Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan
Chương 62: Không đồng ý
Bẫy rập - Chuyên Nghiệp Vi Quan thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đám cưới của Tiểu An được định vào mùa xuân năm sau.
Tuy nhiên, cậu ấy và bạn gái đã đi đăng ký kết hôn ngay, để đứa bé sắp chào đời có được danh phận hợp pháp, chính đáng.
Mặc dù chưa tổ chức hôn lễ chính thức, sau khi hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn, Tiểu An vẫn vui vẻ đặc biệt mời vài người bạn thân thiết đến nhà hàng quây quần bên một bàn để ăn mừng.
Là bạn nối khố và bạn tốt nhiều năm, Tần Tử Dập và Thẩm Tiềm đương nhiên cũng có mặt trong danh sách khách mời.
Trong buổi tiệc nhỏ này, Tiểu An mà trong mắt bạn bè vẫn còn vẻ ngây thơ, hồn nhiên, thậm chí có phần non nớt, giờ đây lại mang vẻ mặt dịu dàng, điềm đạm, ôm cô gái trẻ đang tựa vào lòng mình chào hỏi khách khứa, trông thật chững chạc và đáng tin cậy.
Trong bữa tiệc, cậu cũng không ngừng quan tâm đến bạn gái bên cạnh, à không, bây giờ phải gọi là bà xã rồi, hỏi han xem cô ấy có thấy thoải mái không. Cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp thì cười trách yêu, nói cậu ấy quá cẩn thận.
Đôi vợ chồng mới cưới, thỉnh thoảng nhìn nhau cười ngọt ngào.
Chứng kiến cậu bạn nối khố còn nhỏ hơn mình một tuổi đã nhanh chóng hoàn thành đại sự đời người là cưới vợ, sinh con, còn người mà mình đã xác định thì vẫn chưa vượt qua được cửa ải gia đình và cha mẹ, trong lòng Tần Tử Dập không khỏi sốt ruột. Dù tiệc rượu thịnh soạn đến mấy, cậu cũng ăn một cách lơ đãng.
Sau khi trở về, cậu liền giấu Thẩm Tiềm gọi một cuộc điện thoại về nhà.
Cậu hỏi: "Cuối tuần này nhà mình có ai ở nhà không ạ?"
Phu nhân Tần là người nhấc máy. Trong giọng nói của bà chứa đựng ý cười, nghe thật dịu dàng, thân thiết, hệt như mọi khi: "Con trai mẹ mà về thì mẹ ở nhà chứ."
Tần Tử Dập "vâng" một tiếng, lại hỏi: "Vậy còn bố con?"
Phu nhân Tần trả lời rất tự nhiên: "Bố con cũng thế." Lại hỏi, "Vậy con có về hay không?"
Tần Tử Dập nói: "Về ạ. Mẹ nói với bố một tiếng, trưa thứ bảy con về, có chuyện quan trọng cần nói."
Giọng điệu của cậu con trai út nghiêm túc, trịnh trọng khác hẳn ngày thường, không hề có ý đùa cợt.
Phu nhân Tần không khỏi tò mò: "Được rồi mẹ sẽ nói với bố con. Con trai có việc gì, tiết lộ trước với mẹ một chút không?"
Tần Tử Dập không giấu giếm, cũng không tỏ vẻ bí ẩn, thẳng thắn nói: "Chuyện hôn nhân."
Đây không phải là lần đầu tiên Tần Tử Dập nhắc đến chuyện hôn nhân.
Phu nhân Tần hơi khựng lại một chút, nhưng không quá đỗi kinh ngạc, mà cười cười, hỏi: "Sao tự nhiên lại nghĩ đến cái này? Dạo trước không phải còn bảo tuổi còn nhỏ muốn chơi thêm vài năm sao?"
"Còn muốn chơi thêm vài năm" chẳng qua là lời nói dỗi lúc cậu và Thẩm Tiềm giận dỗi thời gian trước mà thôi. Phu nhân Tần lúc này nói như vậy, hiển nhiên là cố ý lờ đi việc sau đó cậu từng nhắc đến chuyện muốn kết hôn với Thẩm Tiềm.
Tần Tử Dập im lặng trong chốc lát, không đôi co nhiều với bà qua điện thoại, chỉ bình thản trả lời theo câu hỏi của bà mà đáp: "Không phải con thấy Tiểu An đã kết hôn, còn sắp làm bố rồi sao, cậu ấy còn nhỏ tuổi hơn con đấy..."
Tiếng nước trong phòng tắm từ từ dừng lại, nghe tiếng động, hình như Thẩm Tiềm sắp tắm xong. Tần Tử Dập vội vàng nói thêm: "Đến lúc đó nói kỹ sau, con cúp máy trước đây." Rồi ngay lập tức cúp máy.
Phu nhân Tần chưa kịp nói gì, nhưng trong lòng bà lại đột nhiên giật thót.
Nội tâm của bà thực ra không hề bình tĩnh, rộng lượng như vẻ ngoài bà thể hiện qua điện thoại.
Đối với đứa con trai út được nuông chiều từ bé này, dù không đến mức chuyện gì cũng can thiệp, thì cũng chưa bao giờ bà có thái độ bỏ mặc.
Mấy hôm trước bà lén đi tìm Lâm Nhược Vũ, ngược lại bị cô gái kia dùng lời lẽ gay gắt phản bác một trận. Mặc dù vì vấn đề thể diện bà không kể chuyện này cho ai cả, nhưng cũng không vì thế mà hoàn toàn từ bỏ, mà là tìm người điều tra cô ta.
Kết quả vừa điều tra, bà liền kinh ngạc phát hiện ra, đứa bé trong bụng Lâm Nhược Vũ, hóa ra không phải là dòng máu nhà họ Tần.
Phu nhân Tần lập tức gọi hai tài xế kiêm vệ sĩ hôm đó đi cùng Lâm Nhược Vũ về quê chịu tang đến hỏi chuyện, ngoài dự đoán, lại nhận được "sự thật" rằng con trai út của bà "đã sớm biết chân tướng nhưng vẫn nguyện ý chịu trách nhiệm với đối phương".
Phu nhân Tần còn chưa kịp hoàn hồn, vừa kinh vừa giận... mang thai con của người đàn ông khác mà còn dây dưa không rõ ràng với bạn trai của anh trai mình, Lâm Nhược Vũ này rốt cuộc là cái loại hồ ly tinh không biết liêm sỉ là gì vậy?!
Nhà họ Tần bọn họ tuyệt đối sẽ không chấp nhận loại phụ nữ như thế này bước vào cửa!
Trên thực tế, mặc dù vẫn còn hiểu lầm về mối quan hệ của những người này, nhưng theo quan điểm của phu nhân Tần, con trai út của bà hiện tại chắc hẳn vẫn thích Thẩm Tiềm hơn Lâm Nhược Vũ. Tối hôm nay khi Tần Tử Dập nhắc đến chuyện hôn nhân trong điện thoại, phản ứng đầu tiên của phu nhân Tần cũng là cảm thấy con trai muốn kết hôn với Thẩm Tiềm. Và tình hình thực tế cũng đúng là như vậy.
Chỉ có điều, vào thời điểm đặc biệt khi Tiểu An vừa mới cưới chạy bầu này, lại bất ngờ nghe thấy câu cuối cùng của con trai "Tiểu An đều đã kết hôn làm bố rồi", không hiểu sao, trong lòng phu nhân Tần đột nhiên dâng lên một suy đoán đáng sợ: "Con trai có lẽ muốn kết hôn với Lâm Nhược Vũ để làm 'bố hờ'."
Càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý, phu nhân Tần đặt điện thoại xuống, bà liền đứng ngồi không yên, lập tức thay quần áo, trang điểm, sửa soạn túi xách, gọi tài xế đi ra ngoài.
Bà phải nhanh chóng tìm người bàn bạc đối sách, ngăn chặn cái ý nghĩ hoang đường này của con trai út.
Bà tuyệt đối không muốn một con hồ ly tinh như vậy làm con dâu. Cái loại hồ ly tinh chua ngoa ấy, còn kém xa anh trai cô ta nhiều!
Phu nhân Tần bên kia nghe điện thoại xong đầu óc đầy những suy nghĩ lung tung, cứ như gặp phải đại địch, còn Tần Tử Dập bên này thì suy nghĩ đơn giản hơn nhiều.
Cậu chỉ cân nhắc một chút, làm thế nào mới có thể về nhà họ Tần một chuyến vào thứ bảy mà không bị Thẩm Tiềm phát hiện.
Dù sao theo cậu thấy hiện tại, có lẽ chỉ sau khi giải quyết thành công vấn đề gia đình mình, cậu mới có tư cách bàn đến chuyện bạn trai chính thức và phát triển xa hơn. Mặt khác, cậu cũng không muốn để Thẩm Tiềm phải phiền lòng vì những chuyện nhỏ nhặt như thế này nữa.
Và chút lo lắng nho nhỏ này của Tần Tử Dập, chẳng bao lâu cũng biến mất.
Bởi vì Thẩm Tiềm rất nhanh đã nói với cậu rằng, thứ bảy này anh phải đến công ty tăng ca, buổi trưa sẽ mời mấy nhân viên cùng tăng ca đi ăn cơm, không có thời gian về nhà ăn cơm, cũng không cần cậu mang cơm đến.
Tần Tử Dập theo thói quen hỏi rõ có những ai đi cùng, lại dặn dò Thẩm Tiềm sức khỏe không tốt thì đừng uống rượu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Thế là, sáng thứ bảy, Tần Tử Dập đã chuẩn bị kỹ càng, liền một mình hùng dũng bước trên con đường trở về nhà họ Tần.
Ngày hôm nay, trời nắng đẹp, gió lạnh cắt da cắt thịt, đúng là một kiểu thời tiết mùa đông thích hợp để tựa cửa sổ ngủ trưa. Ánh nắng gần trưa chiếu qua khung cửa sổ sát đất vào trong nhà, trải đầy những vệt sáng ấm áp.
Đúng như đã nói trong điện thoại trước đó, Phu nhân Tần và Tần lão gia đều ở nhà. Hai người ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sô pha trong phòng khách, biểu cảm đều vô cùng nghiêm nghị, rõ ràng là đặc biệt ngồi đó chờ con trai út trở về.
Tần Tử Dập vào cửa, chào hỏi cha mẹ, ngồi xuống vị trí đối diện hai người.
Vừa định mở miệng, đã thấy phu nhân Tần ấn chân Tần lão gia bên cạnh một cái, giơ tay làm một động tác "dừng lại" quen thuộc với cậu, nói: "Được rồi, Tiểu Dập, con không cần nói nữa. Chuyện này, chúng ta sẽ không đồng ý đâu."