Chương 14: Căn phòng giường đôi

Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 14: Căn phòng giường đôi

Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người bạn vừa đặt câu hỏi này, vốn thường được mọi người gọi đùa là "Cột Điện", không chỉ bởi cậu ta có dáng người cao gầy, cũng không chỉ bởi xu hướng tính dục của cậu ta thẳng tắp, mà hơn hết là vì con người cậu ta vô cùng bộc trực.
Tựa như tình huống trước mắt đây, Thẩm Tiềm trước đó đã nói sẽ dẫn bạn trai tới nhưng kết quả lại không dẫn theo. Bất kể là Hầu Tử lanh lợi hay Mộc Đầu có phần ngờ nghệch đều đã nhận ra, nhưng vì lo lắng anh khó xử nên không hỏi công khai. Chỉ có cậu ta, cảm thấy không đúng liền hỏi ngay.
Hầu Tử mở miệng chữa cháy, cười hì hì nói: "Chuyện này còn phải hỏi sao, anh Tiềm đương nhiên là vì muốn cùng tôi song túc song phi rồi."
Vợ của Cột Điện phản ứng rõ ràng nhanh hơn Cột Điện nhiều. Cô đưa tay chọc vào eo cậu ta, nói: "Mọi người đều mệt rồi, đưa mọi người đi ăn cơm nghỉ ngơi trước đã, lát nữa hãy tán gẫu."
Thẩm Tiềm cười cười, nói: "Hết cách, hai hôm nay việc ở công ty em ấy quá nhiều, không dứt ra được."
Lời này tuy có chút nghi ngờ né tránh vấn đề, nhưng cũng là lời thật. Nếu không phải Tần Tử Dập thực sự phân thân thiếu thuật, thì sẽ chẳng chỉ phái một gã đàn ông thô kệch, đen đúa, to con đến giám sát anh.
Tuy rằng vẻ ngoài thô kệch đen đúa to con kia tuyệt đối đi ngược lại gu thẩm mỹ của Thẩm Tiềm, nhưng kinh nghiệm non kém của người nọ đã bày rõ việc Tần Tử Dập tạm thời không có người thích hợp hơn trong tay để dùng.
Phản ứng có chậm đến mấy thì lúc này Cột Điện cũng đã hiểu ra. Cậu ta cười có chút ngại ngùng, nói: "Tôi đã đặt tiệm cơm để chiêu đãi anh em chúng ta, đi thôi, chúng ta xuất phát thôi~"
Cột Điện lái một chiếc SUV bảy chỗ đến, đưa mọi người cùng tới tiệm cơm đã đặt trước.
Bữa cơm rất thịnh soạn. Vợ Cột Điện cười híp mắt nói: "Ngày mai tiệc sinh nhật con gái, bọn tôi đã chuẩn bị đại tiệc. Hôm nay đành để anh em và em gái chịu thiệt ăn uống tùy ý một chút vậy."
Mọi người nhao nhao bày tỏ không hề thiệt thòi chút nào. Ăn cơm xong, vẫn do Cột Điện lái xe, đưa đến khách sạn đã đặt trước làm thủ tục nhận phòng.
Bọn họ đặt hai phòng. Sắp xếp ban đầu là Mộc Đầu và Hầu Tử ở một phòng, Thẩm Tiềm và cậu bạn trai nhỏ của anh ở một phòng.
Bạn gái của Mộc Đầu là tạm thời đi theo, vốn không có chỗ của cô ấy, nhưng vì biến động bên phía Thẩm Tiềm, bọn họ bèn điều chỉnh lại một chút, để Mộc Đầu và bạn gái ở một phòng, Hầu Tử và Thẩm Tiềm một phòng, ngược lại cũng vừa vặn.
Chút vấn đề nhỏ duy nhất tồn tại có lẽ chính là, phòng Cột Điện đặt cho hai người Thẩm Tiềm lại là một phòng giường đôi dành cho tình nhân.
Thời đại học Hầu Tử từng làm bạn cùng phòng với Thẩm Tiềm, rất hiểu gu thẩm mỹ và khẩu vị của anh. Trái lại, cậu ta hoàn toàn không vì xu hướng tính dục của hai người khác nhau mà có gì không tự nhiên, rất vui vẻ kéo hành lý cùng anh đi lên.
Bôn ba đường dài suốt một ngày, cho dù ghế ngồi của tàu cao tốc và máy bay đều rất thoải mái, cũng không thể thay thế sự dễ chịu khi được tắm rửa sạch sẽ rồi ngả lưng nghỉ ngơi.
Thẩm Tiềm tắm rửa xong, sấy tóc khô được một nửa, ngả người vào đầu giường, thong thả đọc một cuốn sách trước khi ngủ, tâm trạng nhẹ nhàng.
Hầu Tử tắm xong ở phía sau.
Cậu ta không thích sấy tóc, qua loa lau vài cái liền mặc áo choàng tắm đi ra khỏi phòng tắm, trong tay cầm một cái khăn bông to dày, vừa lau vừa lắc lư cái đầu.
Khi bọt nước văng lên người Thẩm Tiềm, cậu ta vẫn còn đang cười ở đó.
Thẩm Tiềm ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, cũng mỉm cười đáp lại đầy ý nhị.
Bạn tốt bốn năm đại học, cho dù đã qua lâu như vậy, cho dù bọn họ đều đã là người trưởng thành ngót nghét ba mươi, nhưng khi ở chung riêng tư, vẫn rất dễ dàng tìm lại được cảm giác hài hòa thời niên thiếu.
Hầu Tử như con mèo ướt vừa rũ sạch nước trên lông, vứt chiếc khăn xuống rồi cũng ngồi lên giường, lúc này mới mở miệng hỏi: "Người yêu bé nhỏ của anh, không phải bận thật nên mới không đến được đâu nhỉ? Hai người có chuyện gì rồi?"
Cậu ta xưa nay lanh lợi nhạy bén, hỏi ra vấn đề này Thẩm Tiềm một chút cũng không bất ngờ.
Thẩm Tiềm cũng không có ý định giấu giếm.
Bạn bè xa cách, đôi khi lại là người thích hợp hơn để lắng nghe những chuyện như thế này, hơn cả những người thường xuyên gặp mặt.
Anh lại cười một cái: "Không có gì, đang đòi chia tay đấy mà."
Hầu Tử sửng sốt: "Vậy chia được chưa?"
Thẩm Tiềm suy nghĩ một chút về hiện trạng, nói đúng sự thật: "Vẫn chưa hẳn là thành công hoàn toàn."
Hầu Tử nghe vậy, trái lại thở phào một hơi: "Chắc chắn là cậu ta chọc giận anh Tiềm rồi! Đợi đấy, xem tôi chọc tức cậu ta."
Thẩm Tiềm dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn cậu ta.
Hầu Tử cầm điện thoại lên, tìm một góc độ đẹp, hướng về phía Thẩm Tiềm đang ngồi trên giường, "tách" một cái, chụp một bức ảnh.
Sau đó ấn chia sẻ, vòng bạn bè, thêm một dòng chú thích, chọn nhóm có thể nhìn thấy, gửi đi, lúc này mới nhắc nhở: "Anh Tiềm anh xem vòng bạn bè đi."
Thẩm Tiềm cúi đầu lướt một cái, không nhịn được bật cười.
Tin đầu tiên trong vòng bạn bè chính là trạng thái của Hầu Tử, ảnh đính kèm là góc nghiêng mình ngồi trên giường, quấn áo ngủ, tóc hơi ẩm ướt, chú thích thì là: "Trên giường đợi người đẹp mới tắm xong của tôi."
Kỹ thuật chụp ảnh của Hầu Tử khiến bức hình mờ ảo như được thêm hiệu ứng Gaussian, nhưng người quen thuộc tự nhiên liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là ai.
Kết quả bên phía Thẩm Tiềm còn chưa có động tĩnh, điện thoại của chính Hầu Tử lại vang lên trước.
Giọng nữ lanh lảnh không cần bật loa ngoài cũng nghe rõ mồn một: "Hầu Tử anh muốn chết à! Không dẫn tôi đi còn ở đây khoe khoang với tôi! Để xem anh về tôi xử lý anh ra sao!"
Lúc Hầu Tử đăng trạng thái không nghĩ đến chuyện chặn vợ mình, lúc này nghe giọng cô ấy, quỳ trên giường, quả thật sợ đến xanh mặt, vẻ thong dong vừa rồi biến mất sạch, chỉ biết luôn miệng xin lỗi: "Vợ ơi anh sai rồi, anh sai rồi, anh không nên khoe khoang..."
Vợ cậu ta đe dọa vài câu, giọng điệu thay đổi, đột nhiên bình tĩnh vài phần: "Bây giờ anh đang ở cùng nam thần?"
Hầu Tử gật đầu điên cuồng, cũng chẳng cần biết vợ mình có nhìn thấy hay không: "Đúng đúng, ngay bên cạnh anh, em có muốn nói chuyện với anh Tiềm không?"
Giọng nữ lanh lảnh ở đầu dây bên kia chần chừ một chút, ngay lập tức hạ xuống tám tông: "... Vâng ạ."
Vợ Hầu Tử là đàn em khóa dưới của Thẩm Tiềm bọn họ, từ hồi đi học đã quen biết các anh, vẫn luôn gọi Thẩm Tiềm là "nam thần", ngay cả Hầu Tử cũng đã quen rồi.
Thẩm Tiềm nhận lấy điện thoại, cười hỏi: "Huệ Huệ à?"
Tiếng sư tử Hà Đông vừa nãy trong nháy mắt biến thành gió xuân mưa phùn: "Là em ạ. Nam thần, anh và Hầu Tử hôm nay ở chung một chỗ sao?"
"Đúng vậy." Thẩm Tiềm ôn tồn nói, "Kế hoạch có chút thay đổi ngoài ý muốn. Huệ Huệ có phiền không?"
"Không phiền, không phiền ạ. Sao mà phiền được ạ?" Huệ Huệ vội vàng nói, "Có thể ở cùng nam thần, là vinh dự của anh ấy!"
Thẩm Tiềm cười khẽ một tiếng.
Huệ Huệ lập tức có chút xấu hổ: "Vậy nam thần các anh buổi tối nghỉ ngơi sớm nhé. Em không quấy rầy nữa."
Thẩm Tiềm trả điện thoại lại cho Hầu Tử, hai vợ chồng lại trò chuyện vài câu, mới kết thúc cuộc gọi.
Hầu Tử nằm trên giường, vẻ mặt như thể mất hết cả ý chí sống: "Vừa rồi vì một tấm ảnh mà mắng tôi như tát nước vào mặt, lúc này lại đột nhiên bảo tôi chụp nhiều ảnh vào. Bao nhiêu năm rồi, sao tôi vẫn không hiểu nổi cô ấy..."
Thẩm Tiềm cười vỗ vai cậu ta một cái: "Đừng nghĩ nhiều thế, ngoan, nghe lời vợ là được rồi."
Tần Tử Dập thực sự công việc rất bận, bận đến gần nửa đêm mới có thời gian mở điện thoại, nặng trĩu lòng lướt xem vòng bạn bè một cái.
Tên đàn ông thô kệch to con cậu phái đi theo dõi đúng là vô dụng chết tiệt. Đã không biết giữ chừng mực thì thôi, lại còn bị Thẩm Tiềm dọa vài câu đã chùn bước. Cậu đành phải sắp xếp lại nhân sự, cuối cùng đành bất đắc dĩ liên hệ với người phụ trách của Tần thị tại chi nhánh thành phố C.
Mà chuyện này thực ra cậu rất không tình nguyện, bởi vì người phụ trách chi nhánh kia là một gã gay khá mảnh mai và đẹp trai, hợp với gu của Thẩm Tiềm.
Cuối cùng có thời gian thở phào nhẹ nhõm, cậu lại liếc mắt đã thấy ngay bài đăng mới nhất do người bạn có biệt danh Hầu Tử của Thẩm Tiềm đăng tải.
-- Thẩm Tiềm và Hầu Tử ở chung một phòng!
Không chỉ thế, họ còn nằm chung một giường!
Tần Tử Dập cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Thẩm Tiềm đã tắt đèn nằm xuống, đang chuẩn bị tắt điện thoại đi ngủ, chuông điện thoại liền vang lên dồn dập.
Vừa nhấn nghe, tiếng gầm thét cuồng nộ của Tần Tử Dập lập tức truyền đến: "Thẩm Tiềm! Anh lại dám ngủ chung giường với thằng đàn ông khác! Sao anh dám làm thế!"
Hầu Tử đang chơi điện thoại bên cạnh sợ đến run cầm cập, lồm cồm bò dậy, cúi đầu run rẩy gửi WeChat cho vợ: Vợ ơi, anh cảm giác mình hình như sắp bị bịt miệng rồi.
Vợ cậu ta không hiểu mô tê gì, cũng hùa theo căng thẳng một cách mù quáng: Thế thì đừng nhắn nữa, mau chạy đi!
Thẩm Tiềm ngược lại là người bình tĩnh nhất trong số họ.
Anh chỉnh nhỏ âm lượng cuộc gọi, nghe đầu dây bên kia gần như nói năng lộn xộn, lời trách móc càng lúc càng phẫn nộ, anh lạnh nhạt hỏi ngược lại một câu: "Đúng vậy. Nhưng mà, chuyện đó có liên quan gì đến em sao?"