Hai trăm năm sau kỷ nguyên đại tai biến, nơi mà mọi thứ sụp đổ, dị hóa thú hoành hành, và sự sống chỉ là một phép màu. Bạch Dã, một thanh niên từ thế giới cũ, bỗng chốc bị ném vào địa ngục trần gian ấy.
Nhưng Bạch Dã không hề hoảng sợ, bởi lẽ, anh sở hữu một dị năng độc nhất vô nhị: mỗi ngày một phút dừng thời gian, không dùng sẽ được tích lũy! Kể từ đó, Bạch Dã đã "khắc cốt ghi tâm" chân lý bất di bất dịch: thời gian chính là sinh mệnh!
Đối mặt với những Thống Lĩnh tàn bạo nhất Vùng Đất C·hết, Bạch Dã thản nhiên khuyên nhủ: "Ta thật sự không muốn lãng phí thời gian để g·iết các ngươi. Hay là các ngươi quỳ xuống cầu xin, chuyện này coi như bỏ qua?"
Hay khi nhìn Tà Thần gục ngã trong vũng máu, anh lại thở dài thườn thượt: "Ngươi có biết để g·iết ngươi, ta đã lãng phí bao nhiêu thời gian không? Mười giây! Trọn vẹn mười giây! Một đời người có được bao nhiêu cái mười giây chứ!?"
Nhiều năm sau, khi Bạch Dã đã trở thành "Kẻ Hủy Diệt" của kỷ nguyên đại tai biến, một phóng viên hăm hở hỏi: "Thưa ngài Bạch Dã, mọi người đều muốn biết bí quyết thành công của ngài là gì?"
Bạch Dã đáp gọn lỏn: "Trân quý thời gian."
Phóng viên ngỡ ngàng: "Ý của ngài là chúng ta đừng lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, hãy nắm bắt từng phút từng giây để phấn đấu, trân quý hiện tại để kiến tạo tương lai?"
Bạch Dã nhướn mày: "À? Ừm! Đúng, ta chính là ý đó."
Phóng viên tiếp tục: "Kỷ nguyên mới đã đến, nhiều người vẫn còn mờ mịt, không biết phải làm gì. Theo ngài, mục tiêu cuối cùng của con người, rốt cuộc là vì điều gì?"
Bạch Dã, với ánh mắt kiên định, trả lời: "Vì trân quý thời gian."
Một dị năng bá đạo, một triết lý sống "độc lạ Bình Dương", và một thái độ phách lối đến quên cả trời đất. Liệu Bạch Dã sẽ tiếp tục "trân quý thời gian" của mình như thế nào trong thế giới tận thế đầy rẫy hiểm nguy này?
Truyện Đề Cử






