**Về lại quê hương, vì Vệ Tầm.** Vừa đặt chân lên mảnh đất quê hương, tôi đã bị cuốn vào cuộc chiến của anh bạn thân. Ba Vệ, người cha cương nghị nhưng vô cùng bảo thủ, nhất quyết muốn kén vợ cho tôi—một cô gái xinh đẹp, con nhà respectable. Dù tôi đã nói với ông ấy rằng: *"Con là gay, gay thật đấy!"*—giọng tôi run lên như thể sắp vỡ òa, bởi ông ấy cứ tin rằng tôi nói dối để thoái thác chuyện hôn nhân. *"Mau về nước đi!"*—Vệ Tầm lại nhắn tin, giọng đầy tuyệt vọng. *"Mình hôn nhau một cái cho ông ấy thấy, chắc ông sẽ tin!"* Tôi không chần chừ, lập tức gói ghém hành lý. Không chỉ vì nhớ quê hương, nơi tôi đã xa lánh quá lâu. Mà còn vì, sau bao năm sống trên đất khách, tâm trạng tăm tối của quá khứ đã nhạt dần. Tôi không muốn sống trong vòng kiềm tỏa của những định kiến, không muốn mãi là kẻ tị nạn ngay trên chính đất nước mình. Và quan trọng hơn hết, tôi muốn về—để chứng tỏ với ông ấy, rằng tình yêu không có giới hạn, rằng con trai ông không cần phải hy sinh hạnh phúc để làm vừa lòng cha. **Liệu cuộc đối đầu có thành công?**