Ánh mắt Từ Thanh Hà như thiêu đốt, dán chặt vào tôi không chớp, nóng rực đến nỗi khiến tim tôi giật thót.
Tôi gằn giọng, cố che đi sự run rẩy:
“Nhìn gì mà nhìn? Có thấy ghét không?”
Anh mím môi, sắc lạnh lan tỏa trong từng từ:
“Có thai rồi phải không?”
Tôi bật cười, giọng điệu chua chát, đay nghiến:
“Thấy anh là muốn ói, còn nói gì đến chuyện đó.”
Không khí lập tức đông cứng.
Khuôn mặt anh tối sầm, như bão táp đang chờ bùng nổ.
Truyện Đề Cử






