143. Chương 143: Kho tàng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ry
Mẹ Túc không cho con trai cơ hội chụp ảnh, một tay xách cổ thằng con, mắt nhìn thẳng về phía trước. Chị phát hiện nơi này rất kỳ lạ: "Huyền Thính nói thế giới bên trong đã mất kiểm soát, có lẽ đây chính là điều nó muốn nói." Không có bất cứ dấu hiệu nào, cứ thế đột ngột tiến vào.
"Vậy cũng không hợp lý." Túc Úc tiếp tục chụp ảnh, miệng nói: "Thế giới bên trong là không gian phụ mà đúng không? Không gian phụ luôn có chủ, muốn thay đổi lối vào thì chỉ người có quyền điều khiển mới làm được. Mà không gian phụ bám vào thế giới hiện thực, làm được tới bước này thì người điều khiển phải có công lực ít nhất là gần cấp tông sư."
Mẹ Túc ngạc nhiên nhìn con trai mình: "Biết nhiều nhỉ?"
"Tất nhiên rồi, con đọc một lần là nhớ mà." Túc Úc vừa chụp ảnh vừa nói: "Mấy cái này đâu có giống sách giáo khoa buồn tẻ... Với cả có phải là ảo giác của con không? Chẳng phải tông sư của giới tu đạo mình rất ít sao? Con có cảm giác tông sư bây giờ như hàng bán rong đầy đường vậy."
Mẹ Túc nhíu mày, đi xuống trước, nhanh chóng đến quảng trường đài phun nước ở thế giới bên trong.
Nơi này không có người thường, chỉ lác đác vài tu sĩ. Mẹ Túc dừng lại: "Kẻ đứng sau chuyện này có mục đích khác. Hắn dùng tầm nhìn của Thượng Đế để theo dõi chúng ta, tùy ý điều khiển lối vào, thay đổi vị trí của các tu sĩ."
Thế giới bên trong có hạn chế tu vi, người thường không có linh lực sẽ không thể đi lạc vào đây.
Nhưng không có nghĩa là tu sĩ không thể thoải mái đi lại giữa hai thế giới.
"Tạm thời thì chưa thấy vấn đề gì, bởi vì hai thế giới được phân tách rõ ràng." Mẹ Túc nhìn sang Túc Úc: "Nếu thế giới trong và ngoài giao thoa, người ở trong không phân biệt được thực tại với ảo ảnh, đến lúc đó sẽ thành chuyện lớn. Hơn nữa chúng ta còn một vấn đề, tại sao lại có nhiều tu sĩ tụ tập ở đây như vậy."
Chị và Trần Kinh Hạc đã thắc mắc từ đầu, tu sĩ đến đây thật sự quá đông, hành vi cũng rất kỳ lạ.
"Cái này có gì khó." Túc Úc tiến lên: "Người anh em, có thể hỏi vài câu được không?"
Người đàn ông bị Túc Úc gọi quay đầu lại. Hắn đang đeo một cái túi hành lý trông rất nặng, thấy hai người họ có vẻ dè chừng, nên lùi lại mấy bước. Túc Úc ngạc nhiên tiến lên: "Người anh em? Anh giai ơi? Hỏi mấy câu được không?"
Túc Úc càng lại gần, Vu Tào Vũ càng có vẻ hoảng loạn. Hắn vừa mới cầm , vốn định tìm một nơi an toàn để xác nhận, không ngờ đi được mấy bước lại tới nơi kỳ lạ này. Linh khí xung quanh vận hành rất lạ, cách bố trí tương tự công viên ngoài đời thực, nhưng khắp nơi tràn ngập một cảm giác nguy hiểm.
Vu Tào Vũ co chân chạy, được vài bước thì bị một sức mạnh trói chặt, không thể nhúc nhích. Hắn lộ vẻ hoảng sợ nhìn về phía hai người vừa xuất hiện, run rẩy hỏi: "Các người muốn làm gì!?"
Mẹ Túc giơ tay khống chế người.
Túc Úc thì ung dung đi tới: "Người anh em, hỏi mấy câu thôi mà, chạy cái gì?"
Vu Tào Vũ nói: "Ta sẽ không đưa đồ cho các người."
Túc Úc sửng sốt, không hiểu tu sĩ này đang lảm nhảm cái gì: "Làm trò gì vậy? Chúng tôi là người văn minh, không làm chuyện phạm pháp đâu nhé."
Mẹ Túc lập tức chú ý đến thứ trong tay Vu Tào Vũ, chị nói: "Con trai, lấy thứ trong tay hắn tới đây."
Vu Tào Vũ hoảng sợ: "Các người cũng đến tìm... Ta đã thắc mắc sao hôm nay lại đông người như vậy, quả nhiên nơi này còn có bảo bối khác."
"..." Túc Úc quay đầu nhìn mẹ mình, lại nhìn người đàn ông đang bị khống chế phía trước: "Anh giai, mượn tí nhé, lát trả." Anh vỗ vai Vu Tào Vũ, giằng quyển sách trong tay hắn rồi nói: "Bảo bối cái gì, chỗ này chỉ là công viên thôi... Tranh anh vẽ xấu thế? Trẻ con hay sao mà đi tìm kho báu, trông anh cũng lớn tuổi rồi, đừng có suốt ngày ảo tưởng mấy thứ đó nữa, nghiêm túc tu luyện mới là điều đúng đắn."
"Con trai, cái này có thể là kho báu thật."
Túc Úc ngẩn ra: "Hả?"
Mẹ Túc nhìn bức phác thảo trong tay, lại lấy bản đồ công viên ra đối chiếu: "Thứ hắn vẽ tương tự với tuyến đường trong công viên, còn có vài nơi được đánh dấu nữa, chứng tỏ hắn có sự chuẩn bị từ trước khi đến."
Chị rút quyển sách trong tay Túc Úc, mở ra xem trang đầu tiên, ánh mắt lập tức đờ đẫn: "..."
"Mẹ?" Túc Úc sửng sốt: "Quyển sách này có vấn đề gì à?"
" chính là một bộ khinh công pháp được nhắc đến trong sách sử." Mẹ Túc lật thêm vài trang, thấy chữ trong đây thì nhíu mày: "Mà quyển này được viết bằng chữ cổ xưa, không giống hàng giả. Căn cứ vào thái độ của người này, e rằng hắn đã dùng bức tranh kia để xác định vị trí, tìm được nó."
"Đồ thật á?" Túc Úc mở ra: "Bí kíp cổ xưa?"
Mẹ Túc lại đóng , nhìn về phía Vu Tào Vũ: "Bọn ta chỉ hỏi vài câu thôi, hỏi xong ta sẽ trả thứ này cho cậu."
Vu Tào Vũ nghiến răng: "Tại sao ta phải nói cho các người biết?"
"Không nói cũng không sao." Mẹ Túc nhanh gọn chụp lại bức tranh: "Ta quen Liên Minh Tán Tu lẫn Liên Minh Đạo Tu, ta có thể giao cậu và mấy thứ này cho họ xử lý, đến lúc đó thì kết quả thế nào ta cũng không đảm bảo."
Vu Tào Vũ cắn răng, vẻ mặt do dự.
Mẹ Túc lại nói: "Mà ở đây không chỉ có một mình cậu tìm đồ, bọn ta cũng có thể hỏi người khác. Cậu có thể đứng im ở đây, đợi người của Liên Minh Nhân Tộc tới mang đi."
Túc Úc nói thêm: "Người anh em, thành thật khai báo đi, chúng ta đều là người văn minh, anh trả lời thì chúng tôi sẽ trả đồ."
Vu Tào Vũ do dự một hồi, không còn cách nào khác ngoài nói: "Các người muốn biết cái gì?"
Mẹ Túc nói đơn giản: "Cậu là ai, tại sao hôm nay lại tới đây?"
"Vu Tào Vũ." Ánh mắt Vu Tào Vũ không dám rời quyển sách trong tay mẹ Túc: "Ta nhận được tin tức nói là bên trong công viên này có một kho tàng khổng lồ, cất giấu vô vàn công pháp, bí kíp chưa từng xuất hiện trong giới tu đạo. Ta lần theo tin tức tìm đến đây, tìm được cuốn sách cổ trong tay các người."
Mẹ Túc lạnh lùng: "Vẫn không chịu nói thật?"
Vu Tào Vũ lảng tránh: "Tất cả những gì ta nói là thật!"
Mẹ Túc cười, ném trả cuốn sách cho hắn rồi quay người bỏ đi.
Túc Úc thấy người kia cầm sách chạy mất, nghi hoặc hỏi: "Mẹ, mình cứ để hắn đi như vậy à?"
"Chẳng phải chúng ta là người văn minh sao?" Mẹ Túc nói: "Người văn minh thì không cướp đồ của người khác. Bám theo xem, cuốn sách đó rất lạ."
Túc Úc giơ ngón cái: "Chiêu này cao tay thật."
Mẹ Túc lập tức đánh đầu Túc Úc: "Đến bao giờ con mới có thể khiến mẹ bớt lo hơn đây."
Hai người đuổi theo Vu Tào Vũ, một lúc sau thấy người kia cầm trốn ở trong góc tối, tay lấy ra một thứ. Hóa ra là hắn định dùng thần thức để sao chép lại nội dung trong sách.
Mẹ Túc ngạc nhiên: "Người này cũng thông minh."
Túc Úc: "Nhưng sách cổ đâu dễ sao chép như vậy được?"
"Muốn sao chép phục chế đúng là rất khó." Mẹ Túc nói: "Cho nên hắn định tạo một bản sao giả, sau đó giấu quyển thật đi."
Hai người tiếp cận Vu Tào Vũ, hắn đột nhiên cuộn người lại, như thể vừa trúng đòn. Mặt hắn nổi đầy gân xanh, linh lực xung quanh cũng có dấu hiệu rối loạn.
Mẹ Túc dừng bước, lập tức khống chế linh khí xung quanh Vu Tào Vũ. Nhưng người này đã sắp mất lí trí, thậm chí có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
"Cứu... Cứu với." Vu Tào Vũ khó khăn nói, linh lực trong người hắn bùng nổ, da dần xuất hiện vết nứt.
Ánh mắt Túc Úc trở nên nghiêm trọng: "Đây là tẩu hỏa nhập ma... Không đúng."
Trạng thái của Vu Tào Vũ còn đáng sợ hơn tẩu hỏa nhập ma. Một người đang rất bình thường, tại sao lại đột nhiên nhập ma: "Mẹ, quyển sách kia có vấn đề."
Vu Tào Vũ như bám víu lấy cọng cỏ cứu mạng, túm chặt tay Túc Úc, run rẩy nói: "Mơ... Ta mơ."
"Trong mơ người kia nói... Trong công viên có kho tàng lớn nhất từ trước tới giờ, ta tới thì sẽ có cơ hội lấy được bí kíp tuyệt thế."
Lý trí của hắn dần trở nên mờ mịt: "Ta tới... Tất cả đều đang giành với ta."
"Là ai nói." Mẹ Túc tập trung khống chế linh khí xung quanh hắn: "Nói rõ ra."
Ánh mắt Vu Tào Vũ đờ đẫn, cười ngây dại: "Hắn nói... Nói..."
"Hắn nói hắn là Chân Long."
-
"Năm đó sau khi ngươi Niết Bàn, kho vũ khí cũng được giấu kín." Ly Huyền Thính giải thích: "Kho binh khí kết nối với linh hồn của ngươi, mặc dù Kinh Hạc bảo vệ được hơn nửa Phượng Hoàng Thần Sơn, nhưng y không vào được kho binh khí, cũng không thể kích hoạt nó. Theo lý thuyết thì hiện giờ kho binh khí nên nằm ở vị trí Phượng Hoàng Thần Sơn cũ."
Túc Lê cầm con rối, đăm chiêu. Đúng là như vậy, kho binh khí nhận chủ, muốn kích hoạt nó thì phải là cậu tự tay kích hoạt.
Hồi trước cậu không nghĩ tới kho binh khí là vì muốn thu thập đủ mảnh vỡ kiếm Huyền Thính rồi lại tính chuyện Phượng Hoàng Thần Sơn, địa điểm của kho binh khí hẳn là vẫn ở địa bàn của tộc Huyền Hạc tại Yêu giới.
Năm đó mọi thứ ập tới quá đột ngột, cậu không kịp bàn giao Phượng Hoàng Thần Sơn lẫn kho binh khí, cũng không để lại thân lệnh cho bất cứ ai.
Trừ khi có người cầm thân lệnh của cậu kích hoạt nó, còn không thì không thể nào lấy được những thứ này.
Ly Huyền Thính hỏi: "Ngươi chắc chắn nó là số 73 gốc?"
Túc Lê cau mày: "Trong này có..."
Cậu kỹ càng quan sát, đột nhiên phát hiện ở chốt kích hoạt có một phong ấn: "Không đúng, ta không nhớ mình có đặt phong ấn trên này."
"Đừng chạm vào." Ly Huyền Thính thấy cậu muốn chạm vào phong ấn thì dặn: "Coi chừng là bẫy."
"Không ai có thân lệnh của ta, có thể mang được thứ này mang ra ngoài." Túc Lê nghĩ lại vấn đề này. Thân lệnh của kho binh khí cần phải là một sợi thần lực tách ra từ linh hồn của cậu, khác với Phượng Hoàng Thần Lực thông thường, không dễ lấy như vậy: "Cho dù đây không phải là số 73 thật thì trong kho binh khí có vô số thần binh bí tịch, tại sao lại có kẻ mô phỏng được số 73 hoàn hảo đến vậy."
Nghĩ đến đây, Túc Lê bỗng ngẩn người ra, dường như đã hiểu.
"Huyền Thính." Túc Lê gọi.
Ly Huyền Thính nhìn cậu: "Có chuyện gì?"
"Hắn không lấy được." Túc Lê cầm số 73: "Huyền Thính, có lẽ ta đoán được rồi."
Ly Huyền Thính: "Ý ngươi là?"
Túc Lê kéo tay Ly Huyền Thính chạy ra ngoài. Đứng ở cửa nhà ma, cậu nhìn quanh, càng chắc chắn với suy đoán của mình: "Nếu số 73 xuất hiện, vậy khả năng cao những thứ khác trong kho binh khí cũng ở đây. Thêm phong ấn không rõ ràng kia nữa, ta đoán đây là một cái bẫy, chỉ là chúng ta vô tình phát hiện ra. Nó dùng thần binh bí tịch làm mồi nhử, chứng tỏ nó có mục đích phải làm vậy."
"Ngươi có phát hiện không..." Túc Lê nhìn về phía đám người, khẽ cười: "Nếu ta bí mật nói cho ngươi, nơi này cất giấu thần binh bí tịch, ngươi chỉ được phép tới một mình, tìm được thì thần binh sẽ là của ngươi."
"Sẽ có người tới." Ly Huyền Thính đáp: "Mà một khi bọn họ muốn chiếm thần binh làm của riêng, chắc chắn sẽ kích hoạt phong ấn."
"Đúng rồi." Ánh mắt Túc Lê dừng ở vị tu sĩ gần mình nhất, thấy người nọ ngó trái ngó phải như đang tìm kiếm thứ gì, ánh mắt trở nên nặng nề: "Dùng kho binh khí của ta để đạt được mục đích của mình."
"Thế giới trong ngoài được cách ly bởi từ trường, có thể ảnh hưởng tới tín hiệu điện thoại, xem ra chỉ có thể dùng linh vật truyền âm." Ly Huyền Thính thử gọi, phát hiện di động đã không có tín hiệu: "Chúng ta cần phải tới phòng điều khiển trung tâm, nếu phong ấn có vấn đề, ở đây đông như vậy, chúng ta sẽ không sơ tán kịp."
Túc Lê thấy Ly Huyền Thính đi lên phía trước, không khỏi gọi hắn: "Huyền Thính."
Ly Huyền Thính nghe được tiếng gọi thì dừng bước, quay đầu lại, đối diện với đôi mắt trong veo và nghiêm túc của thiếu niên, cùng với bàn tay xòe ra như chờ đợi cái gì.
Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, bàn tay to lớn nắm chặt những ngón tay mảnh khảnh trắng ngần: "Ta dẫn ngươi đi."
Cách đó không xa, một đứa bé mặc bộ đồ thể thao liền thân đứng sau góc tường, hơi thò đầu ra nhìn hai người chỗ cổng nhà ma dần đi xa, giọng nói lạnh lẽo: "Phượng Hoàng ngoan, ngươi không nên phá chuyện của ta."