135. Chương 135: Ác tướng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực ra cũng không đến mức phải mời phụ huynh. Ba Túc trịnh trọng, nghiêm túc định đưa Túc Lê đến văn phòng giáo viên phụ trách, thì giữa đường gặp ngay người phụ trách của trường đang vội vã chạy đến. Người này chuyên giải quyết các vấn đề bất thường phát sinh trong trường học, sau một hồi làm việc hiệu quả, hắn đã nắm rõ ngọn ngành. Nghe nói con của hai vị đại nhân họ Túc đã giúp giải quyết sự cố, lại bị huấn luyện viên điểm danh vì tội trốn tập huấn, hắn lập tức ra tay xử lý trước khi tin đồn lan rộng.
Người phụ trách của trường cúi người bắt tay với Ba Túc: “Ngài cứ yên tâm ạ, chuyện này cứ để chúng tôi giải quyết. Túc Lê đã nỗ lực như vậy vì trường học, vấn đề nhỏ nhặt này sao có thể làm phiền ngài được chứ.”
Ba Túc: “Khoan đã, chuyện này...”
Hắn nói tiếp: “Ngài cứ yên tâm ạ, chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến thành tích huấn luyện quân sự của Túc Lê đâu ạ. Tôi đã gửi giấy phép tới chỗ huấn luyện viên, tiện thể xin phép cho bạn ấy nghỉ buổi tối luôn.” Nói rồi, hắn hiền từ mỉm cười với Túc Lê: “Về sau nếu có tình huống đặc biệt cần xin nghỉ, em có thể đến khu ký túc xá phía Đông tìm thầy, đây là danh thiếp của thầy.”
Túc Lê nhận danh thiếp: “Em cảm ơn thầy ạ.”
Người phụ trách vừa mừng vừa lo, nhìn sang Ba Túc: “Vậy tôi xin phép không làm phiền ngài nữa.”
Ba Túc: “...”
Chuyện này không giống như những gì ta nghĩ.
Túc Lê cất danh thiếp, nhìn sang Ba Túc: “Ba ơi, nhà mình đi đâu ăn tối đây ạ?”
Ba Túc nhìn lại, ánh mắt có chút miễn cưỡng: “Ba cứ tưởng phải đến văn phòng một chuyến, nên đã gọi lùi lịch đặt bàn lại một tiếng rồi.”
Hơn 9 giờ, cả nhà mới bắt đầu ăn tối.
Trên bàn cơm, Túc Úc đội mũ, cả bữa cứ cắm mặt vào điện thoại.
Ba Túc nghiêm nghị răn dạy: “Đang trong bữa cơm đấy, sao cứ cắm mặt vào cái điện thoại thế hả con?”
“...” Túc Úc ngẩng lên nhìn hắn một cái, rồi lại cúi đầu xem điện thoại: “Con đang hỏi bạn xem tóc bị chân hỏa đốt thì có cách nào giúp mọc lại nhanh hơn không ạ.”
Ba Túc nói: “Thích tóc hả, ba biến ra cho một bộ.”
Túc Minh nhắc nhở: “Papa, huyễn thuật sẽ bị camera phát hiện đấy ạ.”
Ba Túc lập tức đổi giọng: “Không sao đâu con trai, chúng ta đi cấy tóc, ở thủ đô có mấy bệnh viện chuyên về cái này mà. Nếu không được nữa thì mua tóc giả, ba trả tiền.”
Túc Úc: “... Mọi người để con yên được không?”
Bữa tối kéo dài đến hơn 10 giờ mới kết thúc. Ăn xong, Ba Túc phải về núi Tức Linh vì mai còn phải đi dạy. Trước khi đi, Túc Lê đưa cho Ba Túc mấy lá hỏa phù, dặn hắn về nhớ để ý xem Ấn Phượng Hoàng có gì thay đổi không. Cả nhà giải tán, về đến trường cũng đã gần 11 giờ. Túc Minh và Túc Úc có việc nên đã đi trước.
Túc Lê và Ly Huyền Thính chung đường, hai người thong thả đi trên sân tập về ký túc xá của Túc Lê.
Đến một đoạn cầu thang, Túc Lê bỗng dừng bước: “Bây giờ có thể nói chuyện được chưa?”
Ly Huyền Thính lặng lẽ nhìn cậu, một lát sau mới lên tiếng: “Ngươi muốn hỏi điều gì?”
“Ta hy vọng ngươi có thể nói cho ta biết tất cả những gì ngươi biết về Ác Linh Khí.” Túc Lê có quá nhiều điều muốn hỏi. Những lời Ác Linh Khí nói hôm nay có quá nhiều điều dối trá, không thể tin hoàn toàn. Nhưng đồng thời, những gì nó nói cũng không thể kiểm chứng. Người duy nhất cậu có thể hỏi lúc này là Ly Huyền Thính.
Cả hai người đều đã trải qua Niết Bàn. Ly Huyền Thính ở Thượng Cổ không có ký ức về Niết Bàn, giờ đã khôi phục ký ức, nhưng hắn lại nói ký ức của hắn không trọn vẹn. Mọi thứ quá hỗn loạn, bất kỳ đáp án nào cũng có thể giải đáp những nghi vấn trong lòng cậu.
Ác Linh Khí muốn gì, và sau khi cậu chết rốt cuộc Ly Huyền Thính đã trải qua những gì.
Ly Huyền Thính mở album ảnh trên điện thoại.
Túc Lê nhìn sang, thấy trên màn hình điện thoại là một bức ảnh.
Bức ảnh này chụp một trang sách cổ không hoàn chỉnh, chữ viết trên đó đã bị ăn mòn, chỉ loáng thoáng thấy được hình như nó vẽ một hình thù đặc biệt nào đó, trông giống quái thú, nhưng Túc Lê không nhận ra. Có điều, ở góc trên bên phải là một chữ “Ác” được viết bằng văn tự cổ đại.
“Cái này ở đâu vậy?” Túc Lê nhíu mày.
“Đây là một trang sách không hoàn chỉnh lẫn trong đống dã sử mà Kinh Hạc mang về, nội dung đại khái là về một loại vật âm tà trong truyền thuyết.” Ngón tay Ly Huyền Thính lướt một đường, phóng to phần chính giữa: “Lúc đó ta đã chú ý đến nó. Về sau, ta đã bỏ chút thời gian điều tra phần dã sử này, và cũng gần như xác định được suy đoán của mình.”
“Đây là một phần đồ đằng không trọn vẹn.” Ly Huyền Thính vươn tay, linh lực bay lên, bắt đầu vẽ trong không trung, cuối cùng một đồ đằng phức tạp dần thành hình trước mặt Túc Lê.
Túc Lê nao nao: “Long.”
Ly Huyền Thính trầm giọng nói: “Đây là đồ đằng Chân Long, một đồ đằng đã thất truyền từ lâu.”
Tại sao dã sử về Ác Linh Khí lại xuất hiện đồ đằng của Long?
Túc Lê kinh ngạc nhìn Ly Huyền Thính: “Ý ngươi là sao?”
“Ác Linh Khí không phải sản phẩm của Thượng Cổ, nguồn gốc của nó là từ Hỗn Độn, nó có quan hệ mật thiết với đồ đằng Chân Long.” Ly Huyền Thính nghiêm túc nhìn Túc Lê: “Không một nguồn tài liệu nào ghi chép về điều này, ta cũng không biết phần dã sử này làm cách nào lại lưu truyền được đến tận bây giờ. Khi ta chào đời, trong đầu đã có một truyền thừa cổ xưa.”
“Truyền thừa nói với ta, Long có ác tướng.”
Ly Huyền Thính trầm giọng nói: “Nhưng ta lại không có ký ức gì về nó. Ta cũng giống như ngươi, bị phong ấn Niết Bàn ảnh hưởng, trước khi ngươi tìm được các mảnh vỡ, ngay cả bí mật về Niết Bàn ta cũng không thể nói cho ngươi. Nếu suy đoán của ta không sai, Ác Linh Khí chính là sản phẩm sinh ra từ Ác Long Tướng.”
Long đồ đằng, Ác Long Tướng.
Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính, nghiêm túc hỏi: “Ngươi đang nói với ta, Ác Long Tướng có liên quan đến ngươi sao?”
Tại sao Ác Linh Khí lại nói cho cậu biết mảnh vỡ cuối cùng là do Ly Huyền Thính tự tay bỏ vào bí cảnh, nếu điều đó là thật thì tại sao năm đó Ly Huyền Thính lại làm như vậy.
“Có.” Ly Huyền Thính đáp: “Ta chỉ có thể nói là có liên quan, nhưng nhiều hơn nữa thì ta không thể đưa ra cho ngươi một câu trả lời chắc chắn.”
Túc Lê lại hỏi: “Vậy tại sao trước đó ngươi không nói cho ta biết?”
“Ban đầu là ta không chắc chắn.” Ly Huyền Thính thoáng im lặng: “Về sau là ta chủ động giấu giếm. Trong những ký ức mà ta có, Ác Long Tướng là cấm kỵ, chỉ cần sơ sẩy sẽ khiến vạn vật sụp đổ. Trước ngày hôm nay, ta không thể dự đoán được là Ác Linh Khí lại mạnh đến vậy.”
Ly Huyền Thính nói xong lại hỏi: “Ngươi có tin ta không?”
“Ta tin.” Đôi mắt Túc Lê đầy sự tin tưởng: “May mà ngươi đã nói cho ta biết. Huyền Thính, ta sẽ vào bí cảnh, ta cũng sẽ tìm lại mảnh vỡ. Dù kết quả có thế nào, những lời ta đã nói với ngươi từ Hỗn Độn, ta vẫn sẽ giữ lấy.”
“Ta muốn vĩnh viễn ở bên ngươi, dù là sống hay chết.”
Hai người im lặng một lúc lâu, ánh mắt Ly Huyền Thính hơi tối lại: “Vẫn còn trẻ con lắm.”
Túc Lê ngẩn ra, đang định phản bác.
Tiếng chuông đột ngột vang lên, quanh quẩn khắp sân trường.
Túc Lê sực nhớ ra: “Ta quên mất giờ giới nghiêm rồi.”
“Qua chỗ ta đi.” Ly Huyền Thính đề nghị.
Bên ngoài tòa thí nghiệm khu Tây vẫn còn dây cách ly, và một nhóm tu sĩ đang thức đêm tăng ca.
Túc Lê và Ly Huyền Thính không vào trong mà chỉ đi ngang qua, đến tòa ký túc xá gần đó. Phòng ký túc của Ly Huyền Thính là phòng đơn, có bếp và nhà tắm đầy đủ.
Ly Huyền Thính lấy một bộ đồ ngủ cho Túc Lê: “Ngươi tắm rửa trước đi, ta sẽ trải lại giường.”
Túc Lê tắm xong đi ra với bộ đồ ngủ rộng thùng thình, bất đắc dĩ xắn ống quần lên: “Ta tắm xong rồi.”
Ly Huyền Thính đưa cho cậu một cốc sữa nóng: “Uống đi.”
Túc Lê ngoan ngoãn cầm lấy, quay đầu lại thì Ly Huyền Thính đã vào phòng tắm. Cậu ngồi trên giường uống sữa, mắt nhìn thẳng vào cửa phòng tắm, nghe tiếng nước tí tách, liên tục suy nghĩ.
Đến khi cửa phòng tắm mở, Túc Lê mới hoàn hồn.
Ly Huyền Thính đi ra với hơi nước khắp người, vừa đi vừa lau tóc.
Túc Lê nhìn hắn, nhìn hắn bước về phía mình, càng lúc càng gần, cuối cùng bóng dáng cao lớn đứng sừng sững trước mặt cậu. Túc Lê bỗng giật mình, hơi ngửa người ra sau, chống tay lên giường. Nhịp tim cậu vô cớ tăng tốc. Ly Huyền Thính đột nhiên nghiêng người đến gần, rút khăn giấy ở đầu giường, lau miệng cho cậu.
“Dính sữa.” Hắn nói.
“À.” Túc Lê cầm khăn giấy: “Ta tự lau được.”
Ban đêm, hai người nằm chung trên một chiếc giường.
Giường ký túc xá cũng không rộng, bình thường một mình Ly Huyền Thính nằm thì vừa đủ, giờ là hai thanh niên trưởng thành nên vô cùng chật chội, chỉ vừa đủ cho cả hai nằm thẳng. Túc Lê quen nằm nghiêng, thế là quay lưng về phía hắn, hơi cong người một chút đã chạm đến mép giường. Chân cậu còn lơ đãng chạm vào chân Ly Huyền Thính, lớp vải vóc mềm mại như in vào đầu ngón chân.
Trơn trượt lại lành lạnh.
Ly Huyền Thính bên cạnh vẫn đang làm việc, đèn ở tủ đầu giường vẫn chưa tắt.
Tâm trí Túc Lê không yên, cuối cùng rụt chân lại, cả người co ro chuẩn bị ngủ.
Đúng lúc này, đèn ngủ lại tắt.
Cậu cảm nhận được phần giường bên cạnh lún xuống. Huyền Thính cũng ngủ rồi sao?
Một lát sau, một bàn tay vòng qua eo cậu. Túc Lê bất ngờ bị người phía sau kéo một cái, lưng áp sát vào một lồng ngực.
“Ngủ đi, coi chừng rơi xuống sàn.”
Trong bóng đêm, tiếng Ly Huyền Thính như đang cắn nhẹ lên vành tai cậu.