Bạo Quân Nam Hậu
Chương 15: Về Kinh
Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Thủy Tích
Bên này, Trần phi có vô số suy đoán về Tuyên Hằng Nghị, nhưng bên kia, Triệu Dục Vũ lại cảm thấy lo lắng cho Trang Tử Trúc.
Ngày đó, khi Triệu Dục Vũ nghe tin Tuyên Hằng Nghị định lập Trang Tử Trúc làm hậu, anh liền im lặng rời khỏi nơi ấy, thậm chí quà tặng định trao cho Trang Tử Trúc cũng bị cất lại vào trong áo.
Triệu Dục Vũ có suy nghĩ riêng: Trang Tử Trúc có thể trở thành giai nhân cao quý nhất thiên hạ, đương nhiên sẽ sung sướng hơn khi ở bên cạnh một võ quan nghèo hèn. Sau khi nước mất, anh không còn làm thủ lĩnh Ngự lâm quân nữa, chỉ là một viên quan nhỏ tuần tra hoàng thành. Kể cả cha anh cũng đã từ chức về nhà, không còn là Tể tướng như trước.
Vì vậy, lần trước Trang Tử Trúc hẹn gặp, Triệu Dục Vũ cũng không đến. Anh chỉ gửi quà nhưng không để tên, để tránh Hoàng Đế—chồng tương lai của Trang Tử Trúc—sinh nghi.
Thế nhưng hai tháng trôi qua, tin tức lập hậu vẫn chưa lộ ra. Lại thêm bức thư Trang Tử Trúc gửi người mang tới chỉ nói mình được bổ nhiệm chức quan nghiên cứu vũ khí, ăn ngon ngủ yên, chẳng hề nhắc đến chuyện hôn sự. Lúc đó Tuyên Hằng Nghị nói muốn lập hậu, nhưng đến bao giờ mới thực hiện? Đôi khi, Triệu Dục Vũ lại nảy sinh ý định vào kinh thăm Trang Tử Trúc, nhưng bị công việc trói buộc, gia đình lại mong anh phục hồi chức vị.
Người con gái từng được anh ngưỡng mộ từ thuở thiếu thời nay xa tận chân trời, Triệu Dục Vũ chỉ có thể dựa vào ba bức tranh Trang Tử Trúc tự vẽ tặng để hồi tưởng những năm tháng xưa cũ.
Anh vừa trở về nhà sau buổi tuần tra, định lấy bức họa ra ngắm nhìn nhớ người, thì phát hiện thứ mình trân trọng đã biến mất. Anh cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi, đúng lúc đó mẫu thân bước vào, đưa cho anh một tập ngân phiếu dày cộm.
Bà ngồi xuống ghế, nói: "Ta biết con đang tìm gì. Những bức họa của Thanh Trúc Xá Nhân, ta đã bán hết để đổi lấy cái này rồi."
"Mẫu thân thật sự đã bán tranh của hắn sao?" Triệu Dục Vũ không tin nổi. "Hắn đã ra đi, suốt mấy năm trời con đi bán tranh dùm hắn, thế mà hắn chẳng tặng con chút công lao nào. Chỉ để lại bốn bức tranh, quả thật quá ít. Người ta biết không, hầu hết quan viên Chương Quốc đều muốn bỏ tiền ra mua tranh của hắn đấy. Lần này nhân bán tranh, mẫu thân còn giúp con mưu cầu thăng quan tiến chức, con phải biết quý trọng chứ."
Triệu Dục Vũ run rẩy môi: "Mẫu thân dùng tranh của hắn để giúp con mưu cầu danh lợi? Chức quan này, con thà không có."
"Tiểu Vũ, ngươi không phải trưởng tộc nên không biết gia cảnh khó khăn thế nào! Mẫu thân ta gánh vác căn nhà này vất vả biết chừng nào! Phụ thân ngươi là Tể tướng triều trước, hai tay trắng, chẳng biết mưu lợi cho mình, mọi chi tiêu đều lấy từ hồi môn của mẫu thân! Trước kia phụ thân ngươi còn có bổng lộc, giờ đây đệ đệ ngươi phải xuất giá, cữu cữu ngươi phạm tội cũng cần lo liệu..."
Đến nước này, Triệu Dục Vũ chẳng còn tâm trí nghe hết, chỉ nghĩ đến Trang Tử Trúc ở Chương Quốc giờ đang làm gì, đã quen thức ăn nơi đây chưa, cuộc sống có sung túc hơn đạo quán ngày trước không. Hoàng Đế muốn lập hắn làm hậu, sao còn chậm trễ không hành động?
Trang Tử Trúc được Triệu Dục Vũ nhớ nhung ngày đêm, cuộc sống y lại sung túc và vui vẻ hơn tưởng tượng.
Trước khi rời Tiêu Quốc, Trang Tử Trúc cố tình bảo Mặc Thư mua vô số món ngon ở Tiêu Quốc mang theo, nghĩ rằng sau này sẽ ít cơ hội thưởng thức. Thế nhưng ngay ngày đầu tiên đến Hỏa khí doanh, thức ăn nơi đây đã khiến y kinh ngạc.
Ngoại trừ đầu bếp Chương Quốc quản lý ẩm thực, Hỏa khí doanh còn có đầu bếp từ Tiêu Quốc, khẩu vị hầu như chẳng khác gì quê nhà. Mỗi ngày đều có người mang bánh táo đỏ và điểm tâm yêu thích của Trang Tử Trúc tới, ngọt ngào không thua kém gì món mua về.
Ai bảo Chương Quốc năm nào cũng đói rét? Họ vừa sửa đường sá thông thương, lại có đủ mọi món ngon trong kinh thành. Trang Tử Trúc ăn chẳng hết.
Thoả mãn chuyện ăn uống, Trang Tử Trúc bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu hỏa khí, hoàn thành bổn phận thần tử. Do thuốc nổ dễ bén lửa gây nổ, vô cùng nguy hiểm, nên vừa nhậm chức, Trang Tử Trúc đã ban hành loạt quy định an toàn bắt thợ thủ công nghiêm ngặt tuân thủ. Trước khi chế tạo, y cho mọi người tận mắt chứng kiến uy lực của thuốc nổ nhằm nâng cao cảnh giác, sau đó tổ chức huấn luyện an toàn, giảm thương vong không đáng có xuống mức thấp nhất.
Mặt khác, khi Trang Tử Trúc giới thiệu cấu trúc đại pháo cho mọi người, khiến họ không khỏi khâm phục. Y khiêm tốn học hỏi, cùng thợ thủ công bàn luận cải tiến. Nhờ sự hậu thuẫn toàn lực của Tuyên Hằng Nghị, cứ đòi tiền là được tiền, đòi người là được người, sau hàng chục lần thí nghiệm, cuối cùng cũng chế tạo thành công một khẩu pháo có thể chống chọi tuyết đông rét lạnh, bắn tan tành khối đất cao bằng người.
Khi pháo nổ, tiếng vang chấn động núi rừng, chim hoảng sợ bay lượn trên bầu trời. Hỏa khí doanh cách kinh thành không xa, nên kinh thành nhiều lần nghe thấy tiếng nổ lớn, tưởng là sấm giữa trời nắng.
Ngoài pháo, Trang Tử Trúc còn tự chế cho mình một khẩu súng đồng, thiết kế an toàn hơn súng cũ, không cần kíp nổ, chỉ để phòng thân.
Trang Tử Trúc sai người báo tin thành công tới Tuyên Hằng Nghị, hôm sau hắn đã tức tốc chạy đến. Nhìn khẩu pháo băng núi diệt địch, niềm vui không thể tả, khuôn mặt hắn tươi cười hơn cả Trang Tử Trúc, không còn vẻ cứng nhắc như trước.
Khi Tuyên Hằng Nghị vui sướng, toàn bộ quan viên và thợ thủ công trong Hỏa khí doanh đều được thưởng. Thậm chí, hôm ấy hắn còn ở lại cùng Trang Tử Trúc dùng bữa.
Trong lúc ăn, Tuyên Hằng Nghị cười nói: "Đại pháo đã chế tạo thành công, chuyện tiếp theo giao cho thợ thủ công là được. Tử Trúc nên nghỉ ngơi một thời gian, về kinh thành qua đông không? Nhân lúc trời chưa lạnh, khu vực săn bắn hoàng gia sẽ tổ chức đông săn. Tử Trúc có muốn tham gia không?"
Trang Tử Trúc suy nghĩ, đáp: "Hiện tại Hỏa khí doanh đã ổn định, ta không cần phải đích thân chế tạo nữa. Nhưng thật lòng, ta không biết săn thú. Kéo cung bắn tên thì được, nhưng bắn không trúng, lại thêm yêu cầu phải cưỡi ngựa bắn, ta càng không thể."
Tuyên Hằng Nghị dụ dỗ: "Tử Trúc không biết cũng chẳng sao, trẫm có thể săn. Trẫm muốn ngươi vẽ cho trẫm một bức thiên tử săn thú, lấy con mồi săn được đổi lấy họa của ngươi, thế nào?"
Hoá ra hắn muốn xem ta vẽ tranh! Trang Tử Trúc vốn say mê vẽ kết cấu hỏa khí, linh kiện, lâu lắm rồi không thả lỏng cầm bút. Nếu đại pháo đã chế tạo thành công, y cũng có thể đi du ngoạn khắp nơi, thậm chí về kinh thành tránh đông lạnh giá.
Khi Trang Tử Trúc nhậm chức, ngoài triều phục, còn được ban một tòa nhà. Nhưng y vừa đến kinh thành liền nhận chức vào ở Hỏa khí doanh, chẳng có dịp về nhà. Lợi dụng mùa đông sửa sang nhà cửa đón Tết cũng là ý hay.
Ai ngờ Tuyên Hằng Nghị lại nói: "Gia đình Tử Trúc cũng vừa lên kinh, trẫm đã sắp xếp họ ở ngoại thành. Nghiên cứu thành công đại pháo, công lao của ngươi lớn nhất, không biết ngươi muốn ban thưởng gì? Trẫm nhớ Lục đệ của ngươi thuở nhỏ anh hùng, mười hai tuổi đã mặc áo giáp ra trận, trẫm sẽ phá lệ cho hắn vào Quốc Tử Giám học, không biết phẩm hạnh hắn thế nào?"
Trang Tử Trúc ngẩn người, thẳng thắn nói: "Từ nhỏ Tử Trúc cùng mẫu phi ít khi ra khỏi cung, sau bị đưa đến đạo quán tu hành nhiều năm, chỉ gặp Lục đệ vài lần trong yến tiệc xuân. Chẳng bằng khi đến biệt trang, thần sẽ thay bệ hạ khảo sát hắn?"
Trang Tử Trúc chẳng có chút ấn tượng nào về Lục đệ, nhưng mẫu thân lại rất hâm mộ hắn, phụ hoàng già yếu lại có con nối dõi nên mọi người đều sủng ái Lục đệ. Hắn tính tình ương ngạnh ngạo mạn, lại sinh lòng căm ghét với những đứa trẻ không phải do Hoàng hậu sinh. Lục đệ từng ném ấm trà vào trán Trang Tử Trúc, mắng y là đứa trẻ do kỹ nam sinh ra.
Lời lẽ ấy xuất phát từ miệng đứa trẻ, chắc hẳn học từ người lớn. Giờ đây, Lục đệ tự cho mình là điện hạ, thoắt biến thành hoàng tử mất nước bị giam lỏng, còn Trang Tử Trúc lại là đại thần thân cận của Hoàng Đế, chưởng quản doanh trại chế tạo vũ khí quân sự bí mật. Lúc đến thăm biệt trang, không biết tính cách Lục đệ sẽ như thế nào, nhưng biểu tình của phụ thân y chắc hẳn sẽ còn xuất sắc hơn.
Nghĩ đến đây, Trang Tử Trúc nở một nụ cười mỉm.