58. Chương 58: Không có cậu tớ không ngủ được

Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 58: Không có cậu tớ không ngủ được

Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh ngoái đầu nhìn ra con đường nhỏ, thấy Dạ Đồng đang thong thả tiến đến, cúi đầu chơi điện thoại.
Diệp Ngữ thì đang đang gọi điện.
Có vẻ chẳng ai nhận ra mình đã rời khỏi lối đi, suýt thì đâm phải cây.
"Vẫn là cậu tốt với tớ nhất." Vệ Lăng hôn mấy cái lên đầu con mèo, "Tối về, tớ nhất định sẽ thưởng cho cậu."
"Meo?" Con mèo nhỏ ngoẹo đầu.
"Yên tâm, tuyệt đối không phải thứ chỉ để ngắm chứ không dùng được như cá khô đâu, chắc chắn sẽ làm cậu được thỏa mãn từ tận tâm hồn."
.
Buổi tối hôm ấy, Vệ Lăng dựa vào thành đầu giường, mở màn hình ba chiều, phát một chương trình kinh điển hoài cổ – "Thế Giới Động Vật".
Vệ Lăng vỗ vào bụng mình, con mèo liền nhảy lên, cuộn tròn người lại.
"Tớ không giúp cậu chuẩn bị khăn giấy đâu, đừng làm bẩn chăn của tớ đấy."
"Meo?" Con mèo nhỏ nghi ngờ ngoái đầu nhìn anh.
"Ái chà, cậu đáng yêu quá, thơm quá đi!"
Chương trình bắt đầu, chủ đề Thế Giới Động Vật kỳ này là "Việc sinh sản của mèo".
Lời dẫn đầu chính là "Mùa xuân đến, vạn vật bắt đầu sinh sôi..."
Tiếng gào của mèo đùng đùng vang lên, chú mèo đang nằm xem rất nghiêm túc.
Vệ Lăng nhịn cười, nhẹ nhàng vuốt lông cho nó.
Nhìn xem, cái vẻ mặt tràn ngập khát khao hiểu biết này, chắc chắn cậu chưa từng có bạn gái!
Ban đầu Vệ Lăng nghĩ sau khi xem xong, có lẽ chú mèo sẽ muốn ra ngoài đi chơi, ai ngờ nhóc con cứ nằm ngoan ngoãn, đến khi đoạn cuối xuất hiện, nó liền quay người chui vào chăn, rồi luồn vào áo Vệ Lăng, thỏa mãn cuộn tròn, sắp ngủ.
Vệ Lăng ngây ngốc.
Anh hỏi Dạ Đồng: "Tớ nói này! Cậu chắc chắn Ôn Chước không làm gì quá đáng với Bệ Hạ chứ?"
"Làm gì quá đáng là gì?" Dạ Đồng hỏi ngay.
"Thì... ví dụ... làm nó tuyệt đường con cháu?" Vệ Lăng hỏi.
Ngay sau đó, tiếng gào thảm thiết của Vệ Lăng vang dội trong phòng ngủ.
Vì chú mèo hung dữ cắn anh một phát.
Dạ Đồng nói lạnh lùng: "Cậu đích thân kiểm tra là biết mà?"
Vệ Lăng vội vàng vén chăn, xách nhóc con đó ra.
Rõ ràng, về sức lực thì Vệ Lăng thua xa con mèo này, nó dễ dàng giãy thoát được, tiện thể còn tặng Vệ Lăng một cú đấm.
Anh cảm thấy thê lương vô cùng.
Con mèo nhỏ nhảy lên bậu cửa sổ, thế mà nó mở được cửa sổ, vẻ mặt muốn bỏ nhà ra đi.
Vệ Lăng vội vàng xuống giường, đuổi theo, chưa kịp ôm được nó, nó đã chuồn ra ngoài, chẳng nể tình chút nào.
"Này, cục cưng ơi, lỗi tại tớ! Tớ không nên nghĩ lung tung, cậu về đi được không?"
Chú mèo đã theo ống nước nhảy xuống, kiêu ngạo đi dưới đèn đường.
"Cục cưng ơi, quay lại đi! Tớ sai rồi! Tớ sẽ không ảo tưởng muốn nhìn chỗ không nên nhìn nữa!"
Vệ Lăng vừa gào xong, phòng bên cạnh có người thò đầu ra nhìn anh.
Nhưng chú mèo vẫn chẳng lưu luyến chút nào, anh nhìn thấy nó sắp chuồn vào bụi cây, muốn cao chạy xa bay đây mà!
"Cục cưng ơi! Không có cậu tớ không ngủ được! Lúc tớ mơ ác mộng ai sẽ vỗ tớ tỉnh dậy, lúc tớ đạp chăn ai sẽ sưởi ấm bụng tớ!"
Rõ ràng, con mèo nhỏ bị thuyết phục, nó nhảy lên băng ghế mà Ôn Chước thường hút thuốc, ngồi xổm trên lưng ghế.
Vệ Lăng cảm thấy đó không phải một con mèo, cứ như Ôn Chước đang ngồi ở đó, hất cằm, ra hiệu cho anh xuống đây.
Giây phút ấy, Vệ L hơi ngỡ ngàng.
Anh càng nhớ Ôn Chước hơn.
Mặc dù, anh không chắc nỗi nhớ của mình có được đáp lại tương tự không.
"Cậu mà không xuống đón nó, e rằng Bệ Hạ của cậu sẽ muốn rời bỏ cậu đấy." Dạ Đồng nói bằng giọng vui trên nỗi đau của người khác.
Vệ Lăng bỗng hoàn hồn, xỏ dép lê chạy xuống tầng.
"Cục cưng ơi! Cục cưng ơi!" Vệ Lăng dang rộng cánh tay, bế nó lên, vừa ngoái đầu đã thấy mấy nghiên cứu viên trên bậu cửa sổ đang nhìn mình.
Phát hiện ra anh nói bao nhiêu lời thật lòng thật dạ, còn tưởng có thể thấy một mối tình học đường lãng mạn, không ngờ chỉ là một con sen, nỗi thất vọng trong đáy mắt không thể che giấu nổi.
Vệ Lăng bế nó lên tầng, tắt đèn đi ngủ.
Vuốt bộ lông mềm mại của nó, Vệ Lăng nghĩ, chắc hẳn con mèo nhỏ chưa được Ôn Chước huấn luyện phòng thủ nhận thức, là đối tượng tốt nhất để anh luyện tập đọc nhận thức.
Sau đó... lần lượt, có lẽ mình sẽ có thể nhân dịp Ôn Chước ngủ, ừm ừm ừm, nhìn thử xem trong mơ của cậu ta có gì.
Mặc dù nói mơ không phải biểu hiện chân thực của hiện thực, nhưng... cũng có sao đâu.
Có khi trong mơ, cách nhìn nhận Ôn Chước dành cho anh sẽ càng chân thực hơn.
Xin lỗi nhé, Bệ Hạ, vi thần muốn xem người đang nghĩ gì.
Vệ Lăng cọ cằm nhẹ nhàng vào đỉnh đầu chú mèo, vuốt lông trên lưng nó.
Con mèo nhỏ híp mắt, mũi phát ra tiếng gừ khe khẽ.
Giống như một người nội tâm mềm mại, bên cạnh người mình yêu nhất, không đề phòng chút nào.
Đúng lúc ấy, Vệ Lăng tiến vào thế giới bé xíu nhưng tràn ngập trí tưởng tượng của nó.
Khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, Vệ Lăng sửng sốt!
Vì anh thấy mình đang bị chế ngự, biểu cảm say mê mơ màng... Nhưng chỉ một giây đó thôi, anh đã bị đuổi ra ngoài.
"Meo—"
Giọng con mèo nhỏ rất trầm, mang theo cảnh cáo và giận dữ.
Vệ Lăng và nó nhìn nhau, ánh mắt nó đầy áp đảo, dường như Vệ Lăng mới là con mèo bất lực.
Tại sao... tại sao trong đầu một con mèo lại xuất hiện hình ảnh đó của mình?
Trái tim Vệ Lăng đập loạn xạ.
Lẽ nào mỗi đêm mình ôm nhóc con này đi ngủ, nó đều nghĩ những thứ linh tinh này?
"Cậu... cậu..."
Vệ Lăng bỗng thấy nguy hiểm, vì về sức mạnh mình không phải đối thủ của nó!
Bỗng nhiên, chú mèo nhảy dựng lên, hai chân trước bám vào vai Vệ Lăng.
Cảnh Vệ Lăng lo lắng nhất đã xảy ra.
"Dạ Đồng... Dạ Đồng cứu tớ với!" Vệ Lăng gào lên.
Truyện này do bạn Thần dịch. Đúng, chính là tôi.
Dạ Đồng liếc nhìn anh, cảnh này khiến cậu ta ngây ra chốc lát, sau đó thế mà cậu ta lại thoát trò chơi, chụp một tấm ảnh lưu niệm!
"Sáng mai nếu cậu không dậy lên lớp đúng giờ, tớ sẽ gửi tấm ảnh này lên diễn đàn trường!"
"Đây không phải trọng tâm! Trọng tâm là nó muốn..."
Khoảnh khắc nhìn sang nó, Vệ Lăng cứng đơ trước ánh mắt của nó.
Dường như nó đang nói, nếu cậu không nghe lời, tớ sẽ càng quá đáng hơn đấy.
Cổ họng như bị khóa cứng, thanh quản cũng quên mất cách rung, Vệ Lăng đờ ra như xác chết, không nhúc nhích.
Dạ Đồng lại cúi đầu chơi điện thoại tiếp.
Tên thiếu niên nghiện internet khốn nạn này! Có tin tớ viết mã độc, cho cái game chết tiệt đó đi đời không!
Bỗng nhiên, môi Vệ Lăng bị thứ gì đó bé xíu mềm mại chạm vào.
Là nụ hôn của chú mèo.
Vệ Lăng hoàn hồn mới phát hiện nó đang nhắm mắt.
Nụ hôn này rất ngắn ngủi, nhưng lại khiến người ta lưu luyến một cách vô cớ.
Vệ Lăng ngơ ngác nhìn nó, trong ánh mắt nó chất chứa một niềm mong đợi, nó hy vọng được Vệ Lăng đáp lại.
"Ờm... cậu nên đi tìm một con mèo khác... trừ phi..."
Vệ Lăng nheo mắt, một con mèo không thể nào đuổi cậu ra khỏi nhận thức của mình được, trừ phi thứ mình vừa tiến vào không phải là nhận thức của mèo!
"Trừ phi có người khác đang kiểm soát cậu... là chủng lai hay Noah!"
Vệ Lăng dứt lời, sức mạnh đang chế ngự cậu của chú mèo thay đổi hẳn – việc này chứng tỏ suy đoán của Vệ Lăng là đúng!
Còn Dạ Đồng nghe thấy từ "Noah", lập tức trở nên cảnh giác.
Cậu ta đột ngột đi tới chỗ mèo, xách nó lên.
"Meo... meo..." Nó tỏ vẻ tủi thân và đáng thương.
Vệ Lăng lập tức tiến vào nhận thức của nó lần nữa, thứ cậu nhìn thấy biến thành Ôn Chước.
Là Ôn Chước vừa hút thuốc, vừa cho con mèo này ăn thuốc dinh dưỡng của chủng lai.
Hắn nhả khói thuốc nhẹ nhàng, rồi cúi đầu, nhìn con mèo bên cạnh.
Đầu ống tiêm thuốc dinh dưỡng đó bị lấy đi mất, chỉ còn lại mỗi thuốc dinh dưỡng.
Chú mèo đang ăn rất nghiêm túc, còn vẻ mặt Ôn Chước thì dịu dàng vượt ngoài dự đoán của Vệ Lăng.
"Chậm thôi, chỗ này của cậu hết." Ôn Chước dập thuốc, ngón tay ấn nhẹ đầu mèo.
Lúc này, giọng Dạ Đồng kéo Vệ Lăng về hiện thực.
"Vệ Lăng! Rốt cuộc nó có bị Noah khống chế hay không?"
"Hả?" Vệ Lăng hít một hơi, "Chắc... chắc là không..."
"Tớ cũng nghĩ... khống chế một con mèo chẳng làm được việc quái gì ngoài nhìn thấy cậu mỗi ngày, cũng không thể bảo con mèo này cắp cậu trong miệng mang đi được."
Dù là vậy, Dạ Đồng vẫn không thả lỏng cảnh giác.
"Hay là, cậu đừng ôm nó đi ngủ nữa."
Vệ Lăng nhìn nó, bế nó về.
"Thôi, trước kia nuôi nó như hoàng đế, giờ nghi ngờ Noah trong đầu nó rồi cướp mất ngai vàng của nó, có phải vô lý quá không?"
"Meo..." Con mèo nhỏ đáp khẽ, chẳng có chút khí thế nào của lúc trước.
Vệ Lăng biết, bất kể trước đây có ai trong đầu nó, giờ người đó cũng đi mất rồi.
Nhưng có thể tự do tiến vào nhận thức của một con mèo, Vệ Lăng bỗn có một suy đoán to gan – Có phải Ôn Chước không?
Ôn Chước không yên tâm về cậu, lo lắng mình để lại nhận thức trong đầu Vệ Lăng sẽ khiến cậu mất tự nhiên, nên đã dùng cách này để trông nom cậu?
Vệ Lăng tiến vào nhận thức của con mèo mấy lần liền, nhưng chẳng còn nhìn thấy cảnh lần đầu thấy nữa.
Ôn Chước, là cậu à?
Suy nghĩ này khiến trái tim Vệ Lăng tăng tốc.
Hết tiếng này đến tiếng khác, vang dội hơn cả sóng biển va vào đá ngầm, đảo lộn tất cả mọi thứ của cậu.
"Meo..." Chú mèo cọ vào cổ Vệ Lăng.
Chẳng còn chút bóng dáng nào của vẻ kiêu ngạo, nó đang sợ bị Vệ Lăng bỏ rơi.
Có lẽ là vì nhớ Ôn Chước quá, Vệ Lăng ngủ chập chờn, cứ liên tục nhớ đến cái hang đen ngòm mà Ôn Chước đi chấp hành nhiệm vụ. Toàn bộ Noah đang trong thời kỳ ngủ đông, bỗng đồng loạt tỉnh dậy, tấn công Ôn Chước không chừa kẽ hở.
Tại sao đám Noah này lại tự dưng tỉnh dậy?
Là bị Kraven gọi dậy ư!
Không đúng, Kraven vốn không ở hang động đó, y chỉ để lại một thi thể nhân bản của mình ở đó mà thôi!
Là âm thanh! Là tiếng nghe như tặc lưỡi vọng từ trên hang động xuống!
Vậy nên, lúc bọn Ôn Chước xuống hang chấp hành nhiệm vụ, có Noah ẩn náu gần cửa hang, mai phục họ?
Mà năng lực của Noah này chắc hẳn là có liên quan đến âm thanh!