Bé Câm Nhỏ Bị Ông Xã Phản Diện Đọc Tâm Sau Nằm Thắng
Chương 62: Gặp Lại Hơn Cả Tân Hôn (3)
Bé Câm Nhỏ Bị Ông Xã Phản Diện Đọc Tâm Sau Nằm Thắng thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe màu đen từ từ dừng lại bên lề đường, Chu Các Chi hạ kính xe xuống, liếc nhìn bảng hiệu tiếng Anh nổi bật của tòa nhà, đó là một Live house.
Chu Các Chi lần thứ hai xác nhận vị trí chấm đỏ nhỏ, bước vào với vẻ điềm tĩnh. Bên trong được trang trí theo phong cách hiện đại, muôn vàn ánh đèn rực rỡ trước mắt.
Trên sân khấu có ban nhạc đang biểu diễn, dưới sàn nhảy không khí huyên náo. Hắn trong bộ âu phục đắt tiền thẳng thớm, vẻ mặt lãnh đạm và xa cách, hoàn toàn lạc lõng giữa đám đông nam nữ đang ngà ngà say.
Hắn gần như ngay lập tức đã tìm thấy Lâm Sơ Ngôn.
Tiểu câm mặc bộ đồ vàng nhạt thoải mái, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn đặc biệt nổi bật dưới ánh đèn. Người ở bên cạnh... là Nguyễn Kiều, còn lại đều không nhận ra.
Khuôn mặt Chu Các Chi khẽ trầm xuống, cất bước đi thẳng về phía cậu.
Nguyễn Kiều đang cùng Lâm Sơ Ngôn chơi rất hăng, bỗng nhiên khóe mắt chợt thấy một bóng người lướt qua. Cậu ta quay đầu nhìn tới, vừa vặn đối diện với ánh mắt lạnh giá như băng của Chu Các Chi.
Ối! Sao giống như nhìn thấy cái tên ác ôn họ Chu kia. Hắn, hắn, hắn không phải đang đi công tác ở Châu Âu sao?
Nguyễn Kiều thu tầm mắt, nhìn lại lần nữa, người đó vẫn còn đứng đó, hơn nữa vẻ mặt càng lạnh hơn. Cậu ta nặn ra nụ cười gượng gạo, khẽ vỗ vào vai Lâm Sơ Ngôn.
"Tiểu Ngôn, tôi say rồi sao, tôi hình như nhìn thấy Chu tổng, hơn nữa vẻ mặt của hắn thật là đáng sợ..."
Lâm Sơ Ngôn vừa ngẩng đầu cũng ngây người. Hàng mi khẽ chớp vài cái, trong đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ không thể tin được.
Quên cả lá bài đang cầm trên tay, cậu đứng lên ngơ ngác nhìn người đàn ông cách đó vài bước. Trần Mặc cùng những người trên bàn bài đều nhìn theo ánh mắt của cậu.
Người đàn ông thân hình cao lớn, giữa ánh sáng đan xen, chỉ có thể mơ hồ thấy được những đường nét ưu việt trên gương mặt góc cạnh của hắn, chỉ cần lặng lẽ đứng đó cũng toát ra một thứ áp lực khiến người ta phải e dè.
Mọi người ở đây đều có chút không hiểu rõ tình hình.
Nhưng mà một giây sau, chàng trai trẻ vừa nãy còn đang chơi bài liền lập tức nhào vào lòng người đàn ông, giọng nói lại ngọt ngào đến khó tin: "Ông xã!"
Chu Các Chi vững vàng ôm chặt lấy Lâm Sơ Ngôn, cánh tay cường tráng mạnh mẽ siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của cậu, ý muốn chiếm hữu đã bị kìm nén bấy lâu nay giờ phút này đạt đến đỉnh điểm.
Tiểu câm của hắn... thơm quá.
Không phải một loại nước hoa nào đó, mà là hương thơm đặc biệt trên người cậu, chỉ cần ngửi thấy liền sẽ khiến người ta không nhịn được sa vào, mất khống chế. Dòng máu chảy trong cơ thể, mỗi tế bào đều đang gào thét muốn chiếm lấy cậu.
Nhưng ở đây, không được.
Lâm Sơ Ngôn như cánh chim mỏi mệt tìm về tổ, gò má thân mật cọ vào xương hàm của hắn, khẽ gọi thêm một tiếng: "Chồng ơi?"
"Tiểu Ngôn chơi có vui không?" Giọng nam trầm thấp, hơi thở ấm áp phả vào tai cậu.
Lâm Sơ Ngôn tối nay quả thực rất vui vẻ, cậu gật gù, vẫn còn cảm thấy hơi không chân thật.
(Không phải nói còn phải hoãn lại mấy ngày sao? Sao đột nhiên trở về? Là đã xảy ra chuyện gì sao?)
Phản ứng đầu tiên của cậu là nghĩ Thiên Thịnh xảy ra vấn đề, vẻ mặt nhất thời trở nên lo lắng. Hoàn toàn quên mất chuyện mình đêm khuya không về nhà khiến mình bị bắt quả tang.
Ngón tay Chu Các Chi khẽ vuốt nốt ruồi trên khóe môi cậu: "Anh rút ngắn vài lịch trình, hủy bỏ tất cả những hội nghị không cần thiết, muốn sớm trở về cho Tiểu Ngôn một niềm vui bất ngờ."
A? Lâm Sơ Ngôn đau lòng nhìn quầng thâm dưới mắt Chu Các Chi, trong đôi mắt còn có vài sợi tơ máu đỏ nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết là mấy ngày không được nghỉ ngơi. Sau đó lại chịu đựng mười mấy tiếng bay quốc tế để trở về.
Chu Các Chi cụp mắt xuống: "Vốn dĩ anh định về thẳng nhà, nhưng sau khi biết Tiểu Ngôn ở đây thì anh mới đến."
Trên mặt Lâm Sơ Ngôn lóe lên một tia chột dạ, tuy rằng giọng điệu của ông xã đại phản diện rất bình thường, không hề có ý trách cứ, nhưng chính cậu lại bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng.
"Em..." Lâm Sơ Ngôn quay đầu lại, một bàn người vẫn còn đang chờ cậu ra bài, chơi đến nửa chừng lại đột nhiên bỏ đi thật sự có chút mất lịch sự.
Hơn nữa người khác có thể cho rằng cậu là người vợ bị chồng quản nghiêm, như vậy thật mất thể diện.
Chu Các Chi biết tiểu câm của hắn có tính sĩ diện, chủ động nói: "Tiểu Ngôn có phải là còn muốn chơi? Có muốn ông xã cùng em chơi thêm một lúc không?"
Mắt Lâm Sơ Ngôn mở to, có chút không thể tin tưởng: "Có thể?"
Cậu vốn tưởng rằng Chu Các Chi sẽ tức giận vì mình về muộn, hơn nữa còn là ở nơi phức tạp này. Nhưng hắn bây giờ lại đồng ý cho cậu tiếp tục chơi?
Chu Các Chi khẽ nắn nắn gò má cậu: "Chỉ cần Tiểu Ngôn hài lòng, không có gì là không thể."
Oa! Đại phản diện thật là hiểu chuyện! Ông xã của cậu quả nhiên là tốt nhất!
Nguyễn Kiều cho rằng Chu Các Chi đến đây để làm lớn chuyện, bắt người, không ngờ lại cùng Lâm Sơ Ngôn ngồi xuống kiên nhẫn nhìn cậu chơi bài.
Cái tiếng "ông xã" vừa nãy của Lâm Sơ Ngôn mọi người đều nghe thấy, hơn nữa cử chỉ thân mật của bọn họ, người tinh ý đều hiểu rõ mối quan hệ giữa họ.
Trần Mặc nhìn về phía Nguyễn Kiều, cười như không cười nói: "Đây chính là vị gia trưởng kia? Chẳng trách, chẳng trách."
Lâm Sơ Ngôn từ chối lời mời quảng cáo của mình, e rằng không chỉ vì rào cản ngôn ngữ, mà vị bên cạnh này mới là yếu tố quyết định.
Cũng đúng, nhìn hắn bảo vệ cậu như bảo bối thế kia, làm sao sẽ cam lòng để cậu xuất hiện trước mắt công chúng? Bảo bối này hẳn là ngọc ngà phải cất giấu kỹ, chỉ có thể một mình hắn ngày đêm chiêm ngưỡng.
Nguyễn Kiều không tự nhiên ho khan một tiếng. Hiện tại cậu ta hoàn toàn không dám lên tiếng. Mỗi lần đi ra chơi đều có thể bị bắt được, cậu ta năm nay có phải là phạm nghiệp gì không đây?
Lâm Sơ Ngôn cuối cùng cũng hiểu hết quy tắc chơi bài, càng chơi càng thuận lợi.
Chu Các Chi chỉ cần nhìn một lần đã hiểu quy tắc trò chơi, nhưng hắn cũng sẽ không can thiệp vào cách cậu chơi, chỉ khi Lâm Sơ Ngôn bối rối không biết làm gì, hắn mới nhẹ giọng nhắc nhở một câu.
Rõ ràng toàn thân tỏa ra khí thế bề trên, giọng điệu kiên nhẫn, ôn nhu đến đáng kinh ngạc, trong mắt hắn, ngoài Lâm Sơ Ngôn ra thì chẳng còn ai khác.
Cuối cùng sau một lượt, Lâm Sơ Ngôn rất thuận lợi đánh hết bài: "Thắng!"
Chu Các Chi mỉm cười, khen cậu: "Tiểu Ngôn rất thông minh."
Lâm Sơ Ngôn thắng bài, không chút do dự đứng lên: "Ông xã, về nhà."
Cậu còn nhớ Chu Các Chi rất mệt mỏi, vì thế sau khi thắng bài, cậu chỉ muốn cùng ông xã về nhà ngay lập tức. Tắm, ôm ngủ chung một chỗ, và tiếp tục những khoảnh khắc ngọt ngào.
Chu Các Chi tựa hồ khẽ cười một tiếng, bàn tay hắn nắm lấy tay cậu: "Được."
Nguyễn Kiều ước gì cái tên ác ôn kia mau chóng đưa Lâm Sơ Ngôn rời đi, dù sao chỉ cần hắn ở đây, cả đám người vừa nãy còn đang lớn tiếng đùa giỡn cũng đều im thin thít như chim cút. Không khí ngột ngạt cứ như đang họp ở công ty.
Lâm Sơ Ngôn nói lời tạm biệt với mọi người, hai người nắm tay rời đi Live house. Chiếc xe sang trọng với cánh cửa mở rộng, khí chất áp người tỏa ra, không ít người lén lút vây quanh chụp ảnh.
(Hả? Xe đã sửa xong rồi sao? Nhanh như vậy! Không hề nhìn ra dấu vết va chạm nào cả.)
Lâm Sơ Ngôn ngạc nhiên nhìn Chu Các Chi, hắn nghe vậy thì mỉm cười, mở cửa xe đưa cậu vào ghế sau.
"Chiếc xe kia cần nửa năm để sửa chữa. Nên công ty đã mua một chiếc khác, nội thất bên trong không giống nhau."
Thì ra là như vậy.
Lâm Sơ Ngôn còn đang quan sát nội thất bằng da bên trong xe, nghe thấy bên cạnh cửa xe vừa đóng, cơ thể tràn đầy hormone nam tính áp sát, cậu liền bị hắn giữ cằm và hôn lên môi.
Bọn họ đã mấy ngày không hôn nhau, so với sự mới lạ thì cảm giác nóng bỏng còn mãnh liệt hơn, môi lưỡi nóng bỏng dây dưa quấn quýt, thăm dò sâu vào, cật lực tìm kiếm hương vị của đối phương.
Lâm Sơ Ngôn bị hôn đến cả người mềm nhũn, hơi nóng trong lồng ngực từng đợt muốn nhấn chìm cậu, cậu không nhịn được khẽ đẩy Chu Các Chi ra, nếu tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện mất.
Nhưng mà động tác kháng cự này, lại càng khiến cậu bị hôn sâu hơn, bàn tay hắn luồn vào vạt áo, siết chặt lấy vòng eo trắng nõn của cậu.
Cách một cửa sổ xe, bên ngoài lề đường người qua lại tấp nập.
Mặc dù Lâm Sơ Ngôn không chắc có người sẽ nhìn thấy cảnh trong xe, nhưng vẫn căng thẳng đến đỏ cả mặt.
Nụ hôn kéo dài chưa từng có này, mãi đến tận khi cạn kiệt hơi thở, Chu Các Chi mới nhẹ nhàng buông cậu ra. Trán kề trán, mười ngón tay đan chặt.
Hắn nhìn thấy Lâm Sơ Ngôn ngay giây phút đầu tiên liền muốn làm như vậy.
Chỉ là hôn môi còn thiếu rất nhiều, bọn họ hẳn nên là ôm nhau, hòa làm một.
Lâm Sơ Ngôn thở dốc, ánh mắt cậu rưng rưng vài giọt nước mắt sinh lý: "Không thể."
Lòng bàn tay Chu Các Chi vuốt nhẹ bờ môi cậu, giọng nói khàn khàn: "Cái gì không thể?"
(Đương nhiên là không thể chuyện đó...! Tài xế còn ở đây mà...)
Lâm Sơ Ngôn lén lút liếc nhìn tài xế ở hàng ghế trước một chút.
Mặc dù đối phương mắt nhìn thẳng, vẻ mặt chuyên tâm lái xe, nhưng trong lòng không biết đang nghĩ họ là loại người giàu có hoang đường, dâm loạn đến mức nào.
Chu Các Chi ôm cậu vào lòng, cười đến mức cả người khẽ rung lên: "Nói chung là Tiểu Ngôn muốn, còn muốn kích thích như thế ở trong xe."
Lâm Sơ Ngôn: "..."
(Không phải, rõ ràng là anh vừa lên xe đã nhào đến hôn em. Đàn ông bình thường đều sẽ nghĩ ngợi lung tung rồi...)
"Ừ em đúng. Là tại ông xã không khống chế được." Cằm Chu Các Chi cọ cọ vào mái tóc mềm mại của cậu: "Vì đây là lần đầu tiên chúng ta xa nhau lâu như vậy, nên rất nhớ Tiểu Ngôn. Ở trên máy bay cũng không ngủ, đã nghĩ sau khi hạ cánh, việc đầu tiên là về nhà gặp em, ôm em và hôn em một cái."
Nói tới cái này Lâm Sơ Ngôn có chút ngại ngùng: "Em không, biết..."
(Nếu như biết anh sẽ sớm trở về, nhất định em sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh.)
Chu Các Chi cúi đầu nhìn mắt cậu, ánh mắt đen láy ẩn chứa vạn ngàn tâm tình: "Vậy nên phải bồi thường, bé cưng có thể để chồng ôm một lúc không?"
Trên đường về nhà, Lâm Sơ Ngôn không động đậy để Chu Các Chi ôm. Lúc xuống xe cậu hoàn toàn không dám nhìn mặt tài xế, cho dù biết đối phương không dám biểu lộ bất cứ điều gì.
Chu Các Chi quả thực rất mệt mỏi, Lâm Sơ Ngôn từ phòng tắm đi ra, phát hiện người đứng đầu Thiên Thịnh, vốn được mệnh danh là vua thức khuya, đã nằm gục trên gối ngủ.
Bộ âu phục thẳng thớm vẫn còn nguyên trên người hắn, nửa bên gò má anh tuấn trầm tĩnh, mắt nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút đổ bóng hình tam giác xuống hốc mắt.
Lâm Sơ Ngôn trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả. Ông xã đại phản diện bởi vì luôn mặc âu phục, khiến người ta cảm thấy hắn lúc nào cũng trầm ổn và mạnh mẽ như vậy.
Bất luận gặp phải chuyện gì, hắn luôn có thể kiểm soát mọi nỗi sợ hãi, giải quyết tất cả. Nhưng kỳ thực chỉ có Lâm Sơ Ngôn biết trách nhiệm trên vai hắn nặng nề đến mức nào.
Rõ ràng cũng chỉ là người đàn ông mới hơn ba mươi tuổi mà thôi.
Lại làm cho người ta cảm thấy hắn đặc biệt có phong thái của bậc cha chú, luôn có một trái tim thao thức không ngừng.
Lâm Sơ Ngôn vào phòng tắm lấy khăn ấm lau mặt cho hắn, lau tay, cởi bỏ bộ âu phục và cà vạt vướng víu trên người hắn ra.
Tuy nhiên không tắm rửa, áo ngủ cũng không thể thay được.
Không sao cả, cậu sẽ không ghét bỏ đại phản diện. Đàn ông mà, có lúc luộm thuộm một chút cũng chẳng sao. Hơn nữa mùi hương trên người hắn vẫn rất dễ chịu.
Chu Các Chi trở mình, ngón tay vô thức mò mẫm, nắm lấy tay Lâm Sơ Ngôn, khẽ rù rì: "Bảo bối."
Lâm Sơ Ngôn cúi đầu dỗ hắn: "Ngủ đi, ngủ đi."
Chu Các Chi tựa hồ ngủ rất an tâm, Lâm Sơ Ngôn sau khi xong việc cũng chui vào chăn. Hai người xa cách mấy ngày, cuối cùng lại một lần nữa ôm chặt lấy nhau.
....
Đêm đó Lâm Sơ Ngôn ngủ rất say, cảm thấy mình như được bao bọc trong một khối sương mù ấm áp, dù cậu có làm gì cũng không thể thoát ra được.
Mãi đến tận sáng sớm khi ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ tràn vào phòng ngủ, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách, Lâm Sơ Ngôn chậm rãi mở mắt ra, nhìn bóng người sau tấm kính mờ mà ngây người.
A... ?
Trong lúc giật mình cảm thấy trên tay có gì đó không đúng, nặng trịch, lộ ra chút kim loại lạnh lẽo. Cậu mơ hồ giơ tay lên, những tia sáng lấp lánh chói mắt ——
Một chiếc nhẫn ngọc bích xanh thẳm như màu nước biển đang được đeo ở ngón áp út của cậu.