60. Chương 60: Gánh nặng bí mật

Bẫy Hoa

Chương 60: Gánh nặng bí mật

Bẫy Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thế này, Lee-yeon,” giọng nói từ đầu dây bên kia điện thoại tiếp tục.
“Tôi đã nói rõ ngay từ lần đầu gặp cô rồi.”
Lúc này, Lee-yeon hoàn toàn hoảng hốt.
“Cô có sự ủng hộ của tôi,” giọng người đó chậm rãi lên tiếng. “Tất nhiên, tôi sẽ gửi tài nguyên cho cô. Tôi chẳng quan tâm cô biến em trai tôi thành nhân viên bệnh viện, người hầu hay đồ chơi của cô. Chỉ cần đừng quên mục đích của cô.”
“Tôi sẽ bắt được kẻ phạm tội thực sự và nộp hắn cho cô.”
“Hãy cố giữ cậu ấy ở Hwaido.”
Những lời đó vang vọng trong đầu cô, khiến sắc mặt Lee-yeon trở nên cứng đờ. Tâm trí cô như trống rỗng, chỉ biết lí nhí đáp một tiếng “Dạ.”
Kwon Chae-woo nhìn điện thoại, rồi quay sang cô. Anh thở dài, rõ ràng đang tức giận.
“Sao anh lại ra lệnh cho vợ tôi?” giọng anh đầy tức tối.
“Nếu anh định nói những lời ngớ ngẩn như thế, thì đừng bao giờ gọi cho cô ấy nữa!”
Kwon Ki-seok nhếch mép cười.
Giọng của em trai anh nghe sao mà non nớt quá, hoàn toàn khác với con người hung hãn, liều lĩnh trước vụ tai nạn.
Đứa con út của gia đình xã hội đen lừng danh. Người em trai mà anh từng dạy dỗ, từng nuôi nấng.
Kwon Chae-woo trước đây luôn nghiến răng từ chối mọi sự giúp đỡ từ gia đình, dựng lên bức tường kiên cố giữa mình và mọi người.
Nhưng giờ thì sao?
Giọng của thằng nhóc giờ đây như một con thú đã được thuần phục.
“… Giám đốc Jo.”
“Vâng, ngài,” Jo Kyung-cheon cúi đầu. Ông trông như đang gánh trên vai cả ngàn cân nặng. Điều đó chưa bao giờ thay đổi kể từ lần đầu tiên ông đặt chân đến đây trong bộ đồng phục học sinh.
Một khu nhà gồm hàng chục ngôi nhà truyền thống Hàn Quốc*
*Nhà truyền thống của người Hàn.
Những mái ngói đen xếp lớp như sóng gợn, trông yên bình như đàn hạc trắng. Nhưng càng đi sâu vào trong, không khí càng ngột ngạt, như bước vào miệng rắn.
Gia tộc Kwon. Một cái tên chỉ có thể thì thầm trong nỗi sợ hãi.
Gia tộc Kwon là một trong ba ông trùm bất động sản lớn nhất Hàn Quốc. Một tổ chức sở hữu sức mạnh kinh tế khổng lồ, bóng quyền lực bao trùm lên Nhà Xanh*. Người ta đồn rằng ông nội của Kwon Ki-seok đã gây dựng đế chế này bằng cách cho các công ty nhỏ vay vốn. Số tiền ấy nhân lên gấp bội, thành hàng chục tỷ đô la.
*Nhà Xanh – biểu tượng chính trị, quyền lực và văn hóa, nơi ở và làm việc của các đời tổng thống Hàn Quốc.
Tám mươi năm sau, nhà họ Kwon trở thành thế lực đứng sau hầu hết tập đoàn lớn tại Hàn Quốc. Họ xây dựng đế chế vững chắc, trở thành bóng quyền lực không thể lay chuyển ở xứ sở này.
Những câu chuyện về Chủ tịch Kwon nhường hẳn một khu đất cho Cơ quan Tình báo Trung ương hay cho họ mượn những con chó săn với mật danh Blue Falcons vẫn được truyền tai nhau.
Tòa án biến thành Cơ quan An ninh Quốc gia, rồi lại đổi thành Cơ quan Tình báo Quốc gia. Những con chó săn ấy trở thành tổ chức tư nhân, trực thuộc tổng thống, chịu trách nhiệm xóa sạch dấu vết của những "mớ hỗn độn".
Tổng thống có thể thông minh. Nhưng Chủ tịch Kwon còn thông minh hơn.
Ông nắm giữ vị trí cổ đông lớn nhất. Ông làm tất cả những điều đó… mà chưa từng rời khỏi dinh thự của mình.
Ảnh hưởng của nhà họ Kwon, được duy trì vững chắc gần một thế kỷ, giờ đây còn mạnh hơn trước. Trung tâm sức mạnh của họ chính là kinh doanh.
Hoạt động cốt lõi của họ là cho vay lãi suất cao. Chủ tịch Kwon rất thích những công việc bẩn thỉu. Nhưng ông cũng là người nuôi dưỡng nhân tài giỏi hơn bất kỳ ai khác.
Ông khao khát mở rộng tầm ảnh hưởng ra ngoài phạm vi này, vươn đến thế giới bên ngoài.
Với tầm nhìn đó, ông hỗ trợ những đứa trẻ nghèo nhưng có tố chất. Nhà họ Kwon đã nuôi dưỡng vô số tài năng, đầu tư vào nền giáo dục cao cấp để họ có thể thống trị mọi lĩnh vực xã hội.
Đó là cách họ duy trì quyền lực.
Jo Kyung-cheon từng là một trong những đứa trẻ đó.
“Giám đốc. Xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra.”
“Không, ngài. Người nên xin lỗi là tôi. Tôi không ngờ Hwang Jo-yoon lại gây ra rắc rối như vậy.”
“Tôi nghe nói cậu ta từng là học trò cưng của ông.”
“Đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện đào tạo cậu ta vì thấy tiềm năng. Chỉ vậy thôi.”
Jo Kyung-cheon từng bắt gặp Hwang Jo-yoon khi hắn còn học đại học, trồng và sản xuất thuốc cấm trái phép.
Ông đã nghĩ mình có thể đào tạo hắn để giao phó việc trồng thuốc phiện ở Hwaido.
Nhưng tất cả nỗ lực đó đổ sông đổ bể chỉ vì sự ngu xuẩn của hắn.
Khi biết Hwang Jo-yoon dính vào vụ lùm xùm liên quan đến Giám đốc Kwon, ông đã cắt đứt mọi quan hệ với hắn ngay lập tức.
“Mọi chuyện tiến triển tốt chứ?” Kwon Ki-seok hỏi.
Sau khi Chủ tịch Kwon qua đời, cha của Kwon Ki-seok phá vỡ truyền thống gia tộc, công khai quyền lực của mình.
Công ty của ông đã nuốt trọn Hydrangea Pharmaceutical Co. Ltd., một tập đoàn dược phẩm đang gặp khó khăn vào thời điểm đó.
“Vâng. Mọi thứ vẫn diễn ra rất suôn sẻ.”
“Không ai được biết về loại cây quý đó.”
“Vâng, ngài. Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.” Jo Kyung-cheon cúi đầu.
Một gương mặt chợt hiện lên trong đầu hắn. Kwon Ki-seok đã khiến từng nhà nghiên cứu biến mất, từng người một.
Tất cả chỉ để giữ bí mật này.
Mồ hôi túa ra trên trán Jo Kyung-cheon.
“Hwaido rất quan trọng.”
Không có nơi nào trên hòn đảo này nằm ngoài tầm kiểm soát của nhà họ Kwon.
Cả Hwaido chính là lò thiêu khổng lồ, nơi dùng để dọn dẹp mọi "tàn dư" của gia tộc.
“Ông phải thắng dự án Hwaidome,” Kwon Ki-seok nói.
Jo Kyung-cheon biết rõ đây không phải lời đề nghị. Cũng không phải lời chúc phúc cho sự nghiệp của ông.
Ông biết—mình không còn đường lui nữa rồi.
….
“Em đã bị đối xử như thế suốt thời gian qua à?” Kwon Chae-woo khẽ vuốt ve bàn tay cô, ánh mắt tràn đầy bất bình.
Sắc mặt Lee-yeon trắng bệch.
“Tại sao em còn phải quan tâm họ làm gì?”
Kwon Chae-woo không thể hiểu nổi tại sao Lee-yeon lại cúi đầu trước người đàn ông đó, thậm chí còn cư xử lịch sự đến vậy. Hắn đâu phải sếp của cô.
“Em… chỉ là… Anh ta chưa bao giờ đến đây. Cũng chưa bao giờ nói gì quá đáng với em. Mỗi tháng anh ta chỉ gọi một lần thôi. Nên anh đừng bận tâm.”
Kwon Chae-woo thở dài. “Tất cả là tại anh, đúng không? Vì anh không nhớ gì cả.”
“Hả?”
“Gia đình anh coi thường em vì họ biết anh không nhớ bất cứ điều gì.” Anh dừng lại, ánh mắt đột nhiên trầm xuống. “Anh chỉ cảm thấy… như thể mình đã phụ em vậy. Anh xin lỗi, Lee-yeon.”
Lời nói của anh khiến cô nhói lòng.
Cô không có tư cách để nhận lời xin lỗi này. Bởi chính cô đã đẩy bản thân vào tình huống này, vì những lời nói dối cô dựng lên.
“Em đã biết gia đình anh như vậy từ trước rồi sao?” anh hỏi.
“Em… lúc đầu không biết,” Lee-yeon trả lời chậm rãi, cố tránh ánh mắt anh.
“Trước đây… anh có giấu em về gia đình anh không?” Anh nhìn cô chằm chằm, như thể cố tìm ra sự thật. “Chỉ nghe giọng anh ta thôi cũng đủ biết anh trai anh là loại người thế nào rồi. Có phải… anh đã lừa em để cưới em không?”
“Không…” Lee-yeon đáp, muốn trấn an anh nhưng không biết nói thế nào. “Lúc đó, chúng ta đều không nhắc đến gia đình. Em cũng… không nghĩ đến chuyện nói ra…”
Kwon Chae-woo siết nhẹ tay cô, như muốn truyền cho cô sự an ủi. Trên gương mặt anh, chỉ có sự day dứt.
“Anh cảm thấy… mình nợ em rất nhiều.”
“Tại sao?” Lee-yeon khẽ hỏi.
“Anh có cảm giác… tất cả những khó khăn em đang trải qua đều là vì anh.” Giọng anh trầm xuống. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng áp trán lên mu bàn tay cô. Hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ lên da cô.
Kwon Chae-woo không hề sai.
Từ khi gặp anh, cô đã bị cuốn vào hàng loạt rắc rối điên rồ. Cô đã sống trong sợ hãi. Nhưng lúc này, khi nghe anh thừa nhận tất cả, cô lại không kìm được nước mắt.