Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 162: Phá núi
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khỏe như vâm!?
Trần Kinh Hạc có linh cảm chẳng lành, sau đó y nghe được giọng Túc Úc từ bộ đàm của Phong Yêu.
Tiếng ồn trong bối cảnh gần như át hẳn giọng thằng bé, nhưng Trần Kinh Hạc vẫn nghe ra. Tiếng Túc Úc len lỏi trong mưa gió, không hề yếu ớt, thậm chí là tràn đầy hưng phấn.
"Báo --- Xuất hiện con rối."
"Báo --- Bọn họ nói có người đang dùng vũ khí nóng bắn phá Phượng Hoàng Thần Sơn."
"Vũ khí nóng?!" Người phụ trách ngơ ngác: "Đây là bí cảnh mà, sao lại có vũ khí nóng. Kinh Hạc tiên sinh, vạn năm trước đã có vũ khí nóng rồi ư?"
Trần Kinh Hạc: "..."
Làm sao mà có được?
Trong lều lộn xộn đủ thứ tiếng, Trần Kinh Hạc đau cả đầu.
Mẹ Túc kiên quyết cầm bộ đàm của y: "Con trai, giải thích tình hình đi, người đang xung đột với hộ vệ là các con à."
"Mẹ? Mẹ yên tâm đi tụi con không sao." Túc Úc nói một câu lại ngừng một hồi: "Con lấy linh vật từ chỗ bé Lê đấy, đang hỗ trợ hai đứa nó vào cấm địa. Mẹ yên tâm, đạn dược sung túc, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."
Hay lắm, thật sự là mấy đứa nó.
Ba Túc: "... Lại còn hoàn thành nhiệm vụ, thôi bắn luôn vào đầu tôi đây này."
"Ba, sao ba lại nói thế nhỉ." Giọng Túc Úc trộn lẫn tự hào: "Bây giờ con của ba đang gánh vác trọng trách to lớn, đang đóng góp một phần cho tương lai của giới tu đạo đấy. Lần này ra ngoài là con sẽ được lưu danh sử sách."
Không ai trong lều lên tiếng, bầu không khí vốn đang căng thẳng vì câu nói này của Túc Úc bỗng chốc thả lỏng hơn nhiều.
"Đù má, đông thế."
"Chú Phong Yêu giúp một tay đi, đúng rồi, chú vác cái này, nhắm vào đám người mà bắn là được."
Phong Yêu: "Chỗ này à?"
"Đúng đúng, chú cầm luôn cái này đi, cứ bắn vào đám người là được, làm càng rầm rộ càng tốt."
Đủ loại âm thanh hỗn loạn, tu sĩ trong lều nhìn nhau, cái gì là càng rầm rộ càng tốt?
"Chú Kinh Hạc, chú có liên lạc được với nhóm kia không, gọi thêm vài người tới giúp cháu đi." Tiếng Túc Úc tràn đầy hưng phấn: "Phía sau núi ấy, hỏa lực địch mạnh quá, chỉ có tụi cháu thì không đủ quân số. Cháu còn hàng nóng này, bảo họ tới tìm cháu nhận hàng là được."
Trần Kinh Hạc: "..."
Trong bí cảnh, Túc Úc và Phong Yêu đang phối hợp nã pháo. Hai người đột nhiên nhìn thấy ở cánh rừng đằng xa xuất hiện vài yêu tướng, đằng sau yêu tướng cao lớn còn có rất nhiều yêu tu đã hóa nguyên hình.
Túc Úc gào lên với bên dưới: "Tạ Hòa Phong, bọn họ hóa yêu hình rồi, cẩn thận đấy."
Con ngươi Phong Yêu tối lại: "Đó là yêu tướng của Cửu Vĩ Hồ."
Sự tồn tại có thể sánh ngang với đại tông sư... Cũng là đối thủ lớn nhất hiện giờ của họ.
Đủ âm thanh tạp nham vọng ra từ bộ đàm. Sắc mặt Trần Kinh Hạc thay đổi liên tục, bảo Thanh Điểu kết nối với bộ đàm của các tu sĩ khác, kêu họ mau chóng tới trợ giúp.
Cửu Vĩ Hồ đã xuất hiện yêu tướng, mấy đứa nhỏ này sẽ không đối phó được.
Trần Kinh Hạc giữ vững tỉnh táo ra lệnh: "Tới đó rồi phải nghe lệnh chỉ huy, quyền chỉ huy ở hiện trường giao cho Phong Yêu. Tu sĩ nào có thực lực yếu thì tới tìm Túc Úc lấy hà... lấy trang bị."
Nói rồi y hỏi Phong Yêu: "Cậu có thể báo vị trí của cậu với Túc Úc không?"
Phong Yêu trong mưa gió khênh khẩu pháo lên, nghe thế nhìn sang Túc Úc, một lúc sau bảo Trần Kinh Hạc: "Túc Úc bảo là để họ tới rồi tìm con gundam."
Tiếng cười của Túc Úc vọng tới: "Tìm con cao nhất ấy."
Phong Yêu gật đầu, nói với bộ đàm: "Là như vậy đấy."
Trần Kinh Hạc: "...."
Mấy cái đứa này giỡn mặt sao!!!
-
Những trận pháp sát thương phía sau núi nhiều hơn dự đoán của Túc Lê, cậu và Ly Huyền Thính vừa vượt qua cái thứ nhất đã lại gặp liên tiếp bốn cái khác loại hình. Một đoạn hành lang mà họ đi gần hai canh giờ mới xong.
Những trận pháp sát thương này cũng không khó, cực kỳ đơn điệu.
Ác Long Đồ muốn dùng những trận pháp sát thương này để tiêu hao linh lực và thời gian của họ, ban đầu còn chưa đến 30 tiếng, giờ đã sắp đến lúc khôi phục lại.
"Không biết nhóm anh cả có ổn không?" Túc Lê và Ly Huyền Thính đi hết hành lang, chính thức đặt chân tới cấm địa, chỉ có thể cố gắng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
"Ác Long Đồ sẽ không có thời gian đối phó với họ, ta nghĩ giờ nó đã theo chúng ta vào cấm địa." Ly Huyền Thính nhìn quanh, nói đơn giản: "Bây giờ là lúc phòng thủ của Phượng Hoàng Thần Sơn yếu nhất. Bí cảnh ký ức tuy có thể tái hiện tất cả mọi người, nhưng không thể sánh bằng Phượng Hoàng Thần Sơn chân chính. Thực lực của Kinh Hạc và Cửu Vĩ Hồ ở đây đều bị suy yếu, mấy thứ ngươi cho họ đủ sức cầm cự."
Mà bí cảnh sẽ còn khôi phục lại, bọn họ đã chiếm được lợi thế.
Ly Huyền Thính rủ mắt: "Nhưng chúng ta không thể kéo dài thêm với nó."
Túc Lê nhíu mày: "Nơi này còn cách kho binh khí một khoảng, chúng ta không có thời gian phá từng trận pháp sát thương. Ác Long Đồ đang câu giờ, chúng ta phải tìm đường khác."
Từ vị trí của họ, muốn tới kho binh khí thì phải đi vòng nửa ngọn núi.
Túc Lê lùi lại vài bước, ước lượng phương hướng rồi đưa ra quyết định.
Ly Huyền Thính thấy vậy nói: "Ngươi muốn mở đường từ hướng nào?"
"Đi Thiên Phong viện." Túc Lê tập trung: "Mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng chỉ có thể làm vậy, chúng ta không có thời gian. Trận pháp sát thương chỉ có thể phá bằng vũ lực, làm vậy sẽ vượt qua được hầu hết trận pháp."
"Phía Đông có 3 trận pháp, phía Tây có 6, phía Bắc, ngoài Thiên Phong viện có sáu cái mê cung trận. Vị trí của các trận pháp sát thương rất khó đoán." Ly Huyền Thính nói xong lại do dự: "Ta đã ở đây nhiều năm, vị trí của trận pháp ta rõ hơn."
Túc Lê đang tính vị trí của từng trận, muốn tìm ra con đường ngắn nhất, nghe vậy sững sờ: "Vậy hai ta cùng hành động sẽ dễ..."
Cậu chưa nói hết, Ly Huyền Thính trước mắt bỗng sáng lên ánh sáng đỏ rực.
Nhịp tim Túc Lê tăng tốc, thần hồn cảm nhận được tiếng gọi, ảnh kiếm lơ lửng trong thần hồn bỗng nhiên biến mất, kiếm khí ập đến thổi tung vạt áo.
Túc Lê mở mắt trong ánh sáng chói lòa. Giữa đêm mưa bão, Ly Huyền Thính hóa thành những vệt sáng tản mát, thay vào đó là một thanh linh kiếm đen tuyền, tỏa ra hỏa linh. Thân kiếm hiện lên những hoa văn kiếm phức tạp, chứa đựng kiếm khí mạnh mẽ. Thân kiếm chìm trong hỏa linh hùng vĩ, phần không trọn vẹn của nó lại càng làm tăng thêm kiếm uy, khiến linh khí xung quanh rung chuyển.
Kiếm Huyền Thính!
Túc Lê giơ tay, thanh kiếm màu đen lập tức bay tới trước mặt cậu.
Tim cậu đập quá nhanh, tay cầm vào chuôi kiếm, tâm hồn rung động, liên kết với kiếm linh càng rõ ràng hơn. Tất cả cảm xúc của Ly Huyền Thính lập tức tràn vào biển ý thức.
Phức tạp, lưu luyến... Mọi thứ bỗng chốc thu lại, thay vào đó là một bản đồ rõ ràng.
"A Ly."
Âm thanh quen thuộc vang vọng trong biển ý thức, giống hệt lúc cậu mới đầu thai, đó là tiếng thì thầm từ sâu thẳm thần hồn.
"Thấy rõ không?"
Bản đồ hiện rõ mồn một trong đầu Túc Lê, từng trận pháp, từng phương hướng đều được đánh dấu đầy đủ. Quá nhiều, những trận pháp vốn là để ngăn cản người ngoài xâm nhập, giờ lại thành trở ngại cho họ, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ khiến chúng tự hủy liên hoàn.
Cậu không tránh được các trận pháp sát thương, nếu khiến những trận khác tự hủy thì sẽ ảnh hưởng đến trung tâm bí cảnh, tức là kho binh khí.
Trong tình huống này, chỉ có một con đường an toàn nhất, đó chính là...
Tiếng Ly Huyền Thính khe khẽ vang lên: "Nghĩ ra chưa?"
"Rồi." Nửa người phủ đầy đồ đằng, đôi mắt yêu đồng đỏ rực của Túc Lê tràn đầy tự tin và quyết đoán. Thiếu niên ngẩng đầu nhìn tòa nhà trên núi cao, mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước.
"Phá núi."
Trong mưa gió, những người máy và yêu tướng của Cửu Vĩ Hồ kịch liệt giao tranh. Túc Úc đứng trên cao, chỉ huy đông đảo tu sĩ xông lên.
Đúng lúc này, một chấn động truyền đến từ xa, khiến chiến trường tạm thời ngừng lại trong chớp mắt.
Tạ Hòa Phong vẫn luôn theo dõi động tĩnh phía sau núi, ngay khi có chấn động, anh liền nhìn thấy ảnh kiếm treo lơ lửng trên trời đêm. Thanh kiếm ấy chìm trong hỏa linh, nhuộm đỏ rực nửa bầu trời, ảnh kiếm tuy mờ nhạt nhưng lại mang đến uy áp không gì sánh bằng, khiến tất cả tu sĩ ở đây không thể thở nổi.
Đất rung núi chuyển, như thể đang hưởng ứng tiếng gọi của thanh kiếm treo lơ lửng trên trời cao kia.
Túc Úc sững sờ: "Cái gì vậy!? Sao nhìn quen vậy."
Yêu tướng trên không trung cũng khựng lại, tất cả yêu tu của Phượng Hoàng Thần Sơn đều nhìn về phía sau núi. Kiếm Huyền Thính, biểu tượng của sơn chủ Phượng Hoàng Thần Sơn, đang treo lơ lửng trên cao, im lặng trông coi nơi này, tiếng binh khí va chạm đều im bặt.
Kinh Hạc đứng ở cổng Phượng Hoàng Thần Sơn kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Phượng Hoàng đại nhân?!"
Đôi mắt yêu đồng của Cửu Vĩ Hồ cũng lộ vẻ hoảng sợ: "Chủ nhân!"
Ác Long Đồ đứng trên đỉnh núi, mặt xanh mét, nó nhìn về phía Túc Lê.
"Phượng Hoàng... Ngươi dám!"
Sắc trời biến đổi, ánh lửa bốc cao ngút trời.
Thần kiếm chém về phía trước, khai thiên lập địa.
[Tác giả có lời muốn nói]
Bé Lê - thanh niên hễ nổi điên là phá nhà: Bổ núi ra là nhanh nhất.