Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 107: Diễn biến bên ngoài trận pháp
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện núi Tức Linh bị phong tỏa là do các tu sĩ canh giữ ở thôn trấn gần đó nhận ra. Một kiếm trận khổng lồ xuất hiện trên bầu trời vùng núi Tức Linh, cuối cùng hoàn toàn bao trùm lấy nó, ngăn cách trong và ngoài. Các nhân viên của Cục Quản Yêu đang tuần tra bên trong cũng bị kẹt lại, đến khi họ nhận ra thì núi Tức Linh đã biến thành một kiếm trận chỉ cho ra chứ không cho vào.
Tu sĩ có thể ra ngoài, nhưng muốn vào lại thì rất khó.
Ban đầu núi Tức Linh vốn có trận pháp hạn chế tu sĩ ra vào, nhưng không nghiêm ngặt như kiếm trận này, nó gần như ngăn cấm mọi sinh vật. Thậm chí người bình thường, nếu tiến sâu vào núi Tức Linh cũng sẽ gặp phải bức tường vô hình, dù có cố gắng thế nào cũng chỉ quanh quẩn dưới chân núi.
Không ai biết kiếm trận này từ đâu mà có, chỉ biết họ không thể tiếp tục thăm dò tình hình bên trong núi nữa.
Nghe tin, các tộc Điểu của Yêu tộc lập tức bay đến núi Tức Linh, nhưng chỉ thấy kiếm trận vô hình bao phủ trên không trung. Nếu họ cố gắng tiến vào, lập tức sẽ bị kiếm trận công kích, hoặc bị dịch chuyển đến những nơi khác bên ngoài núi Tức Linh. Họ chưa từng gặp trận pháp nào như vậy, cũng không ngờ nó lại biến thành thế này.
Phạm vi bao phủ của kiếm trận vừa hay chỉ ở núi Tức Linh, tránh đi thôn Tức Linh, chỉ bao trùm đến biệt thự nhà họ Túc.
"Đây là kiếm trận gì? Mà lại chuẩn xác đến thế."
"Với tình hình hiện tại thì chúng ta không vào được, trừ khi phá bỏ kiếm trận."
"Nhưng vậy cũng có nghĩa bên Nhân tộc muốn gây sự thì sẽ khó khăn hơn."
"Chưa nói đến Phượng Hoàng phản tổ... Nếu cậu bé đó thật sự là Phượng Hoàng phản tổ, chúng ta không thể ngồi yên mặc kệ được."
Không chỉ có Yêu tộc bị chặn, Nhân tộc cũng không ngoại lệ. Tất cả chỉ có thể nhìn Trần Kinh Hạc cũng bị mắc kẹt bên ngoài kiếm trận. Trần Kinh Hạc bị hỏi câu nào cũng chỉ lắc đầu không biết, không nói nhiều cũng không giải thích thêm. Thoáng cái đã hai tuần trôi qua, tu sĩ kéo đến vùng núi Tức Linh ngày một đông, nhưng không một ai có thể bước vào kiếm trận.
Trần lão tiên sinh và các vị đại tông sư trận pháp đến đúng vào thời điểm này. Có rất nhiều trận tu của các gia tộc tụ họp ở đây nên họ đến cũng không gây nhiều chú ý, cả nhóm lập tức đến chỗ công viên tìm Bạch Dương chân nhân.
Bạch Dương chân nhân tĩnh tu ở thôn Tức Linh nhiều năm, khi kiếm trận rơi xuống, lão là người đầu tiên phát hiện. Nhưng lão không hề can thiệp, mà chọn cách bàng quan, ai đến hỏi thăm cũng không hé răng nửa lời. Thấy Trần lão dẫn theo mấy vị đại tông sư đã ở ẩn đến, Bạch Dương chân nhân khá bất ngờ: "Ta đã xem trận pháp ở hội võ đạo, biết ngay là các ông cũng bị gọi ra mà..."
Một ông lão cười nói: "Đúng rồi, thấy được hy vọng như vậy, ta cũng nên ra xem thử. Tiếc là nội bộ Liên Minh Đạo Tu bây giờ quá phức tạp, chuyện này chưa chắc đã kết thúc êm đẹp."
Bạch Dương chân nhân nói: "Nhà họ Túc cân nhắc rất nhiều mới dựng kiếm trận này, nó xuất hiện cũng tranh thủ được rất nhiều thời gian cho chúng ta. Đã điều tra được lai lịch của thanh đao kia chưa?"
Lão tiên sinh nhìn sang thanh niên, thanh niên vội vàng dâng tư liệu lên: "Bạch Dương chân nhân, đây là tư liệu mà Thái sư phụ thu thập được."
Bạch Dương chân nhân nhận lấy, cẩn thận xem xét, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Minh Chủ định chấn chỉnh Liên Minh sao?"
Hội võ đạo đã phơi bày quá nhiều sự mục nát trong Liên Minh Đạo Tu, đặc biệt là các phe phái thuộc thế gia đang dần chiếm quyền thống trị, ảnh hưởng đến rất nhiều điều lệ và chế độ của liên minh. Chuyện hai nhà Vương Tôn chính là một ví dụ, sau đó lại có thêm Tam Thủy kiếm phái, thậm chí có người còn công khai tấn công Túc Lê trước mặt bàn dân thiên hạ.
Lão tiên sinh: "Đây không phải chuyện xấu."
Bạch Dương chân nhân gật đầu, Liên Minh Nhân tộc đã mục nát đến mức này, đúng là nên chấn chỉnh một phen. Mà việc núi Tức Linh bị phong tỏa chỉ là một cơ hội trong đó. Lão tiếp tục trò chuyện với Thái sư phụ, bỗng chú ý đến một tờ giấy trong tay ông ấy, trông khá quen mắt: "Đó là..."
Thái sư phụ chìa tờ quảng cáo ra: "Cái này không thú vị bằng trận pháp ở núi Tức Linh. Ta với mấy lão hữu cũng muốn chuyển đến đây ở. Một phần là khí hậu ở đây khá tốt, hai là có thể đề phòng mấy gia tộc kia ra tay với Túc Lê."
Tờ quảng cáo kia chính là quảng cáo bán phòng của khu căn hộ mới xây gần núi Tức Linh, nó là do chính tập đoàn Trần Thị đầu tư thiết kế xây dựng, rất được hoan nghênh. Bạch Dương chân nhân cũng đã mua một căn bên đó, ở đối diện với nhà cha con họ Phương, có vài con cháu của lão cũng mua ở đây.
Mà này, sao cảm giác bên này ngày càng náo nhiệt thế nhỉ?
-
Trần Kinh Hạc xử lý xong vài vấn đề là hết tuần thứ ba, người đến mua căn hộ ở thôn Tức Linh ngày một đông, thậm chí còn có rất nhiều kẻ thừa cơ đục nước béo cò trà trộn vào. Nhân cơ hội này, y bảo Thanh Điểu điều tra các tu sĩ lảng vảng quanh đây, kể cả thế lực đứng sau lưng họ là ai cũng phải tra rõ ràng.
"Nâng giá đi, không cần phải khách sáo với lũ người đó." Trần Kinh Hạc nói chuyện điện thoại: "Bên Yêu tộc mời gì cũng từ chối hết, nói rằng ta bận rồi."
Tộc Điểu là chịu khó nhất, dù sao chuyện Phượng Hoàng cũng không phải việc nhỏ. Hết người này đến người kia dò la, ngoài những thông tin cần thiết thì Trần Kinh Hạc giữ im lặng về mọi chuyện còn lại. Nhưng Tộc Điểu không hề từ bỏ, quanh co lòng vòng bắt đầu hỏi chuyện nhà họ Túc.
Trận pháp ở núi Tức Linh được dựng lên quá kịp thời, nhà họ Túc gần như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài. Túc Thanh Phong đã xin nghỉ một học kỳ, Túc Dư Đường thì mới kết thúc quay phim và đang tạm nghỉ. Người duy nhất có vấn đề là Túc Úc với Bạch Quân, hai thanh niên này vẫn còn đang học đại học, xảy ra chuyện cái mất nguyên ba tuần lên lớp, nhưng cũng nhờ thế mà tránh được những kẻ khác đang lăm le.
Đợt này y vẫn giữ liên lạc với gia đình họ, biết mọi người đều mạnh khỏe thì cũng yên tâm.
Chỉ có chuyện này là y không yên tâm nổi, cũng là lý do y lên kế hoạch liên lạc với Túc Thanh Phong để lên núi xem tình hình. Túc Lê đã hôn mê hơn ba tuần, vẫn chưa tỉnh.
-
Năm ngoái nhà họ Túc xây dựng thêm, bên cạnh còn có biệt thự nghỉ phép của Trần Kinh Hạc, phòng cho khách luôn dư dả.
Hai cha con họ Phương nắm được tình hình, Phương Thủ Ý không phải người ngu ngốc, trước kia hắn cũng từng giúp đỡ xử lý chuyện trong Thiên Nguyên kiếm phái, nên hiểu được tình hình bây giờ rất nghiêm trọng. Sau một hồi cân nhắc, hắn quyết định ở lại nhà họ Túc.
Du Tư cũng ở lại, một phần vì chỗ này yên tĩnh, thích hợp tu luyện. Phần còn lại là y có vài vấn đề muốn đợi Túc Lê tỉnh rồi hỏi cho rõ. Lại thêm nhiệt độ cơ thể của Túc Lê biến hóa thất thường, trong cả đám tu sĩ chỉ có mình y là tu sĩ hệ thủy, lúc cần thiết vẫn phải nhờ y giảm nhiệt độ giúp.
Mọi chuyện sắp xếp đâu ra đấy, chỉ có Túc Úc là cần người đả thông tư tưởng mãi.
Với tình hình hiện tại, Túc Úc về trường đi học chắc chắn sẽ bị các tu sĩ bên Nhân tộc quấy rối. Hai vợ chồng vốn định để con trai tạm nghỉ học một năm để tránh mũi dùi dư luận. Nhưng mà đồng chí Túc Úc từ nhỏ đến lớn luôn đi học bất chấp gió mưa lại không chịu được, mỗi ngày mặt nhăn mày nhó ngồi học với Bạch Quân, một lòng hướng về lớp học ở thủ đô.
"Tạm nghỉ một năm cũng không sao mà." Bạch Quân thì đã tự đưa ra quyết định. Trong nhà anh là người quyết định chính, mà tạm nghỉ học cũng chỉ là trì hoãn kế hoạch ban đầu, không có nhiều ảnh hưởng. Chỉ có Túc Úc là mỗi ngày đều cần làm công tác tư tưởng.
Túc Úc: "Ông cho tôi thêm mấy ngày đi, để tôi suy nghĩ thêm chút nữa."
Bạch Quân: "Ông nghĩ suốt hai tuần rồi đó, thêm tuần nữa là cũng hết kỳ."
Những ngày qua sống ở nhà họ Túc, Du Tư hoàn toàn đổi mới nhận thức về Túc Úc. Trước khi biết cậu ta, y còn tưởng Túc Úc cũng là thiên tài xuất sắc như Túc Lê. Nhưng mấy tuần ở đây, y chẳng bao giờ thấy Túc Úc tu luyện, mỗi sáng sớm chỉ nghe được tiếng cậu chàng đứng sau nhà oang oang học thuộc từ tiếng Anh.
Âm thanh hết sức nhiễu dân, chẳng giống thanh niên mười mấy tuổi đã chiến thắng cuộc thi trăm năm của Yêu tộc, đạp đám thanh thiếu niên của tộc Nguyệt Lý dưới chân. Mấu chốt là từ thái độ muốn nói lại thôi của những người khác, y phát hiện người này không những phát âm tiếng Anh như đấm vào tai, mà chuyện học hành cũng vẫn luôn đội sổ.
Cái này đúng là khiến y khó có thể chấp nhận. Với mức độ thiên tài của Túc Úc, cậu ta đâu cần lãng phí thời gian vào chương trình học của Nhân tộc!
Trong phòng khách tụ tập cả đống người, Túc Minh ngẩng đầu nhìn Ly Huyền Thính bên cạnh, hỏi: "Hôm nay anh không biến lớn ạ?"
Cậu bé đã quen với dáng vẻ người lớn của Ly Huyền Thính, còn hỏi mãi làm sao để biến hình được như anh. Nhưng chỉ vài ngày sau, Ly Huyền Thính lại biến về bộ dạng trẻ con, chỉ là vẫn có gì đó khác trước.
"Anh không." Ly Huyền Thính hỏi: "Hôm nay có tu luyện không?"
Túc Minh gật đầu: "Có ạ, sáng nay em tu luyện với Mạch Mạch. Bao giờ anh hai mới tỉnh ạ? Em muốn tu luyện với anh hai."
Ly Huyền Thính không thay đổi sắc mặt, dịu dàng nói: "Chắc sẽ phải đợi thêm vài ngày."
Mẹ Túc từ trong phòng ra, thấy hai đứa nhỏ đứng ngay trước cửa: "Lê Lê vẫn đang ngủ, các con có muốn vào thăm không?"
"Con không làm phiền anh hai ngủ ạ." Túc Minh thò đầu vào ngó một cái rồi bảo: "Con đi chơi với Mạch Mạch đây."
Mẹ Túc cười bảo: "Tối nay Minh Minh muốn ăn gì nào? Mama làm cho con."
Túc Minh reo lên: "Con muốn ăn thịt cốt lết! Thịt cốt lết sốt tương lần trước mama làm là ngon nhất!"
Đợi Túc Minh đi rồi, Ly Huyền Thính mới theo mẹ Túc vào phòng. Mẹ Túc đi lấy một cái túi gấm, bên trong là linh vật đã vỡ nát, chị nói: "Hôm đó để tránh xảy ra vấn đề, mẹ đặt Chuông Thiên Thu ở trên bàn cách Lê Lê một khoảng. Nhưng sáng nay đến thì thấy nó đã vỡ nát."
Ly Huyền Thính ngẩn ra, quan sát đống đá vụn: "Không có mảnh vỡ nào."
"Xem camera giám sát thì trong phòng không có gì bất thường, nhưng bé Lê mãi chưa tỉnh lại. Mẹ đoán là mảnh vỡ đã chui vào trong cơ thể thằng bé." Mẹ Túc hơi lo: "Mảnh vỡ kia đã khiến bé bé hôn mê mãi không tỉnh, liệu cái trong Chuông Thiên Thu có gây ảnh hưởng trái chiều gì không."
Ly Huyền Thính chân thành nói: "Mẹ hãy yên tâm, mảnh vỡ sẽ không gây ảnh hưởng quá lớn với em ấy."
Mẹ Túc vẫn lo: "Hôm trước con nói trên mảnh vỡ có phong ấn, mà mấy lần trước bé Lê hấp thụ mảnh vỡ cũng không hôn mê lâu như vậy. Thanh Phong đi hỏi thăm thì Thích trưởng lão đã phát điên, không hỏi thêm được manh mối nào... Nhưng về lý thuyết thì phong ấn đó sẽ không gây ảnh hưởng xấu tới bé Lê."
Thích trưởng lão đã phát điên. Lúc mảnh vỡ có vấn đề, hai vợ chồng đã lập tức kiểm tra phong ấn. Nhưng căn cứ vào liên hệ giữa mảnh vỡ và Thích trưởng lão, họ chỉ tra ra được một cái phong ấn ẩn. Có điều phong ấn này cốt là để xóa sự hiện diện của mảnh vỡ, hẳn là không gây được ảnh hưởng xấu cho Túc Lê.
Nhưng tới hôm nay Túc Lê vẫn hôn mê không tỉnh.
"Mẹ đừng lo." Ly Huyền Thính nói: "Đây chưa chắc đã là chuyện xấu. Có lẽ vấn đề của mảnh vỡ là vấn đề từ năm xưa."
Mẹ Túc nghi hoặc: "Vấn đề từ năm xưa?"
Ly Huyền Thính nói: "Kiếm Huyền Thính là A Ly tự tay rèn, mỗi kiếm văn trên thân kiếm đều do em ấy tỉ mỉ thiết kế. Mà kiếm Huyền Thính không phải kiếm thường, ngoài em ấy ra, không ai có thể động tay động chân lên mảnh vỡ của kiếm Huyền Thính... Vậy thì chỉ có một khả năng, lúc rèn kiếm, A Ly đã cho thêm vài thứ vào thân kiếm."
Phượng Hoàng Niết Bàn, kiếm Huyền Thính vỡ vụn.
Có một số việc chỉ dựa vào mặt ngoài thì rất khó giải thích. Đến cả hắn cũng không biết trước khi kiếm Huyền Thính ra đời, Túc Lê rốt cuộc đã chuẩn bị những gì.
"Không sao thì tốt, nhưng lỡ..." Mẹ Túc nói được một nửa thì nhận ra có biến động từ bên ngoài trận pháp.
Ly Huyền Thính cũng nghiêm mặt: "Kinh Hạc đến, nhưng không chỉ có mình y, có người đang cố gắng phá bỏ kiếm trận."
Mẹ Túc cũng hiểu: "Y đã bị theo dõi."
Có người vẫn luôn theo dõi Trần Kinh Hạc, chỉ đợi giây phút y lên núi.
Nhà họ Túc lập tức tiến vào trạng thái đề phòng cao độ, Phong Yêu ở lại giữ nhà, những người khác đến chỗ mắt trận xem tình hình. Ba tuần, đủ để rất nhiều kẻ chuẩn bị xong. Hai tổ khác vì lý do sân bãi nên bị lùi thời gian thi đấu, cuộc tranh đấu giữa Liên Minh Đạo Tu với các thế gia Nhân tộc đang dần hiện rõ. Bên Yêu tộc đã chạy tới núi Tức Linh, nhưng họ cũng đành bó tay trước kiếm trận.
Dường như tất cả đều đang chờ một thời cơ, mà nó cuối cùng cũng đã đến.
Thời cơ này nằm ở nhà họ Tiết - một trong những thế gia lớn của Nhân tộc. Nguyên nhân là một linh vật nghe đồn đã được truyền thừa qua nhiều thế hệ của nhà họ bị mất trộm, lần cuối cùng nó xuất hiện là khi nằm trong tay Tiết trưởng lão của Tam Thủy kiếm phái. Mà Tiết trưởng lão này cũng không phải ai xa lạ, chính là người đã đánh với Phương Thủ Ý ở hội võ đạo, về sau biến mất cùng với nhà họ Túc.
Hai tu sĩ mạnh nhất hiện tại của nhà họ Tiết là Tiết tộc trưởng và Tiết trưởng lão của Tam Thủy kiếm phái. Tiết trưởng lão che giấu hành vi của mình với nhà họ Tiết, sau khi điều tra thì nhà họ Tiết đúng là không liên quan đến chuyện bên Tam Thủy kiếm phái. Nhưng món linh vật biến mất cùng Tiết trưởng lão, theo lời trình bày của nhà họ Tiết thì đó là thứ cực kỳ quan trọng. Tiết trưởng lão còn là tội đồ của nhà họ Tiết, món linh vật đó rất có thể đang ở cùng với lão trong kiếm trận tại núi Tức Linh.
Vì sự truyền thừa và thanh danh của gia tộc, nhà bọn họ có lý do chính đáng để lên núi tìm kiếm.
Thế là các gia tộc khác bắt lấy cơ hội này, dùng nhà họ Tiết làm cái cớ, đầy chính nghĩa yêu cầu nhà họ Túc gỡ bỏ trận pháp, trả lại linh vật. Ngoài ra thì hai vị trưởng lão của Tam Thủy kiếm phái biến mất, nhà họ Túc lại ẩn mình trong núi không ra, đủ loại nguyên nhân chồng chất lên nhau, thế mà lại tạo cơ hội cho bọn họ quang minh chính đại đến phá trận.
Trần Kinh Hạc đến núi Tức Linh mới biết chuyện này, hiểu ngay là mấy nhà kia lén lút chuẩn bị, không báo cho Liên Minh Nhân Tộc, cũng không hé răng với Cục Quản Yêu, rõ ràng muốn chơi bài tiền trảm hậu tấu, phá kiếm trận của núi Tức Linh trước. Trần Kinh Hạc không ngờ mình đã chuẩn bị kỹ càng như vậy rồi mà Nhân tộc vẫn chưa hết hy vọng, thậm chí đã phơi bày lòng lang dạ thú của mình.
Hành vi gấp gáp như vậy chứng tỏ quan hệ giữa các thế gia với Liên Minh Đạo Tu đã trở nên căng thẳng, rất có thể sẽ rạch mặt nhau.
Trong xe, Trần Kinh Hạc nhìn núi Tức Linh bên ngoài cửa sổ, trên không trung lơ lửng vài tu sĩ, hẳn là các thám tử nhà họ Tiết.
Thanh Điểu hỏi: "Kinh Hạc đại nhân, bây giờ chúng ta nên xử lý thế nào ạ?"
Trần Kinh Hạc nói: "Tạm thời đừng lên núi, quanh đây còn có tu sĩ của Liên Minh Yêu Tộc, báo cho Cục Quản Yêu, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng để tránh ảnh hưởng đến dân chúng xung quanh. Nhà họ Tiết không lập hồ sơ với Liên Minh Nhân Tộc, chứng tỏ họ đã quyết tâm làm tới cùng. Bọn chúng muốn tự cho mình là bên có lý, ép nhà họ Túc phải mở trận pháp."
Thanh Điểu nói: "Nếu vậy chi bằng thả Tiết trưởng lão ra sao?"
"Tiết trưởng lão chỉ là cái cớ. Cho dù cô có thả Tiết trưởng lão thì bọn người này cũng sẽ lấy lý do không tìm được linh vật để yêu cầu lên núi lục soát." Trần Kinh Hạc cười khẩy: "Quả nhiên là kiếm trận gây ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn chúng, bọn chúng chỉ có thể nghĩ cách phá nó."
Không có kiếm trận này, lũ người đó muốn phái người lẻn vào núi Tức Linh sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đến lúc đó thì dư dả thời gian, không lo không tìm được cơ hội ra tay với Túc Lê.
Thanh Điểu: "Vậy chúng ta có nên công bố những tư liệu đã tìm được không?"
"Tất nhiên phải công bố rồi." Trần Kinh Hạc đã quyết định: "Liên hệ Dịch Đạo, trên mạng cũng có không ít lời bàn tán, có lẽ cư dân mạng còn tò mò về bộ mặt xấu xí của lũ người này hơn chúng ta."
Bọn người này muốn dùng đạo đức để ràng buộc, vậy thì đừng trách y không khách khí.
Để các thế gia Nhân tộc rơi từ trên cao xuống, thật ra cũng không phải chuyện gì khó.
Thanh Điểu nhận lệnh, lập tức làm việc. Trần Kinh Hạc lại mở ra nhóm chat với nhà họ Túc, gửi một tin.
--- [Chắc bữa tối phải hoãn lại một chút, ăn BBQ khuya nhé? Anh mang chút đồ tươi qua.]
Một lúc sau, nhóm chat hiện tin nhắn mới.
Túc Thanh Phong: [ok] Hết muối rồi, anh tiện đường mua giúp hai túi nhé.
Trần Kinh Hạc khựng lại, nói với tài xế: "Lão Lý, rẽ sang siêu thị đi, tôi mua chút đồ."
-
Căn nhà náo nhiệt giờ chỉ còn tiếng phim hoạt hình. Phong Yêu vào trong xem xét, sau đó lại sang biệt thự bên cạnh kiểm tra tình trạng của hai con tin.
Túc Minh và Phương Mạch Mạch ngồi trong phòng khách, TV đang chiếu tập mới nhất của . Phương Mạch Mạch thấy người lớn vội vàng ra ngoài thì không khỏi lo lắng: "Hay chúng mình cũng ra ngoài xem đi?"
Túc Minh lắc đầu: "Không đi đâu, tớ muốn xem phim hoạt hình."
Phương Mạch Mạch đi ra ban công, thấy ở đằng xa có mấy vệt sáng: "Minh Minh, hình như bên kia đang đánh nhau rồi."
Nhân vật chính người máy Tiểu A bị nhân vật phản diện quái thú tính kế, đang được người máy Tiểu B chạy đến cứu.
Túc Minh dán mắt vào màn hình, không quan tâm tới chuyện bên ngoài: "Mạch Mạch, qua đây xem đi, mau lên, mau lên!"
Phương Mạch Mạch đành phải đi về, vừa vào đã nghe được tiếng động. Nó quay đầu nhìn căn phòng cách đó không xa, giật mình: "Minh Minh, hình như trong phòng Lê Lê có tiếng động lạ..."