Chương 16: Người ở nhà tôi... không biết đẻ

Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan

Chương 16: Người ở nhà tôi... không biết đẻ

Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù trong đầu vẫn còn cảnh giác với biệt danh "bạn nhỏ tặng quà" và sự bực bội vì "em giống con cá nóc ở chỗ nào", nhưng khi tin nhắn "nhớ đến em" tự động dịch thành "nhớ em", Tần Tử Dập vẫn không kiềm được mà nở một nụ cười ngọt ngào đến mức hơi quá đà với chiếc điện thoại.
"Tiểu Dập, lâu lắm con mới về nhà, đừng có mãi ôm điện thoại thế chứ." Trên ghế sofa, một người phụ nữ ăn vận sang trọng, quý phái lơ đãng lên tiếng, "Con nói xem, rốt cuộc con định tính toán thế nào đây?"
Tần Tử Dập hoàn hồn, cất điện thoại, xua tay với mẹ: "Không làm, con không làm đâu ạ. Con mới hai mươi ba tuổi chứ có phải đại thọ bảy mươi đâu mà phải tổ chức linh đình thế."
"Ơ cái thằng này..." Tay phu nhân Tần đang vuốt ve chú mèo khựng lại, đôi lông mày thanh tú khẽ chau, "Trước đây con đâu có nói thế? Lúc đó mẹ bảo với bố con là tổ chức long trọng một chút, con cũng đâu có phản đối?"
Họ đang bàn về việc tổ chức sinh nhật hai mươi ba tuổi sắp tới vào cuối tháng của Tần Tử Dập.
"Bây giờ con lại không muốn nữa rồi." Tần Tử Dập đứng dậy, vòng tay ôm lấy vai mẹ từ phía sau, "Mẹ không cần phải lo lắng đâu, đến lúc đó con cứ ăn mừng qua loa với mấy người bạn là được rồi."
Phu nhân Tần nói: "Tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, mời bạn bè con đến, cũng chẳng khác gì đâu."
Thế mới không giống chứ. Đến lúc đó tiệc đông người lại lộn xộn, làm sao mà tìm cơ hội có thế giới riêng của hai người được.
Tần Tử Dập nghiêm túc nói: "Mẹ cũng đâu phải không biết, con không thích những dịp ồn ào như thế."
"Được rồi, thế tùy con vậy." Nể tình cậu con trai út đang ân cần đấm lưng bóp vai cho mình, phu nhân Tần không ép buộc chuyện này nữa.
Vấn đề duy nhất có lẽ là tin đồn đã lan truyền ra ngoài, hiện tại chắc không ít gia đình đang chờ đến tiệc sinh nhật để đưa con cháu chưa kết hôn của họ đến ra mắt cậu con trai út của bà.
Nghĩ đến những lời bàn tán, những chuyện thị phi thường ngày nghe được, im lặng một lúc, phu nhân Tần vẫn không nhịn được mở lời lần nữa: "Tiểu Dập à, nhà họ Tần chúng ta không cần dùng chuyện trăm năm của con cái để mưu cầu lợi ích, nhưng mẹ cũng từng nghe nói, hôn nhân môn đăng hộ đối mới là tốt nhất. Trước kia con khăng khăng tìm một người tình hơn con nhiều tuổi như vậy, lại còn là đàn ông, làm ầm ĩ đến gà bay chó sủa, mẹ và bố con đều coi như con còn nhỏ tuổi, tùy hứng làm càn, chưa từng nói nặng lời gì. Nhưng bây giờ, con cũng không còn nhỏ nữa..."
"Con mới không muốn kết hôn sớm như thế, còn phải chơi thêm mấy năm nữa cơ." Tần Tử Dập biết rất rõ phu nhân Tần định nói gì tiếp theo, động tác trên tay khựng lại một chút, trực tiếp ngắt lời bà: "Hơn nữa, ai nói con không còn nhỏ? Mẹ của con trẻ trung thế này, con vẫn còn là bé bi mà!"
Phu nhân Tần bị cậu chọc cười, một tay ôm mèo, tay kia vỗ nhẹ lên người cậu một cái: "Đây đúng là một bé bi to xác."
Chủ đề này tạm thời được bỏ qua.
Sau khi cậu con trai út trưởng thành thì số lần về nhà dần ít đi. Dù trong lòng có bao nhiêu ý kiến, phu nhân Tần thông minh cũng không muốn lãng phí thời gian và sự quan tâm vào những việc chưa xảy ra lại dễ khiến cậu nổi loạn, bà cười dịu dàng tao nhã, kể sang những chuyện thú vị khác.
Thẩm Tiềm gửi ảnh xong, cất kỹ bức ảnh con cá nóc phồng mang trợn mắt, ung dung trò chuyện với những vị khách có mặt tại đó.
Anh dung mạo anh tuấn, phong độ ngời ngời, lại hiểu biết rộng, trí nhớ tốt, hơn nữa thái độ đối nhân xử thế ôn hòa, rất dễ dàng chiếm được thiện cảm của đám họ hàng nhà Cột Điện và vợ cậu ta. Có mấy người phụ nữ trung niên bắt đầu âm thầm tính toán tìm Cột Điện dò hỏi "tình hình" của người bạn này, có người nhìn xa trông rộng thậm chí đã bắt đầu rà soát xem trong nhà họ hàng có cô gái nào ở độ tuổi thích hợp hay không.
Một lát sau, khách khứa đã đến gần đông đủ, mọi người đều tập trung lại phòng khách.
Trước bữa tiệc sinh nhật chính thức là phong tục truyền thống thôi nôi.
Vợ Cột Điện đặt một chiếc bàn tròn chân thấp rất lớn ở giữa phòng khách, bên trên bày biện đủ các loại vật phẩm được phân loại rõ ràng, từ truyền thống như bút lông, bàn tính, từ điển, con dấu, đến hiện đại như máy ảnh, chuột máy tính, micro, bảng vẽ... có thể nói là thứ gì cần có đều có, khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Bạn bè thân thích vây quanh chiếc bàn chân thấp thành một vòng tròn lớn, nói nói cười cười, chờ xem lát nữa Kỳ Kỳ sẽ chọn được thứ gì từ trên bàn.
Nghi thức này nói là có thể dựa vào đồ vật đứa trẻ chọn được để dự đoán nghề nghiệp tương lai, nhưng thực ra phần nhiều là để góp vui, tạo không khí.
Kỳ Kỳ được mẹ bế lên, nhẹ nhàng đặt vào khoảng trống ở giữa chiếc bàn chân thấp.
Cô bé lần đầu tiên trải qua hoạt động này, bị bao vây bởi đủ thứ đồ vật muôn hình muôn vẻ, vô cùng tò mò và phấn khích, bò nhoài trên mặt bàn, hai tay nhỏ chống bàn xoay qua xoay lại nhìn ngắm, suýt chút nữa tự xoay mình thành con quay nhỏ.
Bên cạnh còn có họ hàng liên tục trêu chọc bé.
Người này nói: "Kỳ Kỳ lại chỗ cậu này, cậu cho con ô tô con chơi nhé."
Người kia gọi: "Chỗ cô út có kèn harmonica này, Kỳ Kỳ có muốn không nào?"
Lại có người hô: "Kỳ Kỳ nhìn đây nhìn đây, ông ngoại lấy đồ ngon cho con!"
...Bốn phương tám hướng, mồm năm miệng mười, chẳng những đủ trò đủ kiểu mà còn có người dụ dỗ không thành, muốn gian lận nhét thẳng đồ vào tay bé.
Cô bé Kỳ Kỳ vừa tròn một tuổi, ngồi trên chiếc bàn chân thấp như cái kệ hàng, nhìn đến hoa cả mắt, không kịp nhìn xuể, sờ sờ cái này, chạm chạm cái kia, nhưng mãi vẫn không hiểu mọi người vây quanh mình là để làm gì.
Cột Điện chen vào bên cạnh con gái, dùng tay vẽ một vòng tròn lớn quanh bàn, kiên nhẫn giải thích cho bé: "Con gái chọn một cái trong những thứ này đi, lấy cái nào con gái thích nhất ấy. Thích, hiểu không?"
Kỳ Kỳ chớp chớp đôi mắt đen láy long lanh, dường như đã hiểu.
Trong sự mong đợi và chú ý của mọi người, bé loạng choạng đứng dậy.
Mấy người đứng sát bàn vội vàng xích lại gần hơn một chút, vây thành một vòng tròn chắc chắn, sẵn sàng đỡ lấy bé bất cứ lúc nào.
Cô bé nhìn trái, nhìn phải, cuối cùng đi về phía Thẩm Tiềm.
Trước mặt Thẩm Tiềm gần nhất là cái thìa, tua vít, bảng vẽ. Mọi người liền bắt đầu nhao nhao đoán xem bé sẽ chọn cái nào.
Một cô bé đáng yêu thế này, sau này sẽ làm cô đầu bếp nhỏ, kỹ sư hay là họa sĩ nhí đây?
Kỳ Kỳ đi thẳng một mạch đến trước mặt Thẩm Tiềm.
Nhưng bé lại không hề cầm lấy đồ vật trên bàn như mọi người nghĩ, mà là vươn bàn tay trắng nõn nà, nắm lấy vạt áo của Thẩm Tiềm.
Sau đó cái miệng nhỏ hồng hồng chu lên, vui vẻ nói: "Anh trai lớn!"
Mọi người sững sờ, ngay sau đó cười ồ lên.
Có người vừa cười vừa ồn ào: "Không ngờ nha không ngờ, bé Kỳ Kỳ nhà chúng ta, thứ thích nhất hóa ra là trai đẹp!"
Cũng có người nhân cơ hội lên tiếng: "Nào nào nào, vị khách may mắn được bé cưng của chúng ta lựa chọn này, mau phát biểu cảm tưởng đi. Đương nhiên, có thể tiện thể giới thiệu bản thân nhiều hơn một chút nhé~"
Thẩm Tiềm đỡ vững thân hình nhỏ bé của Kỳ Kỳ, liếc nhìn người phía sau bằng ánh mắt nửa cười nửa không, rồi mới thong thả nói: "Kỳ Kỳ thích tôi, tôi đương nhiên rất vui. Tôi cũng vô cùng thích Kỳ Kỳ. Nói thật lòng, tôi vẫn luôn muốn có một cô con gái đáng yêu như thế này. Đáng tiếc là, người ở nhà tôi ấy à, em ấy... không... biết... đẻ."