Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Vân Kinh đã ở sa mạc từ lâu, ngắm sao trời không biết bao nhiêu lần. Nhưng sự mong chờ của cô đêm nay có lẽ đến từ lần đầu tiên cô đưa cậu em trai phiền phức, hễ động vào là khóc này đi chơi.
Nhớ lại vẻ mặt ngơ ngác của Li Li chiều nay lúc cô bận quay phim, lòng cô lại thấy nôn nao.
“Thế nào? Có muốn đi cùng chị cả không?” Thời Vân Kinh ngồi xổm xuống, chống tay lên chiếc giường nhỏ của Li Li, nhẹ nhàng hỏi.
Bận rộn cả ngày mà cô chẳng hề tỏ ra mệt mỏi chút nào, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, trái ngược hẳn với Thời Phục Xuyên, mới chưa đến chín giờ tối đã lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Và cả Li Li đang ngái ngủ chớp chớp mắt ngơ ngác nữa. Nhóc con chưa kịp định hình, vốn không biết từ chối ai bao giờ nên dù buồn ngủ vẫn gật đầu: “Dạ, Li Li đi cùng... chị cả ạ.”
Vì chưa tỉnh táo nên nói năng cũng ngập ngừng, chậm chạp.
Vừa dứt lời, nhóc con mặc đồ ngủ đã bị bế bổng lên. Thời Vân Kinh định đi ra ngoài thì Li Li vội vàng nhắc: “Li Li chưa đi giày ạ!”
Thời Vân Kinh vỗ trán: “Quên mất, để chị đi giúp em.”
Li Li: “Li Li tự đi được ạ.”
Thế là Thời Vân Kinh dùng ánh mắt mới lạ nhìn nhóc con trượt khỏi giường, ngoan ngoãn xỏ tất, đi giày sau đó ngẩng khuôn mặt ửng hồng vì vừa ngủ dậy lên: “Chị cả ơi, em xong rồi ạ.”
Rõ ràng mấy tháng trước cô về nhà, thằng bé này hễ không vừa ý là ném bát, khóc lóc om sòm cơ mà.
Thời Vân Kinh tuy thiếu kiên nhẫn nhưng vẫn dặn dò trước: “Nói trước nhé, tối nay mà khóc nhè thì mai không được mách bố đâu đấy, biết chưa?”
Li Li ngơ ngác: “Li Li không khóc đâu ạ.”
Thời Vân Kinh bế bổng em lên, nhướng mày: “Chị bế thế này có khóc không?”
Li Li lắc đầu, không hiểu tại sao lại phải khóc.
Thời Vân Kinh nhéo má em: “Thế này cũng không khóc?”
Li Li tiếp tục lắc đầu.
Thời Vân Kinh: “Lát nữa cát bay vào mắt thì sao?”
Li Li ngập ngừng: “Thì dụi đi ạ?”
Thời Vân Kinh bật cười: “Đi thôi.”
Cô bế Li Li xuống xe RV. Bên ngoài không tối đen như bưng, đoàn phim đang chuẩn bị dọn dẹp, đèn pha vẫn sáng choang, nhiều người vẫn còn tụ tập bên ngoài.
Người thì ăn bữa tối, người đánh bài, người chuẩn bị đi tắm rửa, cũng có người đã chui vào lều đi ngủ.
Thấy Thời Vân Kinh, mọi người gọi với theo: “Đạo diễn Thời, ăn đồ nướng không này!”
“Thiếu chân đánh bài, vào làm ván không chị?”
“Đạo diễn Thời lại tăng ca à?”
Thời Vân Kinh từ chối hết: “Không ăn, không chơi, thức khuya làm gì, không ngủ à?” Cô nghĩ ngợi một chút rồi đi đến bên đám đông: “À đúng rồi, đây là em trai tôi, em ruột đấy.”
Cô cúi xuống nhìn nhóc con vừa bị bế đi còn chưa kịp hoàn hồn, hạ giọng giới thiệu:
“Người đang xiên thịt nướng là biên kịch Trần, bên cạnh là người quản lý của chị, còn kia là anh Lý lái cần cẩu, hai chị gái ngồi ngoài cùng là chỉ đạo võ thuật chị mời riêng đấy...”
Li Li nghe chị giới thiệu một lượt, hoa cả mắt, chẳng nhớ được ai với ai. Mấy chị gái nhiệt tình nhét vào tay cậu xiên thịt nướng to được bọc giấy ăn, cậu ngượng ngùng lý nhí: “Em cảm ơn chị ạ.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn bị nựng mấy cái liên tục.
“Ban ngày chị cứ tưởng diễn viên nhí nào, xinh trai quá đi mất.”
“Em trai thật á? Chẳng giống đạo diễn Thời tí nào, ngoan thế này cơ mà.”
“Em tên gì? Ăn bánh quy không? Chị có này~”
Li Li sững sờ. Cậu không ngờ những anh chị ban ngày bận rộn, trông có vẻ khó gần giờ lại cười nói vui vẻ, thân thiện đến thế này.
Mọi người rôm rả trò chuyện, hơi nóng từ bếp nướng phả vào mặt giữa đêm sa mạc lạnh giá.
Thịt nướng thơm lừng.
Li Li lắp bắp: “Em tên là Li Li ạ, em không ăn bánh quy đâu ạ, em cảm ơn chị.”
Thời Vân Kinh liếc nhìn đám người, bế em lùi lại vài bước: “Thôi thôi, đừng có sờ mó lung tung, tự ăn đi.” Cô cũng nhéo má em trai, thản nhiên nói: “Có phải tôi đẻ đâu, đương nhiên là không giống rồi.”
Mọi người cười ồ lên.
Thời Vân Kinh vẫy tay: “Đi đây, lát về, mọi người đừng ăn muộn quá đấy.”
Người quản lý nói với theo: “Ừ, đi cẩn thận.”
Thời Vân Kinh quay người đi về phía chiếc xe việt dã, nói vọng lại: “Biết rồi.”
Li Li nằm trên vai chị, im lặng nhìn đám người đang ăn uống thu nhỏ dần, tiếng trò chuyện cũng xa dần.
Nhìn sự thân thiết của mọi người có thể thấy họ đã gắn bó với nhau lâu lắm rồi. Đây là ê-kíp Thời Vân Kinh tự tay gây dựng từ con số 0, mỗi người đều là một mảnh ghép không thể thiếu.
Có người rời đi nhưng rồi sẽ có người mới đến.
Quanh năm suốt tháng đi khắp nơi quay phim, nhìn những bộ phim mình làm ra được công chiếu, mỗi buổi roadshow lại thu hút thêm nhiều khán giả.
Ký ức mơ hồ kiếp trước dần hiện về. Thời điểm cậu có ấn tượng rõ ràng, chị cả đã không cần gia đình chu cấp nữa rồi, chị đã nổi tiếng trong giới, khán giả chỉ cần thấy tên chị là tin tưởng đó là một bộ phim chất lượng.
Là một đạo diễn lớn thực thụ.
Giỏi giang giống hệt mọi người trong nhà.
Thời Vân Kinh bước lên bậc xe, đặt Li Li vào ghế phụ, thắt dây an toàn.
Chiếc xe của cô được độ lại theo phong cách hầm hố, lên xe phải bước lên bậc mới không chật vật, bốn bánh xe to tướng.
Tất nhiên là không có ghế trẻ em rồi.
Thời Vân Kinh lên xe từ cửa bên kia. Cô không định đi xa, hạ cửa kính xe xuống một nửa, lái xe chậm rãi, gió đêm lùa vào mát rượi.
Vì quen thuộc địa hình nên cô chọn đường khá bằng phẳng.
Xa ánh đèn của đoàn phim, ánh trăng trở nên sáng rõ hơn.
Ngồi lọt thỏm trong ghế ngồi, nghe nhạc du dương, gió thổi hiu hiu, Li Li bắt đầu buồn ngủ.
Khi xe dừng lại, mắt cậu đã díp tịt lại.
Thời Vân Kinh xuống xe, cởi áo khoác đặt lên nắp capo, đi vòng sang bế nhóc con đang gà gật: “Buồn ngủ à?”
Li Li cố lắc đầu: “Không... không buồn ngủ ạ...”
Thời Vân Kinh cười.
Cô đặt Li Li ngồi lên chiếc áo khoác trên nắp capo: “Ngồi cho vững, ngã xuống đừng có khóc nhè đấy.”
Xe cao, chân Li Li lơ lửng, phía dưới tối om om, cảm giác hơi chông chênh. Cậu gật đầu: “Li Li ngồi vững rồi ạ.”
Thời Vân Kinh dựa vào xe, lơ đãng nói: “Ngẩng đầu lên đi.”
Li Li ngước lên, sau đó từ từ mở to mắt, nín thở.
Bầu trời đêm sa mạc tráng lệ in đậm vào đôi mắt đen láy trong veo.
Không có ánh đèn đô thị, không có mây che phủ, muôn ngàn vì sao hội tụ thành dải ngân hà lấp lánh, vắt ngang bầu trời đêm bao la như biển cả.
Mãi lâu sau, nhóc con mới thốt lên ngây ngô: “Chị cả ơi, sao lấp lánh thật kìa.”
Thời Vân Kinh cười khẽ: “Ừ, đẹp không?”
“Lần đầu chị nhìn thấy cũng choáng ngợp lắm, vì ở thành phố làm gì có sao trời, thi thoảng mới thấy được vài ngôi, chứ làm sao nhiều thế này được.”
Li Li gật đầu: “Vâng ạ, trước giờ Li Li chưa thấy bao giờ.”
Thời Vân Kinh cảm thán: “Chị thì thấy nhiều rồi, sau này có dịp chị dẫn em đi cùng nhé?”
Li Li do dự lắc đầu.
Thời Vân Kinh giả vờ buồn bã: “Li Li không muốn đi chơi với chị à?”
Nhóc con cuống quýt lắc đầu: “Li Li muốn ạ nhưng mà, em...” Li Li ngập ngừng không nói tiếp.
Cậu sợ làm phiền chị.
Thời Vân Kinh cười:
“Thế là được rồi.”
Cô chẳng nề hà chuyện chuyến đi của mình sẽ có thêm một đứa trẻ ba tuổi cần chăm sóc, vừa ngắm sao vừa vẽ ra một viễn cảnh:
“Đợi quay xong phim này, lúc chờ kiểm duyệt, chị định bay sang Iceland chơi mấy ngày.”
“Chỉ cần Li Li muốn, chị sẽ đưa em đi cùng.”
Thời Vân Kinh hào hứng:
“Nghe bảo sao ở đó còn đẹp hơn lại có cực quang nữa. Trừ việc hơi lạnh ra thì mọi thứ đều tuyệt vời, người dân cũng thân thiện.”
Cô thao thao bất tuyệt mà quên mất bên cạnh chỉ là một đứa trẻ ba tuổi:
“Đến lúc đó phải quá cảnh ở châu Âu, bay hơi lâu nên phải chuẩn bị đồ ăn, xuống máy bay là thuê một chiếc xe rộng rãi một chút, Porsche Cayenne được không nhỉ?”
“Thuê khách sạn có cửa sổ sát đất và lò sưởi, ngắm tuyết rơi bên ngoài, nghe có tuyệt không nào?”
Li Li cũng bắt đầu mơ mộng, buột miệng hỏi: “Bố mẹ, anh cả và anh hai có đi cùng không ạ?”
Thời Vân Kinh khựng lại.
Cô đã quen đi du lịch một mình, chẳng mấy khi ở nhà, lần này vì có em trai ở đây nên mới nảy ra ý định rủ Li Li đi cùng.
Thấy em trai có vẻ thích thú lại cười vui vẻ khi ngắm sao.
Cô không biết giải thích thế nào, cuối cùng đành nói giảm nói tránh: “Anh cả phải học quản lý công ty, anh hai phải đi học, mẹ em phải đóng phim, còn bố nữa, công ty không thể thiếu bố được.”
“Li Li à, mọi người bận lắm, không có thời gian đâu.”
Li Li im lặng rất lâu, cúi đầu buồn bã: “Nhưng hình như bố không muốn anh cả bận rộn thế đâu ạ, bố còn lén mẹ cho anh hai nghỉ học đi chơi, bố cũng thương mẹ quay phim vất vả nữa.”
“Bố trông cũng mệt mỏi lắm, cũng muốn nghỉ ngơi mà.” Li Li nhìn chị cả đang sững sờ: “Li Li thấy bố cũng lo cho chị cả lắm đấy ạ.”
“Hôm nọ chụp ảnh với Li Li, bố còn bảo muốn chụp ảnh chung với cả nhà nữa.”
Thời Vân Kinh nghẹn lời, một lúc sau mới thốt ra được hai chữ: “Thật à?”
Li Li gật đầu chắc nịch: “Thật ạ!”
Trước đầu xe việt dã, không gian chìm vào im lặng.
Thời Vân Kinh đành chịu thua: “Thôi được rồi.”
Cô cười bất lực:
“Thế chị đành hoãn kế hoạch đi Iceland lại vậy.”