5. Chương 5: Những bình luận kỳ lạ

Bắt Trend Bao Dưỡng, Bao Nhầm Chính Chủ!

Chương 5: Những bình luận kỳ lạ

Bắt Trend Bao Dưỡng, Bao Nhầm Chính Chủ! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng Lâm đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên: “Nếu là bản thân anh ấy, thì em sẽ…” Tôi hít một hơi thật sâu.
Chỉ vừa mới bao dưỡng người giống Hoàng Lâm thôi mà tôi đã suýt bị tống sang châu Phi cải tạo. Nếu trước mặt bản gốc mà còn dám thẳng thừng tuyên bố ham mê nhan sắc thì…
Nếu sau này anh ta nhớ lại…
Hậu quả! Tôi không dám tưởng tượng nổi!
Tôi vội vàng nói:
“Không không không! Ý em là… em đã nhận ra rằng tình cảm em dành cho anh ấy không phải tình yêu nam nữ, mà là sự kính trọng đối với phẩm chất cao đẹp của anh ấy!”
“Dù anh ấy có ***** đứng trước mặt em, em cũng không liếc mắt nhìn thêm lần nào đâu!”
Tôi khẽ hé một mắt, lén liếc nhìn phản ứng của anh ta.
Sao mặt anh ấy càng ngày càng tối sầm đi thế?
Kệ đi.
Tôi nhét một chiếc thẻ ngân hàng vào ngực anh ta:
“Đây là tiền lương của anh trong một tháng qua.”
Nói xong, tôi đẩy anh ta ra khỏi cửa.
Anh ta vẫn quay đầu lại, ánh mắt đầy tiếc nuối. Tôi lập tức đóng sầm cửa lại, chặn đứt ánh mắt cuối cùng đó. Tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho trợ lý để chuẩn bị hợp đồng chính thức.
Thì ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện ra một loạt bình luận nổi lên giữa không trung:
【Thật khó chịu! Sao nữ phụ lại được hưởng hạnh phúc thế này chứ? Nam chính đúng là hình mẫu “chồng quốc dân”…】
【Đừng xem cảnh nam chính và nữ phụ tình chàng ý thiếp nữa! Bao giờ nam chính mới khôi phục trí nhớ đây?】
【Đồng ý! Mau để nữ chính xuất hiện đi, chồng cô ấy đang nấu cơm cho gái khác kìa!】
……Tôi chớp mắt lia lịa.
Tuy không rõ những “bình luận hiện nổi” này từ đâu xuất hiện, nhưng…
Nam chính – chẳng phải là người đóng thế của Hoàng Lâm sao?
Còn nữ phụ ác độc – nghe như đang nói tôi vậy?
Đầu óc tôi rối bời, lúc này một bình luận khác lại đập vào mắt tôi:
【Haha, cô tự đóng vai chính luôn rồi.】
【Hoàng Lâm đúng là chuyên nghiệp, cô tự hỏi xem tiền bao dưỡng đó có đủ cho một bữa cơm không?】
Hoàng… Lâm!?
Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trong bếp.
Cảm nhận được ánh nhìn của tôi, anh ta nghiêng đầu, nhướng mày về phía tôi.
Dưới ánh nắng, nốt ruồi đỏ trên vành tai anh ta… sáng rõ ràng.
Tôi nhớ, trên tai Hoàng Lâm cũng có một nốt ruồi giống y như thế…
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ.
Trợ lý gọi đến, giọng lo lắng ở đầu dây bên kia:
“Cô Lâm, hôm trước cậu trai kia chờ cô cả buổi trong phòng riêng đấy. Cô không đến là vì có việc gấp à? Nếu cần thì để tôi sắp xếp lại lịch…”
“Cô Lâm? Alo? Cô còn nghe máy không…?”