Bất Thiện Nhân
Chương 1
Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn án:
Ta là một người phụ nữ độc ác, làm đủ chuyện xấu xa.
Phu quân vì thế mà hận ta thấu xương.
Sau khi ta chết, hắn lại mắt đỏ hoe, ngồi trước quan tài ta suốt một đêm.
Trong miệng thì không ngừng lầm bầm:
“Kiếp sau nhớ sống cho đàng hoàng, đừng độc ác như vậy nữa…”
Thật nực cười.
Nếu được làm lại một lần nữa, thì một người phụ nữ độc ác như ta làm sao có thể biến thành người phụ nữ hiền lành? Sau khi sống lại, thủ đoạn của ta so với kiếp trước, chỉ có hơn chứ không kém.
Nhưng lúc này, vì sao vị phu quân luôn phong độ ngời ngời của kiếp trước, lại ân hận rồi?
…
Chương 1
Lý Thu Oánh, đệ nhất tài nữ kinh thành, và ta vốn là đôi bạn thân thiết nổi tiếng trong kinh thành.
Nhưng dạo gần đây, ta luôn né tránh nàng ta.
Thị nữ Tiểu Hồng không hiểu.
“Gần đây Lý tiểu thư thường xuyên tới thăm, sao tiểu thư cứ viện cớ ốm để không gặp?”
Ta lật xem sổ sách, bưng chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm.
“Nàng ta gặp vận rủi, gặp làm gì.”
“Tiểu thư và Lý tiểu thư… chẳng phải là bạn thân tri kỷ sao?”
Ta nhìn những trang sổ sách ghi lại số tiền mà mấy năm nay phụ thân đã âm thầm lấy từ Tống phủ để chu cấp cho Lý phủ, không nén được tiếng cười.
“Không chỉ bạn thân tri kỷ đâu. Ta và nàng ta, còn là tỷ muội ruột.”
Mẫu thân của Lý Thu Oánh là Vương Thanh Liên, mà Vương Thanh Liên lại là biểu muội của mẫu thân ta.
Khi còn chưa lấy chồng, nàng ta thường xuyên lui tới Tống phủ thăm mẫu thân ta.
Lâu dần, nàng ta liền dan díu với phụ thân ta.
Trước khi phụ thân đỗ đạt, Tống gia đã suy tàn nhiều năm.
Bọn họ không đành lòng từ bỏ số hồi môn mà mẫu thân ta mang theo, nên chuyện này đã bị tổ mẫu giấu kín.
Sau đó, Vương Thanh Liên được dàn xếp gả cho một thuộc hạ của phụ thân ta.
Ngày xuất giá, trong bụng nàng ta đã mang thai Lý Thu Oánh.
Nếu thật sự muốn giấu, bọn họ hoàn toàn có thể giấu mẹ ta cả đời.
Nhưng đúng lúc mẫu thân ta sinh con, Vương Thanh Liên lại ghé sát tai bà, hỏi nhỏ:
Ta và Lý Thu Oánh, có phải rất giống nhau không.
Mẫu thân ta không thể ngờ, chồng và em gái của mình lại ngay trước mắt bà làm ra chuyện đồi bại như vậy.
Năm ấy, ta tám tuổi, đứng ngoài nhiều lớp rèm che nhìn vào.
Ta thấy Vương Thanh Liên cúi xuống nói gì đó bên tai mẫu thân.
Mẫu thân cố gượng dậy, nhìn ta một cái, rồi thổ ra một ngụm máu tươi.
Hôm đó, bà khó sinh rồi mất vì băng huyết.
Thế là cả mẹ lẫn con đều chết.
Sau này, Vương Thanh Liên nói với ta, nàng ta làm vậy là để mẫu thân vì ta mà cố gắng sống tiếp.
Khi ấy, ta vậy mà thật sự tin lời ả ta.
Qua nhiều năm sau, ta mới biết được thân phận thật sự của Lý Thu Oánh.
Mãi về sau, ta mới hỏi bà đỡ năm đó từng đỡ đẻ cho mẫu thân thì mới biết được sự thật.
Chỉ tiếc, lúc ấy Vương Thanh Liên kia đã sớm chết vì bệnh.
May mà…
Ta đã sống lại.
Kiếp trước, ta sống hai mươi năm trong khuê phòng, những loại mưu mô, toan tính nào mà chưa từng thấy qua.
Báo thù đối với ta mà nói, chẳng phải chuyện gì khó khăn…
…
Ta lấy cớ bị bệnh, né tránh Lý Thu Oánh mấy lần.
Hôm ấy, nàng ta lại dẫn theo Vương Thanh Liên đến thăm ta.
Nhân danh là biểu muội của mẫu thân nên Vương Thanh Liên thường xuyên lui tới Tống phủ.
Nàng ta thêu thùa rất khéo léo, việc nữ công của ta cũng do nàng ta dạy.
Ta mồ côi mẹ từ nhỏ, vậy mà từng thật sự coi nàng ta là nơi nương tựa.
Nàng ta tới phủ càng nhiều, cơ hội dan díu với phụ thân ta cũng càng nhiều.
Ta từng nghĩ, phụ thân không cưới vợ cả mới là vì trong lòng vẫn còn vương vấn mẫu thân.
Nhưng điều ta không ngờ là trong lòng ông ấy hóa ra đã sớm có người khác.
…
Khi Lý đại nhân mới vào quan trường, tiền lương mỗi tháng chỉ hơn mười lượng bạc.
Thế nhưng bao năm qua, Vương Thanh Liên và Lý Thu Oánh vẫn luôn sống trong nhung lụa, dáng vẻ luôn sang trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tất cả, đều dựa vào số tiền mà phụ thân ta đã âm thầm chu cấp suốt những năm ấy.
Ánh mắt ta dừng lại một chút trên cây trâm vàng với hoa văn cầu kỳ trên đầu Vương Thanh Liên.
Sau đó, ta lấy khăn tay che miệng, khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho Tiểu Hồng mang trà lên.
Lý Thu Oánh nhấp một ngụm rồi đặt xuống, khẽ nhíu mày.
“Trà cũ từ năm ngoái à.”
Ta nghe vậy, chỉ cười khẩy.
“Miệng ngươi đúng là kén chọn thật đấy. Ta thì chẳng nếm ra được vị gì. Trà này là tổ mẫu ban cho. Tổ mẫu nói dạo này trong phủ chi tiêu tốn kém, các phòng đều phải tiết kiệm. Chỗ ta, khó tránh khỏi có phần eo hẹp.”
Vương Thanh Liên cũng đặt chén trà xuống, vội vàng xoa dịu.
“Mẫu thân con xuất thân từ nhà phú thương giàu nhất Giang Nam, sao con có thể sống thiếu thốn được?”
Nói xong, nàng ta nhìn thấy khung thêu còn làm dở đặt trên bàn, tiện tay cầm lấy.
“Mấy mũi chỉ này còn chưa đều. Để dì sửa giúp con.”
Ta ừ một tiếng, rồi quay qua nói chuyện với Lý Thu Oánh về mấy loại trà quý mới được mang vào kinh thành dạo gần đây.
Ánh nắng chiếu vào hơi trà lượn lờ, cảnh sắc trong viện trông thật yên bình lạ thường.
Ta nhìn hai mẹ con trước mặt, đột nhiên bật cười.
“Thật ra trong phòng ta cũng có trà ngon. Chỉ là hôm nay, ta đã cho vào trà các ngươi uống một ít thuốc độc. Lại sợ làm hỏng trà tốt, nên mới dùng loại này.”
Lời vừa nói ra, trong phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Sắc mặt Lý Thu Oánh lập tức đanh lại.
“Ngươi nói cái gì?”
Tách.
Tách…
Vài giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống tấm lụa trắng đang căng trên khung tre, từ từ loang rộng ra.
Lý Thu Oánh từ từ quay đầu, nhìn sang Vương Thanh Liên bên cạnh.
Máu đang không ngừng trào ra từ miệng và mũi nàng ta.
Ta nhìn Lý Thu Oánh, bình thản nói:
“Trà có độc, nàng ta uống nhiều hơn nàng, nên phát tác cũng nhanh hơn.”
Lý Thu Oánh ôm ngực, ngã gục xuống đất, trợn mắt nhìn ta.
“Ngươi… ngươi bị điên rồi sao? Vì sao lại làm thế với chúng ta?”
Ta cười, rồi nhìn sang Vương Thanh Liên.
“Hay là ngươi hỏi mẫu thân ngươi xem, vì sao bà ta lại hại mẫu thân ta?”
Thị nữ bên cạnh thấy chủ nhân của mình thổ huyết ngã xuống, nàng liền hoảng hốt chạy đi gọi phụ thân ta.
Phụ thân ta vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy ta đang dùng dao găm kề lên cổ Vương Thanh Liên, lạnh giọng hỏi:
“Nói đi. Vì sao ngươi lại hại mẫu thân ta?”
Vương Thanh Liên không nói được lời nào, trong miệng chỉ không ngừng trào máu.
Khắp sàn nhà toàn là máu.
Phụ thân ta sợ đến mức chân mềm nhũn.
Ta chậm rãi quay đầu nhìn ông.
“Đêm mẫu thân khó sinh mà qua đời, lượng máu đổ ra còn nhiều hơn thế này gấp bội phần.”
Ông ta run rẩy chỉ vào ta.
“Tống Cẩm Du! Con bị điên rồi sao? Mau bỏ dao xuống!”
Ta buông tay, khẽ thở dài.
“Nàng ta đã không nói được nữa, có hỏi cũng chẳng được gì. Nhưng không sao, ta vẫn còn cách khác.”
Ta đứng thẳng dậy, bước đến trước mặt phụ thân, nắm chặt lấy bàn tay ông vừa đưa ra.
Ngay khoảnh khắc sau đó, lưỡi dao rạch một đường dài trong lòng bàn tay ông.
Lúc ấy, trông ta chẳng khác nào ác quỷ từ địa ngục bò ra.
Đám người hầu đứng sau lưng phụ thân ta cũng bị ánh mắt ta dọa sợ mà lùi lại.
Sức ta vốn không thể địch nổi một người đàn ông trưởng thành, nhưng vì ông ta đã quá sợ hãi, nên bị ta kéo thẳng đến trước mặt Lý Thu Oánh.
Máu từ lòng bàn tay ông theo cổ tay chảy xuống, nhỏ vào vũng máu mà Lý Thu Oánh vừa nôn ra.
Ta cười đến mức nước mắt trào ra.
“Máu hòa làm một, hóa ra nàng ta cũng là con gái của phụ thân…”
Ta buông tay ông, bước đến trước mặt Vương Thanh Liên, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào nàng ta.
“Năm đó, lúc mẫu thân ta sinh con, có phải ngươi đã nói chuyện này với bà ấy phải không?
“Chắc ngươi bây giờ đang đau lắm phải không?”
“Nếu ngươi chịu thừa nhận, ta sẽ cho ngươi chết nhanh một chút.”
Phụ thân từ dưới đất bò dậy, mắng ta loạn xạ cả lên.
“Ngươi… ngươi là đồ con gái bất hiếu! Đến cả cha ruột mà con cũng dám chém! Con lấy đâu ra cái gan đó…”
Nhưng ông ta còn chưa nói dứt lời, thì máu đã bắn thẳng lên mặt.
Dao găm trong tay ta đâm thẳng vào cổ Vương Thanh Liên.
Máu phun ra, theo từng đường gân trên mu bàn tay ta chảy xuống.