Bắt Trend Bao Dưỡng, Bao Nhầm Chính Chủ!
Đưa Chồng Về Nhà
Bắt Trend Bao Dưỡng, Bao Nhầm Chính Chủ! thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Siêu sững sờ đến mức tưởng chừng cái cằm cứ tụt dần xuống đất:
“Cậu ấy… bị bệnh gì?”
Đặng Lâm ngập ngừng trả lời:
“Đó là chuyện riêng tư của bệnh nhân… nhưng hai người đừng nói ra nhé.”
Tôi gật đầu, theo phản xạ ngồi thẳng lên.
“Anh ấy từng nói mình không kiểm soát được hành động, cứ như có người khác điều khiển cơ thể mình…”
“Rối loạn đa nhân cách?” – Hà Siêu hỏi.
Đặng Lâm lắc đầu:
“Giống thế, nhưng xét nghiệm không ra.
Chuyện này xảy ra từ mấy năm trước. Anh ấy từng nằm viện hơn một năm, sau đó xuất viện.
Chắc là khỏi rồi…”
“Rối loạn đa nhân cách… đa nhân cách…” – Tôi lẩm bẩm, bỗng vụt đứng dậy.
Cánh cửa sổ rung lên khi tôi hất mạnh chai rượu trên bàn, vỡ tan tành.
Từng mảnh nghi ngờ trong lòng tôi bỗng dưng được kết nối lại, thành một sự thật rõ ràng.
“Uyển Uyển, cậu sao vậy? Đừng làm tớ sợ… Ê, cậu định đi đâu?”
Tôi vội vàng vén chiếc váy lên, hừng hực khí thế.
“Đi cướp chồng!”
12
Trên đường lái xe đến buổi lễ cưới, từng kỷ niệm về Hoàng Lâm ùa về trong tâm trí tôi.
Thời cấp ba, Hoàng Lâm là người cởi mở, biết quan tâm đến cảm xúc người khác.
Tôi từng chứng kiến anh từ chối người khác như thế nào.
Anh luôn dùng những lời đùa nhẹ nhàng để thoát khỏi tình huống, thái độ rõ ràng nhưng không làm tổn thương ai.
Nhưng… tại sao khi nhìn thấy bức thư tình của tôi, anh lại lạnh lùng và khinh miệt đến thế?
Và khi anh hồi phục ký ức, người tôi gặp ở nhà – liệu còn là Hoàng Lâm ngày xưa không?
Mất trí nhớ, liệu con người có thể thay đổi đến mức ấy sao?
Tôi hạ cửa kính xe xuống, gió ùa vào như thét gào.
Bên tai bỗng vang lên tiếng thì thào như có ai đó nói nhỏ.
Phải rồi… tối hôm đó ở nhà tôi, Hoàng Lâm đã cúi xuống thì thầm:
“Lâm Uyển, nhớ đưa anh về nhà.”
Đưa anh về nhà…
Phải chăng anh đã biết trước những chuyện này?
Chỉ là… có điều gì đó khó nói, nên anh không thể thốt ra?
Hà Siêu nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ngập ngừng định nói gì đó rồi lại thôi.
“Uyển Uyển, cậu thật sự muốn phá hôn lễ sao? Đây là hôn lễ giữa nhà họ Hoàng và nhà họ Tôn…”
Đó là hai gia tộc quyền lực nhất kinh thành.
Tôi hiểu rõ hậu quả khi chọc giận họ sẽ như thế nào.
Tôi giờ đã có cả gia tài bạc tỷ, dù không làm gì suốt đời cũng đủ sống sung túc.
Thế nhưng…
Nếu mọi suy đoán của tôi là đúng thì sao?
Nếu Hoàng Lâm đang bị cốt truyện của thế giới tiểu thuyết trói buộc, trở thành con rối bị giật dây?
Nếu anh đang mắc kẹt trong chính thân phận của mình, tuyệt vọng kêu cứu?
Và tôi chính là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng kêu cứu đó—nhưng đã từng lần lựa chọn ngó lơ.
Vậy anh sẽ tuyệt vọng đến mức nào?
“Tớ phải làm chuyện này!”
Hà Siêu nhìn tôi thật sâu, trầm ngâm một hồi rồi nghiêm túc nói:
“Được. Vậy thì tớ sẽ ủng hộ cậu!”