Chương 12: Mượn chó

Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những hình ảnh của hai năm về trước nhanh chóng lướt qua trước mắt Thẩm Tiềm. Từng đoạn ký ức cũ, từng mảng "lịch sử đen tối" hiện về.
Thẩm Tiềm vẫn giữ vẻ im lặng, không lộ chút cảm xúc nào, thế nhưng Tần Tử Dập lại chột dạ và hối hận trước anh một bước.
Tiếng gọi "Tiểu An" trên giường khi đó, lúc ấy cảm thấy sảng khoái như một sự trả thù, nhưng đặt vào hiện tại, lại khiến cậu ta không biết biện minh thế nào.
Đúng là tự mình gây nghiệt mà.
Thẩm Tiềm cuối cùng cũng mở miệng: "Em đi đi."
Tần Tử Dập há miệng, cũng chẳng dám nhắc lại chuyện ngủ nhờ nữa. Cậu bò dậy mặc quần áo chỉnh tề, vẻ mặt ủ rũ ê chề đi ra ngoài.
Đi được nửa đường mới nhớ ra mình quên gì đó, cậu quay người gọi tên Lạc Lạc. Lạc Lạc không chịu động đậy, cậu bèn chạy chậm tới, túm lấy con Alaska nặng vài chục cân vác lên vai, đi thẳng ra ngoài tòa nhà rồi mới đặt nó xuống.
Lạc Lạc tru lên "ngao u ngao u", không muốn trời đã tối muộn thế này lại phải rời nhà.
Tần Tử Dập bất lực vỗ vỗ đầu nó: "Tao cũng đâu muốn đi, mẹ mày đang giận kìa."
Lạc Lạc: "Ngao u ngao u."
"Được được được, là bố mày, là bố mày đây." Tần Tử Dập dắt con chó lớn đi về phía trước, lầm bầm khe khẽ, "Haizz. Đúng là ông trời con mà..."
---
Ngay tối hôm đó, Thẩm Tiềm liền liên lạc với Tiểu An, hẹn cậu ấy ngày hôm sau gặp mặt tại một quán cà phê gần đó.
Tiểu An đến rất đúng giờ.
So với hôm trước, cách ăn mặc của cậu ấy hôm nay khá chỉnh tề, trang trọng, nhìn qua đã thấy vài phần dáng vẻ của một doanh nhân thành đạt, chín chắn và vững vàng.
Trước kia, Tiểu An được xem là một người "lạc loài" trong gia tộc kinh doanh truyền đời của họ. Tất nhiên, nói như vậy không hề có ý chê bai, mà là thực tế.
Tuy nhiên, hiện tại xem ra, ngược lại, chính di truyền và sự giáo dục của gia đình đã tạo ra ảnh hưởng ngầm vô cùng to lớn, khiến Tiểu An, người từng một lòng say mê nghệ thuật, vẫn vô thức bước lên con đường cũ của gia tộc.
Họ ngồi ở quán cà phê suốt một buổi chiều. Thẩm Tiềm giải thích rõ ràng từng vấn đề còn tồn đọng lần trước cho cậu ấy.
Tiểu An ra ngoài bôn ba một thời gian, mở mang không ít kiến thức, cũng học được rất nhiều thứ từ cô bạn gái nhỏ có nhiều sở thích. Hai người nói xong chuyện chính sự lại bắt đầu tán gẫu chuyện phiếm, đủ các loại đề tài, nói chuyện rất tâm đầu ý hợp, trò chuyện vài tiếng đồng hồ mới cùng nhau rời đi.
Mà họ đều không chú ý tới, cách đó không xa, có hai người đàn ông áo đen, quần đen, kính râm đen, cũng ngồi đối diện nhau bất động như cọc gỗ suốt cả buổi chiều.
Mãi đến khi hai người đi khỏi, một người trong đó mới nhanh chóng kéo cổ áo xuống, thấp giọng báo cáo tình hình cho ông chủ.
"Đúng, vẫn luôn không có hành động thân mật quá mức... Không, bây giờ hình như có rồi... Cậu An lấy khăn quàng cổ từ trong xe ra... Chính tay quàng lên cho anh ấy..."
"Nghĩ cách ngăn cản!"
"... Không kịp nữa rồi."
"Vậy thì tiếp tục đi theo." Giọng nói ở đầu bên kia bộ đàm cực kỳ lạnh lùng, đè nén cơn giận dữ một cách rõ rệt. "Còn có loại chuyện này nữa thì hành động ngay lập tức, không cần tôi phải dạy lại các người đâu nhỉ?"
Hai người áo đen nhìn nhau một cái: "Rõ."
"Hay là để em lái xe đưa anh về nhé, anh Tiềm." Tiểu An vừa ra khỏi quán cà phê đã bị gió thổi rùng mình một cái, "Gió lớn thế này, lạnh quá."
Buổi trưa Thẩm Tiềm đi thẳng từ công ty tới đây, tài xế đưa anh đến nơi xong lại đi nơi khác có việc, lúc này vẫn đang ở bên ngoài, chốc lát chưa thể đến ngay được.
Thẩm Tiềm quyết định gọi xe về.
"Không cần đâu. Hai chúng ta không cùng đường. Hơn nữa," Anh lắc lắc điện thoại, "Taxi sắp tới rồi."
Anh vừa dùng ứng dụng trên điện thoại gọi một chiếc xe.
Tiểu An thấy anh mặc phong phanh, vẫn cảm thấy anh lạnh: "Vậy đợi em chút, em lấy khăn quàng cổ cho anh dùng."
Nói rồi, cậu ấy liền chạy về xe mình, tìm ra một chiếc khăn len dài dệt kim màu đen, vẻ mặt có chút háo hức muốn thể hiện: "Năm ngoái em học được mười tám kiểu quàng khăn. Để em thắt kiểu hoa cho anh."
Lần này Thẩm Tiềm không từ chối ý tốt của Tiểu An, đứng tại chỗ hơi cúi thấp người phối hợp để cậu thắt kiểu hoa, miệng nói: "Dạo này khá bận, khăn quàng cổ chắc phải mấy ngày nữa mới trả lại em được."
"Không sao không sao." Tiểu An rối rít nói, "Nếu không phải cái khăn này cũ quá rồi thì em đã tặng thẳng cho anh luôn."
---
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Tiềm quả nhiên càng thêm bận rộn.
Bởi vì sắp tới sẽ nghỉ phép dài hạn để đi du lịch, anh dồn nén rất nhiều nhiệm vụ công việc vào mấy ngày này, gần như bận rộn từ sáng đến tối.
May là tuy vất vả, nhưng rốt cuộc cũng hoàn thành trong thời hạn.
Ngày cuối cùng trước khi lên đường, anh ra ngoài một chuyến cuối, tới nhà một người bạn tốt là Trình Nhạc.
Trình Nhạc chính là người bạn trước đó đã đồng ý cho anh mượn chó, thỉnh thoảng Thẩm Tiềm gọi cậu ta là Trình.
Khi anh đến dưới lầu nhà Trình Nhạc, Trình Nhạc cũng vừa từ bên ngoài về. Kèm theo một tiếng gầm rú, một chiếc Harley màu đen cực kỳ ngầu dừng lại ngay bên cạnh Thẩm Tiềm.
"Anh Tiềm." Trình Nhạc gọi anh một tiếng, giọng nói vô cùng êm tai.
Cậu ta có âm vực rộng, âm sắc cũng đẹp, từng là giọng ca chính của một ban nhạc Rock nổi tiếng, sở hữu hàng vạn người hâm mộ.
Có điều hiện tại theo lời cậu ta tự nói, thì đã "hoàn lương" rồi.
Thẩm Tiềm quay mặt lại, sự chú ý lập tức bị chiếc Harley dưới thân cậu ta thu hút: "Mới mua à?"
"Không phải." Trình Nhạc nói, "Anh họ tặng quà. Điều kiện đường sá ở đây bình thường không dùng đến nhiều, trước giờ vẫn để ở đằng kia." Cậu ta ám chỉ nhà cha mẹ, ở ngoại ô.
Thẩm Tiềm hỏi: "Hôm nay sao lại nỡ đi ra ngoài thế?"
Trình Nhạc người này, chỉ nhìn ngoại hình thì có vài phần kiêu ngạo, bất tuân, giống như kiểu trai hư lêu lổng từ nhỏ, không chịu ở yên một chỗ.
Thế nhưng Thẩm Tiềm biết, cậu ta tuy rất cá tính, nhưng lại... cực kỳ thích ở nhà. Nếu không cần thiết, cậu ta cơ bản không ra khỏi cửa.
Chính cậu ta cũng từng nói, nếu không phải vì dắt chó đi dạo, cậu ta có thể hoạt động trong phạm vi vài chục mét vuông suốt mấy ngày liền.
Trình Nhạc giơ một tay lên, lắc lắc cái túi đang xách trong tay về phía anh: "Mua đồ ăn vặt cho Michael."
Michael chính là con chó cậu ta đồng ý cho Thẩm Tiềm mượn, một con Husky lông xám mập mạp. Nếu bỏ qua những đặc điểm điển hình của Husky, thì quả thực có vài phần giống với con Alaska Lạc Lạc.
Hơn nữa, quan trọng là ngay cả tên cũng rất giống, bởi vì ngoại trừ bản thân Trình Nhạc, mọi người đều chê cái tên Michael khó đọc, nên cũng thường gọi tắt nó là "Lặc Lặc".
"Em vẫn thấy không khả thi lắm." Trình Nhạc chống chân xuống đất, dáng người cao ngất ngồi trên xe mô tô, đôi chân dài miên man thẳng tắp và khuôn mặt tuấn tú đẹp trai, đều thu hút ánh nhìn như nhau. "Alaska và Husky ngoại hình khác nhau nhiều như thế, Tiểu Phóng thật sự có thể nhầm lẫn sao?"
Thẩm Tiềm nói: "Màu sắc giống nhau, thể hình tương tự, tên cũng rất giống, chuẩn không cần chỉnh."
"Thế nhỡ người khác bảo cậu ấy đây không phải Alaska thì sao?"
Biểu cảm của Trình Nhạc rất nghiêm túc. Thẩm Tiềm nhìn cậu ta, cười nói: "Nó tin anh."
Trình Nhạc ngẫm nghĩ, gật đầu: "Chỉ hươu bảo ngựa."
Sau đó, cậu ta xuống xe, dựng xe cẩn thận, xách đồ ăn cho chó cùng Thẩm Tiềm sánh vai đi vào trong tòa nhà.
Mới đi được hai bước, cậu ta khựng lại, cảnh giác nhìn ra ngoài một cái, thấp giọng nói: "Có phải có người theo dõi chúng ta không?"
"Không cần để ý, người của Tiểu Tần đó." Trước đó lúc mượn chó, Trình Nhạc đã biết chuyện bọn họ chia tay, Thẩm Tiềm liền không giấu cậu ta.
Trình Nhạc hơi nhíu mày: "Cũng chỉ có anh chịu được cậu ta."
Thẩm Tiềm cười một cái, thản nhiên nói: "Thì bây giờ chịu không nổi nữa rồi đây."
Trình Nhạc xưa nay thông minh, nói đến nước này thì đã hiểu thái độ của Thẩm Tiềm, không nói thêm gì nữa, móc chìa khóa ra mở cửa.
Kết quả vừa nhìn thấy nhà mình, cả người suýt chút nữa phát điên.
- Cậu ta chỉ mới ra ngoài khoảng nửa tiếng, để Michael một mình ở phòng khách, còn đặc biệt đóng cửa các phòng khác lại.
Kết quả cửa phòng ngủ không biết bị mở ra bằng cách nào, đồ đạc bên trong bày bừa linh tinh khắp lối: Giày chiếc đông chiếc tây, gối ôm lòi cả bông, chuột máy tính và dây cáp bị cắn đứt...
Mà kẻ đầu têu Michael, đang quấn mình trong tấm ga trải giường cậu ta thay ra chờ giặt, đang nỗ lực xé mảnh vải đó thành những dải vải đầy đất.
Trình Nhạc quát lên một câu đầy giận dữ: "Michael! Mày đang làm cái gì đấy!"
Michael ngẩn ra, từ từ chui ra khỏi ga trải giường, dán sát chân tường định chuồn đi, bị Trình Nhạc nhanh tay lẹ mắt túm lại, ấn mạnh ngồi xuống đất.
"Nhìn xem chuyện tốt mày làm đây này! Tao mới ra ngoài có nửa tiếng! Nửa tiếng! Sao mày tài thế hả!"
Michael chạy cũng không thoát, cúi gằm đầu xuống, trông như đang sám hối.
Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, Trình Nhạc mắng mỏ vài câu, liền đuổi Michael ra góc tường, bắt nó úp mặt vào tường. Lại bảo Thẩm Tiềm ngồi xuống nghỉ ngơi trước, còn bản thân thì xắn tay áo dọn dẹp đống bừa bộn trên sàn.
Thẩm Tiềm không ngồi, giúp cậu ta dọn dẹp một chút.
Trình Nhạc than thở mãi: "Cái của nợ này, anh còn dám để Tiểu Phóng dắt về nhà."
Thẩm Tiềm vừa đồng cảm lại vừa không nhịn được muốn cười.
Tuy sớm đã nghe danh về sức phá hoại của chó lớn, nhưng Lạc Lạc vẫn luôn rất ngoan, đây đúng là lần đầu tiên anh tận mắt nhìn thấy hiện trường.
"Anh nhất định sẽ nhắc nhở nó chú ý." Thẩm Tiềm nói.
Michael ngồi xổm ở chân tường úp mặt vào tường hối lỗi, dáng vẻ ngoan thật là ngoan.
Trong lúc đó, Trình Nhạc dọn dẹp đồ đạc, vài lần đi ngang qua nó, nó đều không động đậy cũng không chạy lung tung, chỉ dùng ánh mắt ươn ướt sáng lấp lánh nhìn chủ nhân của mình.
Thế là Trình Nhạc lại mềm lòng, lại gần vỗ đầu Michael một cái, ra hiệu nó được tự do rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại lại cảm thấy vừa rồi giọng điệu mình quá nặng nề, không nhịn được nói đỡ: "Thực ra nó cũng coi như có chút chừng mực, tuy ham chơi, nhưng chưa bao giờ phá hoại đồ đạc để trên giường..."
Đang nói dở, liền thấy Michael vừa được tự do đang ngậm một cục đen thùi lùi trong miệng, lắc đầu vẫy đuôi chạy tới.
Nhìn rõ đó là cái gì, nỗi tự trách trong lòng của Trình Nhạc trong nháy mắt hóa thành tiếng gầm giận dữ: "Michael mày qua đây cho tao!"
Michael cảm nhận nguy cơ cực tốt, nhanh chóng trốn ra sau chân Thẩm Tiềm. Thẩm Tiềm cúi người xuống, lấy thứ trong miệng nó ra.
Đó là một bộ tóc giả màu đen. Chất liệu tóc giả rất tốt, bị con chó lớn tàn phá như vậy, tùy tiện dùng ngón tay chải vài cái, vẫn rất nhanh chóng khôi phục lại thành mái tóc đen dài thẳng mượt như thác nước.
Trình Nhạc vẫn luôn để tóc ngắn gọn gàng đẹp trai.
Trình Nhạc ở một mình, không có bạn gái, cũng không có chị em gái.
Trình Nhạc nhìn Thẩm Tiềm, trong thần sắc vốn luôn bình tĩnh, hiếm khi có chút căng thẳng, lại xen lẫn chút nhẹ nhõm như thể đã không còn đường lui.
Thẩm Tiềm đưa tóc giả trả lại cho cậu ta, mở miệng, lại là hỏi: "Cậu có từng nuôi chó ngao lớn bao giờ chưa?"
Trình Nhạc không ngờ anh sẽ hỏi cái này, sửng sốt, ngay sau đó trong lòng không kìm được mà thả lỏng: "Từng nuôi rồi, bây giờ vẫn đang có, ở chỗ mẹ em. Bảy con becgie Đức lớn, oai phong lắm."