Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, nhà hàng Bồ Đào Nha đã miễn phí bữa ăn cho hai anh em, chị lễ tân còn tặng luôn cho Li Li chiếc mũ nhân viên đó.
Thời Thịnh cầm chiếc mũ được gấp gọn gàng, Li Li đã chuẩn bị sẵn sàng để nhét vào ba lô. Cậu ngước đầu, giơ đôi tay bé xíu chờ anh đưa mũ.
Chờ mãi, Thời Thịnh vẫn chưa đưa, anh chỉ nhìn cậu một cái rồi nắm lấy bàn tay đang giơ cao của Li Li.
Li Li thắc mắc: “Anh không đưa cho Li Li ạ?”
Thời Thịnh khựng người lại, không biết phải mở lời thế nào.
Trẻ con tầm tuổi này thường mau quên, anh có thể bịa đại một lý do nào đó để lấp liếm.
Nhưng mà...
Thời Thịnh ngồi xổm xuống ngang tầm mắt Li Li. Li Li nãy giờ ngước cổ mỏi nhừ, thấy anh ngồi xuống liền thoải mái hơn hẳn. Chưa kịp định thần, cậu đã nghe anh cả hỏi ý kiến mình một cách nghiêm túc:
“Anh muốn giữ lại chiếc mũ này làm kỷ niệm.”
“Li Li có đồng ý cho anh không?”
Li Li chần chừ một chút, không hiểu tại sao anh cả lại muốn giữ chiếc mũ làm việc của mình, chỉ là cái mũ thôi mà, có gì đáng kỷ niệm đâu chứ.
Nhưng cậu vẫn đồng ý ngay lập tức: “Em đồng ý ạ! Anh muốn lấy thì cứ lấy thôi ạ, không cần hỏi em đâu.” Nhóc con nói chân thành: “Anh cứ lấy là được mà.”
Li Li sẵn sàng chia sẻ mọi thứ với các anh, dù là anh cả hay anh hai, dù là kiếp trước hay kiếp này.
Dù quan hệ có xa cách đến đâu thì họ vẫn là người thân của cậu mà.
Thời Thịnh khẽ nhíu mày, không vội sửa lại quan niệm có phần hơi sai lệch này của nhóc con, anh gật đầu: “Anh sẽ giữ gìn cẩn thận.”
Rồi anh nói tiếp: “Vậy thì đồ của anh, em cũng có thể tùy ý lấy.”
Li Li lắc đầu lia lịa: “Làm sao thế được ạ? Li Li không được tự ý lấy đồ của anh khi chưa được anh cho phép đâu ạ.”
Thời Thịnh gợi ý: “Vậy thì sao?”
Li Li suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu ý anh cả, cậu lặp lại lời anh bằng giọng non nớt, dò hỏi: “Cho nên... anh cả cũng không được tự ý lấy đồ của Li Li khi chưa được sự cho phép ạ?”
Thời Thịnh ừ một tiếng.
Chiếc mũ đó được anh cầm trên tay suốt đường về ngôi nhà đồ chơi, sau đó cất cẩn thận vào vali của mình.
Ở một diễn biến khác, Cố Tiểu Trạch cũng cùng mẹ lên xe của chương trình để về nhà chung.
Đường về khá yên tĩnh.
Cố phu nhân chống tay lên trán suy nghĩ, Cố Tiểu Trạch mệt quá nên dựa vào cửa sổ ngủ gật.
Lúc xuống xe, Cố phu nhân mới hạ giọng hỏi nhân viên đang ngồi ở ghế phụ: “Chương trình của các bạn bao giờ phát sóng?”
Nhân viên xem giờ: “Tối mai ạ, đạo diễn Đường bảo tối nay cô ấy phải thức đêm để dựng tập đầu tiên đấy.”
Cố phu nhân là người ngoài ngành nên không rõ quy trình phát sóng show giải trí, thắc mắc: “Gấp gáp thế này mà vẫn kịp sao?”
Nhân viên gật đầu: “Kịp mà chị, lịch phát sóng cố định là 8 giờ tối Chủ nhật hàng tuần trên kênh Táo Xanh ạ.”
Cố phu nhân dựa lưng vào ghế ngẫm nghĩ một lát rồi mở điện thoại ghi chú vào lịch.
Khi họ về đến nơi thì nhóm ba bé còn lại cũng đã về đến nơi. Hai bé gái nắm tay nhau đi trước, Tiểu Dục lẽo đẽo theo sau, xách một túi to, mùi thơm nức mũi bay xa cả mét.
Li Li và Cố Tiểu Trạch đang đứng bấm chuông đợi mở cửa cũng phải ngoái đầu lại nhìn.
Xe của hai bé về cùng lúc, hai vị phụ huynh gặp nhau, không khí hòa thuận, chờ người bên trong ra mở cửa.
Chương trình cố tình tạo dựng khung cảnh đại gia đình ấm cúng.
Thấy Li Li và Cố Tiểu Trạch đứng trước cửa, nhóm “Ngữ Văn” vẫy tay rối rít: “Em trai! Anh Tiểu Trạch! Bọn tớ về rồi này!”
Cố Tiểu Trạch đang được mẹ dắt tay, mắt nhắm nghiền, tranh thủ ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng gọi liền hé mắt nhìn qua lớp kính râm của mình.
Li Li cũng vẫy tay chào lại: “Anh Tiểu Trạch ơi, thơm quá đi.”
Đúng lúc ba bé chạy đến, cửa mở, Lâm Du vừa ăn uống no say xong, thò đầu ra chào Thời Thịnh và Cố phu nhân sau đó cúi xuống nói với các bé: “Tiểu Văn, Tiểu Dục, bố mẹ các con vẫn đang nấu cơm trong bếp.”
Anh tránh đường cho mọi người vào nhà.
Hai phụ huynh và năm đứa trẻ cùng bước vào.
Lâm Du dắt tay con gái: “Tiểu Ngữ, con dẫn các bạn đi mua gì thế? Cho bố xem nào.”
Tiểu Ngữ chỉ vào Tiểu Dục: “Tất cả đều ở chỗ anh Tiểu Dục rồi ạ.”
Lũ trẻ ngồi xếp hàng trên ghế sô pha dài trong phòng khách. Cố Tiểu Trạch cố tình chen từ vị trí số 5 lên trước mặt Li Li, chiếm luôn vị trí số 1.
Thành quả mua sắm buổi trưa của nhóm ba người được bày ra bàn. Lâm Du thò tay bới bới, hít hà một cách khoa trương: “Năm cái bánh kẹp cơ à?”
Năm cái bánh kẹp xếp chồng lên nhau trông khá đồ sộ khiến Li Li và Cố Tiểu Trạch, hai đứa bé không mua được gì, nhìn mà thèm thuồng.
Tiểu Ngữ gật đầu, giơ năm ngón tay lên: “Đúng rồi ạ, tụi con tìm thấy một xe đẩy, cô bán hàng bảo bánh kẹp không nhân chỉ có 5 tệ một cái thôi!”
Tiểu Văn bổ sung: “Tổng cộng tụi con có đến 30 tệ mà!”
Tiểu Dục cũng nói: “30 tệ mua được sáu cái bánh kẹp đấy!”
Li Li xòe tay tính nhẩm: “Năm cái bánh kẹp là 25 tệ.” Cậu trầm trồ: “Nhiều quá đi.”
Giá rẻ bất ngờ khiến Cố Tiểu Trạch đang chán nản dựa vào sô pha cũng phải ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào núi bánh kẹp trên bàn với ánh mắt nghi ngờ.
Tiểu Ngữ nhảy xuống sô pha, lục trong túi ra một nắm kẹo mút, nhiều đến mức cô bé phải dùng cả hai tay bưng: “Tụi con còn thừa 5 tệ nên vào cửa hàng tiện lợi mua được 5 cây kẹo mút nữa ạ.”
Lâm Du cũng phải kinh ngạc: “Vẫn còn tiền ư?”
Tiểu Văn khoe: “Toàn là Tiểu Ngữ tính toán đấy ạ, em Tiểu Ngữ giỏi lắm, cái gì cũng biết!”
Tiểu Ngữ ngượng ngùng mân mê vạt váy, lắc đầu: “Đâu có ạ, toàn là bố dạy con đấy.”
Tiểu Ngữ lấy hai cái bánh kẹp nhét vào tay Li Li và Cố Tiểu Trạch: “Tụi con không biết em trai và anh Tiểu Trạch đi đâu, sợ mọi người không có gì ăn nên mua phần luôn. Cho hai người nè.”
Li Li ôm chiếc bánh kẹp nóng hổi bằng cả hai tay, ngước đôi mắt đen láy nhìn ba anh chị.
Ba anh chị đều rất quan tâm đến cậu em út ít nói và cả anh Tiểu Trạch, người tuy lạnh lùng nhưng thực ra lại khá vô tư.
Tiểu Văn và Tiểu Dục gật đầu lia lịa phụ họa theo Tiểu Ngữ.
Li Li vẫn không dám tin, lắp bắp hỏi: “Mua... mua cho Li Li ạ?”
Thật sự là mua cho cậu sao? Tiểu Văn nhảy xuống, lấy hai cây kẹo mút nhét vào tay Cố Tiểu Trạch và Li Li: “Đúng rồi, kẹo này cũng là của em trai đấy nhé!”
Li Li ôm bánh kẹp và kẹo mút, tay nhỏ xíu không cầm xuể, cảm giác như đang mơ, buột miệng hỏi một câu ngớ ngẩn: “Tại sao ạ?”
Ba cái bánh kẹp và ba cây kẹo mút chỉ tốn 18 tệ, nếu không mua cho cậu và anh Tiểu Trạch thì các anh chị có thể dùng 12 tệ còn lại để mua thêm bao nhiêu đồ ăn ngon khác.
Nhóm “Ngữ Văn” cũng thắc mắc ngược lại: “Không tại sao cả. Chúng mình là bạn bè mà?”
Tiểu Dục cũng thản nhiên: “Bạn bè thì phải chia sẻ đồ ăn ngon với nhau chứ.”
Li Li ngẩn người, siết chặt đồ ăn trong tay. Chợt nhớ ra điều gì, cậu đặt bánh kẹp và kẹo xuống bàn, mở ba lô lấy ra bình sữa, ngượng ngùng nói: “Li Li chỉ có sữa để mời các anh chị thôi ạ.”
Mắt Tiểu Văn sáng lên: “Oa, lâu lắm rồi chị không được uống sữa bình.”
Tiểu Ngữ nuốt nước miếng: “Em trai cho các chị uống thật á?”
Đồ ngọt, đặc biệt là sữa, luôn có sức hấp dẫn khó cưỡng đối với trẻ con.
Li Li gật đầu lia lịa, giọng nói tuy còn run nhưng đôi mắt đen láy đã cong lên vui vẻ mà chính cậu cũng không nhận ra: “Li Li muốn mời mọi người mà!”
Cố Tiểu Trạch im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: “Tớ chẳng mang gì cả nhưng lần sau tớ sẽ mang sô cô la ở nhà đến cho các cậu.”
Lũ trẻ gật đầu rào rào.
Đạo diễn Đường Danh suýt thì không kìm được, muốn tự cầm máy quay ghi lại khoảnh khắc này, các phụ huynh cũng mỉm cười ấm áp.
Mục đích của thử thách hôm nay đã đạt được, thậm chí còn vượt xa mong đợi của đạo diễn Đường Danh.
Không chỉ giúp các bé hình thành quan niệm đúng đắn về tiền bạc mà còn thắt chặt tình bạn giữa năm đứa trẻ.
Vừa hay lúc này, Quách Mạn và Mục Đàm bưng thức ăn từ bếp ra. Ba món mặn một món canh đơn giản: trứng xào cà chua, thịt xào rau cải, trứng xào tỏi tây và canh nấm kim châm.
Li Li và Cố Tiểu Trạch ăn không nổi nữa nên nhường hai cái bánh kẹp cho Cố phu nhân và Thời Thịnh.
Năm phụ huynh và năm đứa trẻ ngồi quanh bàn ăn dài trong phòng ăn. Ai no rồi thì uống canh, ai chưa no thì ăn bánh kẹp hoặc ăn cơm.
Thời Thịnh lần đầu ăn bánh kẹp lề đường, may mà mùi vị cũng không tệ. Anh đeo găng tay nilon, xé nhỏ bánh kẹp bỏ vào bát cho Li Li.
Li Li nhét miếng bánh đẫm sốt thịt vào miệng, phồng má nhai, nói không rõ tiếng: “Anh ơi, ngon quá.”
Thời Thịnh gật đầu: “Ừ. Lần sau muốn ăn nữa thì bảo anh, anh sẽ dẫn đi mua.”
Li Li nuốt miếng bánh xuống: “Vâng ạ!”
Ăn trưa xong đã là ba giờ chiều. Đến Thượng Hải đã muộn, lại còn chạy đôn chạy đáo tìm đồ ăn nên ai nấy đều mệt nhoài.
Chương trình cũng tâm lý, biết các bé không có sức bền như người lớn nên không sắp xếp thêm hoạt động nào vào buổi chiều.
Chỉ còn việc nhận phòng ở ngôi nhà đồ chơi nữa thôi.
Thời Thịnh kéo hai chiếc vali, một lớn một nhỏ, Li Li lẽo đẽo theo sau. Về đến phòng số 1, sắp xếp đồ đạc xong xuôi, nhóc con mệt lử nằm sấp xuống giường ngủ thiếp đi.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu lờ mờ thấy anh cả đang cầm điện thoại làm gì đó.
Giây tiếp theo, ý thức cậu chìm vào bóng tối.
Khi Li Li bị gọi dậy thì đã sáu giờ tối, đầu óc quay cuồng, lảo đảo bò xuống giường.
Li Li mệt quá.
Nhóc con dụi mắt, nghĩ thầm ăn tối xong chắc là được đi ngủ tiếp rồi.
Bữa tối do chương trình chuẩn bị.
Không chỉ Li Li mà các bé khác cũng buồn ngủ díp mắt, gục đầu xuống bát cơm ăn lấy lệ.
Ăn xong, nghỉ ngơi một lát cũng đến bảy tám giờ tối. Thời Thịnh đối mặt với vấn đề nan giải nhất trong lần đầu đưa em đi chơi xa: Làm sao để tắm cho em đây.
Lần này chỉ đi quay hai ngày một đêm, Hướng Hiểu Ảnh chuẩn bị cho Li Li hai bộ đồ ngủ: một bộ hình thú lông dày và một bộ cộc tay in hình hoạt hình mỏng hơn.
Không biết thời tiết có thay đổi thất thường không nên cô chuẩn bị cả đồ ấm lẫn đồ mát.
Phòng tắm có cả vòi hoa sen và bồn tắm.
Li Li ngồi bệt xuống đất lục lọi vali, nhớ lời mẹ dặn nóng thì mặc đồ mỏng.
Cậu ôm bộ đồ ngủ cộc tay, quay sang hỏi anh cả: “Anh ơi, Li Li tự tắm ạ?”
Thời Thịnh đang cúi đầu xem điện thoại, nghe em hỏi thì nhíu mày nhìn sàn nhà tắm trơn trượt và cái bồn tắm to đùng: “Anh giúp em.”
Anh vội vàng đặt điện thoại xuống giường, đứng dậy đi vào phòng tắm xả nước nóng dưới ánh mắt dõi theo của Li Li.
Không biết là do lúng túng hay lo lắng cho sự an toàn của em trai nhiều hơn.
Li Li nhìn bóng lưng bận rộn của anh cả trong phòng tắm, bò dậy định đặt đồ ngủ lên giường.
Vô tình liếc thấy điện thoại anh để trên giường.
Màn hình vẫn sáng, hiển thị khung chat quen thuộc, ảnh đại diện của người bên kia là một chàng trai trẻ mặc vest thắt cà vạt.
Li Li nhận ra đó là anh trợ lý của anh cả. Bên kia gửi sang rất nhiều tin nhắn, phần lớn là liên kết bài viết trên các trang tin tức, tiêu đề nào cũng to rõ ràng:
[Bí kíp đưa trẻ đi chơi xa]
[Những lưu ý khi lần đầu đưa trẻ đi máy bay]
[Tư thế bế bé chuẩn nhất]
[Trẻ con ăn được những gì?]
Bài viết mới nhất vừa được chia sẻ có tiêu đề: [Tắm cho trẻ bằng vòi hoa sen hay bồn tắm? Cái nào an toàn hơn? Nhiệt độ nước bao nhiêu là vừa?]