Bẫy Hôn Nhân - Tuệ Trúc
Chương 64: Sô Cô La
Bẫy Hôn Nhân - Tuệ Trúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ phim sắp quay xong phần cuối cùng, chỉ còn hơn ba tuần nữa thôi. Diễn viên ăn ý, đoàn làm phim hợp tác suôn sẻ, biết đâu lại có thể rút ngắn thời gian quay.
Ôn Tri Hòa đếm từng ngày, ghi từng ước muốn vào cuốn sổ, từ chuyện này đến chuyện kia, ngay cả trong giấc mơ cũng toàn những hình ảnh liên quan đến phim ảnh.
Từ lúc tuyển diễn viên, sắp xếp bối cảnh, đến lúc chính thức quay và giai đoạn hậu kỳ, mỗi bước đều là cô tự mình lo liệu, không thiếu sự giúp đỡ của đoàn. Chẳng mấy chốc thôi, chỉ cần hậu kỳ hoàn tất, truyền thông quảng bá và phát hành rạp chiếu, bộ phim của cô sẽ được mọi người biết đến.
Trước đây cô từng lo lắng Hạ Trưng Triều sẽ cố ý ngừng quay hay hoãn chiếu, nghĩ đủ mọi tình huống, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, điều khiến cô bất lực nhất lại là lần Ôn Hà quát mắng trước mặt mọi người vô cớ như thế.
Trong ký ức ban đầu, Ôn Hà càng ngày càng xa cách cô. Cuộc hôn nhân đầu đầy sóng gió, lần tái hôn vẫn chẳng khá hơn, chuyện lớn nhỏ đều không được thừa nhận, địa vị không có giá trị… Cô đã nghĩ đủ mọi lý do khiến Ôn Hà trở thành như vậy, nhưng vẫn chẳng thể bào chữa cho bà.
— — Chú Tống đã nuôi nấng chúng ta bao năm, sao con lại nhẫn tâm đến thế? Chút giúp đỡ cũng không chịu, coi như mẹ cầu xin con, đây là lần cuối cùng.
— — Giờ con đã khá giả, đóng phim kiếm tiền, lại dựa vào kẻ giàu có để làm bà chủ giàu sang, thế mà còn bội bạc như thế sao?
Ban ngày bị người ta nhìn thấy không sao, nhưng bị chỉ mặt mắng bất hiếu giữa đám đông, Ôn Tri Hòa mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Sau khi đưa Ôn Hà về khách sạn, cô kiệt sức đến mức buộc phải nghỉ buổi chiều.
Cô nhốt mình trong phòng, nằm trên giường rất lâu, úp mặt khóc.
Bên ngoài cửa có tiếng gõ, nhưng Ôn Tri Hòa phớt lờ. Điện thoại rung suốt, đến khi tắt nguồn mới im lặng.
Cô cho mình buổi chiều để bình tĩnh, nhưng chẳng mấy chốc đã nghĩ thông suốt mọi chuyện. Lý trí thắng thế chẳng có nghĩa cảm xúc biến mất.
Cô biết đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng vẫn cảm thấy mất mặt, sợ hãi. Cô hiểu rõ, nếu giữ vững nguyên tắc, chẳng ai có thể ép buộc cô, nhưng vẫn thấy bất lực.
Chăn ga giường mới được thay, mềm mại và thơm tho, nhưng khi ôm chiếc gối khác, cô lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc – mùi trầm pha lê an lành. Những đêm trước, cô đã quen với mùi này, giờ bỗng thấy luyến tiếc.
Nước mắt đã khô được một nửa, gối ướt sũng, Ôn Tri Hòa buông gối xuống, nhìn trần nhà, nghe tiếng đồng hồ tích tắc, lòng càng thêm trống rỗng.
Pass: được cài ở các chương cuối truyện. Vui lòng gửi cú pháp Tramne_123 qua FB nhà Trạm để gỡ pass đọc toàn truyện nhé. Cảm ơn nè.