Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân
Giấy Nợ Và Sự Quan Tâm Thầm Lặng
Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Tụng về đến nhà, ăn cơm và tắm rửa sạch sẽ. Cậu ngoan ngoãn dán hai miếng dán ức chế ở gáy và rốn, rồi bước ra khỏi phòng tắm, sau khi dọn dẹp sơ qua, bắt đầu làm công việc thứ hai.
Khách hàng là người mới, nhưng lại đòi hỏi nhiều. Ôn Tụng vốn là người dễ tính, vậy mà cũng bực mình sau khi giao tiếp. Đặt điện thoại xuống, cậu ra cửa sổ hít một hơi thật sâu không khí trong lành, rồi mới kiên nhẫn tiếp tục trao đổi.
Đến mười giờ rưỡi tối, sau khi khách hàng thay đổi thứ tự chức năng đến mười lần, họ gửi cho Ôn Tụng một câu: “Cứ thế này đi, mai nói tiếp.”
Mặt mày Ôn Tụng tối sầm, tức đến mức vung nắm đấm vào không khí.
Vừa lúc Kiều Phồn gửi tin nhắn cho cậu, nói rằng gần đây đơn đặt hàng của nhà máy tăng lên, ông chủ sắp xếp họ tăng ca liên tục, dạo này không có thời gian đến bệnh viện thăm Bằng Bằng, bảo Ôn Tụng chăm sóc nhiều hơn.
Cậu lập tức trả lời: [Không vấn đề, Thứ Bảy này tớ sẽ đi.]
Kiều Phồn: [Hôm nay tớ xem lại hóa đơn của Bằng Bằng, và hỏi thăm chi phí phục hồi chức năng tiếp theo với bác sĩ, tổng cộng khoảng 260.000 tệ.]
Ôn Tụng: [Đắt thế.]
Kiều Phồn: [Khung đỡ ở cột sống của Bằng Bằng dùng loại nhập khẩu tốt nhất, hơn 80.000. Chi phí phẫu thuật, tổng cộng nằm ICU gần năm ngày, còn dùng ECMO hai lần. 260.000 đã là tính ít rồi, tớ còn chưa tính phí thuê hộ lý.]
Ôn Tụng: [Thêm phí hộ lý nữa, hai đứa mình không trả hết nổi.]
Kiều Phồn: [Đã không trả hết nổi rồi, ban đầu còn muốn tự gánh một mình, giờ chỉ có thể chia đôi với cậu thôi.]
Ôn Tụng: [Đừng có làm thế, tiền của cậu cứ để dành mua nhà, tớ tự mình trả từ từ.]
Kiều Phồn: [Đừng có giở trò này, tớ còn lạ gì cậu? Cậu viết giấy nợ đi, hôm sau giao ca tớ sẽ ký. Tớ không muốn nợ tiền chồng cậu đâu, cảm thấy khó chịu lắm.]
Ôn Tụng nghĩ một chút, cũng không cãi lại Kiều Phồn, trả lời: [Thôi được, thời hạn viết mấy năm?]
Kiều Phồn không chắc chắn: [Cậu thấy mấy năm thì tốt hơn? Ba năm được không?]
Ôn Tụng: [Hay là năm năm đi.]
Kiều Phồn: [Có vẻ chúng ta vô dụng lắm không?]
Ôn Tụng gửi một emoji cười ha ha: [Nhưng Tiên sinh biết tình hình của hai đứa mình mà.]
Kiều Phồn trả lời bằng emoji thở dài thườn thượt: [Không gả cho ai, lại gả cho ông chủ lớn, làm tớ thành kẻ nghèo kiết xác!]
Ôn Tụng cười phá lên, sự phiền muộn tan biến hết.
Ngày hôm sau, cậu tìm tài liệu trên mạng, làm ra một tờ giấy nợ trông có vẻ nghiêm túc.
Sợ người khác phát hiện, không dám dùng máy in của công ty, buổi trưa cậu ra ngoài tìm một tiệm in ấn, in ra ba bản.
Thứ Bảy, cậu mang giấy nợ đến bệnh viện. Kiều Phồn xem qua rồi nói: “Không hiểu, nhưng trông có vẻ đáng tin đấy.”
Ôn Tụng cười cười.
Bằng Bằng trên giường bệnh hỏi: “Cái gì vậy?”
Ôn Tụng vội nói: “Anh tìm một ít tài liệu về chân tay giả thông minh cho Kiều Phồn, bảo cậu ấy xem thử.”
Kiều Phồn hiểu ý nói: “Đúng rồi, cậu ấy cứ bắt anh thử, anh không tin mấy cái này, bây giờ anh vẫn thấy ổn lắm.”
Bằng Bằng vẫn chưa rút ống tiểu, cả người vẫn gầy yếu và suy nhược, nhưng mức độ co rút của cơ thể đã giảm đi đáng kể, vai trái từ chỗ gập vào đã được cải thiện thành vuông góc với giường.
Tinh thần cậu ấy tỉnh táo hơn nhiều, còn ra vẻ người lớn khuyên Kiều Phồn: “Anh Tiểu Phồn, anh có thể thử xem.”
Kiều Phồn đi tới xoa đầu cậu ấy: “Em lo cho mình trước đi.”
“Có phải vì tiền không ạ?” Bằng Bằng hỏi.
Ôn Tụng lắc đầu: “Đương nhiên không phải rồi.”
Bằng Bằng yên lặng nửa phút, lại nói: “Hôm trước Chu Tiên sinh có đến một chuyến. Ngài ấy bảo có người quen trong bệnh viện, lần điều trị này không tốn nhiều tiền. Ngài ấy còn giúp em xin được dự án y học sáng tạo, toàn bộ chi phí do bệnh viện chi trả. Em nghe không hiểu lắm, anh Tiểu Tụng, có thật vậy không ạ?”
Ôn Tụng kinh ngạc: “…Tiên sinh đến à?”
“Đến trưa hôm kia.”
Ôn Tụng ngẩn người một lúc lâu, rồi nói với Bằng Bằng: “Đúng vậy, ca phẫu thuật của em phức tạp lắm.”
Cậu nói dối theo lời Chu Yến Chi, thêu dệt một hồi: “Đây là phương án y học sáng tạo, các chuyên gia từ hai khoa luân phiên thực hiện, quay phim lại toàn bộ để làm tài liệu giảng dạy cho trường y đó.”
Bằng Bằng thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt quá, nếu không thì không thể trả hết nổi.”
“Ngài ấy đến… còn nói gì nữa không?”
“Lúc đó em vừa tỉnh chưa lâu. Chu Tiên sinh đợi em một lúc ở phòng chờ rồi mới vào. Ngài ấy hỏi: ‘Còn nhớ tôi không? Tôi là chồng của Ôn Tụng. Thấy trong người thế nào, có chỗ nào không thoải mái không? Nếu không thoải mái nhất định phải nói với dì Tạ Lan.’ Chỉ có thế thôi.”
Mắt Ôn Tụng nóng bừng.
Sao Tiên sinh không nói với cậu?
Tại sao lại âm thầm quan tâm bạn bè của cậu?
Cậu bắt đầu xấu hổ vì lúc đầu đã không cho Tiên sinh tiếp xúc với bạn bè của mình. Tiên sinh muốn gặp, cậu tìm đủ mọi cách từ chối. Thực ra Tiên sinh hoàn toàn không bận tâm, Tiên sinh là một người thực sự nhân hậu.
Cậu thực sự không biết làm sao để báo đáp.
Cậu nghĩ, nếu đưa giấy nợ cho Tiên sinh, Tiên sinh có nhìn cậu bằng con mắt khác không?
Thế là thứ Hai, trong lúc lén lút lên lầu uống trà, cậu tưởng mình thông minh khi lấy giấy nợ ra đưa cho Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi đang xem tài liệu, thấy Ôn Tụng đưa thứ gì đó lên, có chút ngạc nhiên, tưởng là một món quà.
“Em và Kiều Phồn đã ký tên rồi ạ.”
Chu Yến Chi nhìn vào nội dung trên đó—
Tôi, Ôn Tụng, và Kiều Phồn, vì việc chữa bệnh, cùng chịu nợ Chu Yến Chi 260.000 tệ chẵn. Sau khi thống nhất thương lượng, hai bên mỗi người chịu 50% khoản nợ, thời hạn trả nợ là năm năm…
Quả nhiên là “món quà”.
Chu Yến Chi ngẩng đầu nhìn cậu, vẻ mặt bình thản.
Ôn Tụng xoa xoa đầu gối, ngượng nghịu nói: “Em tìm mẫu trên mạng, không biết hình thức có ổn không, nhưng Tiên sinh yên tâm, em và Kiều Phồn nhất định sẽ trả hết đúng hạn.”
Chu Yến Chi đưa trả giấy nợ cho Ôn Tụng: “Không cần đâu.”
“Không được,” Ôn Tụng cố tình nhét lại giấy nợ, “Nếu Tiên sinh không nhận giấy nợ này, em và Kiều Phồn sẽ thấy áy náy.”
Cậu đặt hai tay mình lên tay Chu Yến Chi, khẽ ngẩng đầu, không rời mắt khỏi Chu Yến Chi.
Cậu luôn để lộ vẻ mặt đáng thương như cún con.
Chu Yến Chi thực sự hết cách với cậu, muốn giận nhưng lại không nỡ nặng lời.
“Được, tôi nhận.”
Lúc này Ôn Tụng mới tươi cười, nhẹ nhõm hẳn, ngồi trở lại ghế sofa, nhấp từng ngụm trà nóng.
“Đã dán thuốc ức chế chưa?” Chu Yến Chi hỏi.
“Dán rồi ạ,” Ôn Tụng xoay người lại, để Chu Yến Chi xem miếng dán ở gáy, “Dán chắc lắm.”
“Bụng thì sao?”
Ôn Tụng theo bản năng định vén áo lên. Vừa nhấc tay liền kịp phản ứng, đỏ mặt, lí nhí đáp: “Cũng dán rồi.”
“Cho tôi xem.”
Ôn Tụng chớp mắt, ngẩn ra.
Có lẽ hôm nay không có buổi xã giao nào, Chu Yến Chi hiếm khi không mặc sơ mi. Chiếc áo len cổ cao đen tuyền tôn lên vẻ lạnh lùng của anh. Khi anh nói chuyện, giọng anh không cao nhưng mang theo áp lực không thể nghi ngờ. Ôn Tụng gần như theo bản năng làm theo lời anh.
Cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo.
Chu Yến Chi chỉ định trêu chọc Ôn Tụng, trừng phạt cậu vì mấy ngày nay đã phạm lỗi nhiều lần. Anh biết Ôn Tụng sẽ không làm theo, vừa định nói lời xoa dịu, thì thấy Ôn Tụng từng nút từng nút cởi cúc áo, chậm rãi mở vạt áo. Đầu cậu vẫn cúi gằm, chỉ thấy đôi tai đỏ bừng.
Cậu nắm chặt vạt áo bằng cả hai tay. Áo len và áo giữ nhiệt chồng lên nhau, mềm mại ấm áp, cuộn lên, để lộ phần bụng trắng nõn.
Bụng hai tháng chưa có nhiều thay đổi, nhưng so với lần đầu tiên lên giường Chu Yến Chi sờ thấy gầy trơ xương, giờ đã tốt hơn nhiều, ít nhất trông có vẻ đầy đặn hơn một chút.
Trắng trẻo mềm mại, khẽ nhấp nhô theo hơi thở.
Yết hầu Chu Yến Chi khẽ nhích, nói: “Được rồi.”
Ôn Tụng vội vàng kéo áo xuống.
Cả hai cùng im lặng nửa phút, Chu Yến Chi phá vỡ im lặng trước: “Trưa nay em và đàn anh định ăn gì?”
“Một đàn chị đồng nghiệp đã hẹn đàn anh đi ăn ngoài rồi, em và anh Dư sẽ đi nhà ăn nhân viên.”
“Không có cậu ta, em sẽ rất cô đơn sao?”
“Sao lại thế ạ? Anh Dư cũng rất tốt mà.”
Lời này khiến Chu Yến Chi dễ chịu hơn một chút, lại hỏi: “Ngoài họ ra, em không kết bạn với ai khác ở đây sao?”
Ôn Tụng ngại ngùng: “Vẫn, vẫn chưa ạ.”
Nói đến đây, Ôn Tụng cảm thấy xấu hổ. Cậu mong muốn mình là người được lòng mọi người, giống như Tạ Bách Vũ, khéo ăn khéo nói và cởi mở, đi đến đâu cũng dễ dàng hòa nhập. Nếu cậu đủ xuất sắc và được đồng nghiệp công nhận, thì dù một ngày nào đó mối quan hệ giữa cậu và Tiên sinh bị lộ, cũng sẽ không bị chỉ trích quá đáng phải không.
“Tiên sinh.”
Chu Yến Chi ngước mắt nhìn cậu.
“Cảm ơn ngài đã đến thăm Bằng Bằng.” Ánh mắt cậu nồng nhiệt, bày tỏ lòng biết ơn vô cùng chân thành, khiến người ta cảm động.
“Không có gì.”
Ôn Tụng hé miệng, nhưng lại không biết phải nói gì thêm.
Đúng lúc này Chu Yến Chi có điện thoại, cậu uống cạn trà trong cốc, vội vã rời đi.
Chu Yến Chi nhìn bóng lưng cậu vội vã rời đi, ánh mắt anh dần tối sầm.
Là điện thoại của Lâm Luật Thăng, hỏi anh liệu Phương Tư Kính có phải đã mua một tòa nhà ở Khu công nghiệp Trường Dung hay không.
“Đúng vậy, cậu ấy không nói cho cậu biết sao?”
“Sao cậu ấy lại nói cho tôi,” Lâm Luật Thăng bực bội nói: “Nếu có ngày nào đó cậu ấy kết hôn, e là cũng sẽ không nói cho tôi biết đâu.”
Chu Yến Chi chợt cảm thấy đồng cảm.
Trước đây anh không thể hiểu được mối quan hệ phức tạp giữa Lâm Luật Thăng và Phương Tư Kính, chỉ thấy họ lãng phí thời gian của nhau. Có chuyện gì không thể nói thẳng, cứ phải thông qua một lớp màn mỏng để cả hai cùng chịu tổn thương. Bây giờ anh có thể mơ hồ hiểu ra, nhiều lời nói thật lòng, thực sự rất khó nói ra.
Càng trân trọng, càng phải cẩn thận.
“May mà… mua nhà chứng tỏ cậu ấy đã định cư ở Thành phố Phỉ rồi, trong thời gian ngắn sẽ không rời đi.” Lâm Luật Thăng trầm giọng nói.
Chu Yến Chi tán thành: “Cậu có cơ hội.”
Lâm Luật Thăng cười khẽ.
Cuộc sống của Ôn Tụng dần đi vào quỹ đạo.
Không biết là tác dụng của thuốc ức chế, hay là do gặp Chu Yến Chi vài lần mỗi ngày, nhưng kỳ phát tình của Ôn Tụng không đến đúng hẹn.
Cậu bồn chồn lo lắng mấy ngày, thậm chí đã chuẩn bị xin nghỉ phép ở nhà, nhưng tuyến thể vẫn bình yên vô sự.
Cậu cảm thấy lạ, liền hỏi Bác sĩ Chung. Chung Nghĩa Văn nói: “Xem ra cậu thích nghi tốt với An Nại Ninh. Nồng độ progesterone cao sẽ làm giảm độ nhạy của thụ thể pheromone Omega, có lẽ kỳ phát tình đã qua rồi, nhưng cậu không hề hay biết.”
Ôn Tụng ngẩn người, không ngờ lại thẫn thờ.
Kỳ phát tình đã qua rồi sao?
Cứ thế, không một dấu vết mà qua rồi sao?
Đây là chuyện tốt, đỡ phải lo sợ, nhưng… dường như đã bỏ lỡ cơ hội làm nũng để Tiên sinh ôm.
Vừa nảy ra ý nghĩ này, cậu lập tức thấy xấu hổ.
Sao gần đây toàn nghĩ đến mấy chuyện này chứ!
Bây giờ điều quan trọng nhất là chuẩn bị quà sinh nhật cho Tiên sinh!
Còn mười ba ngày nữa là đến ngày 20 tháng 1. Ôn Tụng vẫn chưa nghĩ ra nên mua gì cho Chu Yến Chi, gần đây cậu âm thầm quan sát Chu Yến Chi mỗi ngày.
Cậu quan sát trang phục và phụ kiện hàng ngày của Tiên sinh. Tiên sinh dường như có gu thẩm mỹ riêng, mỗi chiếc áo sơ mi đều có cà vạt phù hợp, đồng hồ và giày da lại cùng một phong cách. Ôn Tụng hoàn toàn không tìm thấy “cơ hội để chen vào”.
Mua đồ bắt chước phong cách của Tiên sinh, lại trở nên tầm thường và không có gì đặc biệt.
Ôn Tụng vẫn giữ chút ích kỷ, muốn một món quà độc đáo hơn.
Sau ba ngày quan sát kỹ lưỡng, cậu nhận thấy chiếc kính gọng vàng của Tiên sinh dường như đã đeo rất lâu.
Độ cận của Chu Yến Chi rất nhẹ, ngày thường ở nhà anh thường không đeo kính. Nhưng anh là người đeo kính gọng kim loại mảnh đẹp nhất mà Ôn Tụng từng thấy. Gọng kính mảnh mai ánh lên sắc kim loại nhạt, gác trên sống mũi cao. Khi cúi đầu xem tài liệu, thỉnh thoảng anh lại dùng ngón giữa thon dài nhẹ nhàng đẩy gọng kính lên, toàn thân toát ra sức hút chết người từ trí tuệ cao.
Đồng hồ, cà vạt thỉnh thoảng thay đổi, nhưng kính là thứ phải đeo hàng ngày.
Ôn Tụng cảm thấy hưng phấn vì ý tưởng bất chợt của mình.
Nhưng cậu không biết thương hiệu kính của Tiên sinh, cậu đi hỏi Tống Dương. Tống Dương trả lời: [Tôi không biết.]
Ôn Tụng có chút hụt hẫng.
Cậu lại hỏi dì Tống xem có thấy hộp kính của Tiên sinh không. Dì Tống nói: “Lúc dọn dẹp có thấy, để trên bàn trong phòng thay đồ.”
“Là nhãn hiệu gì vậy ạ?” Ôn Tụng hỏi ngay.
Dì Tống khó xử: “Tiếng nước ngoài, dì không hiểu.”
“Vậy dì dùng điện thoại chụp cho cháu được không ạ?” Ôn Tụng nài nỉ.
Dì Tống vốn đã gật đầu, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đảo mắt một vòng, nói: “Không được.”
“Ơ?”
Dì Tống đẩy cậu vào thang máy: “Cậu tự mình đi xem đi.”
**
Chan: Cái tên Tống Dương này đúng là gian xảo nhé.
Hết chương 17