Khoảnh khắc ta vừa mở mắt, điều đầu tiên ta cảm nhận được không phải ánh sáng, mà là bàn tay lạnh lẽo của Ninh Vương đang siết chặt lấy yết hầu. Lời gằn gừ đầy căm ghét xuyên thẳng vào tai: "Khương Yển, Bổn Vương không thích nam nhân!" Sau đó, tất cả chìm vào bóng tối. Nhưng cái chết chưa phải là kết thúc. Từ cõi hư vô, ta chứng kiến một cảnh tượng không tưởng: Kẻ vừa đoạt mạng ta lại tự tay vung xẻng, đào đắp nấm mồ cho chính mình. Và rồi, giữa không gian tĩnh lặng của nghĩa địa, một lời thề điên cuồng, tuyệt vọng vang lên, khắc sâu vào linh hồn ta: "Khương Yển, chỉ cần ngươi sống lại, Bổn Vương nguyện làm nữ nhân!"