102. Chương 102: Chiến thắng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trời ơi, mặt đất đỏ rực luôn!
Thủy khắc hỏa mà, sao hỏa linh của Túc Lê lại mạnh đến thế?
Ôi trời, đây là trận pháp gì vậy... Tôi chẳng nhận ra trận văn nào cả!
Hồng Liên... Tôi thật sự choáng váng, đây đúng là hội võ đạo sao? Cảm giác như đang xem các đại tông sư quyết đấu vậy.
Trần lão tiên sinh của ban tổ chức là người đầu tiên đứng bật dậy, vội vàng chạy đến rào chắn, chăm chú quan sát trận pháp bên dưới. Đây không phải loại trận pháp được ghi chép trong sách cổ, những trận văn phức tạp đến vậy ông chưa từng thấy, thậm chí còn không thể nhận ra nó thuộc loại trận pháp nào.
"Hồng Liên Nghiệp Hỏa." Trần lão tiên sinh lẩm bẩm: "Đây là trận pháp Thượng Cổ... Hỏa linh bá đạo đến thế này, chẳng lẽ là..."
Lúc này, mấy vị lão tiên sinh đang đi chung với nhau cũng đứng trên cầu thang ở khán đài. Thanh niên đứng cạnh họ nói: "May quá vẫn kịp."
Cậu ta dừng bước, bị cảnh tượng hoàn toàn đối lập giữa trời và đất thu hút, không khỏi thốt lên: "Thái sư phụ, đây là gì..."
Ông lão dẫn đầu vuốt râu, nhìn lên rồi nhìn xuống: "Phong linh và thủy linh tạo thành đao vực vô thượng, hỏa linh hội tụ ra Hồng Liên... Chư vị, lần này chúng ta đến đây không uổng phí chuyến đi rồi."
Một ông lão đứng cạnh thấy vậy nói: "Ông cũng đừng làm ra vẻ nữa, ông có nhận ra đóa Hồng Liên kia không?"
"Già rồi, không nhận ra được." Đôi mắt ông lão kia hiện lên vẻ xúc động: "Chỉ là bỗng nhớ lại thời thơ ấu."
"Lão cũng nhớ sao?" Một ông lão khác nói: "Cứ tưởng lão nói là không nhớ gì về thời giới tu đạo loạn lạc chứ?"
Ông lão dẫn đầu bật cười ha hả: "Đúng là vậy, bao nhiêu năm rồi, sao ta còn nhớ được chuyện hồi đó chứ."
"Chỉ là ta thấy mình rất may mắn, may mắn vì thế đạo này còn có phản tổ, còn người mang đại khí vận." Ông lão nhìn đóa sen lửa phía dưới, cảm khái: "Cũng may ta sống đủ lâu... Trước khi ta chết già, trận pháp sẽ không suy tàn trong tay chúng ta."
Thanh niên kia nghe vậy không khỏi hỏi: "Thái sư phụ, ngài buồn lắm sao?"
"Con à, đây là ta đang vui đấy."
Trong sân, cuộc chiến giữa Du Tư và Túc Lê đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến trận pháp bên ngoài, hai vị đại sư phụ trách duy trì trận pháp buộc phải chạy vào tự tay củng cố, tránh để nó lan tới khán đài.
Du Tư nhìn mặt đất nở rộ những đóa sen lửa, tay cầm trường đao chĩa về phía trước. Đao vực trên trời chuyển động theo y, gió thét gào, mưa như trút nước, muôn vàn đao ý theo nước mưa giáng xuống mặt đất, nhưng lại không thể lay chuyển những đóa sen đỏ phía dưới.
Đứa bé đứng giữa biển hoa, mưa gió xung quanh chẳng ảnh hưởng gì đến cậu.
Chớp mắt sau, cậu bỗng nhảy lên, Nghiệp Hỏa Hồng Liên theo bước chân cậu dâng cao. Du Tư lao người xuống, đao trong tay y hóa thành vô hình, đao ý từng tầng càng thêm lạnh thấu xương. Y lấn tới phía trước, bổ mạnh đao vào Túc Lê.
Keng ---
Một đóa sen nở ra trước mặt đứa nhỏ, hóa thành mồi lửa, thành một thanh kiếm chặn đứng đao của Du Tư. Y nhấc đao đánh tiếp, một loạt biến chiêu ập tới, tiếng va chạm lanh lảnh, lại một đóa sen nữa chặn lại.
Mưa gió càng lúc càng mạnh, mỗi giọt nước mưa sắc bén như thể có thể đoạt mạng người.
Rào rào, trút xuống những đóa sen.
Rào rào, các chiêu thức của Du Tư liên tiếp phủ xuống, sen đỏ giữa không trung lần lượt hóa thành những thanh kiếm lửa.
Trời ơi... Cái gì thế này!
Kiếm ư? Hay là trận pháp? Tôi không thể nhìn ra nữa rồi.
Thật sự rùng mình, hai người này đáng sợ quá.
Du Tư ở trên cao nhìn xuống Túc Lê, giống như Lỏa Ngư ngàn vạn năm trước nhìn xuống Phượng Hoàng non nớt.
Sinh vật nhỏ bé ấy lại có một sự mạnh mẽ vô hình, tưởng chừng xuyên qua truyền thừa mà xuất hiện trước mắt y. Mỗi chiêu thức y từng lấy làm kiêu ngạo, trước mặt cậu lại tràn đầy sơ hở, dù là Quyết Thủy Long Bát Phương, hay đao vực hội tụ vô vàn tâm huyết, tất cả trông như có thể dễ dàng nuốt chửng đứa bé này, nhưng cậu lại chẳng hề có chút sợ hãi nào.
Đây chính là sự chênh lệch.
'Du Tư, con đang sợ hãi.' Tiếng của sư tôn Ưng Trường Không một lần nữa vang lên bên tai.
Túc Lê lửng lơ giữa không trung, ngửa đầu nhìn Du Tư: "Huynh đang sợ điều gì?"
Ánh mắt Du Tư lạnh lẽo: "Ta không sợ gì cả."
Túc Lê hỏi: "Vậy huynh đã chuẩn bị xong chưa?"
Đã chuẩn bị xong chưa?
Từng đóa từng đóa sen tụ lại, kiếm lửa đang lơ lửng cũng hội tụ.
Giống như ngàn vạn binh sĩ đang chờ hiệu lệnh.
Du Tư cứng đờ, giây phút nhìn thấy sen lửa dưới chân Túc Lê biến động, một nỗi sợ hãi về điều mình không biết tự nhiên nảy sinh.
Cuộc đối thoại thuở nhỏ với Ưng Trường Không dường như lại hiện rõ. Sư tôn hỏi y sợ điều gì, trước kia Du Tư không rõ, cho đến sau này, ngày qua ngày bị truyền thừa ảnh hưởng, y mới hiểu rằng mình sợ thất bại. Nhất là trận chiến thất bại trước Phượng Hoàng trong ký ức của Lỏa Ngư, càng dễ nuôi dưỡng nỗi sợ thua cuộc trong lòng y.
Ưng Trường Không hỏi y, câu trả lời lúc ấy của Du Tư là không sợ gì cả.
Du Tư tự nhận mình là người hiếu thắng, y khát vọng có thể gặp được người mạnh hơn trong thế hệ của mình, cũng khát vọng dưới sự dạy bảo của sư tôn, mình sẽ trở thành người mạnh nhất. Trận chiến bất phân thắng bại năm đó với Tạ Hòa Phong là trở ngại duy nhất y gặp phải trong nhiều năm. Một khi gặp phải thất bại, y sẽ càng cố gắng gấp bội, sốt ruột muốn giành chiến thắng. Có Ưng Trường Không dạy bảo, Du Tư cũng tin tưởng rằng một ngày nào đó mình sẽ vượt qua sư tôn.
Y có truyền thừa, nhưng y sẽ không giống Lỏa Ngư thời Hỗn Độn khuất phục trước nỗi sợ yếu kém.
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy biển lửa phía dưới, y bỗng nhận ra sự kiên trì mấy trăm năm qua của mình không còn giống trước nữa.
Thực ra y vẫn luôn bị truyền thừa của Lỏa Ngư ảnh hưởng, thời gian trôi đi, y dần khuất phục trước nỗi sợ hãi không tên.
'Du Tư, thất bại không đáng sợ. Con không phải Lỏa Ngư, thành công không đến từ việc so bì với người cùng thế hệ, mà là từ sự đột phá khi con tiến lên phía trước.'
'Thất bại cũng không cần sợ hãi, người sống một đời đừng bao giờ sợ tiến về phía trước, đừng để quá khứ trở thành chướng ngại vật của con.'
'Con gặp được cường giả không thể vượt qua, nhưng đó không phải là thất bại, mà là phá hủy để xây dựng lại.'
"Đó là cái gì!?"
"Là kiếm ư?"
"Nhưng chúng được tạo ra từ trận pháp mà?"
Trong mưa gió, khán giả không mở nổi mắt, nhưng vẫn muốn nhìn rõ hình dáng thật sự của rừng sen lửa.
Hồng Liên là kiếm, Nghiệp Hỏa vô thượng.
Trần lão tiên sinh kích động vịn vào rào chắn: "Đó là kiếm trận."
Trong biển lửa, Túc Lê giơ tay, Hồng Liên theo lệnh cậu dần bay lên cao.
Chúng chờ thời cơ, giây phút tay Túc Lê hạ xuống, tưởng chừng có ngàn vạn kiếm lửa phóng về phía chân trời.
Tất cả xảy ra trong một chớp mắt, xé rách đao vực trên cao, mưa gió tản đi, cuối cùng nở rộ biển lửa như những đóa hoa trên không trung.
Ôi...
Đây là trận pháp ư? Đẹp quá.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy trận pháp mạnh đến vậy.
Các đại tông sư trong ban tổ chức thật sự đã được chứng kiến quá nhiều bất ngờ trong hội võ đạo năm nay. Nhưng bất ngờ nhất vẫn là ở trận chung kết này, dù là tam hệ yêu pháp của Du Tư hay trận pháp đặc biệt của Túc Lê, tất cả đều là những công pháp không được ghi chép trong sách sử. Hai vị Yêu tộc có truyền thừa phản tổ đã mang lại cho họ một trận quyết đấu mãn nhãn.
Đại tông sư Yêu tộc thấy các đại tông sư Nhân tộc đang có ý định xuống dưới thì nói: "Chư vị, hai người bên dưới là nhân tài mới nổi của tộc ta, chư vị dù có sốt ruột muốn chiêu mộ nhân tài thì lúc này cũng nên ưu tiên quy định của hội võ đạo."
Ai thắng vậy?
Không thấy gì cả! Tôi vẫn chưa nhìn thấy hai người họ.
Ánh lửa tan đi, yêu tướng Nguyệt Lý xuất hiện trên không trung.
Du Tư vô cùng nhếch nhác, lảo đảo rơi xuống, miễn cưỡng dùng đao chống đỡ. Còn bên kia, Túc Lê vẫn đang bay lơ lửng, sen đỏ dưới chân cậu đã biến mất, chỉ còn bảy trận pháp đang vận chuyển, từng vòng nối nhau.
Du Tư lau vết máu bên miệng, rõ ràng là đã thua, nhưng y lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm trước nay chưa từng có.
Giống như tầng gông xiềng mà truyền thừa đã trói buộc y hoàn toàn bị phá vỡ, xé bỏ những kiêu ngạo tự cho mình là đúng, dạy y tỉnh táo thừa nhận thất bại.
"Ta thua rồi." Du Tư thản nhiên nói.
Túc Lê nhìn y, không nói gì.
Du Tư thu đao đứng dậy, ánh mắt nhìn Túc Lê đã trở nên khác biệt: "Trước đó ta vẫn luôn không hiểu."
Túc Lê: "Chuyện gì?"
Du Tư nghiêm túc nhìn cậu: "Tại sao Tạ Hòa Phong lại bỏ thi đấu sau khi tỷ thí với cậu."
Mặt mày y đăm chiêu: "Nhưng hẳn là sẽ còn lần sau. Ta muốn giao đấu với cậu lần nữa."
Túc Lê nhìn khuôn mặt dù thua cuộc vẫn tràn đầy tự tin của Du Tư, không khỏi cười nói: "Vậy lần sau huynh có sợ thua không?"
"Ta chưa từng sợ thua." Du Tư chắp tay: "Chúc mừng."
Túc Lê gật đầu: "Cảm ơn."
Một tiếng chúc mừng vang lên, khán đài cũng bùng nổ tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Trời ơi, đây là người chiến thắng trẻ tuổi nhất từ trước đến giờ của giới đạo tu đúng không?
Tôi không nói nên lời nữa rồi, Túc Lê thắng sao?!
Tôi vẫn chưa thoát khỏi cái trận pháp kia, tôi muốn học trận pháp.
Đó là cái gì vậy...
Aaaaaaaaaaa tiểu tiên sinh là tuyệt nhất.
Người chủ trì kích động tuyên bố: "Thắng bại đã phân, người chiến thắng của tổ 500 năm trong hội võ đạo lần này là Túc Lê đến từ Yêu tộc!"
Tiếng hoan hô ủng hộ nối tiếp vang lên, người chủ trì há to miệng, dường như còn đang tuyên bố điều gì đó.
Mà hai nhân vật chính đã kiệt sức, không còn tâm tư nghe hắn lải nhải. Du Tư không còn sức để đứng, thu đao lại ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi.
Túc Lê cũng cạn sạch linh lực. Dựng trận lớn đến vậy không phải chuyện dễ dàng, trong mắt người ngoài thì nó rất mạnh, nhưng linh lực dự trữ của cậu không bằng Du Tư, cũng không bằng Tạ Hòa Phong. Có điều những cuộc chiến như vậy thời Thượng Cổ cậu đã đấu vô số lần, thực ra chiến đấu vượt cấp cũng chẳng có gì, chỉ là mệt thôi.
Cậu tiện tay nhặt một cục đá, vẽ một trận tụ linh giữa mình và Du Tư, sau đó cũng ngồi bệt xuống, bắt đầu nghĩ lát nữa nên đi đâu ăn.
Tốc độ tụ linh của trận tụ linh cực nhanh, Du Tư ngạc nhiên, sau đó nói: "Cảm ơn."
"Đừng khách sáo." Túc Lê nhìn pháo mừng bắn tung tóe hai bên, tiếng hò reo khen ngợi vẫn còn vang vọng. Lâu rồi cậu mới có một trận đánh thoải mái đến vậy, thậm chí còn nhớ ra vài ký ức vụn vặt.
Những ký ức này hẳn là từ xa xưa trước cả thời Thượng Cổ, là cảnh cậu đấu với một đại yêu khác ở Hỗn Độn. Lúc đấu với Du Tư, thứ gì đó ẩn sâu trong thần hồn cậu bị kích thích, Túc Lê không cần nghĩ nhiều đã biết công pháp của y là gì. Và trước cả khi cậu kịp nghĩ ra, cơ thể đã tự động thực thi biện pháp đối phó.
Thời Hỗn Độn, cậu đã in sâu những kinh nghiệm chiến đấu này vào thần hồn.
"Lỏa Ngư." Túc Lê lẩm bẩm.
Du Tư không nghe thấy, y khôi phục được chút linh lực, nhìn thấy bên ban tổ chức có người đi xuống, bèn nói: "Huynh hãy coi chừng Kiếm Tông."
Túc Lê giật mình: "Kiếm Tông?"
"Ta cũng không rõ lắm. Hôm trước có người dùng danh nghĩa của Kiếm Tông đưa thư cho ta." Du Tư khép hờ yêu đồng: "Hội võ đạo lần này không mấy yên ổn, huynh nên cẩn thận thì hơn."
-
Trên khán đài, tiếng hoan hô của nhà họ Túc kịch liệt hơn bất cứ ai khác. Túc Úc và Túc Minh hét muốn rách cổ họng, băng rôn đã bị gió thổi đi đâu rồi, Túc Úc tiện tay rút một lá cờ cổ vũ, đứng lên cao khua khoắng. Ba Túc đeo kính, nhấn điện thoại chuẩn bị nghi thức ăn mừng: "Tiệc đã đặt mấy chục mâm, mời các trưởng lão trong tộc, còn có bạn của bọn trẻ và..."
"Vậy thì về núi Tức Linh rồi tổ chức." Mẹ Túc dứt khoát từ chối các cuộc gọi chúc mừng: "Bên này còn chuyện chưa xử lý xong."
Trần Kinh Hạc vắt áo khoác âu phục trên khuỷu tay, nghiêm mặt nhìn video trên điện thoại. Trong video là Thích trưởng lão, y thoát ra, gửi cho người đứng đầu Kiếm Tông hiện tại là Trương Thủ Không của Thiên Nguyên kiếm phái, rồi nói với Túc Thanh Phong: "Trông chừng bọn trẻ đi, huynh xuống dưới đón Phượng Hoàng đại nhân."
Phong Yêu khựng lại: "Có cần ta hỗ trợ không?"
"Huynh để ý tình huống xung quanh, lát nữa phải đưa bọn trẻ đến nơi an toàn." Trần Kinh Hạc nghiêm túc: "Mặc dù chuyện vẫn đang diễn ra theo kế hoạch của chúng ta, nhưng ta có linh cảm không lành."
Vừa rồi y đã liên lạc với người của tộc Huyền Hạc bên ngoài, việc khẩn cấp bây giờ là lấy Chuông Thiên Thu rồi mau chóng rời khỏi đây, tránh xảy ra thêm sự cố.
"Tam Thủy kiếm phái ra tay ư?" Ba Túc ngạc nhiên.
"Người của huynh mới gửi tin, bọn họ đã bắt được Đan Tu Dương rồi, nhưng có vẻ gã đã trao đổi trước với Tam Thủy kiếm phái, bọn họ chưa thẩm vấn được gì." Trần Kinh Hạc nhìn video trong điện thoại: "Bọn họ đã bố trí... Chẳng lẽ mấy tên này định ra tay ngay trước khi phần thưởng được trao xuống? Nhưng huynh không hiểu, ở đây có cả đống đại tông sư, bọn chúng muốn ra tay thế nào trước mặt họ?"
Mẹ Túc lo lắng: "Vậy lỡ các đại tông sư không chú ý hoặc không thể ra tay thì sao?"
Ba Túc thoáng chốc nghĩ ra: "Đấu trường này là do Liên Minh Đạo Tu Nhân Tộc phụ trách ư?"
"Đúng vậy, Yêu tộc không tham gia chuyện này." Trần Kinh Hạc bừng tỉnh, cúi đầu gửi tin nhắn, lại nhìn lên đài cao chỗ ban tổ chức, ánh mắt thay đổi: "Không ổn."
Trên đài cao, Minh Chủ Đạo Tu vừa đứng dậy vừa nói chuyện với các đại tông sư khác, có vẻ như chuẩn bị xuống dưới để trao giải.
Trần Kinh Hạc nhìn sang Phương Thủ Ý ở bên kia, cất giọng hỏi: "Phương đạo trưởng, Lồng Sơn Hà mà Kiếm Tông truyền thừa hiện đang do kiếm phái nào trông giữ?"
Phương Thủ Ý đang nhìn xuống phía dưới, nghe Trần Kinh Hạc hỏi vậy khá bất ngờ: "Năm ngoái mới chuyển giao đến Tam Thủy kiếm phái, có vấn đề gì không?"
Trần Kinh Hạc xanh mặt: "Có vấn đề, họ Thích kia muốn đổi trắng thay đen, đổ hết tội cho Đan Tu Dương."
Ba Túc sững sờ: "Tam Thủy kiếm phái điên rồi sao? Đây là hội võ đạo, có nhiều đại tông sư ở đây đến vậy, Tam Thủy kiếm phái muốn kết thù với ban tổ chức ư?"
Tam Thủy kiếm phái và Đan Tu Dương muốn cướp Chuông Thiên Thu, nhiều lần lén đi trộm nhưng không được, cuối cùng quyết định cướp nó trước mặt bàn dân thiên hạ.
"Họ Thích không biết Đan Tu Dương đã bị bắt, giờ gã mất liên lạc, kế hoạch của chúng đã bại lộ. Lão muốn nhân cơ hội này làm rối mọi chuyện rồi tranh thủ lúc hỗn loạn trộm đi Chuông Thiên Thu, sau đó đẩy tất cả trách nhiệm cho Đan Tu Dương." Trần Kinh Hạc nhanh chóng sắp xếp lại tình huống: "Trong mắt người ngoài, Chuông Thiên Thu chỉ là một món linh vật siêu cấp, nếu mất thì cũng không liên quan gì đến họ, chuyện lộ ra thì chỉ khiến hội võ đạo mất mặt. Sau đó lão hoàn toàn có thể đẩy hết tội cho Đan Tu Dương, bởi vì gã là tội đồ của Kiếm Tông, nếu gã nhân cơ hội gây chuyện ở hội võ đạo thì cũng hợp tình hợp lý."
Ly Huyền Thính nghe mấy người thảo luận, quay đầu nhìn xuống phía dưới. Nhân viên bưng phần thưởng đang dần đi tới chính giữa lôi đài.
Hắn nói: "Trận pháp của lôi đài vẫn chưa được thu hồi."
"Có thể vào trong không?" Trần Kinh Hạc hỏi.
"Có." Ly Huyền Thính hỏi: "Có kiếm không?"
"Đây." Trần Kinh Hạc phất tay, ném một thanh kiếm cho Ly Huyền Thính, hắn bắt lấy: "Kiếm đúc từ huyền thiết ngàn năm, hẳn là có thể chống đỡ."
"Cảm ơn."
Ly Huyền Thính dứt khoát nhảy lên, rời khỏi khán đài trên cao. Trường kiếm trong tay hắn cắm thẳng vào trận pháp lơ lửng trên không trung, khiến những người xung quanh nhốn nháo.
"Trời đất có đứa bé nhảy xuống kìa!?"
"Thằng bé đó làm gì vậy, trên không trung có trận pháp phòng hộ đó, sẽ bị ngộ thương!"
"Mọi người nhìn kìa, kiếm của cậu bé đó!"
Trường kiếm màu bạc cắm vào trận pháp vô hình trên không trung, dưới sự chứng kiến của tất cả, lấy lỗ kiếm làm trung tâm, trận pháp dần xuất hiện vết rách.
Cùng lúc đó, Túc Lê ở trong sân cũng phát hiện biến động, liếc nhìn người nào đó, chỉ trong chớp mắt đã lao tới võ đài, gần như ra tay cùng lúc với Ly Huyền Thính.
"Trận pháp vỡ sao?!"
"Trời ơi, chuyện gì vậy!?"
Nhân viên đang bưng phần thưởng vẫn chưa ngừng chân, bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện một cái lỗ đen, một bàn tay vươn ra từ đó, nhắm vào phần thưởng.
Đúng vào thời điểm này, Ly Huyền Thính hất cái khay đựng phần thưởng đi, mấy món linh vật cao cấp đặt trên đó bị đánh rơi, Túc Lê nhanh tay bắt lấy Chuông Thiên Thu.
Sự cố đột nhiên xảy ra khiến người ở trong lẫn ngoài sửng sốt, mấy vị đại tông sư ở trên đài cao giờ mới chú ý đến cái lỗ đen bên cạnh nhân viên. Họ đang định ra tay, Lồng Sơn Hà đột ngột được kích hoạt, ngăn chặn linh lực của họ.
Các đại tông sư sững sờ, Trương Thủ Không lập tức nhìn sang môn chủ Tam Thủy kiếm phái: "Lồng Sơn Hà!? Thích môn chủ, chuyện quái quỷ gì đây!?"
Môn chủ Tam Thủy kiếm phái cũng chết sững: "Ta không biết, Lồng Sơn Hà đáng lẽ phải ở trong cấm địa mới đúng..."
Phía dưới, bàn tay vươn ra từ hố đen thấy tình thế không ổn liền rút lui, Túc Lê thoáng cái đã dịch chuyển tới, tóm chặt bàn tay kia, cười gằn: "Muốn chạy à?"
Sau đó cậu dùng sức, lôi chủ nhân của bàn tay ra ngoài.