Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 147: Nhiệt huyết
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Ngọn lửa gần như nuốt chửng cả thế giới, cư dân mạng theo dõi qua màn hình giám sát chỉ thấy một biển lửa, ngay sau đó từng chiếc camera báo hỏng, màn hình chuyển sang màu xám xịt. Công viên Thế giới trong vốn là nơi dành cho tu sĩ, luôn được trang bị đầy đủ các biện pháp phòng hộ, dĩ nhiên những chiếc camera này cũng có trận pháp bảo vệ. Nhưng biển lửa bùng lên, tất cả màn hình giám sát quanh khu vực quảng trường đều bị phá hủy, chỉ còn một chiếc camera ở khá xa, nhưng vẫn bị đốt mất một góc.
Biển lửa, một nơi không còn sự sống.
[Chuyện gì vậy?]
[Tôi mới chớp mắt một cái thôi mà.]
[Trời ơi... Như vậy là chết người rồi còn gì?]
[Thế lửa dữ dội như vậy, nếu uy lực của nó đủ lớn thì những tu sĩ bị tẩu hỏa nhập ma căn bản không thể ngăn cản được.]
[Chết tiệt, liệu ngọn lửa này có thiêu rụi cả công viên Thế giới trong không?]
[Chết người sao? Đây không phải là trận pháp khống chế thông thường...]
Các tu sĩ ở ngoài công viên thấy thế cũng giật mình thon thót, đây là công khai phóng hỏa trước mặt bàn dân thiên hạ.
Xét theo quy củ hiện nay của giới tu đạo, phần lớn tu sĩ đều trực thuộc các môn phái lớn, xét theo một khía cạnh nào đó, họ là những trụ cột tương lai của giới tu đạo. Việc bị dụ dỗ đến công viên là một chuyện, nhưng dù tình thế khẩn cấp không còn đường lui, Túc Lê cũng không thể ra tay với họ trước mặt đông đảo người như vậy. Giết hại đồng đạo không chỉ gánh lấy nhân quả ngập trời, thậm chí còn có thể bị các đại tông sư từ các môn phái uy hiếp.
"Đây là... Là giết người rồi sao?"
"Không hẳn, nếu họ không ra tay thì người chết là họ mà."
"Nhưng những người kia chỉ là bị khống chế thôi, tội đâu đến mức phải chết."
"Túc Lê quá liều lĩnh, hắn không biết những tu sĩ đó liên quan tới bao nhiêu thế lực sao?"
"Từ lần trước tôi đã nói Túc Lê quá ngông cuồng, không coi ai ra gì. Chuyện của thế gia năm xưa, nếu không phải Yêu tộc bảo vệ hắn thì với cái tính phách lối này, sao có thể sống sót đến tận bây giờ?"
"Cao minh chủ, ngài xem nên giải quyết thế nào?" Những người khác nhìn nhau, chuyện xảy ra quá đột ngột, họ không có cách nào để ngăn cản.
Sắc mặt Cao minh chủ cũng chẳng tốt hơn là bao. Hắn tưởng Túc Lê chỉ dùng trận pháp bình thường, nhưng thế công mãnh liệt đến vậy, ngay cả hắn ở đó cũng chưa chắc đã đối phó được, huống hồ bên trong còn có không ít tu sĩ tu vi chỉ ở cảnh giới Kim Đan. Hắn liếc nhìn các đại tông sư, thấy họ đều nhăn mặt thì biết chuyện này không dễ giải quyết.
"Túc Lê đại nhân sẽ không giết người đâu." Ánh mắt Thanh Điểu trở nên nặng nề: "Chư vị, sự tình còn chưa rõ kết quả, các vị có thấy ai chết đâu?"
Trên màn hình giám sát chỉ có một biển lửa.
Túc Lê là Phượng Hoàng phản tổ, việc cậu am hiểu Phượng Hoàng Thần Hỏa không phải là bí mật. Lửa Phượng Hoàng là loại lửa mạnh nhất trong giới tu đạo, trong tình huống này, dù có đợi nữa thì kết quả chẳng phải chỉ còn lại một đống tro tàn thôi sao?
Các tu sĩ khác không tin, có người vì bạn bè người thân cũng ở trong đó nên lộ rõ sốt ruột, thậm chí bắt đầu buông lời nặng nề.
Cư dân mạng chứng kiến cảnh này cũng sôi sục, tất cả chỉ thấy một biển lửa, các loại lời lẽ khiển trách, thóa mạ không ngừng vang lên.
"Chư vị." Thanh Điểu bình tĩnh đứng ra: "Bây giờ vẫn chưa giải quyết được chuyện trong công viên, chỉ bằng hình ảnh giám sát thì chúng ta không thể kết luận hiện trường thế nào, mong chư vị có thể tỉnh táo lại. Kẻ địch chung của chúng ta chỉ có Ác Linh Khí thôi."
"Tinh anh của tộc Huyền Hạc lẫn tộc Thanh Điểu đều có mặt ở đây, ta lấy danh nghĩa tộc Thanh Điểu ra đảm bảo." Thanh Điểu khom lưng: "Túc Lê đại nhân chắc chắn sẽ không giết hại đồng loại, mong rằng chư vị có thể bình tĩnh đợi xem kết quả."
"Mắt thấy tai nghe mới là thật, tất cả bọn ta đều đã thấy rồi." Có tu sĩ lên tiếng.
Thanh Điểu nghiêm nghị: "Nếu chuyện là thật, Thanh Điểu ta xin mời các vị tùy ý xử lý, ta tuyệt đối sẽ không chống cự."
Giọng nói nghiêm nghị bình tĩnh của cô vang vọng: "Nhưng giờ phút này, nếu có kẻ nào dám dùng chuyện này làm cớ để gây rối, ta chắc chắn sẽ không khách khí."
Cao minh chủ cũng gánh chịu áp lực tiến lên: "Cao mỗ cũng có thể cam đoan điều đó, hi vọng chư vị có thể bình tĩnh lại, đợi xem diễn biến tiếp theo."
Hắn sai thuộc hạ: "Nhiệm vụ của chúng ta vẫn không thay đổi, chỉ cần trận pháp trong công viên còn chưa được phá giải, chúng ta có trách nhiệm bảo vệ nơi này được an toàn. Mong rằng chư vị hiểu được, Ác Linh Khí là thứ không thể nhân nhượng, chỉ cần sơ sẩy, chúng ta sẽ giẫm lên vết xe đổ của quá khứ."
Tất cả đại tông sư lựa chọn giữ im lặng, chỉ có đại tông sư chuyên về trận pháp chủ động tiến tới kiểm tra trận pháp.
Mọi chuyện có vẻ đã lắng xuống, nhưng sóng ngầm vẫn cuồn cuộn, mọi người gồng mình giữ lấy sợi dây lý trí cuối cùng.
Thanh Điểu một mình gánh chịu mọi áp lực, ánh mắt dừng ở Trần Kinh Hạc trong phòng tổng điều khiển.
Cô cũng chỉ có thể chờ.
Trong quảng trường, biển lửa vẫn chưa biến mất.
Cách đó không xa, Túc Dư Đường và Diệp Tư Tế đang dùng yêu hình trấn áp các tu sĩ cũng đồng loạt quay đầu. Nhìn thấy biển lửa ở hướng ngược lại, họ lập tức ý thức được có chuyện không hay đã xảy ra. Hai người một trái một phải ổn định khoảng 500 tu sĩ bên dưới, khống chế phạm vi ảnh hưởng ở mức tối đa.
Cả quảng trường cháy hừng hực, hoàn toàn không rõ tình hình bên trong.
Tiểu Kim Ô bay trên cao chưa từng chứng kiến tình hình chiến đấu kịch liệt đến vậy. Khoảnh khắc biển lửa bùng nổ, y liều mạng bay lên mới miễn cưỡng không bị cuốn vào, giờ đây vẫn còn chưa hết sợ hãi nhìn xuống. Vậy là tất cả đều chết hết rồi ư?
Nhiều người như vậy, có lẽ trong đó còn có tu sĩ mà y quen biết.
Y cứ tưởng vị đại nhân kia chỉ dùng trận pháp khống chế bình thường, không ngờ nó lại có lực sát thương lớn đến thế. Y đang tỉnh táo mà còn biết được sự đáng sợ của nó, vậy những tu sĩ đã mất lý trí, không có khả năng tự vệ kia, có lẽ đã bị đốt thành tro tàn...
Túc Minh: "Bay xuống đi."
Tiểu Kim Ô nghe vậy sởn gai ốc: "Bên dưới đều là lửa..."
Ánh mắt Túc Minh hết sức bình tĩnh: "Nghe tôi, ngọn lửa kia không thiêu chết người đâu."
Tiểu Kim Ô hoang mang, nửa hồn đã bị trận pháp này dọa bay. Nhưng Túc Minh nói chắc nịch, y chỉ có thể đánh liều bay xuống. Vừa tới gần y đã cảm nhận được sức nóng, nó khiến toàn thân y nóng rực, thần hồn cũng trở nên bất ổn. Đúng lúc này có cơn gió mát thổi từ trên xuống, hóa ra là linh khí từ Cửu Vĩ Thiên Miêu trên lưng y.
Y đánh liều bay vào biển lửa, cảm giác nóng cháy lại không xuất hiện, thậm chí còn có một sự mát mẻ. Bên dưới biển lửa là những đồ đằng phức tạp, tất cả tu sĩ đứng trong đó, mỗi người đều được phủ một vòng sáng màu lam kỳ lạ. Trên đầu họ còn có một đốm lửa đỏ thẫm đang lơ lửng.
Thế mà trong biển lửa này lại còn ẩn chứa càn khôn!
Thế lửa dữ dội như vậy mà những người này lại không bị thiêu chết!?
Trong lúc Tiểu Kim Ô ngạc nhiên, phía trước bỗng có một con chim màu trắng khổng lồ bay tới. Chú chim này toàn thân trắng muốt, chỉ có cái đầu là màu da, trông thật lạc quẻ so với bộ lông uy vũ, đó là một con Thần Loan Điểu trọc đầu. Chim lớn bay tới trước mặt y, ném người mình đang tha xuống lưng y, y khó khăn đỡ lấy, rồi nghe thấy tiếng người.
"Minh Minh, để ý Bạch Quân, đừng xé bùa nhé."
Con chim lớn phát ra âm thanh vô cùng quen thuộc, Tiểu Kim Ô giật mình: "Túc... Túc đạo hữu?"
Con chim lớn liếc y: "Gì?"
Tiểu Kim Ô há hốc: "Lông của huynh bị sao vậy, bị đốt à?"
"Đốt?!" Túc Úc nghe thế lập tức ngó nghiêng, thấy bộ lông trắng xinh đẹp của mình vẫn còn nguyên vẹn thì mới thả lỏng. Huynh ấy cứ tưởng vừa rồi mình sẽ bị đốt thành chim quay luôn chứ, kết quả ngọn lửa kia nóng thì có nóng, nhưng chỉ cần bay ra khỏi trung tâm trận pháp là không sao cả. Hình như ngọn lửa này là giả, thực tế nó là do một loại linh lực hóa thành mà thôi.
Huynh ấy cúi xuống nhìn trận văn bên dưới, nghĩ ngợi, thấy Kim Ô cứ nhìn chằm chằm vào đầu mình thì bảo: "Nhìn cái gì? Chưa thấy huynh đẹp trai đầu trọc bao giờ à?"
Tiểu Kim Ô sững sờ: "Đây là kiểu tóc của huynh ư?"
Túc Úc mặt dày mày dạn: "Chứ không thì là gì?"
Tiểu Kim Ô không nghĩ ra từ để hình dung, miễn cưỡng nói: "Rất... Rất đẹp."
Trần đời lại có chim tự vặt lông đầu của mình, thật sự là quá... Quá đặc biệt, tìm khắp Điểu tộc cũng không tìm ra con thứ hai.
Túc Minh không bóc mẽ ông anh mạnh miệng của mình, nhưng thấy bộ lông màu trắng vẫn còn thì cũng yên tâm hơn. Y đỡ Bạch Quân, để huynh ấy nằm thẳng trên lưng Kim Ô. Lúc Kim Ô bay xuống thấp hơn, Túc Minh sửng sốt, chỉ vào bảy con rối đặc biệt giữa đám đông tu sĩ: "Huynh, nhìn kìa!"
Túc Úc nhìn theo hướng chỉ, thấy mấy con rối được bao bọc bởi ánh sáng đỏ.
Đây không phải tu sĩ, mà là mấy con rối NPC huynh đã thấy trong nhà ma. Chúng đang bị ánh sáng từ trận pháp trói buộc, không thể nhúc nhích được, trên người hiện lên những phù văn quỷ dị. Những phù văn kia lại bị trận pháp dưới chân chúng liên tục hút vào, cảnh tượng khác thường khiến mọi người giật mình.
"Trận pháp kia sẽ hút hồn sao?!" Tiểu Kim Ô sốc.
Túc Minh quan sát: "Không phải là hồn, hình như trên những con rối kia có một trận pháp khác."
Hào quang màu đỏ tỏa ra từ người Túc Lê, trận văn tiếp tục lan ra, từng đường mang theo ngọn lửa tiến về phía trước. Tiểu Kim Ô chở Túc Minh và Bạch Quân bay trên không trung, Túc Úc lại nhảy xuống, hóa về hình người đứng cạnh Ly Huyền Thính, hỏi: "Rốt cuộc là sao? Những tu sĩ này bị ai khống chế vậy?"
"Đây là một trong những trận đồ con rối Thượng Cổ, cũng là trận đồ con rối mạnh nhất hiện nay. Trung tâm của nó là trận Con Rối Thất Sát, trận này dùng để giết người." Ly Huyền Thính bình tĩnh nói ra cái đáng sợ của Con Rối Thất Sát: "Một khi trận pháp được kích hoạt, con rối sẽ giết sạch những người sống trong phạm vi trận pháp."
Túc Úc thấy tất cả tu sĩ không nhúc nhích được: "Thế trận pháp của Tiểu Lê thì sao?"
"Muội ấy đang phá trận." Ly Huyền Thính lại nói: "Hay đúng hơn là muội ấy đang giành quyền khống chế trận đồ."
Giành quyền khống chế trận đồ?!
Túc Úc sốc, huynh ấy từng nghe nói phá trận, nhưng chưa từng nghe nói có thể cướp quyền khống chế trận đồ? Trận đồ của người khác mà có thể cướp để dùng ư?!
"Làm được sao?"
"Các trận pháp khác thì có lẽ không được, nhưng bởi vì đây là trận Con Rối Thất Sát nên mới có thể." Ly Huyền Thính bình tĩnh nói.
Đây là trận pháp do Túc Lê cải tiến, mỗi một trận văn đều là cậu tỉ mẩn thiết kế. Ác Linh Khí muốn lợi dụng thứ của cậu để đối phó cậu, thật đúng là mơ mộng hão huyền.
Túc Úc càng nghe càng ù ù cạc cạc. Mặt đất bỗng rung chuyển, huynh ấy quay đầu lại, thấy con rối bằng đồng khổng lồ đằng kia đột nhiên cử động.
Túc Minh nghe được tiếng động cũng nhìn lại, thấy con rối kia thì lộ vẻ thán phục: "Đó không phải là mô hình trang trí thôi sao?!"
Lúc chạy quanh tìm Bạch Quân y đã nhìn thấy rồi, chẳng qua tình hình khi đó khẩn cấp nên cũng không nhìn kỹ, chỉ cho là điểm nhấn của công viên Thế giới trong, định xong việc rồi sẽ đi xem, không ngờ thứ này lại có thể hoạt động?
Túc Minh nhìn chằm chằm con rối nọ: "Chúng ta qua đó xem thử đi."
Tiểu Kim Ô lại rùng mình: "Đáng sợ lắm... Ta không muốn đi."
Ngoài con rối đồng khổng lồ kia, đằng xa lại xuất hiện thêm vài vệt sáng.
Hai con rối đồng khổng lồ nữa đột nhiên xuất hiện bên cạnh con ban đầu.
Túc Minh không nỡ rời mắt, lẳng lặng rút điện thoại ra, chỉ huy: "Bay lại gần hơn đi."
Tiểu Kim Ô rung lắc: "Ta không đi!"
Túc Minh lại nói: "Chỉ chụp vài tấm thôi."
Tiểu Kim Ô miễn cưỡng bay thêm về phía trước vài mét.
Bên dưới, Ly Huyền Thính và Túc Úc cùng ngừng nói chuyện. Túc Úc nhìn ba con rối khổng lồ kia, không ngừng buông ra ba câu "vãi chưởng". Mà Ly Huyền Thính thì chỉ liếc một cái, thấy được số hiệu đằng sau ba con rối đó thì nói: "Số 1, 2 và 3, chúng từng là ba con rối khổng lồ mạnh nhất trong kho binh khí."
Cái gì? Ba con rối khổng lồ mạnh nhất của kho binh khí là gì?!
Túc Minh và Túc Úc đều nghe thấy thông tin mơ hồ này, cả hai như thể biết được bí mật động trời, trong mắt hiện rõ bốn chữ "cực kỳ muốn biết".
Ly Huyền Thính bồi thêm một câu: "Kho binh khí của Phượng Hoàng Thần Sơn, chính là kho binh khí của A Ly. Tất cả binh khí bí tịch xuất hiện trong công viên đều là mô phỏng lại những món đồ trong kho binh khí đó."
Túc Úc sững sờ: "Cái gì? Hàng nhái ư?"
Ly Huyền Thính gật đầu, nhìn ba người khổng lồ đang đi tới, ánh mắt trở nên nặng nề: "Mà giờ chúng là kẻ địch."
"Từ từ nhé." Túc Úc lấy điện thoại ra, tìm mấy bức ảnh và video đã quay chụp trước đó, nhanh tay bấm xóa. Đợi xóa xong hết, huynh ấy mới bẻ tay bẻ chân: "Hóa ra là hàng giả, tức thật đấy, lại còn dám dùng đồ của muội ấy để mô phỏng nữa. Đời này ta ghét nhất là đồ lậu."
Túc Minh ngồi trên lưng Kim Ô nghe vậy cũng xóa ảnh, gương mặt tràn trề hứng thú bỗng trở nên lạnh tanh.
Tiểu Kim Ô thấy người trên lưng không nói gì thì hỏi: "Có chụp nữa không?"
Túc Minh lạnh lùng đáp: "Không."
Những con rối đồng thiếc từng bước đi tới, dần tiếp cận bọn họ. Chúng bị thứ gì đó khống chế, mỗi bước chân đều phá hủy kiến trúc, công viên Thế giới trong bị chúng phá tan tành.
Tiểu Kim Ô thầm run rẩy: "Chúng đến rồi kìa."
Đúng lúc này, Túc Lê ở trung tâm trận pháp bỗng mở mắt. Cậu hơi đưa tay, tất cả tu sĩ trong trận pháp nhắm mắt lại, linh khí hỗn loạn trên người họ chớp mắt bị trận văn hút sạch. Linh lực đang tăng vọt bất ổn bỗng chốc tạm dừng, bình yên trở lại. Bảy con rối lẫn trong đám người được rót thêm linh lực mới, đồng loạt bay lên. Trên mặt chúng được khắc đồ đằng Phượng Hoàng, cho thấy giờ phút này chúng chỉ nghe lệnh Túc Lê.
Biến động này khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng, Ly Huyền Thính nhẹ nhàng thở phào, mỉm cười: "Xong rồi."
Bảy con rối đột nhiên phóng to, được linh lực vô hạn bành trướng kích thước, bay thẳng lên trời.
Túc Úc đang mải xem, bỗng cảm nhận được có hai thứ chạy ra khỏi túi càn khôn của mình, mà trên trời cũng xuất hiện hai vệt sáng. Không đợi huynh ấy nhìn kỹ, Siêu Nhân Điện Quang huynh ấy cất giữ nâng niu bấy lâu nay đột nhiên xuất hiện trên không trung, có cả hai con của Túc Minh nữa. Tổng cộng bốn con Siêu Nhân Điện Quang vững vàng canh giữ bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc.
"Đù má, con trai ta!!!" Túc Úc sờ túi của mình, sau đó chỉ vào hai con Siêu Nhân Điện Quang trên không trung: "Thật sự quá là ngầu!"
Tay Túc Minh run run, một lần nữa lấy điện thoại di động ra: "Bay lại gần đi!"
Tiểu Kim Ô: "???" Huynh vừa mới bảo là không chụp nữa mà?
Túc Minh mở máy, nhận thấy mấy con rối đồng kia đứng lại. Y bèn nhìn xuống bên dưới, thấy nhị ca đang đứng giữa trận pháp.
-
Túc Lê mở mắt ra, cậu có thể cảm nhận được toàn bộ con rối trong công viên này. Dù là con rối của cậu hay là rối vô chủ, sau khi cậu đoạt được quyền khống chế trận đồ, tất cả chúng đều do cậu khống chế. Túc Lê không ngờ Ác Linh Khí lại có bản lĩnh lớn đến vậy, thế mà nó biến toàn bộ công viên thành nguồn năng lượng cho trận đồ con rối. Cướp được quyền khống chế rồi, cậu mới hiểu nó làm thế nào để chi phối công viên Thế giới trong.
Hai quản lý điều hành của công viên cũng là những con rối bị Ác Linh Khí điều khiển. Đầu tiên, nó chiếm quyền khống chế công viên Thế giới trong từ họ, sau đó lợi dụng bố trí trận pháp của công viên, kết hợp với trận đồ con rối. Về sau, nó lợi dụng những thay đổi này, biến các tu sĩ tẩu hỏa nhập ma thành con rối của mình. Nếu đúng như kế hoạch của nó, tu sĩ sẽ trở thành những con rối người, cũng là chất dinh dưỡng cho nó. Thời gian càng lâu thì Ác Linh Khí sẽ càng mạnh, đến khi thực lực của nó đủ để hoàn toàn chi phối công viên, nơi này sẽ chính thức trở thành một nhà máy phát điện để nó tiếp tục mở rộng trận đồ ra bên ngoài.
Ác Linh Khí dùng ác niệm làm thức ăn, dùng linh mạch làm nguồn sức mạnh.
Sau khi cướp được quyền khống chế, Túc Lê mới hiểu mục đích của Ác Linh Khí. Cậu nhìn thấy một thế giới rộng lớn.
Trong thế giới kia, Ác Linh Khí không ngừng tràn ra từ một vết nứt, quấn lấy tất cả tu sĩ, từng bước xâm chiếm. Vết nứt kia ngày càng lớn, sắp hoàn toàn xé toạc ra rồi. Hiện giờ Ác Linh Khí không có thực thể, nhưng nếu ác niệm và sức mạnh của tu sĩ là chất dinh dưỡng của nó, vậy sẽ có ngày nó đột phá được vết nứt kia, chính thức giáng lâm xuống thế gian.
Đến lúc đó, tất cả con người và tu sĩ đều sẽ trở thành bữa ăn thịnh soạn cho nó.
"Hắn có gì tốt đẹp?"
Một âm thanh vang lên bên tai Túc Lê.
"Ta nói cho ngươi nhưng ngươi lại không tin, Ly Huyền Thính chỉ cần vài câu đã có thể dỗ ngươi xoay mòng mòng."
"Hắn nói hắn không nhớ rõ chuyện mảnh vỡ, hắn nói hắn không nhớ rõ Ác Long Tướng, hắn nói điều gì ngươi cũng tin."
Trước mặt Túc Lê xuất hiện một cái bóng mờ, cái bóng kia giống Ly Huyền Thính như đúc, nhưng gương mặt lại có sự nham hiểm, hung ác hoàn toàn khác.
"Phượng Hoàng, ngươi cho rằng chiến loạn vạn năm trước của giới tu đạo do ai gây ra? Do ta ư?"
"Nhưng nếu không có Ly Huyền Thính thì làm gì có ta?"
"Phượng Hoàng, ngươi có tin vào bốn chữ 'giẫm lên vết xe đổ' không?"
Những lời đó như lời thôi miên, không ngừng tuần hoàn bên tai Túc Lê. Dùng giọng của Ly Huyền Thính, dùng hơi thở của Ly Huyền Thính, nói ra những lời độc ác như vậy. Trước mắt Túc Lê tối đen, cậu thấy bầu trời mờ tối, cùng với lôi kiếp liên tục giáng xuống.
Đây là Hỗn Độn ngàn vạn năm trước.
Khi Long độ kiếp, trên trời giáng xuống Lôi Cực Ác.
Túc Lê chưa từng thấy rõ Long ở thời Hỗn Độn như lúc này. Ngày hôm đó, từng tia sét bổ vào thân rồng, vảy rồng như ánh sáng dần tan vỡ giữa đất trời. Đó là những chiếc vảy mà Long từng hứa sẽ dùng làm tổ cho cậu, cuối cùng lại hóa thành ánh sáng vụn vỡ. Long thiện lương như vậy, cuối cùng khi độ kiếp lại gặp phải lôi kiếp tàn nhẫn nhất – Lôi Cực Ác.
Trong màn mưa ánh sáng đó, cậu nhìn thấy mình đang bảo vệ đốm long hồn cuối cùng.
"Ác Long Tướng? Đó là gì vậy?"
"Phượng Hoàng, Long có hai mặt, Ác Long Tướng chính là sự tồn tại cực ác của thế gian." Tiếng của Long từ viễn cổ truyền về: "Vạn vật đều có ác tướng, ta có ác, Phượng Hoàng cũng có ác. Có ác thì không thể phi thăng, thiên giới không chấp nhận ác niệm."
"Ta cũng sẽ như ngươi mà chết đi trong độ kiếp ư?"
Long nói: "Không, ngươi có Niết Bàn."
"Vậy khi nào ta sẽ Niết Bàn?"
"Khi lòng ngươi nảy sinh ác niệm."
Long nói, Phượng Hoàng sẽ Niết Bàn, sẽ luân hồi ngàn vạn lần để rèn luyện ác tướng.
Long cũng nói, Long không có Niết Bàn, kết cục cuối cùng chỉ có cái chết.
Thời gian dường như trở lại vùng đất mai táng ấy, cậu giấu đi đốm long hồn cuối cùng, đứng trước thi thể của Long.
Long hồn có nửa trắng nửa đen, trắng tượng trưng cho thiện, đen tượng trưng cho ác.
Mưa gió táp vào mặt, lửa Phượng Hoàng quét sạch nửa bầu trời.
Trời Hỗn Độn âm u, Túc Lê cuối cùng cũng nhớ ra tất cả mọi chuyện. Cậu giấu đốm long hồn kia vào sâu trong thần hồn của mình, rồi chào đón Niết Bàn.
-
Quá khứ hiện ra trước mắt như hoa trong gương, trăng dưới nước. Tiếng thì thầm của Ác Linh Khí vẫn còn đó, nhưng âm thanh của quá khứ lại ngày càng xa. Hiện thực và hư ảo đan xen, nỗi đau khi chứng kiến Long độ kiếp chớp mắt đã lắng xuống. Niết Bàn qua đi, mọi thứ vỡ vụn, cậu từ hồi ức trở lại với hiện thực.
Ba con rối đồng xuất hiện trước mặt cậu, mà mây mù cũng theo đó mà tan đi.
Tiếng của người thân văng vẳng bên tai, còn có tiếng gọi của Ly Huyền Thính như vọng tới từ nơi sâu thẳm thần hồn.
Túc Lê bừng tỉnh khỏi hồi ức, nhìn sang Ly Huyền Thính, thể xác tinh thần nhẹ nhõm chưa từng có, chỉ có trái tim là không ngừng đập rộn ràng.
Ly Huyền Thính mở kiếm vực, như bao lần vẫn luôn canh giữ bên cạnh cậu, từ khi cậu bày trận tới giờ vẫn chưa từng rời khỏi nửa bước. Túc Lê tự nhận mình là kẻ lập dị, một khi đã thừa nhận điều gì thì sẽ không thay đổi, tin tưởng một người cũng vậy. Nếu không có Ly Huyền Thính, cậu ở thời Hỗn Độn chắc chắn không thể sống được đến khi Niết Bàn, chứ đừng nói là giấu long hồn đi lừa trời để Niết Bàn.
Lại nói, từ rất, rất, rất lâu về trước, cậu đã thích Long rồi.
Tin tưởng thì đâu cần nhiều lý do như vậy, đã nhiều năm rồi mà.
"A Ly!"
Cách đó không xa, đứa bé trốn ở góc khuất của màn hình giám sát, nham hiểm nhìn con rối trên không trung. Nó nghiến răng nghiến lợi nhìn Túc Lê trên trời, cuối cùng thả ra một tia Ác Linh Khí, luồng khí kia bay lên cao rồi đột nhiên tan biến.
Ánh mắt đứa bé lạnh lẽo, không cam lòng lẩm bẩm: "Phượng Hoàng, hắn có gì tốt đẹp? Mà ngươi từ đầu đến cuối vẫn luôn tin hắn như vậy."
Túc Lê dang tay, tất cả con rối đều nghe lệnh cậu. Từ giây phút này, quyền khống chế của Ác Linh Khí đã bị cậu cướp đi, nó chỉ có thể chi phối mấy thứ nó mô phỏng từ kho binh khí, tức là ba con rối khổng lồ kia.
Siêu Nhân Điện Quang và các con rối đang đứng im nãy giờ đồng loạt xông lên, bao vây ba con rối khổng lồ.
Trên mạng, dân tình phút trước còn bị biển lửa hấp dẫn, phút sau đã chú ý đến màn hình giám sát của mấy khu vực khác vẫn chưa bị phá hủy, trong đó có mấy cái xuất hiện hình ảnh ba con rối to lớn. Góc camera này vừa hay chĩa về chỗ tàu lượn siêu tốc, quay lại rõ rệt hình dạng của chúng. Các tu sĩ vốn đang tranh cãi chuyện biển lửa đồng loạt sững sờ trước biến hóa bất ngờ này, sau đó thấy những con rối lơ lửng bốn phía.
Vốn còn đang lo ngay ngáy, nhưng thấy cảnh này thì tất cả đều ngừng tay, khu bình luận im lặng trong chớp mắt.
[Bị nhảy kênh à?]
[Màn hình giám sát mà cũng bị nhảy kênh sao?]
[Gì cơ? Bên kia đang phóng hỏa mà...?]
[Siêu... Siêu Nhân Điện Quang đại chiến quái vật đồng thiếc?!]
[Cảnh này quen thế nhỉ.]
Khoảnh khắc nhìn thấy mấy con rối phe mình cử động, Túc Minh yên lòng. Nhưng chưa được mấy giây, y đột nhiên nghe thấy một tiếng vang cực lớn. Túc Minh quay phắt lại, nhìn thấy hai con Siêu Nhân Điện Quang mình bảo tồn, cùng ăn cùng ngủ với mình suốt 10 năm qua, như được thánh quang phụ thể xông lên phía trước. Nắm tay chúng tụ thần lực, một phát đấm thẳng vào con rối đồng. Giống hệt như hội võ đạo 10 năm trước, y lại được thấy nhị ca mình như thần tiên, điều khiển Siêu Nhân Điện Quang tung hoành bốn phương.
Tiểu Kim Ô không ngờ hiện trường lại biến thành nơi ẩu đả của mấy con rối: "Đây... Đây là gì thế!"
Túc Minh sụt sịt, sống mũi cay cay. Y mở chế độ quay, chĩa máy về phía Siêu Nhân Điện Quang, cảm giác tự hào không ngừng dâng lên trong lòng. Là nhị ca của y đó!
Túc Úc ở bên dưới nhìn ngây cả người, sau đó cảm thán: "10 năm, nhiệt huyết khó nguội!!!"
Từ 10 năm trước, huynh ấy đã ngày nhớ đêm mong cảnh này, đến mức nghĩ trăm phương ngàn kế nhét không biết bao nhiêu Siêu Nhân Điện Quang vào ba lô của đệ ấy, cuối cùng nản lòng thoái chí nhìn đệ ấy nhập tháp bế quan. Khát vọng nam nhi thuở thiếu thời vỡ tan, giờ đã gần ba mươi, không ngờ lại có cơ hội bù đắp cho tiếc nuối thời trẻ.
(Editor: Má nghe nó tả mà tưởng sắp xuống lỗ rồi á =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]])
Một lá cờ xuất hiện trong tay Túc Úc, huynh ấy nhảy vọt lên không trung, mấy bước đã giẫm lên đầu Kim Ô, điên cuồng vẫy: "Xông lên!!!!!"
Túc Minh lạnh tanh kéo huynh trai mình xuống: "Huynh, che mất ống kính rồi."
Tiểu Kim Ô cố gắng ổn định, phải chịu gánh nặng mà tuổi này không nên chịu, hét lên: "!!!! Hai vị ngồi yên đi! Sẽ rơi bây giờ!"
Con rối đồng thiếc phản kích, lòng bàn tay nó ngưng tụ một đốm màu đen, tung về phía Siêu Nhân Điện Quang gần nhất.
Siêu Nhân Điện Quang giơ tay cản, cánh tay không được linh lực bao trùm có màu xám tro, dưới góc độ ánh sáng này trông vừa ngầu vừa gợi cảm.
Túc Úc nước mắt rưng rưng, hò hét: "Con trai!!! Vết chém ánh sáng!!! Đánh nó đi!!!"
Một giây sau, cục đen va chạm với tay Siêu Nhân Điện Quang tạo thành tiếng vang lớn. Cục đen đâm vào bả vai Siêu Nhân Điện Quang, ngay sau đó một cánh tay tróc ra, rơi từ trên cao xuống.
Thế gian bỗng chốc tĩnh lặng.
Túc Úc đờ đẫn, một giây sau: "KHÔNG!!!!!!"
Túc Minh đang giơ máy quay: "?"
Cư dân mạng xem stream đang hưng phấn: "?"
Túc Lê đứng giữa trận pháp cũng sửng sốt, yêu đồng hiện vẻ nghi hoặc, dường như cũng không hiểu chuyện là như thế nào.
Ly Huyền Thính đang khống chế kiếm vực, thấy vậy bật cười, bất đắc dĩ nói: "A Ly quên rồi sao, nó không phải con rối làm từ thiên thạch đâu."
Không có trận Ảo Ảnh Con Rối và linh lực duy trì thì nó chỉ là hàng mỹ nghệ yếu ớt, dễ vỡ của Nhân tộc mà thôi.
[Tác giả có lời muốn nói]
Túc Úc đờ đẫn: Không ai viết kịch bản như thế hết!
Tiểu Lê: Xin lỗi, quên mất.
Tiểu Minh: Để đệ xóa đi quay lại.