110. Chương 110: Huyễn Thuật

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những luồng kiếm lửa trút xuống doanh trại nhà họ Tiết như mưa, chỉ trong chớp mắt đã khiến các đệ tử không thể phản kháng.
[Mẹ ơi... Đó là cái gì?]
[Nổi hết da gà rồi.]
[Tôi sợ, tôi cứ nghĩ là tới xem náo nhiệt thôi, không ngờ...]
[Liên Minh Đạo Tu đâu! Trời ơi tôi không muốn thấy hai tộc đại chiến đâu!]
[Nhà họ Tiết coi như xong rồi, chọc phải người không nên chọc.]
Sức tấn công của trận mưa kiếm thật sự quá lớn, đến nỗi ngay cả máy bay không người lái đang lơ lửng trên cao cũng không trụ nổi.
Cư dân mạng đang theo dõi tình hình tại núi Tức Linh bị mất tín hiệu, có người vội vàng liên hệ với Liên Minh Đạo Tu để dò hỏi, có người thì liên hệ với phe Yêu tộc. Tin tức hỗn loạn, cuối cùng họ chỉ biết rằng Minh Chủ Đạo Tu và Minh Chủ Yêu Tộc đã đến núi Tức Linh, nhưng không rõ sau đó ra sao.
Mà lúc này tại núi Tức Linh, Tiết quản gia, người dẫn đầu, hoảng loạn trốn sau linh vật phòng ngự, luống cuống liên hệ với Tiết tộc trưởng đang ở cách xa ngàn dặm.
Chuyện này vốn không nên như vậy. Lúc ấy, vì tìm kiếm cơ hội đột phá, các thế gia tìm đến nhà họ Tiết. Khi đó nhà họ Tiết đang bị Liên Minh điều tra vì chuyện của Tiết trưởng lão, phe thế gia do nhà họ Quý cầm đầu đã không tốn nhiều công sức để giúp nhà họ Tiết chặn lại rất nhiều phiền toái, tránh cho họ bị Tam Thủy kiếm phái liên lụy.
Về sau, bọn họ dùng Tiết trưởng lão làm cái cớ, nói là vì lợi ích của các thế gia, để nhà họ Tiết ra mặt, lấy chuyện linh vật truyền thừa để phá trận. Mà lần này đến đây, họ cũng ôm quyết tâm phải làm cho đến cùng, thậm chí còn mời thêm mấy vị đại tông sư đến để ngăn cản vợ chồng Túc Thanh Phong. Thông tin tình báo ghi rằng, mặc dù Túc Lê là Phượng Hoàng phản tổ, nhưng năng lực của đứa bé đó dù có mạnh đến mấy, tu vi cũng chỉ khoảng Nguyên Anh của Nhân tộc...
Biển lửa trên chân trời lại không lừa dối ai, họ đã đánh giá sai thực lực của Phượng Hoàng phản tổ.
Có thể điều khiển một kiếm trận quy mô lớn như vậy, sao có thể chỉ là Nguyên Anh được...
Đầu dây truyền âm bên kia không có tiếng động, quản gia Tiết tái mét mặt, nhưng nghĩ đến áp lực từ các gia tộc còn lại, ông ta buộc phải cố gắng giữ bình tĩnh.
Bình tĩnh lại nào, sự bố trí của họ vẫn chưa hoàn toàn bị phá.
Bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần họ bắt được Túc Lê.
Ông ta bóp nát phù truyền tin trong tay, thông tin được lặng lẽ truyền đi.
Kiếm trận ngăn cản hơn nửa đệ tử nhà họ Tiết, Túc Lê ra tay có chừng mực, chỉ khiến người bị trọng thương chứ không đến mức nguy hiểm tính mạng. Cậu nhìn về phía quản gia Tiết trốn sau đám người, khẽ nhướng mày. Đúng lúc này, ám khí lặng lẽ bắn tới từ phía sau lưng. Túc Lê nghiêng người tránh, tiếp đó lại có một bộ vuốt sắc nhọn lao tới, từng chiêu đều nhắm vào chỗ hiểm của cậu.
Trần Kinh Hạc lập tức tiến lên đánh với kẻ kia.
Nhưng có đến hai kẻ đánh lén, một kẻ quấn lấy Trần Kinh Hạc, kẻ còn lại tiếp tục lao về phía Túc Lê.
Đại tông sư tấn công, từng chiêu thức đều tàn độc. Nhưng khi hắn sắp bắt được Túc Lê, một trận pháp vô hình đột nhiên bắn lên từ dưới chân đứa bé, trói chặt hắn lại rồi ném xuống đất. Hắn bị trói chặt trong tư thế quỳ sát đất, không thể cựa quậy.
Đại tông sư kia không ngờ đến chiêu này, muốn phá trận pháp, lại phát hiện trận pháp này sử dụng trận văn và linh lực rất phức tạp, không thể cưỡng chế gỡ bỏ. Thậm chí vì hắn cố phá bỏ mà nó lại càng siết chặt hơn, những sợi dây vô hình thắt chặt vào da thịt, tham lam cắn nuốt máu thịt và linh lực của hắn.
"Ngươi tốt nhất đừng giãy giụa." Túc Lê nhẹ nhàng nói: "Đây là Lồng Nhốt Thú Vong, ngươi càng giãy giụa linh lực sẽ càng tiêu hao nhanh chóng, đến lúc đó ta cũng không thể đảm bảo ngươi còn sống sót."
Đại tông sư khựng người lại, sau đó cũng cảm nhận được linh lực dần trôi mất... Đây không phải trận pháp có thể bố trí trong tích tắc, đứa bé này đã đoán được sẽ có người đánh lén nên đã bày sẵn cạm bẫy chờ hắn tự chui vào.
Giải quyết xong tên này, cậu lại nhìn về phía quản gia Tiết.
Quản gia Tiết chứng kiến tất cả, sao có thể như vậy được? Đây chính là đại tông sư mà Quý tông chủ mời tới, vậy mà cũng không đối phó được Túc Lê.
Quản gia Tiết hoảng loạn giơ linh vật truyền âm lên, chưa kịp nói lời nào, một thanh kiếm lửa đã đánh bay vật phẩm truyền tin của ông ta.
Uy áp hùng mạnh theo đó ập tới, khiến cảm giác sợ hãi trong lòng ông ta càng thêm sâu sắc.
"Sao? Vội vàng mách tội thế à?" Tiếng Túc Lê vang lên sau lưng.
Quản gia Tiết quay đầu lại thì thấy Túc Lê đang đứng ngay trước mắt. Ông ta bị cậu dọa cho sợ chết khiếp, hoàn toàn không dám ra tay, mặc dù Túc Lê chỉ là một đứa trẻ chưa đầy 10 tuổi.
Túc Lê thản nhiên nhặt linh vật đó lên: "Vừa hay ta có lời này cần ngươi truyền đạt."
Cậu chìa linh vật ra trước mặt quản gia Tiết: "Không cần ta phải dạy ngươi làm gì chứ?"
Ở nơi cách xa ngàn dặm, các thế gia thấy biển lửa ngùn ngụt ở núi Tức Linh lập tức đứng dậy, một giây sau màn hình phát sóng đã tối đen. Bọn họ cũng mất liên lạc với người nhà họ Tiết ở hiện trường, không rõ kết quả ra sao.
Nhưng kẻ đang ngồi ở ghế chủ tọa, trong mắt lại tràn đầy vẻ cuồng nhiệt, nhất quyết phải có được: "Phượng Hoàng... Đây chính là Phượng Hoàng phản tổ ư?"
Tiết tộc trưởng thấy tình hình này không khỏi tái mặt: "Sao có thể như vậy? Đó là tất cả tinh nhuệ của gia tộc ta."
Các gia tộc khác có mặt ở đây thấy biển lửa cũng chấn động, nhất là khi hàng vạn thanh kiếm lửa ùn ùn giáng xuống. Nếu là tinh nhuệ của gia tộc họ thì cũng chưa chắc đã cản được đòn công kích mạnh mẽ như vậy. Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, đòn này như thể giết gà dọa khỉ, khiến bọn họ có phần kinh sợ.
Con yêu quái họ muốn giết rốt cuộc là thứ gì?
Điều này vượt xa dự đoán của họ, dù là phá trận pháp hay là nhân cơ hội giết Túc Lê, dưới biển lửa đó không một điều nào có thể thành công, thậm chí rất có thể sẽ còn dẫn đến hậu quả không thể lường trước được.
Tiết tộc trưởng nghĩ tới việc nhà mình là kẻ cầm đầu công khai, nỗi sợ càng thêm lớn: "Chư vị, chuyện này..."
Kẻ cầm đầu lại giơ tay ra hiệu: "Yên lặng."
Tiết tộc trưởng tái mặt: "Quý tông chủ, đó đều là đệ tử nhà họ Tiết."
Những người có mặt ở đây bị lời nói này của Quý tông chủ đánh thức, thoát khỏi cảnh tượng chấn động trước mắt. Một người lên tiếng: "Vậy sao? Nhưng mất linh vật truyền thừa là nhà họ Tiết đó mà, việc mượn đại tông sư từ các gia tộc khác cũng là do nhà họ Tiết. Chuyện này là bọn ta nể mặt ngài nên mới giúp đỡ, chứ không giúp cũng là hợp tình hợp lý. Chẳng lẽ giờ Tiết tộc trưởng muốn trách bọn ta?"
"Đúng rồi, Tiết tộc trưởng đừng quên. Nếu không có bọn ta hỗ trợ, giờ đây nhà họ Tiết các ngươi còn bị Tam Thủy kiếm phái liên lụy..."
"Tiết tộc trưởng đúng là quý nhân hay quên thật đấy, việc cử đi nhiều tinh nhuệ như vậy cũng là lựa chọn của ngài."
Tiết tộc trưởng nghe vậy, một cảm giác hoang đường bỗng trỗi dậy. Lúc bấy giờ, lão mới hoàn toàn tỉnh ngộ, mới biết từ đầu đến cuối mình chỉ là một con tốt thí. Những kẻ này chỉ muốn lợi dụng gia tộc lão để đột phá phòng thủ kiên cố của núi Tức Linh, nhà họ Tiết chỉ là một lưỡi đao mà thôi.
Nếu kế hoạch thành công, tất cả đều vui vẻ. Nếu kế hoạch thất bại, lão chính là bia đỡ đạn bị đồng liêu đẩy ra.
Lúc này, tiếng linh vật truyền âm vang lên phá vỡ cuộc thảo luận ở hiện trường.
Dưới cái nhìn chăm chú của tất cả, Tiết tộc trưởng lấy linh vật ra, thấy vị trí mà nó đang kết nối thì sửng sốt, đó là truyền tin từ núi Tức Linh.
Tất cả giữ im lặng, nhìn thứ trong tay Tiết tộc trưởng.
Quý tông chủ ngồi trên cao nói: "Nghe đi."
Tiết tộc trưởng run tay kết nối, sợ một giây sau sẽ nghe được tiếng kêu khóc của con cháu trong nhà, không ngờ sau đó lại không có tiếng động gì, cũng không ai lên tiếng.
"Tiết Nhất, chuyện gì đã xảy ra rồi? Nói đi." Tiết tộc trưởng bối rối hỏi.
Linh vật vang lên một giọng nói khiến không ai ngờ đến, non nớt, nhưng lại mang ngữ điệu không cho phép chối từ: "Được chưa?"
Quản gia Tiết, tức Tiết Nhất, nơm nớp lo sợ đáp: "Rồi ạ."
Tất cả ngay lập tức dán mắt vào linh vật của Tiết tộc trưởng, đó là giọng Túc Lê.
"Vậy tốt, ta nói ngắn gọn thôi." Tiếng cậu bé lạnh nhạt, đập mạnh vào dây thần kinh đang căng cứng của tất cả mọi người.
Đám người kia chưa từng gặp tu sĩ nào phách lối đến vậy, trước mặt những người cầm quyền của bao gia tộc lớn mà dám có thái độ vênh váo. Có vài người không nhịn được muốn tiến tới tranh luận, lại bị Quý tông chủ đang ngồi trên cao ngăn cản. Quý tông chủ dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiết tộc trưởng.
Tiết tộc trưởng liền nói: "Túc Lê, mi có ý gì?"
"Không có ý gì." Tiếng Túc Lê lẫn chút ý cười: "Ta chỉ muốn hỏi xem người của gia đình nào, ta trả thù thì cũng nên tìm đúng đối tượng chứ, phải không?"
Tiết tộc trưởng nghẹn họng: "Mi nói thế là sao?"
"Không thấy cảnh vừa rồi à?" Túc Lê hỏi.
Mấy người ở đây nghe vậy lập tức căng thẳng, Túc Lê muốn làm gì?
Vài giây sau, cậu hỏi: "Chờ một chút, gọi video được không?"
Gọi video? Tiết tộc trưởng sững sờ, một giây sau đã nhận được yêu cầu gọi video từ quản gia Tiết.
Thế mà còn gọi điện thẳng tới đây?!
Âm báo cuộc gọi vang vọng trong căn phòng, tất cả nhìn nhau, âm báo kia gợi cho họ nhớ đến biển lửa trước khi livestream tắt. Mặc dù họ không ở hiện trường, nhưng cách màn hình cũng có thể cảm nhận được uy hiếp của nó.
Tiếng chuông kéo dài hồi lâu.
Quý tông chủ gật đầu ra hiệu, một tu sĩ chạy đến lấy điện thoại của Tiết tộc trưởng, kết nối nó với màn hình lớn. Cuộc gọi video kết nối, tất cả nhìn thấy Túc Lê trên màn hình.
Thái độ hết sức tự nhiên, như thể việc nhà họ Tiết tấn công cậu chỉ là một chuyện nhỏ. Đối mặt với ngần ấy người ở bên kia video, đứa bé này không hề có một chút sợ sệt, thản nhiên nhìn bọn họ.
Thấy video hiện lên, cậu còn mỉm cười với ống kính, sau đó đổi sang camera sau, quay mấy vị tông sư bị trói gô ở đằng kia cùng với bãi chiến trường ngổn ngang.
Giữa biển lửa, người nhà họ Tiết ngã gục dưới đất, không rõ còn sống hay đã chết.
Người ở đây thấy vậy lập tức thay đổi sắc mặt, có vài gia tộc thấy các vị đại tông sư bị trói như gà thì sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Lần này phái đi trợ giúp người nhà họ Tiết chỉ có hai người là đã ở cảnh giới tông sư lâu năm, các đại tông sư khác thì mới đạt tới cảnh giới tông sư.
Tuy các tu sĩ mới bước vào cảnh giới tông sư còn kém rất xa những vị đại tông sư ở đỉnh cao, nhưng cũng là cường giả hiếm có trong giới tu đạo. Bọn họ cứ tưởng những người này sẽ cầm chân được mấy con đại yêu kia, nhưng mới có vài phút mà tất cả đã thua rồi sao?
Quý tông chủ nhìn thấy vị đại tông sư ở gần Túc Lê nhất, sắc mặt trở nên tăm tối.
Vị đại tông sư kia có tu vi cao nhất trong số tất cả tu sĩ có mặt ở đó, được hắn phái đi giết Túc Lê, nhưng giờ đây ông ta cũng trở thành tù binh. Những tông sư này không thể so sánh với các tu sĩ khác, suy cho cùng, các tu sĩ khác đều là người nhà họ Tiết, nhưng những tông sư này lại có quan hệ mật thiết với rất nhiều gia tộc, rơi vào tay nhà họ Túc chẳng khác nào dâng nhược điểm cho họ.
"Mi có ý gì?" Quý tông chủ nhíu mày: "Túc Lê, thả những người đó ra, chuyện này còn có thể giải quyết được."
"Thả?" Túc Lê cười: "Hiểu lầm rồi, ta gọi cuộc điện thoại này chỉ là để thông báo cho các ngươi. Mấy người này là của gia tộc nào đây, có thể xác nhận giúp ta không?"
Xác nhận!?
Ánh mắt những người này thay đổi, sao có thể nhận được.
"Không nhận cũng không sao, đến lúc đó ta sẽ chuyển giao hết cho Liên Minh Đạo Tu." Túc Lê nói rất thản nhiên: "Ta không muốn lại có kẻ tới quấy rầy cuộc sống của ta nữa. Nhà họ Tiết lần này chỉ là ví dụ, lần sau đừng trách ta không khách khí."
Cậu nói xong, video cũng tắt.
Người trong phòng sốt ruột nhìn về phía Quý tông chủ, kế hoạch lần này là bọn họ đã giấu Liên Minh Đạo Tu, nếu những người đó bị giao cho Liên Minh thì sẽ rất khó để giải thích. Đừng nói là phủi tay khỏi chuyện nhà họ Tiết, chỉ riêng việc phá vỡ hiệp ước giữa hai tộc đã đủ để họ phải trả giá đắt rồi.
"Tộc trưởng..." Có người sốt ruột chạy từ ngoài cửa vào.
Tiết tộc trưởng sửng sốt, quay lại thì thấy đệ tử nhà mình. Người kia hốt hoảng vô cùng, thì thầm với Tiết tộc trưởng, một giây sau, sắc mặt lão ta xanh mét.
-
Dưới chân núi Tức Linh, Liên Minh Đạo Tu, Liên Minh Yêu Tộc, thậm chí là các tu sĩ Điểu tộc đều đứng ngoài phạm vi kiếm lửa, không ai dám bước vào lãnh địa của nó. Túc Lê phẩy tay, kiếm lửa đang lơ lửng trên không trung bay về kiếm trận. Cậu lùi lại một chút, xung quanh trở lại như cũ.
Người của Điểu tộc sửng sốt: "Đây là huyễn thuật sao?"
Không đúng, nếu là huyễn thuật thì sao các tu sĩ nhà họ Tiết lại bị trọng thương!?
"Nơi này là núi Tức Linh, tưởng cứ vô tư phóng hỏa đốt rừng như vậy mà được à?" Túc Úc chân đạp lên vị đại tông sư, tay phủi phủi: "Biết cái gì là bảo vệ môi trường không?"
Các tu sĩ đang đứng xem: "..."
Du Tư ở đằng xa đang nhận ủy thác dùng thuật tạo mưa, loại trừ mọi tai họa tiềm ẩn. Y đang rất khó hiểu, rốt cuộc mình bị cái gì mà lại ở nhà họ Túc làm trâu làm ngựa, giờ còn kiêm chức làm mưa nhân tạo sao? Y liếc nhìn Túc Lê giữa đám người, nghĩ đến biển lửa hùng mạnh và chân thực kia. Hóa ra lúc ở hội võ đạo cậu ta cũng không dùng hết sức.
Các tu sĩ xung quanh chứng kiến tình trạng thê thảm của nhà họ Tiết, không khỏi hít sâu một hơi lạnh. Cho dù đây là huyễn thuật thì nó cũng là huyễn thuật đủ sức giết người, mà những huyễn thuật này đều do nhà họ Túc bố trí, nhất là kiếm trận kia...
Minh Chủ Đạo Tu từ ngàn dặm xa xôi chạy đến, tiến lên xin lỗi, nhận trách nhiệm cho những chuyện nhà họ Tiết đã gây ra. Hắn vừa nhận được tin, Liên Minh tìm được vết tích Đèn Thủy Vân vận hành mấy ngày trước ở khu vực gần nhà họ Tiết, nhưng khi đó nhà họ Túc đã về núi Tức Linh. Tức là chuyện Đèn Thủy Vân hoàn toàn chỉ là cái cớ nhà họ Tiết dùng để gây sự.
Hắn dùng thân phận Minh Chủ Liên Minh cam đoan với nhà họ Túc rằng sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa.
Túc Thanh Phong không có tâm trạng để xử lý, liếc nhìn Minh Chủ Yêu Tộc, người kia lập tức tiến lên: "Hiệp ước đồng minh giữa hai tộc không phải việc nhỏ, chuyện này chỉ e không dễ giải quyết như vậy."
Minh Chủ Đạo Tu khựng người lại: "Vậy ngài muốn giải quyết sao?"
Minh Chủ Yêu Tộc cười như không cười: "Đây là Nhân tộc bội ước trước, chúng ta phải từ từ bàn bạc."
Trần Kinh Hạc nhìn nụ cười của Minh Chủ Yêu Tộc, biết rằng nhà họ Túc sẽ không bị thiệt thòi. Y định bàn với Túc Thanh Phong và Túc Dư Đường xem nên xử lý đám thế gia kia ra sao, lại thoáng thấy Túc Lê đang đứng trên tảng đá cách đó không xa.
Túc Lê ngẩng đầu nhìn kiếm trận trên trời, ánh mắt khẽ di chuyển về hướng trận tụ linh ở sâu bên trong núi. Nhờ có trận tụ linh cậu bày ra mấy năm trước, linh lực ở núi Tức Linh luôn dồi dào hơn những vùng khác; và cũng nhờ trận tụ linh củng cố, cậu mới có thể áp dụng trận pháp huyễn thuật sánh ngang với Kiếm Trận Thiên Phạt chân chính. Có điều, sử dụng một kiếm trận huyễn thuật quy mô lớn như vậy, linh lực trong cơ thể vẫn bị rút cạn. Nhưng, cậu vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Túc Lê giơ tay, thần lực thuần khiết chảy ra từ đầu ngón tay, hội tụ thành dòng chảy tiến vào kiếm trận trên trời.
Các tu sĩ xung quanh đang thu dọn chiến trường, kéo đám đệ tử nhà họ Tiết ra một góc, tiện thể đè giữ đám tông sư "không rõ nguồn gốc", đợi Liên Minh của hai tộc xử lý.
Đúng vào lúc này, họ bỗng cảm nhận được mặt đất rung chấn, sau đó là một cảm giác như trời sập.
Các tu sĩ ngẩng lên, nhìn thấy kiếm trận bao phủ trên vùng núi Tức Linh đang xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Một luồng uy áp hùng mạnh tuôn ra từ nó, giống hệt kiếm trận huyễn thuật vừa nãy, thậm chí còn mạnh hơn. Bọn họ không còn hơi sức đâu mà để ý tới xung quanh nữa, cố gắng dùng linh lực trong cơ thể để chống chọi với áp lực từ bên ngoài.
Minh Chủ Đạo Tu nhìn thấy đồ đằng lơ lửng trên kiếm trận, sắc mặt thay đổi: "Đó là..."
Từng vệt màu đỏ kéo lên, cuối cùng hoàn toàn bao trùm kiếm trận.
Kiếm trận vô hình có thêm một lớp hào quang màu đỏ, những hoa văn ảo diệu kết nối lại với nhau, tạo thành một đồ đằng mang uy áp cực mạnh.
Đồ đằng kia như tuyên bố chủ quyền, liên tiếp chồng lên nhau, càng thêm hung bạo.
Trần Kinh Hạc cũng sửng sốt: "Ấn Phượng Hoàng."
Ấn Phượng Hoàng giống hệt với Ấn Phượng Hoàng năm đó ở Phượng Hoàng Thần Sơn, Phượng Hoàng đại nhân làm vậy có nghĩa là ngài đặt cả vùng núi Tức Linh này vào phạm vi che chở của mình.
Uy áp không ai có thể chống cự khuếch tán ra từ Ấn Phượng Hoàng, các tu sĩ còn quanh quẩn ở đây vội vàng chạy khỏi phạm vi nó bao trùm, chỉ có như vậy thì nỗi sợ trong lòng họ mới vơi đi đôi chút.
Túc Lê rút cạn linh lực trong người, khắc một Ấn Phượng Hoàng lên núi Tức Linh. Bắt đầu từ giờ phút này, núi Tức Linh do cậu che chở, cũng kết nối với nhân quả của cậu.
Ấn Phượng Hoàng ấn xuống, tất cả tu sĩ đặt chân vào núi Tức Linh đều thuộc phạm vi tru sát của Ấn Phượng Hoàng.
Linh lực trong cơ thể liên tục bị rút cạn khiến đôi chân đứng không vững, Túc Lê lảo đảo ngã xuống.
Mấy phụ huynh tái mét mặt, vội vàng tiến lên, lại thấy một sức mạnh vô hình đỡ lấy Túc Lê.
Sau đó Ly Huyền Thính phiên bản trưởng thành xuất hiện phía sau lưng Túc Lê, dễ như trở bàn tay bế cậu lên, vững vàng ôm đứa bé vào lòng.
Túc Lê bắt lấy tay Ly Huyền Thính, còn chưa kịp hỏi đã thấy tay hắn nắm lấy chân mình. Lòng bàn chân lạnh buốt lập tức truyền đến cảm giác ấm áp: "Ngươi làm gì vậy?"
Một giây sau, Ly Huyền Thính xỏ dép bông hình gấu vào đôi chân nhỏ.
Túc Lê: "?"
[Tác giả có lời muốn nói]
Cách đó không xa, ba Túc vui mừng: Đi giày rồi.