**Bảy năm chờ đợi vô vọng.** Từ khi tôi 16 tuổi, tâm trí tôi chỉ toàn về anh—Lâm Thâm. Cậu ấy lạnh lùng, vô cảm, và tôi như người vô hình trước ánh mắt ấy. Dù tôi đã dâng hiến cả thanh xuân, cậu ấy vẫn dành cho tôi những cái nhìn thờ ơ, những lần gặp mặt vô hồn. Nhưng hôm nay, tôi đã chịu đựng đủ.
Tôi đăng lên mạng một bức ảnh—hai bàn tay đan chặt vào nhau, caption chỉ hai chữ: *“Bên nhau”*. Bàn tay kia, với những khớp xương gồ ghề, những ngón tay chai sần, là của Phó Từ. Chỉ ba giây sau, inbox tôi đổ bom tin nhắn. Lâm Du Du, em gái của anh, nhắn như cuồng:
**“Tô Niệm! Cậu điên rồi hả???”**
**“Cậu quên anh trai tớ vẫn nằm trong list friend của cậu à??”**
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mỉm cười. Không, tôi không quên. Tôi cố tình.
**“Cậu và cậu bé cún con kia yêu nhau thật à? Nghiêm túc đấy chứ?”**
**“Nghiêm túc.”**
**“Cậu theo đuổi anh tớ bảy năm! Bảy năm trời đó Tô Niệm! Nói bỏ là bỏ luôn sao?”**
Tôi nhìn những dòng chữ ấy rất lâu. Rồi tôi nhấn gửi.
Truyện Đề Cử






