Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phải đến chiều Cố phu nhân mới đến đón, thế nên Cố Tiểu Trạch dùng bữa trưa tại nhà họ Thời.
Dì Lưu vừa nấu cơm xong, không cần ai nhắc, nhóc con đang chơi đồ chơi trong phòng khách đã tự giác đứng dậy, kéo tay anh Tiểu Trạch.
Cố Tiểu Trạch không rõ em định làm gì, nhưng vẫn đứng dậy đi theo.
Li Li xỏ đôi dép bông vào, lạch bạch kéo anh lên lầu, vừa đi vừa giải thích: “Li Li đi gọi anh cả và bố xuống ăn cơm ạ.”
Bình thường Lạc Lạc vẫn thường đi cùng, nhưng hôm nay nó đi bắt bướm về mệt nên nằm trong ổ, nghe thấy tiếng động cũng ư ử chạy theo sau.
Li Li nói: “Cả Lạc Lạc cũng đi nữa.”
Trong thư phòng tầng hai,
Cốc cà phê đen của Thời Thịnh đã cạn sạch. Anh day day ấn đường, lưu lại kế hoạch kinh doanh quý này rồi gập laptop lại.
Sau đó, anh mở một cuốn sách lý thuyết kinh tế thương mại, cầm trên tay, rồi đi đến quầy rượu định ngồi đọc một lát.
Thời Thịnh sớm đã ý thức được trách nhiệm trên vai, luôn tận dụng thời gian rảnh rỗi để trau dồi kiến thức.
Anh cũng có sở thích riêng, tủ rượu kín tường trong thư phòng và hầm rượu dưới tầng hầm chính là lãnh địa riêng của anh.
Anh là một nhà sưu tầm rượu, nhưng lý do chính là anh thích kích thích vị giác để giữ sự tỉnh táo, lý trí khi làm việc.
Ban ngày là cà phê đen, đêm khuya thanh vắng có thể là một ly rượu.
Khác với vẻ ngoài trầm tính, Thời Thịnh lại rất sành sỏi trên bàn rượu. Anh không uống nhiều, không say nhưng lại rất biết thưởng thức.
Nghĩ vậy, anh đứng dậy lấy ly rượu định rót nửa ly. Vừa chạm vào chai rượu, anh chợt nhớ ra trong nhà có trẻ con, liền bình thản đặt lại chỗ cũ.
Thời Thịnh tiếp tục đọc sách.
“Cốc cốc...”
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng bị vỗ nhẹ.
Người bên ngoài không gõ mà chỉ vỗ, lực yếu ớt khiến tiếng vọng vào nghe bồm bộp. Giọng nói nghèn nghẹt không rõ tiếng vang lên: “Anh cả ơi, ăn cơm thôi.”
Thời Thịnh nói vọng ra: “Anh nghe thấy rồi.”
Vì phòng cách âm quá tốt nên Li Li không nghe rõ. Cậu bụm tay lên miệng loa loa: “Dì nấu cơm thơm lắm ạ.”
Vừa dứt lời, cửa thư phòng mở ra.
Nhóc con đang dán người vào cửa bất ngờ ngã nhào về phía trước. Cố Tiểu Trạch đứng phía sau vội giữ chặt tay em, còn Thời Thịnh bên trong cũng cúi người đỡ lấy.
Được hai người giúp đỡ, Li Li đứng vững lại, lắc lắc cái đầu nhỏ, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú ngã hụt. Cậu nói: “Thế Li Li đi gọi bố đây ạ.”
Thời Thịnh 'ừ' một tiếng: “Lát nữa anh xuống.”
Li Li vẫy tay: “Anh cả bai bai.”
Lạc Lạc cũng chạy tới quấn quanh chân Thời Thịnh, ư ử hai tiếng.
Thấy mọi người chào hỏi nhau, Cố Tiểu Trạch mím môi, bắt chước em trai: “Lát nữa gặp lại anh ạ.”
Thời Thịnh nhìn cậu bé một lúc rồi cũng 'ừ' một tiếng.
Cố Tiểu Trạch thở phào.
Thời Thịnh nhìn hai đứa trẻ và chú chó nhỏ dắt díu nhau lên tầng ba, đợi chúng lên cầu thang an toàn rồi anh mới đi xuống.
Trong thư phòng tầng ba,
Li Li vỗ cửa một cái, không vỗ lần thứ hai, rồi kéo Cố Tiểu Trạch kiễng chân mở cửa.
Bố thường không khóa cửa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở. Hai đứa trẻ thò đầu vào, thấy Thời Phục Xuyên đang cắm cúi viết gì đó trên bàn. Nghe tiếng động, ông mới tháo kính, cười hỏi: “Sao Li Li lại lên đây tìm bố?”
Li Li dắt anh Tiểu Trạch vào, đáp: “Ăn cơm ạ.”
Thời Phục Xuyên đóng nắp bút máy lại, hỏi: “Dì nấu cơm xong rồi à?”
Li Li gật đầu lia lịa: “Vâng ạ!”
Người lớn khi nói chuyện với trẻ con hay tự động chuyển sang giọng nũng nịu dùng từ láy. Trẻ con học theo, riết rồi Thời Phục Xuyên cũng bị nhiễm cách nói chuyện của Li Li.
Thời Phục Xuyên nhìn cậu bé đi cùng con trai, quan sát kỹ rồi hỏi: “Cháu là Tiểu Trạch phải không?”
Cố Tiểu Trạch gật đầu, lễ phép đáp: “Cháu chào chú ạ.”
Thời Phục Xuyên cười đáp lại, rồi kín đáo xem điện thoại. Ông mới phát hiện Hướng Hiểu Ảnh nhắn tin từ sáng mà mình không để ý.
Ông đứng dậy nhìn quanh, nói: “Sáng chú quên xem điện thoại, chưa chuẩn bị quà gặp mặt cho cháu. Đợi chú một chút nhé.”
Ông thở dài.
Đi quanh thư phòng một vòng, ngoài thú bông của Li Li ra thì ông chẳng tìm thấy món đồ chơi nào phù hợp để tặng trẻ con.
Ông cũng không thể lấy đồ của Li Li mà tặng Cố Tiểu Trạch được, nhất thời cảm thấy khó xử. Suy nghĩ một lát, ông quay lại bàn làm việc, ngồi xổm xuống, lục lọi một hồi rồi lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt lên bàn.
Ông vẫy tay gọi hai đứa trẻ lại gần. Li Li và Cố Tiểu Trạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ông xách từng đứa đặt lên ghế làm việc của mình.
Ông kéo một cái ghế khác ngồi xuống bên cạnh.
Li Li nhìn bố mở hộp gỗ. Bên trong, một nửa là dây đỏ, một nửa là hạt gỗ tròn, đa số màu đen, có cả màu gỗ mộc và màu xanh đen.
Hạt nào cũng được đánh bóng nhẵn thín.
Thời Phục Xuyên đeo kính lên, cụp mắt xỏ từng hạt vào dây đỏ. Động tác của ông hơi ngượng nghịu, không thành thạo lắm.
Có vẻ đây chỉ là một bộ sưu tập bình thường, ông cũng không ngờ có ngày lại phải dùng đến.
Li Li nằm bò ra bàn, chớp mắt nhìn bố xỏ hạt, thắt nút, chăm chú quan sát.
Cậu thấy thư phòng của bố thật kỳ diệu, cái gì cũng có cả.
Lần trước bố cũng sửa đồ chơi cho cậu ở đây, thật là giỏi lắm.
Thời Phục Xuyên xỏ xong hai chuỗi. Một chuỗi màu đen tặng Cố Tiểu Trạch làm quà gặp mặt, một chuỗi màu xanh đen tặng Li Li.
Cố Tiểu Trạch nói “cảm ơn”, nắm chặt chuỗi hạt trong tay. Thấy chú Thời cúi đầu đeo cho em trai xong thì cậu cũng tự đeo cho mình.
Thời Phục Xuyên dắt tay hai đứa, Lạc Lạc lon ton theo sau, cả “đoàn quân” đi xuống tầng một ăn cơm.
Thời Trình đói mèm không nằm ườn nữa, ngồi bật dậy, nói: “Bố, cuối cùng bố cũng xuống rồi.”
Thời Phục Xuyên thấy màn hình điện thoại của cậu vẫn sáng đèn game, liền nhắc nhở: “Đừng suốt ngày dán mắt vào điện thoại, hại mắt lắm đấy.”
Thời Trình đáp: “Biết rồi, biết rồi ạ.”
Thời Phục Xuyên cau mày.
Thời Trình suýt thề độc: “Con hứa, chiều nay con sẽ đi làm bài tập ngay.”
Lúc này Thời Phục Xuyên mới nói: “Ăn cơm thôi.”
Thời Thịnh và Thời Trình thì trái ngược hẳn nhau.
Ngồi vào bàn, Thời Phục Xuyên bảo: “Tiểu Thịnh, chiều con đưa Li Li và Tiểu Trạch ra vườn chơi nhé.” Ông vừa lau khô bát đũa vừa nói: “Việc công ty không vội đâu.”
Giọng Thời Thịnh trầm thấp đáp: “Con biết rồi.”
Trong giờ ăn, Li Li rất ngoan, thường thì cắm cúi ăn, nhai nhồm nhoàm ngon lành.
Nhưng người lớn hay thích hỏi chuyện vào lúc này, khiến nhóc con phồng má trả lời lúng búng.
Cố Tiểu Trạch sẽ đẩy cốc nước sang cho em uống.
Bữa cơm diễn ra vui vẻ hòa thuận, Cố Tiểu Trạch ngồi đó không hề lạc lõng, cứ như thể cậu đã là một phần của gia đình. Sự quan tâm của mọi người giúp cậu bớt căng thẳng.
Cơm dì Lưu nấu ngon thật.
Anh hai của Li Li tuy giọng điệu khó nghe nhưng lại sợ cậu ăn không quen, còn anh cả của Li Li tuy trông dữ dằn nhưng lại quan tâm đến sức khỏe cậu.
Còn chú Thời nữa, Cố Tiểu Trạch cúi xuống sờ chuỗi hạt trên tay. Đồ chơi của em trai cũng thật vui.
Lần sau cậu lại muốn đến chơi nữa.
Gần tối, Thời Thịnh đang chơi xích đu với hai đứa nhỏ trong vườn thì nhận được điện thoại. Anh khẽ nói “vâng”, lát sau Cố phu nhân đến đón Cố Tiểu Trạch về.
Hướng Hiểu Ảnh đứng bên cạnh cùng Li Li tiễn xe đi khuất.
Thời Thịnh đã vào phòng khách thay đồ. Ở ngoài vườn cả chiều nóng nực mồ hôi nhễ nhại, anh định đi tắm.
Trên đường về phòng, anh gặp Thời Trình ôm chồng đề thi từ tầng ba đi xuống với vẻ mặt như đưa đám, liền hỏi: “Sao thế?”
Thời Trình đờ đẫn đáp: “Bố bắt em ngồi trong thư phòng làm bài tập cả chiều, bài tập hai ngày cuối tuần em đã làm xong hết rồi.”
Thời Thịnh ném cho em một cái nhìn đồng cảm rồi đi thẳng.
Thời Trình xuống lầu, định tìm em trai để xoa dịu tâm hồn đang bị tổn thương.
“Li Li?”
“Anh hai? Li Li ở đây nè!”
“Lại đây anh ôm cái nào.”
“Anh đợi một chút, Li Li đến ngay đây.”
Thời Trình ôm Li Li hít hà một lúc, chẳng mấy chốc đã hồi sinh trở lại.
Cả nhà ăn tối xong. Cuối tuần trôi qua êm đềm.
Sau đó, cứ cuối tuần là Li Li sang nhà họ Cố hoặc Cố Tiểu Trạch sang nhà họ Thời chơi. Dần dần, Thời Trình cũng quen với việc cuối tuần trong nhà có hai đứa nhóc.
Một hôm, Thời Vân Kinh về Bắc Kinh nghỉ ngơi hai ngày. Ngủ dậy xuống lầu, cô thấy phòng khách có thêm một cậu bé lạ mặt, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Cô không tham gia show cùng Li Li, xem trên tivi thì mỗi tập hơn tiếng đồng hồ. Chia cho năm gia đình thì thời lượng mỗi bé cũng chẳng được bao nhiêu, còn phải chia cho cả phụ huynh nữa.
Là đạo diễn, Thời Vân Kinh rành rẽ mấy chuyện này.
Tính ra, mỗi tập Cố Tiểu Trạch lên hình được mười phút là căng, tám tập cộng lại chắc được hơn một tiếng.
Chuyện đã qua cả tháng rồi. Thời Vân Kinh nhìn chằm chằm Cố Tiểu Trạch một lúc lâu mới nhớ ra: “À, nhóc con xù lông phải không?” Nói xong, cô thầm mắng mình, sao lại gọi biệt danh của người ta ra thế.
Quả nhiên cậu bé mím môi không vui. Thời Vân Kinh cười chữa cháy: “Tiểu Trạch đúng không?”
Cố Tiểu Trạch thôi xụ mặt, 'ừ' một tiếng.
Li Li nói nhỏ với anh: “Đây là chị cả của em.”
Cố Tiểu Trạch ngượng ngùng: “Em chào chị ạ.”
Thời Vân Kinh nhướng mày đáp: “Chào em.”
Không thù dai, được đấy.
Li Li cũng ngẩng mặt lên: “Em chào chị cả buổi sáng ạ.”
Thời Vân Kinh 'ừ' một tiếng.
Cứ thế qua lại, hai nhà coi như nhìn con cái của đối phương lớn lên. Mãi đến khi Cố Tiểu Trạch vào tiểu học thì tần suất gặp nhau mới giảm bớt.
Vì Li Li vẫn học mẫu giáo nhỡ, anh Tiểu Trạch không thể ngày nào cũng đến tìm cậu chơi được nữa. Cậu nhờ mẹ gọi điện cho dì Cố hỏi cuối tuần anh có sang chơi không.
Dì Cố đều bảo anh Tiểu Trạch bận.
Chẳng hiểu sao Li Li lại cảm thấy anh Tiểu Trạch cố tình tránh mặt mình, không phải bận mà là không muốn chơi với mình nữa.
Cậu nghĩ mãi không ra mình đã làm gì khiến anh giận.
Cậu buồn mất mấy ngày.
Cho đến một hôm, Cố phu nhân hẹn Hướng Hiểu Ảnh đi chơi. Trong trung tâm thương mại, Li Li gặp lại anh Tiểu Trạch đang mím chặt môi không chịu nói câu nào.
Anh thay răng rồi.