17. Chương 17: Tập họp

Bảy Ngày Bảy Đêm

Chương 17: Tập họp

Bảy Ngày Bảy Đêm thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đã có quyết định ban đầu lại không hành động ngay lập tức. Lúc Tô Nhĩ đứng ở cửa ra vào hơi do dự, hoa quỷ cốt có thể che giấu cảm giác của quỷ, nhưng chưa chắc đã che được người chủ trì.
Theo như lời trong sách tuyên truyền, người chủ trì có khả năng giám sát, nghĩa là một chút thủ đoạn của người chơi không thể qua mặt được bọn họ.
"Không đúng..." Tô Nhĩ thì thào lắc đầu: "Đây là lời lẽ sai lầm."
Súng phóng điện xem như là vật dụng, nó có tác dụng với người chủ trì, chỉ là hiệu quả và cách ứng dụng trên người quỷ thì hoàn toàn ngược lại.
Nghĩ tới đây Tô Nhĩ nheo mắt, sợ cả Kỷ Hành cũng không biết thứ này có hữu dụng với người chủ trì hay không, dù sao người chơi đối mặt với kẻ địch là quỷ, người chủ trì chỉ cần cẩn thận phòng bị.
"Thử xem đã."
Trước mắt cũng không có nơi nào tốt hơn để đi, mình cũng không thể đến Từ Đường, bức ép Ôn Bất Ngữ và Kỷ Hành rời đi, cậu không có ý nghĩ đó cũng không có bản lĩnh đó.
Tô Nhĩ động tác nhẹ nhàng, chậm rãi trèo tường vào sân nhỏ, đầu lâu sau lưng như hình với bóng.
Thư Hải tiên sinh đang dựa vào đầu giường, lật xem quyển sách cầm trên tay. Nghe thấy động tĩnh trong sân, ông nhíu mày.
Tô Nhĩ cố tình tạo ra chút âm thanh, dụ đối phương ra xem xét, nhưng không hiệu quả. Nghĩ lại, ngày đầu tiên khi Qua Húc Nham bị giết, người chủ trì chắc chắn cũng đã nghe thấy động tĩnh, nhưng lại chọn bỏ qua.
Quyết định chắc chắn, Tô Nhĩ trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Việc đã làm xong, trong nháy mắt bước vào cũng khó tránh khỏi có chút kinh hoàng, tay không rời súng phóng điện, dường như đang tìm một sự an ủi tâm lý.
Thư Hải tiên sinh giương mắt, ánh mắt lướt qua Tô Nhĩ nhìn về đầu lâu phía sau cậu.
Tô Nhĩ không khỏi mừng thầm, có tác dụng!
Sự vui sướng này không thể kéo dài lâu, liền phát hiện đóa hoa quỷ cốt trong túi áo tốc độ nở hoa còn nhanh hơn trước. Thừa dịp lực chú ý của Thư Hải tiên sinh bị đầu lâu ngoài cửa hấp dẫn, cậu vội vàng quẹo vào cuối giường, động tác rón rén bò lên chậm rãi.
Thư Hải tiên sinh dường như cảm nhận được gì đó, có dấu hiệu quay người, Tô Nhĩ lập tức cứng đờ. Cậu không hề phân tâm, cũng không tránh được vì sức nặng trên giường để lại dấu vân tay. May là nơi ở Dục đường cung cấp điều kiện không tốt, chỉ có một lớp đệm giường hơi mỏng, không quá rõ ràng.
Tô Nhĩ hít sâu một hơi, tiếp tục tiến về phía trước một chút.
Thư Hải tiên sinh chưa kịp nghiên cứu kỹ, bỗng sắc mặt khẽ biến. Giòi bọ dày đặc lúc nhúc đang hướng phía trước giường bò tới, thậm chí còn có xu hướng muốn chui vào trong giày của ông.
"Đồ vật khốn nạn!"
Phía sau lưng Tô Nhĩ lộ ra vẻ mặt mỉm cười thản nhiên, từ cách ăn mặc và cử chỉ có thể thấy, Thư Hải tiên sinh thích sạch sẽ, yêu sách vở, ngay cả quần áo cũng ít có nếp nhăn, hôm nay đột nhiên nhìn thấy những con giòi bọ này, sao có thể bình tĩnh được.
Tiếng xì xì vang lên, thân thể giòi bọ như được đốt lửa, đùng một cái nổ tung toàn bộ.
"Đưa người ra đây." Hoàn toàn không để ý đến giòi bọ chết đi, đầu lâu giật giật, đúng là đang phát ra âm thanh. Giọng nói của nó hoàn toàn mất đi chất giọng, giống như hòa trộn với thứ gì đó khác.
Tô Nhĩ nhíu mày, âm thanh này giống như đã từng nghe qua, giống như lúc nghe được ở ngôi mộ vào sáng hôm nay.
Chu Lâm Quân.
Cậu còn nhớ rõ tên trên bia mộ, nghĩ đến lời để lại cuối cùng, ai giữ được giấy đỏ sẽ là vệ trưởng, có thể thấy được nhiều ngôi mộ như vậy, đầu quỷ này chắc chắn có địa vị cao nhất.
"Quỷ Vương, tôi và ông không liên quan gì đến nhau..."
"Đưa người ra đây." Đầu lâu lại lặp lại.
Giữa hai người không ai chịu nhường bước nào. Đoán trước đầu lâu sẽ không vô cớ xông tới, Thư Hải tiên sinh nhíu mày, mở miệng trước nói: "Ông lùi ra ngoài ba mét đi."
Chờ đầu lâu ra đến cửa, Thư Hải tiên sinh cầm sách nhẹ nhàng quét qua, đồ vật trong phòng lập tức hóa thành bột phấn rơi xuống đất, thậm chí cả quá trình chia năm xẻ bảy cũng không có. Tô Nhĩ nhìn thấy vô cùng kinh ngạc, sức mạnh người chủ trì vượt quá tưởng tượng của cậu, hơn nữa phần lực đạo khống chế này thật là chính xác đến từng centimet, vách tường và góc nhà dưới nền đất vẫn còn chui ra mấy đóa hoa nhỏ.
"Nếu có sinh vật sống, dù che giấu thân hình cũng không thể thoát được." Thư Hải tiên sinh ánh sắc như dao, ngữ khí bình thường nhưng mang theo ý hơi không thiện: "Quỷ Vương, ông là cố ý đến gây sự?"
Tô Nhĩ không phải người hay tự ái, lúc này cũng không khỏi cảm thán bản thân anh minh quả thật... Quả nhiên, trên giường mới là an toàn nhất.
Nếu không hiện tại chỉ sợ đã không thể toàn vẹn thân thể.
Đầu lâu dường như cũng thật sự bất ngờ với kết quả này.
Thư Hải tiên sinh nói với giọng lạnh lùng: "Đừng để người khác lừa dối mà còn ngây thơ không tự biết."
Khoảng cách gần như vậy, từng lời nói của Thư Hải tiên sinh truyền đến rõ ràng trong tai Tô Nhĩ. May mắn thoát chết sau tai nạn nhanh chóng qua đi, Tô Nhĩ lần đầu nhận ra, thân phận người chủ trì không phải là chúa tể mọi thứ như trong tưởng tượng. Bọn họ không chỉ bị quy tắc quản chế, còn phải giao tiếp với một số quỷ quái cấp cao.
Cậu không khỏi thầm hận kinh nghiệm bản thân quá non nớt, tối nay nếu là Kỷ Hành ở đây, chắc chắn có cách để thăm dò thêm thông tin hữu ích.
Vì chỉ có nửa thân thể, đầu lâu quay người không được trôi chảy, âm thanh càng thêm khàn: "Mạng của hắn, của ta."
Âm thanh keng keng trong sân tán đi một chút lại theo gió nhẹ nhàng trôi qua, đầu lâu đã sớm không thấy bóng dáng.
Tô Nhĩ ngừng nhìn bóng lưng của nó nhíu mày, Chúc Vân trước khi mất tích có ước mơ học y, nếu sau này có cơ hội, cậu sẽ tìm đầu lâu đưa cho Chúc Vân nghiên cứu, ngay cả dây thanh cũng không có, làm sao có thể nói chuyện?
Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Tô Nhĩ chậm rãi rũ mắt xuống... Vừa nãy đầu lâu nói, mình chỉ có thể bị hắn giết thôi.
Như vậy có tính là nơi tình yêu bắt đầu không nhỉ?
Không nhịn được liếc nhìn Thư Hải tiên sinh, không bằng đem nơi này đập đi đổi lấy sự dụ dỗ kia? Có thể bị người chủ trì gọi một tiếng Quỷ Vương, bản lĩnh chắc hẳn không tệ.
Đang lúc cậu đang vui trong đau khổ, Thư Hải tiên sinh đã nằm lại trên giường. Tô Nhị ngừng thở, da dính sát vào bức tường. Hoa quỷ cốt đã nở hơn phân nửa, đừng nói là kiên trì đến hừng đông, chỉ cần thêm hai giờ nữa cũng khó khăn.
Tô Nhĩ thử nhúc nhích di chuyển, thiếu đi đầu lâu quấy rối, gần như ngay lập tức, Thư Hải tiên sinh hơi nhíu mày, cậu không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Mười phút sau, Tô Nhĩ gần như biến thành con ốc sên, ngay cả nghiêng đầu cũng đều cẩn thận từng ly từng tí. Vất vả xuống được giường, đang định rời đi, dư quang mắt bỗng nhìn thấy thi thể giòi bọ bên cạnh giường.
Theo ý nghĩ lúc đầu, đầu lâu là vì giòi bọ mà tìm đến, nhưng... những con trùng này chỉ có thể bò dưới nền đất, không giống như có chỉ số thông minh, thật sự có thể thần kỳ như vậy sao?
Tô Nhĩ cắn môi, ánh mắt lóe lên, sau một lúc lâu lấy giấy đỏ trong túi ra được sáng nay, làm xong ký hiệu chỉ để lại ba tờ trên tay, còn lại toàn bộ lặng lẽ nhét vào khe hở giữa giường.
Cho đến khi rời khỏi sân nhỏ, cậu cũng không dám tùy tiện thu hồi hoa quỷ cốt.
Ngoài sân.
Không có bóng dáng quỷ, nhưng có của đầu lâu.
Ánh trăng kéo dài bóng của bộ xương giập nát, mí mắt Tô Nhĩ giật mạnh, không hổ là Quỷ Vương... Không quên ôm cây chờ thỏ. Đối phương lúc này đang dán sát trên bức tường đối diện sân nhỏ, rõ ràng không hoàn toàn tin lời Thư Hải tiên sinh nói.
Tô Nhĩ xuất hiện trong tích tắc, đầu lâu dường như cảm nhận được, tiến về phía trước một chút, nhưng không lâu lại lùi trở lại, vẫn kiên quyết canh giữ ở ngoài sân nhỏ.
Từ Đường không thể đi, Tô Nhĩ liên tục cân nhắc, hướng về Lý trạch bước nhanh đi.
Xác định đã đi xa một quãng, Tô Nhĩ vội vàng cất hoa quỷ cốt vào hộp, tốc độ nở hoa đột nhiên chậm lại. Đóng nắp hộp, Tô Nhĩ nghĩ thầm cái hộp này chắc hẳn cũng là bảo vật.
Không còn thứ gì che giấu, chỉ có thể cẩn thận tìm chướng ngại vật để che thân hình, tốc độ chậm lại rất nhiều.
Trèo tường vào trạch viện Lý gia, quen việc dễ làm* là lúc nào cũng tìm đến nhờ giúp đỡ, một lời phàn nàn theo gió bay tới——
*câu gốc: khinh xa thục lộ (xe nhẹ chạy đường quen), ý nói việc quen thuộc lại dễ làm, trong câu trên mang nghĩa là nhờ giúp lần đầu, lần sau cứ thế nhờ tiếp.
"Hôm nay là vận khí thế nào đây?" Người nói năm giác quan vô cùng nhạy bén, nghe động tĩnh bên tường trong nháy mắt quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau, Vạn Ức có chút kinh ngạc: "Tô Nhĩ?"
Kinh ngạc hơn so với cô chính là Ôn Bất Ngữ: "Sao cậu lại đến đây?"
Tô Nhĩ: "Tránh quỷ, tìm giúp đỡ."
"..."
Tô Nhĩ đoán Ôn Bất Ngữ chắc hẳn đến đây tìm chỗ trú ẩn, nhíu mày: "Giấy đỏ của cô đâu?"
Ôn Bất Ngữ có vài phần cảnh giác.
Đây là phản ứng của người bình thường, Tô Nhĩ không để ý: "Nghĩ cách phân tán ra một chút, thứ này có thể dẫn quỷ đến."
Ôn Bất Ngữ sửng sốt, sau đó sắc mặt trắng bệch, Vạn Ức thì mắng câu 'ĐM'.
Ngày thường trông như người rất lịch sự, cũng có lúc không để ý hình tượng mà chửi thề.
"Khó trách..." Vạn Ức nhìn Ôn Bất Ngữ, từ khi cô ta đến, dù dùng đạo cụ vẫn bị quỷ tìm đến cửa.
"Ném đi thì tiếc quá." Trầm Giang Bắc vốn im lặng bỗng mở miệng: "Mỗi người cầm một ít, sau đó tách ra hành động."
Tô Nhĩ cũng nghĩ vậy, nên mới dùng từ 'phân tán', nhưng cậu càng để ý Ôn Bất Ngữ: "Cô không đến Từ Đường à?"
Không nói thì còn tốt, nhắc đến khó tránh khỏi oan ức. Ôn Bất Ngữ: "Bị Kỷ Hành đuổi ra ngoài."
Dĩ nhiên cô cũng không thể nói gì thêm, dù sao lúc đến, Kỷ Hành đã ở đó từ trước.
Tô Nhĩ: "Tôi đi báo cho anh ấy biết chuyện giấy đỏ."
Nghe vậy Vạn Ức thưởng thức nhìn qua, tạm không bàn đến cách xử sự của Tô Nhĩ thế nào, ít nhất thì tính cách là người tốt.
Tô Nhĩ vuốt nhẹ cằm, mắt lại nhìn Trầm Giang Bắc, sau đó nói: "Vậy các người ai愿意 cùng đi với tôi?"
"..."
Tô Nhĩ: "Tôi không có giá trị nào đạt đến giới hạn, giết sao hết quỷ."
Vạn Ức là người quan tâm lợi ích: "Chúng tôi giúp cậu, được chỗ gì?"
Tô Nhĩ: "Kỷ Hành có nhiều giấy đỏ nhất."
Hôm nay giữ được nhiều giấy đỏ, đối với bọn họ càng có lợi.
Tay không bắt sói* cũng không thể không thừa nhận lời cậu nói có lý, Vạn Ức thở dài, nói với Trầm Giang Bắc: "Tôi cùng đi một chuyến."
*câu gốc: tay không sáo bạch lang (tay không tóm gọn sói trắng), ý nói không tổn thất nhiều đã thu được lợi vào tay.
Vừa ra khỏi Lý trạch, khí chất Vạn Ức đột nhiên thay đổi, cảnh giác chú ý xung quanh, không dám buông lỏng.
Tô Nhĩ: "Đường vòng đi, trước cửa sân nhỏ có phiền toái lớn."
Vạn Ức nhìn cậu một cái thật sâu, lại không hỏi nhiều, may mắn vận khí tốt, trên đường không gặp quỷ nào. Đêm khuya, ngoài Từ Đường có nhiều cây cổ thụ lớn, tán cây gần như che khuất cả bầu trời, cũng che khuất ánh trăng.
Vạn Ức cẩn thận từng bước đi trong bóng đêm, cửa Từ Đường rộng mở, bước vào ngay lập tức cảm nhận được sát ý lạnh lẽo. Cái sát ý này khi Kỷ Hành nhìn thấy Tô Nhĩ lại tan đi rất nhiều.
Kỷ Hành tựa trên cây cột, nhìn qua: "Lâu thế?"
Tô Nhĩ cười khổ: "Bị một bộ xương khô theo dõi, còn là Quỷ Vương."
"Không thể nào." Kỷ Hành chưa kịp mở miệng, Vạn Ức vô thức nói: "Nếu thực sự gặp Quỷ Vương cậu không thể còn sống được."
Tô Nhĩ: "Tạm thời tìm chỗ trú ẩn."
Dăm ba câu nói xong việc mình trải qua, nhưng khi kể lại cuộc đối thoại của Thư Hải tiên sinh với đầu lâu, thuật lại không sai một chữ: "Các người nói giữa quỷ và người chủ trì, rốt cuộc là quan hệ thế nào?"
Hỏi xong vài giây, không nghe ai trả lời.
Tô Nhĩ ngước mắt, thấy ánh mắt Vạn Ức nhìn mình với vẻ khiếp sợ kèm theo vẻ khó nói.
Biểu cảm gì đây?
Tô Nhĩ nhìn Kỷ Hành, thấy anh cũng vẻ mặt suy tư, liền hỏi: "Rốt sao sao thế?"
"Không có gì," sau phút trầm mặc ngắn ngủi, Kỷ Hành khôi phục trạng thái thường ngày, thản nhiên nói: "Chỉ là chuyện xưa có chút ly kỳ, nhất thời không biết nên thương ai."
________________________
Tác giả nói suy nghĩ của mình:
Kỷ Hành: Đáng thương bản thân đau khổ đợi gần cả đêm, đáng thương Quỷ Vương vẫn còn canh giữ ngoài sân, đáng thương Thư Hải tiên sinh không rõ tình hình đã bị bò lên giường, dù sao cũng không thể thương xót Tô Nhĩ.
Tô Nhĩ:...
PS: Thống nhất giải đáp thắc mắc, Tô Nhĩ biết đây là tiểu thuyết kinh dị, nhưng cậu cho rằng bản chất và cốt lõi là tiêu chuẩn cao; về vấn đề thời gian chênh lệch sau này mới có thể giải thích, nhưng hễ là muốn lợi dụng thời gian chênh lệch để làm chuyện lớn cuối cùng đều bị trò chơi tiêu diệt cũng giống như Tô Nhĩ có ý định ăn gian, dẫn đến một loạt hiệu ứng cánh bướm (*thay đổi hàng loạt khi có một sự thay đổi), cuối cùng vẫn không thực hiện được.