Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 122: Công ty
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Lê không ở lại lâu, dự thính hết một tiết học của Túc Úc rồi đi dạo quanh trường.
Buổi tối, mấy anh em lại tụ họp ăn tối rồi mới chia tay. Túc Lê cùng Ly Huyền Thính về căn hộ nghỉ ngơi, sau đó nhận được tin nhắn từ ba Túc.
"Sao vậy?" Ly Huyền Thính đưa khăn tắm cho Túc Lê.
Túc Lê đặt di động xuống: "Không có gì, ba dặn chúng ta phải cẩn thận."
"Huyền Thính." Túc Lê mở hành lý ra, bên trong ngoài sách thì chỉ có quần áo mặc hàng ngày: "Ba nói ở nhà có áo ngủ nên ta không mang theo, ngươi có cái nào dư không?"
Ly Huyền Thính hỏi: "Mặc của ta được không?"
"Được." Túc Lê cầm khăn tắm: "Vậy ta đi tắm trước."
Ly Huyền Thính khựng lại, thấy Túc Lê đã xoay người đi vào phòng tắm.
Hành lý trong phòng vẫn chưa được thu dọn, hắn tiện tay nhặt mấy món đồ dưới sàn cất đi, rồi lấy ra bộ quần áo Túc Lê định mặc ngày mai, đặt gọn sang một bên. Đồ trong vali của Túc Lê cũng không nhiều, ngoài quần áo ra thì chỉ có sách với đồ ăn vặt. Ly Huyền Thính cất đồ cho cậu xong mới vào phòng lấy bộ áo ngủ, lúc hắn đi tới, vừa hay tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng lại.
Cánh tay trắng nõn thò ra từ sau lớp kính mờ, nước vẫn còn đang nhỏ giọt.
"Huyền Thính, ngươi đâu rồi?" Túc Lê gọi.
Ly Huyền Thính đến gần. Qua lớp kính mờ, hắn nhìn thấy bóng dáng thiếu niên: "Quần áo có lẽ sẽ hơi rộng đấy."
"Không sao, mặc được là được." Túc Lê cầm quần áo trên tay Ly Huyền Thính, sau đó đóng cửa lại.
Qua cánh cửa, Ly Huyền Thính vẫn nghe thấy tiếng quần áo sột soạt. Hắn nhắm mắt, một lúc sau có hơi nóng phả vào mặt, sau đó là bàn tay ấm áp đặt lên trán hắn.
Ly Huyền Thính mở mắt, nhìn thấy Túc Lê bước ra với mái tóc ướt sũng. Bộ đồ ngủ rộng thùng thình nên cậu phải xắn cả ống tay lẫn ống quần lên. Dù vậy, nó vẫn lùng thùng, lỏng lẻo khoác trên người thiếu niên. Cổ áo hơi trễ xuống, để lộ xương quai xanh.
Túc Lê sờ trán Ly Huyền Thính: "Sao vậy? Mệt quá à?"
Lòng bàn tay áp vào, Ly Huyền Thính cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Túc Lê. Hắn cố nén cảm xúc, đáp: "Không có gì, đừng để tóc ướt đi ngủ, dễ bị đau đầu." Hắn tiện tay cầm khăn tắm trên vai thiếu niên: "Ta lau cho ngươi."
Hắn đang định đứng dậy thì thấy người trước mặt đã ngồi hẳn xuống.
Túc Lê vốn định dùng thuật pháp để hong khô tóc, nhưng nghe vậy thì tự nhiên ngồi xuống. Cậu ngồi trên thảm, tựa lưng vào chân Ly Huyền Thính, hỏi: "Vậy có dễ lau hơn không?"
Ly Huyền Thính ngẩn ra, ánh mắt trở nên dịu dàng: "Ừ."
Túc Lê co chân lại, cảm nhận lực xoa bóp nhẹ nhàng, từng chút một, giống như bàn tay của Long năm đó đặt lên đầu cậu xoa nhẹ, chậm rãi. Cậu ngẩn người nghĩ đến tiểu kiếm linh luôn theo sau mình năm xưa, rồi lại nhớ đến móng vuốt khổng lồ khẽ chạm vào mặt. Những ký ức ấy đan xen vào nhau, có chút không chân thực.
Ly Huyền Thính cẩn thận lau tóc cho Túc Lê, một lát sau thấy thiếu niên ngồi trên thảm hơi gà gật, phần lưng tựa hờ vào chân hắn dần dựa mạnh hơn, cuối cùng hoàn toàn thả lỏng, áp sát vào.
"A Ly?" Ly Huyền Thính khẽ gọi.
Túc Lê mơ màng đáp: "... Ừm."
Ly Huyền Thính bật cười, động tác càng thêm nhẹ nhàng, còn truyền thêm chút linh lực giúp thư giãn.
Không biết qua bao lâu, tóc Túc Lê khô, Ly Huyền Thính đỡ đầu thiếu niên, cúi xuống bế cậu lên. Thiếu niên ngoan ngoãn nằm trong vòng tay hắn, hiển nhiên đã ngủ say rồi.
Ly Huyền Thính nhẹ nhàng đặt người lên giường, cuối cùng đặt lên trán cậu một nụ hôn.
"Ngủ ngon."
-
Nửa đêm, mẹ Túc xem hết vòng bạn bè của Túc Úc mới biết các con đều đang ở thủ đô. Bà mất ngủ cả đêm vì bị Túc Úc trách móc trong nhóm gia đình, sáng hôm sau canh đúng giờ Ly Huyền Thính thức dậy thì gọi điện tới.
"Vâng, hôm nay con sẽ tới vùng ngoại ô thăm mẹ." Túc Lê đang ăn sáng: "Con biết rồi, mẹ không cần tới đón đâu, con tự đi được."
Nói chuyện điện thoại xong, Ly Huyền Thính nói: "Hôm nay anh cả sẽ phải tới sân vận động chỉ đạo, Minh Minh cũng có lớp, chỉ có chúng ta thôi."
Lúc tới vùng ngoại ô, trợ lý Tiểu Lâm của mẹ Túc đã chờ sẵn trước Thành Phố Điện Ảnh.
Lâu lắm rồi Túc Lê mới lại đến Thành Phố Điện Ảnh, lần cuối tới đây là mười mấy năm trước. Thành Phố Điện Ảnh thay đổi rất nhiều, lúc vào trong cậu còn suýt đi nhầm đường. Tới chỗ mẹ Túc đang quay phim, cậu và Ly Huyền Thính đứng ngoài xem. Nhiều năm không được thấy, cảm giác khi xem mẹ đóng phim vẫn vậy.
"Cô Túc, con của cô tới thăm à? Còn dẫn theo một thanh niên nữa." Mẹ Túc quay xong đi vội tới chỗ các con, nghe vậy cười bảo: "Đạo diễn, thằng bé đó cũng là con trai tôi."
Đạo diễn ngạc nhiên: "Ơ?"
Ông biết Ly Huyền Thính nhờ một lần hợp tác quay phim với Túc Dư Đường, đứa bé đó đã từng tới thăm.
Nhưng thiếu niên kia là lần đầu tiên ông gặp.
Túc Dư Đường giải thích: "Là đứa lớn trong cặp song sinh, Túc Lê."
Đạo diễn mất một lúc mới nhớ ra: "Ơ? Có phải là cậu bé thiên tài từng đóng phim không?"
Ông không nhịn được quan sát Túc Lê. Bộ phim năm đó Túc Dư Đường quay chung với Túc Lê giành rất nhiều giải thưởng, mọi người đều tưởng thằng bé sẽ là ngôi sao mới trong giới, kết quả về sau chẳng có thông tin gì. Giờ gặp người thật, ông vẫn không thể liên tưởng tới đứa nhỏ năm đó.
"Mama." Túc Lê đi tới.
Mẹ Túc bước nhanh, cho con trai một cái ôm: "Con tới thủ đô ở mấy ngày?"
"Nửa tháng ạ, papa cũng tới công tác." Túc Lê giải thích: "Hôm qua con gặp anh cả, anh ấy giận lắm."
"Anh con dỗi thế thôi, hôm qua gọi điện trách móc mẹ cả tối, sáng nay đã lại hào hứng khoe đủ thứ như thường rồi." Mẹ Túc vuốt tóc con trai: "Đã nghĩ ra muốn đi đâu chơi chưa? Mấy hôm tới mama không đi cùng con được, nhưng nếu Huyền Thính bận thì có thể để chị Tiểu Lâm dẫn con đi dạo trường quay."
Hai mẹ con trò chuyện một hồi, mẹ Túc phải trở lại quay phim tiếp.
Ở Thành Phố Điện Ảnh mấy hôm, Ly Huyền Thính có việc đột xuất phải về công ty, Túc Lê bèn nói với mẹ Túc rồi đi theo hắn về. Đến công ty thì Ly Huyền Thính phải đi họp, thư ký Thanh Điểu xuất hiện, dẫn cậu đến phòng nghiên cứu.
Trụ sở chính của tập đoàn Trần Thị cũng có một phòng nghiên cứu, đây là nơi chuẩn bị riêng cho Túc Lê. Bên trong tích trữ một lượng lớn các thiết bị máy móc mà Túc Lê cảm thấy hứng thú, tất cả đều là mẫu mới nhất. Không những thế, phòng nghiên cứu này còn được xây dựng giống với kho binh khí của cậu năm đó, vừa vào trong là có thể cảm nhận được khí lạnh phả vào mặt, chỉ là giá kiếm cao lớn hai bên đã được đổi thành đài trưng bày, binh khí đổi thành thiết bị.
Kiểu thiết kế này khiến Túc Lê rất có thiện cảm, cậu đứng đó không muốn rời chân.
Hai mắt sáng trưng: "Tất cả là cho ta?"
Thanh Điểu gật đầu, tranh công cho chủ nhân: "Kinh Hạc đại nhân đã rất cố gắng thu thập trong những năm qua ạ."
Túc Lê có chút cảm động: "Kinh Hạc thật có lòng."
Thanh Điểu: "Ngài cứ thoải mái khám phá đi ạ, nếu cần gì thì cứ nhấn nút màu đỏ bên trái để gọi chúng tôi."
Túc Lê gật đầu, tay đã bắt đầu loay hoay.
Thanh Điểu ra khỏi phòng nghiên cứu, Túc Lê liếc nhìn camera giám sát trên trần nhà, giơ tay chỉ một cái, camera lập tức tắt. Sau đó cậu mới hài lòng cầm món đồ chơi mới lên. Cậu mải mê thưởng thức, bỗng cảm nhận được một luồng khí kỳ lạ lướt qua trước cửa.
Luồng khí này rất lạ, không phải của người, nhưng lại có phần quen thuộc.
Túc Lê thả thần thức để điều tra, nhưng vừa đến gần luồng khí kia, cậu đã cảm nhận được một sự hung ác tỏa ra từ sâu bên trong nó, ngay lập tức khiến Phượng Hoàng Thần Hỏa có phản ứng.
Túc Lê tập trung hơn, đọc chú ngữ hòng bóp tắt luồng khí kỳ lạ đang muốn quấn lấy thần thức của mình.
Cậu đặt đồ chơi trong tay xuống, ánh mắt nghiêm trọng nhìn ra ngoài, có thứ gì đó đã lẩn vào đây.
-
Ly Huyền Thính vào văn phòng của Trần Kinh Hạc, trên mặt bàn bày biện chỉnh tề các loại tư liệu. Trần Kinh Hạc vừa họp xong, vẻ mặt có chút mệt mỏi, y giải thích: "Mấy việc hôm qua tôi nói với cậu trong điện thoại có một phần là thật, bản đồ bí cảnh có liên quan tới Ác Linh Khí."
"Nó xuất hiện cùng lúc với bí cảnh?" Ly Huyền Thính cầm tư liệu lên xem: "Vậy tại sao thời Thượng Cổ lại không thấy Ác Linh Khí xuất hiện?"
"Chuyện này bọn tôi cũng khó hiểu, nhưng vẫn chưa tra ra được gì." Trần Kinh Hạc cau mày: "Nói thật thì Ác Linh Khí rất ít được đề cập ở giới tu đạo, trong Yêu tộc lại càng ít được đề cập. Đa phần những thông tin này là từ bên Nhân tộc truyền tới. Bọn tôi thử tra một ít sự kiện kỳ quái phát sinh trong thời gian bí cảnh hiện thế, phát hiện loại Ác Linh Khí này có thể ảnh hưởng đến đạo tâm của tu sĩ, và cũng ảnh hưởng đến khí vận. Lần cuối nó xuất hiện là ba ngàn năm trước, lúc ấy Nhân tộc phải chịu một trận thiên tai, vô số người đã chết. Không chỉ có nhân gian xảy ra tai họa, mà giới tu đạo cũng có chuyện."
Ly Huyền Thính: "Rồi sao nữa."
Trần Kinh Hạc: "Lúc ấy bên Nhân tộc, Kiếm Tông là nơi đầu tiên có chuyện. Kiếm tâm của một vị tông sư đại năng trong Kiếm Tông bị tắc nghẽn, tẩu hỏa nhập ma, giết chết hơn ngàn tu sĩ."
Ly Huyền Thính khựng lại: "Chuyện này là thật?"
"Là thật. Nhưng giờ ít ai nhắc đến là vì Kiếm Tông đã giấu nhẹm chuyện này." Nói tới đây, ánh mắt Trần Kinh Hạc trở nên nghiêm túc. Y đẩy một phần tài liệu tới trước mặt Ly Huyền Thính: "Tôi biết là bởi vì thám tử tôi cài ở Liên Minh Đạo Tu gửi tới một tin tức, mà tin này thì chưa lan truyền."
Ly Huyền Thính cầm lên mở ra xem, sắc mặt lập tức thay đổi.
Trần Kinh Hạc nói: "Tháng trước đã có hai người, tháng này là ba người, tất cả đều là tu sĩ gặp bình cảnh chuẩn bị thăng cấp. Tình huống tương tự như vị tông sư tẩu hỏa nhập ma năm đó của Kiếm Tông."
Ly Huyền Thính lật sang trang sau.
"So sánh tình huống hiện giờ với những tư liệu lịch sử mà chúng ta tìm được thì có thể thấy là lần này nghiêm trọng hơn bất cứ lần nào trước đó." Trần Kinh Hạc thoáng im lặng: "Nếu chuyện này là thật, nếu nó thật sự có liên quan tới bí cảnh, vậy chúng ta không thể để bí cảnh xuất hiện. Nếu không sẽ tái hiện cảnh loạn lạc năm đó, thậm chí mang tới hậu quả không thể lường trước."
"Đó sẽ là một thảm họa."
Ngoài công ty, phòng nghiên cứu ở tầng 9 vẫn luôn là nơi được bảo vệ chặt chẽ nhất của tập đoàn Trần Thị trong suốt mười năm qua, mức độ bảo mật cao đến nỗi ngay cả những kỹ sư, nhà khoa học cấp cao của tập đoàn cũng không có quyền vào. Hôm nay, các nhân viên lại phát hiện phòng nghiên cứu này đang hoạt động.
Nhân viên tầng 8 đang đi làm, tiện thể buôn chuyện về những tin đồn trong công ty.
"Vụ gì?"
"Nghe kể là thư ký của chủ tịch dẫn vào, cụ thể ra sao thì tôi cũng không rõ."
"Nghe nói là một học sinh, còn khá nhỏ tuổi."
"Hay nhỉ, Thái Tử của tập đoàn cũng không vào được đó, rốt cuộc người kia có lai lịch gì?"
Trong lúc mọi người đang thảo luận, có người bỗng lên tiếng.
"Hôm nay có vẻ lạnh hơn mọi khi nhỉ."
"Em cũng đang định nói chuyện này, điều hòa bị hỏng à?"
Cách đó không xa, một nhân viên ngơ ngác đứng dậy, lảo đảo đi ra ngoài.