129. Chương 129

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vậy làm phiền chị nhé.”
“Nó ngoan lắm, chưa cắn hay cào ai bao giờ. Mỗi ngày chị chỉ cần đến thay nước, đổ thức ăn, dọn chậu cát và dọn dẹp những món đồ nó bày bừa thôi ạ.”
“Vâng vâng, sáng mai bắt đầu ạ.”
“Bye chị.”
Chàng thiếu niên mặc áo len màu be cuộn tròn trên ghế sofa, đặt điện thoại sang một bên. Cúp máy xong, cậu lo lắng bế chú mèo Ragdoll trắng muốt đang nằm trên đùi lên. Đôi mắt mèo xanh biếc, đôi tai xám đen mềm mại vô cùng.
“Mimi phải ngoan ngoãn đợi anh và anh Tiểu Trạch về nhé, biết chưa?” Thời Li nghiêm túc dặn dò.
Mimi kêu “meo” một tiếng, vỗ nhẹ đệm thịt vào má cậu chủ.
Thời Li quay mặt tránh móng vuốt mèo, đặt nó xuống đất, nhìn đồng hồ rồi hà hơi vào lòng bàn tay lạnh cóng.
Mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái rất nhiều.
Sàn nhà trải thảm nên Thời Li đi chân trần ra cửa sổ ngắm tuyết một lúc, rồi ngáp một cái thật to vì buồn ngủ.
Buổi chiều nào cậu cũng buồn ngủ.
Nếu Cố Trạch ở nhà, cậu sẽ rúc vào lòng anh ngủ một giấc trưa ngắn. Nhưng hai hôm nay anh bận thi cử nên không có ở nhà.
Còn cậu thì được nghỉ rồi.
Kỳ nghỉ hè, Thời Li đã từ chối bao nhiêu lời mời tụ tập của bạn bè để ở nhà cùng Cố Trạch ôn thi. Ấy vậy mà đương sự còn bình tĩnh hơn cả cậu, chẳng lo lắng chút nào.
Mấy hôm nay Cố Trạch thi sơ tuyển, Thời Li muốn đi cùng nhưng bị anh từ chối. Anh bảo trời lạnh, tuyết rơi dày, dù có tài xế đưa đón cũng không an toàn.
Thời Li đành ở nhà.
Cậu lo lắng đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng hít sâu một hơi tự trấn an. Họ đã bàn bạc rồi, hôm nay thi xong, mai sẽ bay sang California để đăng ký kết hôn.
Vì không muốn làm phiền anh Tiểu Trạch nên Thời Li tự tìm dịch vụ chăm sóc mèo tại nhà.
Nhìn Mimi đang nằm ườn trên ghế sofa, Thời Li quyết định vào phòng ngủ một giấc. Ngủ dậy chắc anh cũng về rồi. Cậu bật lò sưởi trong phòng rồi chui vào chăn.
Khi Cố Trạch về đến nhà, trời đã tối đen.
Anh tháo găng tay để lên tủ giày, vắt áo khoác lên cánh tay, bật đèn lên thì thấy Mimi đang nằm trong ổ nhìn mình chằm chằm.
Con mèo lười biếng liếc anh một cái rồi quay đi, chẳng thèm để ý gì.
Con mèo này được họ nuôi nửa năm trước. Đúng dịp tròn một năm chuyển về đây sống, Cố Trạch đã tặng Thời Li làm quà sinh nhật và đặt tên là Mimi.
Mèo Ragdoll khó nuôi. Hễ Mimi ốm đau là Cố Trạch lại đưa nó đi bệnh viện.
Nhưng nó cứ quấn quýt Thời Li hơn.
Cố Trạch đổ thức ăn, mở pate, thay nước cho mèo. Sau đó, anh vào phòng tranh tìm Thời Li nhưng không thấy, ra vườn hoa cũng không có. Anh đi qua phòng chiếu phim mini, phòng tự học đầy sách của Thời Li, thư phòng của mình, cuối cùng xác định không có trong bếp mới mở cửa phòng ngủ.
Trong ánh sáng lờ mờ, anh thấy trên giường có một cục u.
Anh nhìn đồng hồ, không ngờ đã tối muộn mà cậu vẫn còn ngủ. Sợ Thời Li ngủ nhiều sẽ mệt người, Cố Trạch đợi một lúc cho cơ thể ấm lên rồi mới vén chăn.
Hơi lạnh ùa vào, hàng mi của chàng thiếu niên run run. Chưa mở mắt, cậu đã cảm thấy mình được ôm vào lòng.
Cố Trạch quỳ một chân trên giường, bế bổng cậu lên và hỏi nhỏ: “Ngủ bao lâu rồi?”
Giọng nói quen thuộc khiến Thời Li yên tâm. Cậu gục đầu vào vai anh, đôi chân quắp lấy eo thon chắc của anh, giọng ngái ngủ: “Em không biết.”
“Anh thi xong rồi ạ?” Thời Li vẫn còn mơ màng, giọng nhỏ xíu như tiếng mèo kêu, phả vào tai Cố Trạch đầy khiêu khích một cách vô tình.
Yết hầu Cố Trạch chuyển động, anh khẽ “ừ” một tiếng.
Thời Li không hỏi thi thế nào mà quan tâm: “Anh có mệt không?” Rồi lại ậm ừ: “Hình như em ngủ lâu lắm rồi.”
“Cũng thường thôi.” Cố Trạch hỏi: “Có đau đầu không? Lần sau đặt báo thức nhé.”
Anh nhớ Thời Li ngủ nhiều thường hay bị đau đầu.
Thời Li ngáp một cái: “Vâng.” Giọng cậu nhỏ dần lại, dường như sắp ngủ tiếp.
Cố Trạch: “Không được ngủ trên người anh đâu đấy.”
Thời Li: “Thôi được rồi, em đói rồi.”
“Ra ngoài ăn hay để anh nấu?”
“Muốn ăn salad anh làm lần trước ấy, chua chua ngọt ngọt. À đúng rồi, em tìm được dịch vụ cho mèo ăn tại nhà rồi đấy.”
“Ừ, biết rồi.”
Cố Trạch bế Thời Li đã tỉnh táo hơn ra ghế sofa đặt xuống. Định quay đi thì bị cậu kéo tay áo, anh quay lại nhìn cậu: “Sao thế?”
Thời Li ngước mặt lên: “Em đã nói chuyện mình đi California với gia đình rồi.”
Cậu còn lơ mơ về mấy thủ tục này lắm, lần đầu làm chuyện ấy mà, bảo không run là nói dối. Thời Li mím môi: “Anh cả nói với em hết rồi.”
Cố Trạch giả vờ không hiểu: “Gì cơ?”
Thời Li hừ mũi: “Chuyện lần đầu anh đến công ty tìm anh cả ấy.”
Cố Trạch: “Sao nào?”
Thời Li ôm gối tựa: “Phải ký.” Cậu ngừng một chút: “Nếu anh không đồng ý thì em sẽ bảo cô chú gọi luật sư nhà anh đi cùng mình sang California làm công chứng tài sản.”
Cố Trạch bất lực: “Nhưng mà...”
Thời Li: “Không nhưng nhị gì hết. Anh cả bảo lúc đó anh ấy chỉ thử thách anh thôi, còn khen anh có bản lĩnh nữa. Nhưng em không thể chiếm hời của anh được.”
“Không chỉ em ký mà anh cũng phải ký.”
Thời Li nhảy xuống ghế sofa, không cho Cố Trạch cơ hội từ chối, đẩy anh vào bếp: “Em đói rồi, mau làm đồ ăn cho em đi.”
Cố Trạch thở dài, nhưng đáy mắt lại ánh lên ý cười.
Sáng sớm hôm sau, Thời Li bị Cố Trạch lôi ra khỏi chăn. Cậu không cáu kỉnh khi bị đánh thức, bị anh bế lên cũng không giận. Chớp mắt mơ màng, cậu dụi mắt: “Anh đừng động đậy.”
Cố Trạch ngoan ngoãn dừng lại, cúi đầu nhìn cậu.
Thời Li cười tít mắt, hôn lên khóe môi anh: “Chào buổi sáng.”
Cố Trạch cũng cười: “Chào buổi sáng.”
Rửa mặt xong xuôi, khi kéo vali đã dọn từ tối qua ra cửa thì trời vẫn chưa sáng. Thời Li mặc áo khoác lông cừu trắng, đeo bịt tai bông, và quần đen.
Cố Trạch mặc trang phục chủ đạo màu đen, không thắt cà vạt. Anh đeo dây chuyền bạc trước ngực, mặt dây vàng lấp lánh trên nền sơ mi đen và gile ôm sát, trông cực kỳ quý phái.
Nhưng anh khoác thêm chiếc áo dạ đen dài đến gối, trông chững chạc hơn hẳn.
Cố Trạch nhíu mày: “Mặc áo phao vào đi.”
Thời Li phụng phịu: “Không, vào trong là ấm ngay thôi mà.”
Cậu xuống xe, nắm tay Cố Trạch kéo anh chạy vào trong. Gió lạnh thổi bay tà áo. Trời mới sáng, nắng sớm vừa lên, tuyết rơi lất phất trên vai hai người.
Không ấm áp nhưng vừa đủ lãng mạn.
Cố Trạch bị cậu lôi đi xềnh xệch.
Thời Li kéo anh chạy qua những hành lang dài, lên cầu thang gỗ, rồi chạy thẳng đến trước bục thẩm phán.
“Xin chào!” Thời Li cười tươi chào, chợt nhớ ra liền sửa lại: “Hello.”
Thẩm phán là một phụ nữ trung niên tóc vàng nhạt, mỉm cười hiền hậu chào lại: “Xin chào.”
Thời Li ngạc nhiên: “Bà biết nói tiếng Trung ạ?”
Cố Trạch định nói gì đó nhưng bị Thời Li ngắt lời.
Lúm đồng tiền bên má Thời Li hiện rõ: “Bà có thể làm chứng cho chúng cháu bằng tiếng Trung được không ạ? Cháu và người yêu đều là người Hoa Quốc.”
Cố Trạch sững sờ quay sang nhìn cậu.
Thời Li trông rất vui vẻ, nụ cười luôn nở trên môi. Adrenalin tăng cao khiến tim cậu đập thình thịch, căng tràn lồng ngực, vui vẻ hơn ngày thường rất nhiều.
Cậu dũng cảm chào hỏi vị thẩm phán xa lạ, hào phóng gọi Cố Trạch là người yêu.
Má ửng hồng vì xúc động, Thời Li nắm chặt tay Cố Trạch. Cố Trạch cũng siết chặt tay cậu, đáy mắt tràn ngập ý cười.
Thẩm phán cười: “Tất nhiên là được.” Bà hỏi kỹ tên hai người, trò chuyện vài câu rồi trịnh trọng hỏi: “Vậy, anh Cố Trạch, anh có đồng ý cùng chàng trai bên cạnh trở thành bạn đời hợp pháp không?”
Bà nói tiếng Trung lơ lớ, không trôi chảy lắm nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Thẩm phán mỉm cười hỏi:
“Anh có nguyện ý thề sẽ yêu thương, kính trọng, bảo vệ và trân trọng cậu ấy, dù ốm đau hay khỏe mạnh, cho đến khi lìa đời không?”
Cố Trạch đứng thẳng lưng, giọng trầm ấm: “Tôi vô cùng nguyện ý.”
Thẩm phán nhìn sang Thời Li, chưa kịp mở lời.
Thời Li mắt sáng long lanh: “Cháu cũng nguyện ý!”
Cố Trạch không nhịn được cười: “Vậy, em có nguyện ý hôn người yêu của em một cái không?”
Thời Li do dự một chút. Trước mặt thẩm phán và nhiếp ảnh gia làm chứng, cậu hơi ngại. Nhưng giây tiếp theo, cậu bất ngờ quay lại ôm chầm lấy Cố Trạch, kiễng chân hôn lên đôi môi mỏng của người đàn ông.
“Tách.” Nhiếp ảnh gia bấm máy.
Nắng đông xuyên qua cửa sổ kính hình vòm chiếu sáng căn phòng, kéo dài cái bóng quấn quýt của hai người trên sàn nhà.
Khoảnh khắc hạnh phúc ngưng đọng mãi mãi.