50. Chương 50

Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khách sạn mà chương trình đã đặt cho đêm đầu tiên không nằm gần địa điểm quay vào ngày mai, mà lại ở sát sân bay.
Từ sân bay về đến khách sạn chỉ mất chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.
Buổi phát sóng trực tiếp vẫn tiếp tục không ngừng nghỉ.
Khán giả liên tục chuyển kênh, khi các bé vừa xuống xe thì dòng chữ nhắc nhở của chương trình hiện lên: [Đây là chợ Grand Bazaar nổi tiếng nhất địa phương, nơi ở của các bé nằm ngay gần đây đó nha.]
Chương trình không hề giấu diếm địa điểm này vì ngày mai mới chính thức quay, và địa điểm quay cũng không hề gần chợ.
Xe dừng trước cửa khách sạn.
Li Li cẩn thận trèo xuống khỏi chiếc xe gầm cao, Lạc Lạc và Cố Tiểu Trạch cũng nhanh chóng nhảy xuống theo.
Vào những ngày lễ, khu chợ này thường đông nghịt người, chen chúc đến mức khó đi, nhưng hôm nay là thứ Hai nên vắng vẻ hơn hẳn. Tuy nhiên, không khí vẫn rất náo nhiệt, tiếng người ồn ào vọng lại từ xa.
Li Li tò mò ngó nghiêng, ngẩng mặt nhìn khắp nơi, cho đến khi Thời Phục Xuyên nắm tay dắt đi mới lẽo đẽo theo sau người lớn vào trong.
Bữa tối được dùng tại khách sạn. Sau khi ăn xong, buổi phát sóng trực tiếp sắp kết thúc, dòng chữ nhắc nhở hiện lên, khán giả thi nhau bình luận: “Hẹn gặp lại tuần sau”.
Thời Phục Xuyên tuy không am hiểu nhiều về các chương trình thực tế, nhưng nhờ vợ nên anh cũng biết sơ qua về buổi phát sóng trực tiếp.
“Li Li? Con có muốn chào tạm biệt các anh chị đang xem buổi phát sóng trực tiếp không?” Nhân viên nhắc nhở, Thời Phục Xuyên bèn hỏi con trai.
Li Li đang ngồi trên chiếc ghế rộng, quay đầu nhìn quanh quất, không thấy các anh chị mà bố nói đâu, vẻ mặt ngơ ngác.
Thời Phục Xuyên nhắc nhỏ: “Con nhìn vào ống kính kìa.”
Lần trước được mẹ giải thích nên Li Li cũng mơ hồ nhớ rằng có rất nhiều người đang nhìn mình qua ống kính, nhưng tự cậu thì không phân biệt được lúc nào là buổi phát sóng trực tiếp, lúc nào là quay phim bình thường.
Hiểu ra vấn đề, Li Li bỗng thấy hơi hồi hộp.
Các bạn khác ăn xong đã theo bố mẹ về phòng, chỉ còn Li Li vì ăn chậm nên vẫn ngồi lại.
Phòng ăn trở nên trống trải.
Nhóc con tóc đen cẩn thận trượt xuống ghế, ngước nhìn bố rồi đi đến trước máy quay.
Lạc Lạc chạy theo chân cậu chủ.
Li Li sực nhớ ra, liền ngồi xổm xuống: “Lạc Lạc?”
Cậu vẫy tay, chú cún liền chạy đến trước mặt.
Trên màn hình buổi phát sóng trực tiếp hiện lên hình ảnh nhóc con ngồi xổm thu lu một cục, ôm chú chó bông xù còn bé hơn cả mình.
Cậu bé chậm rãi giới thiệu: “Đây là Lạc Lạc, cún con của Li Li ạ, em ấy ngoan lắm.”
“Là bố mua cho Li Li đấy ạ.”
Câu nói thêm ấy tuy nhỏ nhưng lại như một lời khẳng định quan trọng, được thu âm rõ ràng.
Thời Phục Xuyên sững người.
Đôi mắt đen láy của Li Li cong lên, dường như việc được mọi người biết đến điều này khiến cậu rất vui.
Cậu cầm chân trước của Lạc Lạc vẫy vẫy: “Lạc Lạc, chào tạm biệt các cô chú và các anh chị đi nào.”
Vừa dứt lời, màn hình tối đen.
[A a nha! Tui còn chưa kịp chào lại mà!]
[Lạc Lạc là con chó Bichon này à, nhìn ngoan yêu quá, muốn nựng cả người cả cún!]
[Dì hôn hai thiên thần nhỏ cái nào, bái bai!]
[Hóa ra là Thời tổng tặng à, món quà tinh tế và ấm áp ghê.]
[Nghe đồn Thời tổng gà trống nuôi hai con, cô con gái cả nghịch ngợm lắm, nếu ông ấy nóng tính thì chắc bạc cả đầu rồi.]
[Mọi người ơi, có ai ở gần chợ Grand Bazaar không, tui có một ý tưởng táo bạo...]
Thời Phục Xuyên đưa Li Li và Lạc Lạc về phòng suite mà chương trình đã sắp xếp. Vì là phòng gia đình nên khách sạn đã kê thêm một chiếc giường nhỏ theo yêu cầu.
Căn phòng được trang trí theo phong cách cổ tích, với thảm và giấy dán tường màu xanh biển, nội thất sang trọng, đúng chuẩn chủ đề “Thế giới đại dương”.
Vì chỉ ở một đêm nên Thời Phục Xuyên chỉ lấy những đồ dùng cần thiết ra như bát ăn cho Lạc Lạc và loại thức ăn đặc biệt chống chảy nước mắt.
Nếu không cần thiết, họ hạn chế cho Lạc Lạc ăn rau củ quả hay cơm, vì giống Bichon Frise rất dễ bị chảy nước mắt làm ố lông.
Vết ố quanh mắt sẽ tạo thành hai vòng tròn đỏ, trông rất tội nghiệp.
Li Li lấy bình sữa từ ba lô ra: “Bố ơi, ba lô của Li Li đựng đồ ăn cho Lạc Lạc được ạ.”
Thời Phục Xuyên lấy mấy gói thức ăn chó đã chia sẵn trong túi zip từ túi áo khoác ra: “Túi của bố cũng đựng được mà.”
Căn phòng trở nên yên ắng, chỉ còn tiếng Lạc Lạc nhai thức ăn rào rạo và tiếng sột soạt khi Thời Phục Xuyên sắp xếp đồ đạc.
Li Li ngồi bên cạnh đung đưa chân, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Bố ơi, lúc trên máy bay, anh Tiểu Trạch và chị tiếp viên có phải đang nói về Lạc Lạc không ạ?”
Thời Phục Xuyên khựng lại: “Ừ.”
Li Li thắc mắc: “Li Li có được biết không ạ?”
“Không được.” Thời Phục Xuyên dừng tay, anh không chọn cách nói dối hay đánh trống lảng với đứa trẻ ba tuổi mà từ chối thẳng thừng, sau đó bổ sung thêm: “Bố muốn đợi Li Li lớn hơn chút nữa rồi hãy biết.”
Anh tin rằng thời gian sẽ làm mờ đi tất cả. Đợi vài năm nữa, khi Li Li lớn hơn, đi học mẫu giáo, tiểu học, trung học, thậm chí quên mất mình từng phải đi khám tâm lý hồi nhỏ.
Lúc đó hãy cho con biết Lạc Lạc là chó nghiệp vụ.
Thời Phục Xuyên và Hướng Hiểu Ảnh chưa bao giờ nói với con tại sao con phải uống thuốc, phải đi gặp bác sĩ, dù bận rộn đến mấy cũng không gửi con vào các trung tâm chăm sóc trẻ em đặc biệt.
Không yên tâm là một chuyện.
Chuyện thứ hai, có lẽ bậc cha mẹ nào cũng mong con mình được đối xử như một đứa trẻ bình thường, sống một cuộc sống bình thường.
Dù bây giờ Li Li đã đỡ hơn, hiểu chuyện hơn nhưng Thời Phục Xuyên vẫn không muốn nói. Anh cười: “Nếu Li Li thực sự muốn biết, đợi con học tiếng Anh rồi, lần sau anh Tiểu Trạch nói con sẽ hiểu thôi.”
Anh không ngăn cản việc Li Li biết Lạc Lạc là chó nghiệp vụ từ nguồn khác, vì có nhiều lúc cần dùng đến thẻ chứng nhận, muốn giấu cũng không được. Ngoài việc không nói ra từ chính miệng mình, anh cũng chẳng làm gì khác được.
Tâm thế của Thời Phục Xuyên rất thoải mái và lạc quan.
So với Thời Thịnh lần đầu còn lóng ngóng khi đưa em đi chơi, Thời Phục Xuyên rõ ràng đã có kinh nghiệm đầy mình. Từ việc phối đồ cho con vào ngày mai đến chuyện tắm rửa buổi tối, anh đều lo liệu đâu ra đấy.
Sợ Li Li đói, tối anh pha thêm nửa bình sữa cho con, còn mình thì gọi đồ ăn lên phòng, sau đó bắt tay vào xử lý công việc công ty.
Cuối cùng anh nhìn đoạn chat với Thời Thịnh. Hôm nay là ngày đầu tiên Thời Thịnh đến trụ sở chính nhưng từ sáng đến giờ không thấy nhắn tin gì. Thời Phục Xuyên xoa ngón tay, gõ một dòng: [Thịnh, con có biết Li Li thích ăn gì không?]
Thời Thịnh trả lời ngay: [Em ấy thích đồ mềm dẻo, lực nhai của trẻ con yếu, tiêu hóa cũng kém, những món làm từ nếp chỉ nên cho ăn ít thôi ạ.]
[Bố biết rồi. Thế con có gì cần hỏi không?]
Bên kia im lặng một lúc lâu nhưng dòng chữ “Đang nhập...” vẫn hiện lên liên tục.
Lát sau: [Bố, báo cáo tài chính trợ lý của bố gửi cho con...]
Thời Thịnh trình bày vấn đề chi tiết.
Lúc này Thời Phục Xuyên mới giãn lông mày, bắt đầu giải đáp, tiện thể hỏi con trai út: “Li Li muốn ăn bánh nếp không? Bố mua cho.”
Li Li đang ôm bình sữa lắc đầu: “Bố ơi, con no rồi ạ.”
Thời Phục Xuyên: “Thế để mai nhé.”
Li Li chần chừ rồi gật đầu.
Uống hết sữa, Li Li ngồi chơi ném đĩa với Lạc Lạc, con thú bông bằng vải để cho chó gặm cũng ướt nhẹp nước miếng.
Gần 9 giờ, Thời Phục Xuyên đang bận rộn ở khu làm việc thì nhắc con đi ngủ.
Li Li mới chịu đi đánh răng rửa mặt, sau đó lăn ra ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ.
Lạc Lạc được lau sạch sẽ cũng nhảy lên nằm cuộn tròn dưới chân cậu chủ.
Thời Phục Xuyên tắt hết đèn quanh giường, chỉ để lại ngọn đèn bàn làm việc, rồi lấy tập tài liệu ra xem.
Anh quen dùng giấy bút ghi chép hơn.
Chẳng mấy chốc, bình sữa bẩn được rửa sạch, căn phòng yên tĩnh chìm vào bóng tối.
8 giờ sáng hôm sau, nhân viên đi gõ cửa từng phòng để đánh thức các khách mời.
Điểm quay đầu tiên hôm nay là một thị trấn cổ cách đây gần trăm cây số, đi xe mất hơn một tiếng đồng hồ.
Li Li là người đầu tiên ra khỏi khách sạn, Thời Phục Xuyên kéo vali đứng đợi ở cửa.
Nhân viên hỏi anh có muốn ăn gì không để tiện thể mua ở chợ gần đó. Thời Phục Xuyên nhìn con trai đang ngồi xổm cho chó ăn bằng gói thức ăn tiện lợi.
Anh hoàn hồn, lấy tờ tiền trong túi ra: “Cho tôi mấy cái bánh nếp là được, cảm ơn cậu.”
Nhân viên xua tay: “Không cần đâu ạ, đạo diễn Đường bảo những khoản này được thanh toán hết mà.”
Thời Phục Xuyên nhìn nhân viên chạy đi, cất tiền vào túi.
Anh vẫn chưa quen dùng thanh toán điện tử lắm.
Gói thức ăn vừa đủ một bữa cho Lạc Lạc, túi zip có thể tái sử dụng, Li Li liền nhét vỏ vào túi áo.
Rất nhanh, xe của chương trình từ bãi đỗ xe đi tới, nhân viên gọi: “Mọi người lên xe đợi trước đi ạ.”
Li Li đang ngồi xổm định đứng dậy.
“Khoan đã!”
Tiếng một cô gái vang lên từ đâu đó.
Li Li tò mò nhìn theo hướng tiếng nói.
Hai ba cô gái trẻ, gió sớm se lạnh thổi tóc rối bời, họ mặc áo khoác, vội vã chạy về phía cửa khách sạn.
Về phía Li Li.
Thời Phục Xuyên bước lên vài bước rồi dừng lại, đứng quan sát bên cạnh.