong rồi thì phải thay đồ, Tiểu Đàm, ta đã chuẩn bị rất nhiều cho em..."
Ngón tay trắng bệch ấn lên cửa tủ, sau đó mạnh mẽ kéo ra.
Bên trong chiếc tủ gỗ đỏ bên cạnh giá sách của Lâm Giản Hoàn, hàng hàng lớp lớp đều là những chiếc vòng cổ và xích bạc tinh xảo, kế bên là những bộ váy xinh đẹp được xếp gọn gàng—
Những chiếc váy ngắn đến mức chỉ cần Đàm Gian mặc vào, nhất định sẽ để lộ phần eo thon trắng nõn, đủ để Lâm Giản Hoàn dễ dàng nắm trọn trong tay.
Điều đáng sợ nhất chính là, Lâm Giản Hoàn vẫn luôn bám theo cậu, nghiêm túc kéo nhẹ vạt áo sơ mi, cúi đầu tựa lên vai cậu, bộ dạng như một con chó điên không biết làm nũng nhưng lại muốn nhào vào chủ nhân.
Ngón tay lạnh buốt đặt lên sau gáy Đàm Gian, trên gương mặt nghiêm túc lại thốt ra những lời chẳng chút liêm sỉ. "Tiểu Đàm, em mềm thật đấy."
Hắn cọ nhẹ chóp mũi lên gáy cậu, cảm nhận làn da ấm áp dưới đầu ngón tay, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.
"Cũng thơm nữa."
Đàm Gian khó chịu giãy giụa một chút, nhưng rất nhanh lại bị ghì chặt trước tủ quần áo, giọng nói của Lâm Giản Hoàn lướt qua tai cậu, mang theo vẻ trêu chọc khó lường.
"Dù có mềm hay thơm đến đâu, tắm xong mà không mặc đồ cũng sẽ bị lạnh đấy."
Lâm Giản Hoàn giữ cằm cậu, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ thắm, giọng khàn khàn dụ dỗ.
"Thế nên, mặc cho anh xem đi, được không?"