Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay trời nóng nực, Thời Li quyết định thay đổi địa điểm vui chơi sang trong nhà. Tuy nhiên, vì đây là quyết định đột xuất nên cậu chưa kịp đặt vé hay chuẩn bị gì.
Cậu buồn rầu lướt xem lịch trình trên điện thoại, đề nghị: “Chúng ta đi xem triển lãm tranh nhé?” Thời Li tra cứu một lúc rồi lại ỉu xìu: “Nhưng gần đây không có triển lãm nghệ thuật hay tranh lớn nào cả, mà nếu không đặt trước thì không thể vào được.”
Cậu mím môi: “Em nên chuẩn bị phương án dự phòng mới phải, xin lỗi anh.”
Cố Trạch vẫn ngồi ở ghế lái, chưa khởi động xe. Anh quay sang khẽ hỏi: “Em có thích vườn thú trong nhà không?”
Thời Li chớp chớp mắt, vẫn còn đang chìm đắm trong sự thất vọng nên chậm chạp hỏi lại: “Hả? Anh nói gì cơ ạ?”
Cố Trạch buồn cười, nhắc lại: “Vườn thú trong nhà.”
Thời Li nghĩ ngợi: “Cho em xem được không?”
Cố Trạch “ừ” một tiếng, đưa điện thoại cho cậu.
Hai người chụm đầu vào nhau, Thời Li lướt màn hình điện thoại của Cố Trạch để xem ảnh. Cậu nhận xét: “Hình như ở đây có nhiều động vật dưới nước hơn.”
Cố Trạch: “Không cần đặt trước, mua vé vào luôn được.”
Thời Li do dự một chút rồi gật đầu.
Sự hoảng loạn ban nãy tan biến, tâm trạng cậu lại trở nên vui vẻ.
Không phải Cố Trạch đã làm điều gì quá to tát. Nếu chỉ có một mình, Thời Li cũng sẽ tự mình tìm ra cách giải quyết thôi, chỉ là sẽ mất thêm chút thời gian.
Thời Li là người dễ bị cảm xúc chi phối, cậu thường phải đợi tâm trạng ổn định lại mới có thể từ từ tìm cách giải quyết vấn đề.
Nhưng Cố Trạch đã giúp cậu ngăn chặn sự hao mòn tinh thần đó một cách hiệu quả.
Thời Li dường như không nhận ra điều đó, cậu nhanh chóng chìm vào nỗi băn khoăn xem lát nữa đến vườn thú thì nên đi xem con gì trước.
Chưa nói chuyện được bao lâu thì điện thoại rung, Thời Li cúi xuống thấy tin nhắn của anh hai.
Thời Trình: [Đến nơi chưa?]
Thời Li: [Chưa ạ, hôm nay nóng quá nên bọn em đổi địa điểm rồi.]
Thời Trình lười gõ chữ, nhắn gọn: [Đâu?]
Thời Li: [Đây này!]
Kèm theo đó là ảnh chụp màn hình vé vào cửa vườn thú.
Thời Trình: [Được.]
Dừng một chút, anh ấy nhắn thêm: [Đi đâu khác cũng phải báo anh một tiếng.]
Thời Li: [Lạc Lạc gật đầu (Vâng ạ).jpg]
Tối qua nói chuyện ngắn gọn, Thời Trình vẫn chưa nói rõ là đã đồng ý hay không. Anh chỉ nửa đùa nửa thật bảo Thời Li sau này đi đâu cũng phải báo cáo địa điểm.
Nói cho cùng vẫn là không yên tâm.
Sợ em trai mình bị Cố Trạch dụ dỗ đến mức quên cả đường về.
Đọc tin nhắn xong, Thời Trình vứt điện thoại lên bàn, sau đó thay đồ bảo hộ để vào phòng thí nghiệm. Anh hoàn toàn không hay biết điện thoại mình rung liên hồi.
Mãi đến trưa, khi nghỉ giải lao, anh cầm điện thoại lên và thấy khung chat của em trai hiện số đỏ chót “99+”.
[Anh hai, anh không biết đâu, lúc đầu em không biết đi đâu chơi vì không có phương án dự phòng, Cố Trạch gợi ý đi vườn thú này đấy.]
[Em đồng ý cái là anh ấy mua vé luôn.]
[Lúc đầu em hơi buồn, giờ vui lắm rồi!]
10:00 sáng
[Anh hai! Bọn em đến nơi rồi.]
[Đang soát vé! Ảnh minh họa.jpg]
10:14 sáng
[Ôi em ngốc quá, vừa nãy em bị lạc đường, không tìm thấy cổng soát vé.]
[May mà có anh Tiểu Trạch dẫn em vào.]
[Ảnh minh họa.jpg, bên trong đẹp lắm ạ.]
10:30 sáng
[Anh hai, em thấy chim cánh cụt con rồi!]
[Ảnh minh họa x9]
[Chim cánh cụt con đáng yêu quá! Nó dán mặt vào kính nhìn em kìa.]
10:45 sáng
[Anh hai, bọn em đến khu gấu Bắc Cực rồi, ảnh minh họa x9]
[Ở đây lạnh quá như mùa đông ấy.]
[Anh Tiểu Trạch mang cả áo khoác đi này! Anh ấy khoác cho em, còn bản thân thì không mặc.]
[Anh ấy bảo biết mấy khu này thường để nhiệt độ thấp nên đã mang sẵn áo khoác từ trên xe vào.]
[Sao anh ấy không mang thêm một cái nhỉ?]
[Anh ấy bảo không lạnh, em cứ mặc là được rồi.]
[Chắc chắn là nói dối, hừ hừ.]
11:00 sáng
[Em đi bộ nhiều đói bụng quá, mỏi chân nữa.]
[Anh Tiểu Trạch bảo đã đặt trước nhà hàng chủ đề trong khu, rồi còn gọi xe điện của vườn thú đến đón bọn em nữa.]
[Đây là nhà hàng cá heo, (kèm 5 ảnh minh họa).]
[Đẹp quá, anh ấy biết em thích cá heo nên nhân viên còn tặng em một con thú bông cá heo nữa, vui quá đi!]
[Bàn ăn của bọn em ngay cạnh bể cá khổng lồ trong nhà hàng, tuyệt lắm, vừa ăn vừa ngắm cá heo bơi lội.]
11:45 sáng
[Lúc về em định hỏi nhân viên có thú bông cá heo màu xanh không để tặng anh Tiểu Trạch một con.]
[Họ tặng em con màu hồng.]
[Ảnh minh họa.jpg]
[Sau đó, nhân viên bảo con thú bông này là do người đi cùng em đã mua, dặn họ tặng em lúc ăn cơm, và không còn con nào khác.]
12:05 trưa
[Anh hai chưa tan làm ạ?]
[Bọn em đi xong khu A rồi, chuẩn bị sang khu B đây.]
[Ảnh minh họa x9]
Thời Trình chỉ gửi lại một dấu chấm: [.]
Anh tắt màn hình với vẻ mặt vô cảm, chưa bao giờ thấy em trai mình nói nhiều đến thế.
Phiền quá,
Không muốn xem.
Cả buổi chiều, mặc kệ điện thoại rung bần bật, Thời Trình coi như không thấy. Nếu thấy quá phiền, anh sẽ nhắn lại một dấu cách để tỏ ý “đã xem”.
Tối về, ăn cơm xong, Thời Li dắt Lạc Lạc ra công viên. Chú Lý đưa họ đến nơi rồi đợi ở bãi xe.
Cố Trạch cũng đỗ xe xong rồi đi tới đi dạo cùng cậu.
Thời Li nhắn tin quấy rầy Thời Trình mấy lần không thấy trả lời cũng chẳng buồn, cất điện thoại đi.
Biết Thời Li đang báo cáo lịch trình cho Thời Trình, Cố Trạch hỏi: “Anh hai vẫn chưa tan làm à?”
Thời Li gật đầu: “Chắc anh ấy vừa ăn tối xong lại tăng ca tiếp đấy ạ, anh hai vất vả lắm.” Cậu nhớ lại rồi cười: “Anh ấy cứ dọa bố mẹ là sớm muộn gì cũng sẽ nghỉ việc để về tranh gia sản với anh cả.”
“Lúc đó, anh cả nghe thấy, hôm sau liền sắp xếp ngay một chức vụ trong công ty cho anh hai, suýt nữa thì áp giải anh ấy đi làm luôn.” Thời Li cười tít mắt: “Mấy hôm đó, anh hai toàn tránh mặt anh cả, bảo không muốn làm hai việc cùng lúc mà chết vì lao lực.”
Thời Li nói chậm rãi: “Anh xem, anh hai có bao giờ từ bỏ phòng thí nghiệm mà anh ấy đã dày công lập ra đâu.”
“Dù biết là rất mệt.”
“Nhưng chắc chắn anh hai rất thích nó.”
Thời Li nắm tay Cố Trạch thong thả bước đi. Lạc Lạc giờ đây chạy không còn nhanh như xưa nữa, nên tốc độ này là vừa phải với nó.
Cố Trạch hỏi ngược lại: “Còn em?”
Thời Li ngẩn ra, khó hiểu: “Gì cơ ạ?” Một lúc sau cậu mới hiểu Cố Trạch đang hỏi điều gì: “Em cũng không biết sau này mình sẽ làm gì nữa.”
“Cấm anh cười em đấy.”
Cố Trạch không hỏi tiếp. Thời Li còn nhỏ, nhiều người phải học xong đại học mới tìm được hướng đi cho bản thân mình.
Thời Li bỗng thấy tay mình bị siết chặt. Cậu rút tay ra không được, bèn quay sang nhìn: “Anh sao thế?”
Cố Trạch cụp mắt nhìn cậu, hỏi một câu không đầu không đuôi: “Có anh không?”
Thời Li chưa kịp phản ứng, một lúc sau cậu mới cong đôi mắt nâu nhạt lên cười, để lộ lúm đồng tiền: “Tất nhiên là có rồi.”
Cậu do dự một chút rồi kiễng chân hôn lên khóe môi Cố Trạch, khẽ hỏi: “Dù em đi đâu anh cũng sẽ đi cùng em chứ?”
Thời Li cảm thấy rất căng thẳng.
Đáp lại cậu là đầu lưỡi Cố Trạch tiến vào khoang miệng cậu, cùng với một chữ trầm thấp nhẹ nhàng: “Sẽ.”
Con đường nhỏ không có đèn đường, xung quanh tối om, vắng vẻ. Lạc Lạc đang nằm hóng mát trong bụi cỏ, hoàn toàn không biết cậu chủ đã buông dây dắt chó ra từ lúc nào.
Đêm hè thật nóng nực.
Thời Li bị hôn đến nóng bừng mặt, nóng tay, cả người nóng ran. Cậu cảm thấy những chỗ tiếp xúc với Cố Trạch đều dính dấp mồ hôi.
Nhưng chẳng ai chịu buông ra.
Họ ở công viên đến 9 rưỡi tối. Khi Thời Li dắt Lạc Lạc lên xe chú Lý để về nhà thì môi cậu đã hơi sưng lên.
Thời Li vừa về phòng thì Thời Trình cũng tăng ca về tới nơi. Anh liếc nhìn điện thoại, thấy em trai cả buổi tối không nhắn tin gì thêm. Tin cuối cùng là: [Em với anh Tiểu Trạch dắt Lạc Lạc đi công viên].
Sau đó thì im bặt.
Thời Trình mở lon Coca ngồi trong phòng khách uống, vừa lướt lại tin nhắn Thời Li gửi hôm nay, vừa lưu từng tấm ảnh động vật lại.
Tất nhiên, anh chỉ lưu những tấm ảnh đẹp thôi.
Lưu xong đã gần 11 giờ đêm. Phòng khách chỉ còn một ngọn đèn ngủ, bố mẹ đã về phòng nghỉ ngơi, còn anh cả thì lại chuyển sang nhà bên cạnh.
Thời Trình muốn tìm người nói chuyện cũng không được nữa.
Thế là Thời Vân Kinh đang ở miền Nam xa xôi lại nhận được cuộc gọi bất ngờ từ em trai. Cô ngáp ngắn ngáp dài hỏi: “Lại sao nữa?”
Thời Trình dựa lưng vào ghế, không biết phải mở lời thế nào.
Thời Vân Kinh đoán: “Khuyên chia tay thất bại rồi chứ gì.”
Thời Trình nghiến răng, không nhịn được buột miệng than thở: “Thằng nhóc đó đối tốt với Li Li quá, em chẳng tìm ra chỗ nào để chê cả.”
Thời Vân Kinh cười sằng sặc: “Đúng không, em cũng thấy Cố Trạch đối tốt với Li Li chứ gì.”
Anh cười lạnh: “Coi như em chưa nói gì.”
Thời Vân Kinh cười: “Không ngờ người thứ hai trong nhà ổn định chuyện tình cảm lại là Li Li, em nó còn bé tí.”
Thời Trình: “Ổn định cái gì? Hai đứa trẻ ranh, biết đâu dăm bữa nửa tháng lại chia tay.”
Thời Vân Kinh không đồng tình: “Chị nói cho mà biết, với tính cách của Li Li thì chắc chắn không chủ động chia tay đâu. Còn Cố Trạch, em nghĩ cậu ta có chia tay không?”
Thời Trình: “...”
Thời Trình nhận ra điều gì đó, hỏi: “Khoan đã, ai là người thứ nhất?”
Thời Vân Kinh: “Anh cả chứ ai, không thì em tưởng sao tự nhiên ổng lại chuyển ra ngoài?”
Thời Trình chửi thầm một tiếng: “Thế còn chị?”
Thời Vân Kinh dửng dưng: “Chơi bời thôi. Người yêu hiện tại của chị cũng ngoan, nếu quen được một hai năm thì chị sẽ dẫn về ra mắt, không thì chia tay.”
Thời Trình không dám bình luận gì thêm.
Thời Vân Kinh lại nói: “Em đừng có suốt ngày soi mói đôi trẻ nữa.”
Thời Trình cười khẩy: “Chị không sợ ngày nào đó Cố Trạch bắt cóc Li Li về nhà à? Em không soi không được, em nó còn chưa thành niên đâu.”
Thời Vân Kinh: “Không đâu, Cố Trạch biết chừng mực hơn em nhiều.”
Thời Trình: “?”
Thời Vân Kinh: “Thôi nhé, mai cuối tuần, chị muốn ngủ nướng một bữa. Cúp máy đây.”
Cô cúp máy dứt khoát. Thời Trình chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng “tút...”. Anh tức nghẹn họng, đành uống nốt ngụm Coca cuối cùng.
Vứt vỏ lon đi, anh định lên lầu.
Vừa quay người lại, Thời Trình thấy Thời Thịnh đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào, trên tay cầm cốc cà phê đen.
Thôi xong rồi.