Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Li cẩn thận lập một lịch trình chi tiết.
Ví dụ, hôm nay sẽ đến tiệm hoa cậu rất yêu thích. Ở đó, bà chủ hiền hậu, hoa đa dạng chủng loại lại được chăm sóc vô cùng kỹ lưỡng.
Ngày mai, họ sẽ ghé tiệm bánh ngọt nằm khuất trong một góc tầng ba của trung tâm thương mại. Tuy không phải chuỗi cửa hàng lớn, nhưng nguyên liệu thì hảo hạng, cách chế biến lại cầu kỳ.
Ngày kia, cậu định đi quán cà phê mèo mà cậu thấy trên ứng dụng được khen nức nở. Thời Li nhớ Fufu quá, muốn ôm mèo khác cho đỡ thèm.
Thời Li muốn Cố Trạch cùng mình làm thật nhiều việc, cứ như thể cậu đang nóng lòng kéo anh vào thế giới riêng của mình.
Thế giới ấy có thể không thú vị, không lộng lẫy, không có trò vui, không có cảnh đẹp, thậm chí còn có phần nhàm chán, bình thường, tẻ nhạt.
Nhưng Thời Li thích nó,
Và cậu muốn Cố Trạch cũng thích.
Thời Li phóng to ảnh lịch trình trên điện thoại, đưa cho người bên cạnh xem: “Hôm nay chúng ta đi chỗ này nhé.”
Cố Trạch che ô đen cho cậu đỡ nắng, liếc mắt nhìn qua: “À, là chỗ này sao.”
Thời Li cười tít mắt: “Anh vẫn còn nhớ ạ?”
Cố Trạch “ừ” một tiếng.
Tiệm hoa này chính là nơi Cố Trạch từng đưa Thời Li (lúc đó sắp lên lớp 11) đi tham quan trường đại học trước khi anh nhập học năm nhất. Khi ấy, anh mới lấy bằng lái chưa lâu nhưng đã lái xe rất thành thạo.
Đi ngang qua tiệm hoa ven đường.
Thời Li giục anh dừng xe, rồi vào mua một bó hoa cầm tay để chúc mừng Cố Trạch đỗ đại học.
Miệng thì bảo mua cho Cố Trạch, nhưng người ôm khư khư bó hoa suốt chặng đường lại là Thời Li. Xuống xe, cậu cũng phải đặt bó hoa cẩn thận lên bảng điều khiển.
Cố Trạch nhớ rất rõ.
Thời Li liến thoắng: “Tiệm bánh này là em tình cờ phát hiện ra lúc đi chơi với bạn cùng lớp đấy ạ.”
Cố Trạch hỏi: “Bạn nào? Lúc anh không ở trong nước sao?”
Thời Li dập tắt ngay cơ hội ghen tuông của anh: “Là đi họp lớp thôi, em bị lôi đi chứ có thân thiết gì đâu ạ.”
Bàn tay đang nắm chặt tay cậu khẽ siết nhẹ.
Thời Li: “Anh ơi, sau này mình nuôi mèo nhé?”
Cố Trạch: “Thế còn Lạc Lạc thì sao?”
Thời Li suy nghĩ nghiêm túc: “Lạc Lạc phải ở với bố, không thể ở với mình được.” Cậu nói tiếp: “Bố thương Lạc Lạc lắm, Lạc Lạc cũng quấn quýt bố, bố về là nó chạy ra đón ngay.”
Cậu nhớ hồi bé, những lúc bố bận việc về muộn, Lạc Lạc luôn cắn ống quần lôi cậu ra cửa để đón bố.
Mắt Thời Li ánh lên ý cười.
Cố Trạch chiều theo: “Vậy thì nuôi một con vậy.”
Thời Li: “Thật ạ? Anh có thích không?”
Cậu không muốn Cố Trạch vì chiều lòng cậu mà miễn cưỡng nuôi mèo.
Nếu Cố Trạch không thích,
Thì thôi, không nuôi nữa.
Trong cuộc sống chung, luôn có người phải nhượng bộ, nhưng Cố Trạch chắc chắn là người nhượng bộ nhiều hơn.
Vì Thời Li thường không nhận ra điều đó.
Nhưng nhiều lần như vậy, cậu cũng lờ mờ cảm nhận được, nên Thời Li tự nhủ mình phải tinh ý hơn.
Cố Trạch: “Không hẳn là thích.”
Thấy vẻ mặt Thời Li thoáng buồn nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, Cố Trạch nghe giọng cậu vui vẻ nói: “Thế thôi vậy.”
“Nhưng nuôi cũng được.”
“Anh không thấy phiền đâu, biết đâu lại vui.”
Quan trọng hơn là Thời Li thích.
Cố Trạch: “Không cần để ý đến anh đâu.”
Thời Li: “Sao thế được chứ?”
Cậu nắm tay Cố Trạch thong dong đi dạo trên vỉa hè, thỉnh thoảng gió nóng thổi qua, lòng bàn tay rịn mồ hôi nhưng chẳng ai buông tay ra.
Ba ngày liền, Thời Li đi sớm về muộn, trưa không ăn cơm nhà nhưng tối nhất định phải về, vì bữa tối là lúc cả nhà đông đủ nhất.
Ai hỏi cậu cũng bảo là đi chơi với bạn.
Ăn tối xong, cậu lại lẻn ra ngoài, được Cố Trạch đưa đi hóng gió, xem nhạc kịch, hòa nhạc, hoặc đi xem phim.
Làm gì cũng được.
Tối ngày thứ ba, Cố Trạch vẫn đưa cậu về đến cổng khu biệt thự, đỗ xe bên đường và nói: “Anh đưa em vào nhé? Đường tối lắm.”
Thời Li lắc đầu: “Có đèn đường mà, em đi đến đâu đèn sáng đến đó thôi.”
Cố Trạch: “Ừ.”
Anh ngập ngừng: “Lại đây.”
Thời Li nín thở, nhắm mắt nghiêng người sang. Chưa kịp sát lại gần, Cố Trạch đã hôn lên khóe môi cậu và thì thầm: “Ngủ ngon.”
“Tách” một tiếng, Cố Trạch tháo dây an toàn cho Thời Li, ôm cậu vào lòng và hôn lên đuôi mắt: “Mai gặp.”
Mỗi câu nói là một cái chạm nhẹ. Anh hận không thể giữ Thời Li lại trong xe mãi mãi.
Nhưng đã muộn rồi.
Cố Trạch kiềm chế, hôn hai cái rồi định buông ra, nhưng bị Thời Li túm chặt tay áo không cho đi. Cậu ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn anh.
Thời Li mím môi, vẻ mặt tỏ rõ sự không vui.
Cố Trạch im lặng nhìn cậu, một lúc sau mới chịu thua: “Sao thế?”
Thời Li vân vê vạt áo anh, chậm rãi nói: “Anh chẳng hôn em nữa.”
Cố Trạch bật cười.
Hai ngày nay, họ ở ngoài suốt, trừ lúc trên xe thì chẳng có không gian riêng tư nào, chỉ có thể ôm ấp, chạm nhẹ vào nhau.
Cố Trạch nhắc nhở: “Về muộn quá em sẽ không ngủ được nhiều đâu.”
Thời Li: “Mới mười rưỡi mà.”
Đà điểu con chậm tiêu không hiểu ý anh, nhìn anh đầy vẻ oan ức.
Cố Trạch im lặng.
Thời Li khó hiểu: “Anh ơi?”
Bất ngờ, người đang chạm mũi với cậu cúi xuống, lưỡi mạnh mẽ tiến vào.
Ai gặp Cố Trạch lần đầu cũng bị khí chất lạnh lùng, vẻ mặt vô cảm của anh dọa sợ. Sau lưng Thời Li, mọi người hay bàn tán rằng anh khóa trên tìm cậu suốt ngày trông dữ dằn quá, chẳng ai dám bắt chuyện.
Thời Li thấy lạ lắm.
Cố Trạch đỡ gáy cậu sợ cậu va vào cửa kính, cánh tay dài còn lại ôm vai cậu vỗ về.
Sự dịu dàng quen thuộc.
Dần dần, Thời Li thôi giãy giụa trước nụ hôn mãnh liệt bất ngờ của Cố Trạch. Dù khó chịu, cậu vẫn hé miệng, khó khăn hít thở.
Nụ hôn ngắt quãng, không biết kéo dài bao lâu, chẳng ai muốn dừng lại.
“Anh đừng... hôn, hôn quá đáng thế.”
“Chẳng phải em đòi hôn sao?”
“Em đâu có, đâu có bảo anh hôn kiểu này.”
“Anh nhắc em muộn rồi mà.”
Cố Trạch cười trầm thấp.
Thời Li thở hổn hển, còn người vừa hôn cậu thì tỉnh bơ như không có chuyện gì.
Mặt không đỏ, tim không đập nhanh.
Thời Li tức quá, như mèo con xù lông cắn vào khóe môi Cố Trạch một cái. Cắn xong, cậu lại hối hận: “Anh có đau không?”
Cố Trạch như không cảm thấy gì: “Không sao.” Anh không kìm được, hôn lên vành tai Thời Li, nhắm mắt lại nói: “Mai là hết thôi.”
“Được rồi, anh nhìn em...”
Chắc là đau đấy.
Thời Li như ma xui quỷ khiến, ngước lên chạm nhẹ môi vào vết cắn trên môi Cố Trạch như một lời an ủi.
Cố Trạch khựng lại, nheo mắt nói nốt hai chữ cuối: “... vào nhà.”
Thời Li không nhận ra mình vừa làm gì, lo lắng hỏi: “Có cần bôi thuốc không anh?”
Cố Trạch hít sâu một hơi, bất lực nói: “Không cần.” Anh xem giờ: “11 giờ rồi.”
Thời Li sực tỉnh: “Mai em phải dậy sớm.”
Cố Trạch: “Xuống xe đi.”
Thời Li ậm ừ.
Tối nay lạ thật, Cố Trạch không xuống xe mở cửa cho cậu như mọi khi, mà cứ ngồi lì trên ghế lái nhìn cậu đi xa.
Thời Li nghĩ Cố Trạch giận rồi.
Nhưng chiếc xe vẫn đợi cậu đi khuất vào trong khu biệt thự rồi mới từ từ lăn bánh rời đi.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe khác tiến vào cổng.
Thời Li đi dưới ánh đèn đường, bước chân chậm chạp. Suy nghĩ hồi lâu, cậu mới nhắn tin cho Cố Trạch: [Anh giận à?]
Cậu nhớ lời Cố Trạch dặn có gì phải nói thẳng.
Cố Trạch chắc đang lái xe nên gửi tin nhắn thoại ngắn gọn: “Không.” Rồi bổ sung thêm: “Không giận, anh không giận em đâu.”
Thời Li nhắn tiếp: [Thế sao vừa nãy anh không xuống xe tiễn em?]
Cố Trạch im lặng một hai phút mới trả lời: “Vừa nãy...” Anh ngừng một chút rồi nói: “hơi bất tiện.”
Câu trả lời ấp úng khiến Thời Li càng thêm khó hiểu. Định hỏi tiếp thì nghe tiếng xe, cậu quay lại nhìn, nhưng không để ý lắm.
Chiếc xe lướt qua cậu như mọi khi.
Hai giây sau, xe giảm tốc độ rồi dừng lại. Khi cậu đi đến gần, cửa kính xe hạ xuống, chủ nhân chiếc xe lạnh lùng nói: “Lên xe.”
Là Thời Trình vừa tăng ca về.
Thời Li ngẩn người một hai giây: “Anh hai?!”
Cậu vừa bất ngờ vừa chột dạ, sợ bị bắt quả tang.
Một phút sau, Thời Li được ngồi ghế phụ, cười hỏi thăm: “Anh hai giờ này mới tan làm ạ? Muộn thế này rồi.”
Thời Trình lộ rõ vẻ mệt mỏi, đẩy gọng kính và “ừ” một tiếng: “Sao em về muộn thế? Đi chơi với bạn à?”
Thời Li gật đầu.
Thời Trình lái xe vào hầm: “Đi đâu đấy?”
Thời Li: “Đi xem phim ạ, phim hè nhiều quá xem không hết.”
Thời Trình: “Giỏi nhỉ, đi chơi không rủ anh hai.”
Thời Li chột dạ: “Tại anh bận quá mà.”
Thời Trình nhớ ra mình còn chẳng có ngày nghỉ cuối tuần, nhìn em trai được nghỉ hè ba tháng mà muốn nộp đơn xin nghỉ việc ngay lập tức. Anh thở dài thườn thượt.
“Đi với ai đấy?”
“Lần sau đừng về muộn thế, bạn em cũng thật là sao không đưa em vào tận nơi.”
Thời Li nuốt hai chữ “Cố Trạch” vào trong: “Có mười phút đi bộ thôi mà anh.”
Thời Trình cùng em xuống xe, đi thang máy lên tầng 2: “Anh mày giờ leo cầu thang cũng thấy mệt.”
Đi làm về chỉ muốn lăn ra ngủ, sức đâu mà tập thể dục cuối tuần.
Thời Li ngoan ngoãn vuốt đuôi anh: “Anh hai vất vả rồi.”
Ai về phòng nấy. Thời Li tưởng chuyện đã qua, ai ngờ tối hôm sau, vẫn chỗ cũ, giờ cũ, cậu lại gặp Thời Trình tăng ca về.
Thời Li leo lên xe, chào hỏi gượng gạo: “Anh hai, trùng hợp quá.”
Mãi đến khi dừng xe, Thời Trình nhíu mày, không xuống xe mà hỏi: “Em yêu đương rồi à?”
Nếu không thì thằng em trai ru rú trong nhà cả ngày sao dạo này cứ chạy tót ra ngoài, về muộn thế này.
Thời Trình trực giác thấy có gì đó sai sai.
Vốn tính thẳng thắn, Thời Trình thích cách nói chuyện trực diện này, vì anh đã chuẩn bị trước còn đối phương bị đánh úp bất ngờ chắc chắn sẽ không giấu được cảm xúc.
Thời Trình tháo dây an toàn, liếc nhìn biểu cảm của Thời Li, nheo mắt.
Thời Li mở to mắt, căng thẳng nắm chặt tay nắm cửa, cố tỏ ra bình tĩnh: “Đâu có ạ.”
Thời Trình nhắc nhở: “Chưa tháo dây an toàn kìa.”
Thời Li luống cuống ấn nút mở dây.
Thời Trình đoán được bảy tám phần, bình thản hỏi: “Bạn đi chơi với em hai hôm nay là ai?”
Thời Li biết không thể giấu được nữa: “Anh Tiểu Trạch ạ.”
Tay Thời Trình khựng lại trên cửa xe: “Ai cơ? Cố Trạch?”
Anh nghi ngờ mình nghe nhầm.
Thời Li “ừ” một tiếng, hoảng hốt bổ sung: “Anh ấy mới về nước, em đi cùng anh ấy thôi ạ.”
Thời Trình im lặng một lúc lâu mới “ồ” lên một tiếng: “Thế thì phải tiếp đãi cho chu đáo.”
Anh nói chậm rãi, dường như đang suy tính điều gì đó.