Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Buổi Giảng Đặc Biệt và Bí Mật Bị Lộ
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Sao khu bình luận tự dưng ít vậy?]
[Aaaaaaaaaaaaa tiểu tiên sinh, đệ muốn hỏi là lúc lên cấp gặp điểm nghẽn thì nên làm gì ạ? Đệ kẹt ở Kim Đan lâu lắm rồi, mãi không đột phá được.]
[Ta cũng thế!!! Cứu ta với.]
Khu bình luận đã thay đổi hẳn phong cách thiếu nghiêm túc trước đó, mỗi tu sĩ đều nghiêm chỉnh đặt câu hỏi. Năm quản lý phòng chat được Dịch Đạo cố ý điều tới nhìn khu bình luận hòa hợp nhất trong lịch sử này, cảm thấy không quen chút nào. Mới vài phút trước còn có người đùa giỡn, sao giờ tất cả đều ngoan ngoãn như vậy?
Các tu sĩ trong phòng phát sóng không dám phát ngôn bừa bãi, làm sao mà dám? Trước mặt bạn đời của người ta mà lại nói muốn cưới người ta, không sợ người kia một kiếm san bằng môn phái sao?
Người quân tử phải biết lúc nào nên nhún nhường, lúc nào nên ẩn mình.
Nhân viên: Được rồi, đỡ việc cho chúng ta.
Phòng phát sóng trực tiếp biến thành một lớp học trực tuyến, nhân viên không cần phải kiểm soát bình luận. Đám tu sĩ ngày thường vẫn kiêu ngạo, vậy mà trước mặt Túc Lê lại ngoan ngoãn như gà con, chăm chú nghe giảng, chăm chú trả lời câu hỏi.
Hôm nay vốn là buổi dạy cho đệ tử Kiếm Tông, nội dung giảng dạy mà Túc Lê vạch ra chủ yếu liên quan đến kiếm đạo. Cậu giảng một cách có hệ thống về vấn đề đột phá cấp bậc và thời kỳ điểm nghẽn khi học kiếm, nhấn mạnh một số phương pháp tu luyện sai lầm gây tổn hại đến căn cơ, giúp không ít kiếm tu mở mang tầm mắt.
Trương Thủ Không ngồi nghe chung với nhiều tu sĩ cao cấp của Thiên Nguyên Kiếm Phái. Khi Túc Lê chỉ ra vấn đề, có mấy kiếm tu xấu hổ cúi đầu. Trước đây họ cũng thăng cấp theo cách này, hồi đó không cảm thấy gì, giờ tu vi lên cao, căn cơ bị tổn hại đã khó có thể bù đắp, hối hận cũng không kịp.
[Thì ra là thế.]
[Chẳng trách sau khi lên cấp ta luôn thấy người không có sức. Rõ ràng căn cơ của ta khá ổn, hóa ra vấn đề nằm ở đây.]
[Tiểu tiên sinh nhìn đệ này! Đệ đã học thức mở đầu lâu lắm rồi, nhưng gặp trận pháp vẫn không biết bố trí.]
[Hình như tiểu tiên sinh không đọc bình luận.]
[Đúng rồi, người đọc bình luận là bạn đời của tiểu tiên sinh thì phải?]
Túc Lê giảng bài rất tự nhiên, như thể đã từng giảng cho người khác vô số lần, dù là kiến thức cơ bản hay nâng cao, cậu đều có một hệ thống phương án tu luyện.
Ly Huyền Thính cầm máy tính bảng ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, ánh mắt dán chặt vào Túc Lê. Một lúc sau, hắn đứng dậy đổi cho cậu một cốc nước ấm, tiện thể đặt mảnh giấy nhỏ dưới cốc.
Túc Lê liếc nhìn cốc nước, cũng thấy mảnh giấy.
Trên mảnh giấy ghi ngắn gọn vài từ, là những vấn đề Ly Huyền Thính tổng hợp được sau khi đọc bình luận. Vẻn vẹn vài chữ, nhưng với sự ăn ý bao năm của hai người, Túc Lê hiểu ngay.
"Tiếp theo chúng ta sẽ nói về cách củng cố căn cơ sau khi đột phá thất bại. Điều này cũng áp dụng cho linh mạch bị tổn thương do dùng sai cách đột phá." Túc Lê uống một ngụm nước, nói tiếp: "Điều quan trọng nhất là kiểm soát linh lực..."
Ánh mắt của Ly Huyền Thính dán chặt vào người trên màn hình, hắn không bật tiếng. Thật ra, so với hình ảnh trực tiếp, thiếu niên mà hắn chỉ cần ngước lên là có thể thấy ở đằng kia lại khiến người ta xao xuyến hơn nhiều. Hắn đã chứng kiến cảnh này rất nhiều lần, trước đây ở Phượng Hoàng Thần Sơn, Túc Lê đã từng nắm tay dạy hắn trận pháp kiếm thuật.
Túc Lê bây giờ điềm tĩnh hơn trước nhiều, tính cách vạn năm trước của cậu hoạt bát hơn.
Hắn biết tất cả những thay đổi này, hắn đã chứng kiến quá trình trưởng thành của một chú chim non nhỏ bé, từ thuở ấu thơ cho tới hiện tại.
Trong phòng khách, ba mẹ Túc đang thưởng thức buổi dạy học của con trai, bên cạnh là Trần Kinh Hạc và Túc Úc đang điên cuồng vung tiền. Người trước tiêu tiền như nước, người sau nịnh nọt vô địch thiên hạ. Cả hai phối hợp ăn ý, nhanh chóng đè bẹp những người tặng quà khác, tạo đủ uy thế cho nhà họ Túc.
Bạch Quân chăm chú nghe giảng, thực ra những điều này cũng rất quan trọng với huynh. Giữa chừng, huynh nhìn Túc Úc bên cạnh đang dùng điện thoại, máy tính bảng, laptop cùng lúc để vung tiền, không khỏi hỏi Túc Minh: "Anh trai đệ có biết Dịch Đạo sẽ lấy 40% tiền quà không?"
Thay vì tặng quà trực tuyến, mở điện thoại chuyển khoản chẳng phải tốt hơn sao?
Túc Minh tặc lưỡi: "Bọn họ đang ném tiền để tạo danh tiếng đấy thôi, huynh kệ đi. Tháng sau nếu anh trai đệ khốn khó tìm huynh cứu trợ, huynh nhớ cho anh ta chút tiền."
Cái tay đang ghi bài của Bạch Quân khựng lại: "?"
"Với cả, anh ta hăng hái như vậy là có mục đích riêng." Túc Minh lạnh lùng liếc Túc Úc đang nỗ lực ném tiền: "Nước ngoài vừa ra mô hình phiên bản giới hạn, anh hai học năm cuối rồi nên khá rảnh, gần như là không có việc gì. Anh ta nịnh nọt như thế là để anh hai làm mô hình mới cho anh ta."
Bạch Quân: "..." Thì ra là thế.
Huynh lại hỏi: "Thế đệ không tham gia à?"
"Đệ tham gia làm gì?" Túc Minh rất khôn ngoan, "Tặng quà cũng vô dụng thôi, anh hai đệ có xem đâu." Không nghe ban nãy anh hai nói sao? Anh hai không đọc bình luận, càng không thấy hiệu ứng quà tặng, huynh Huyền Thính cũng sẽ không để ý đến mấy thứ này.
Túc Minh lấy điện thoại cho Bạch Quân xem: "Tối qua đệ chuyển tiền cho anh hai rồi, anh ấy hứa sẽ làm cho đệ cái đầu tiên."
Bạch Quân nhìn giao diện trò chuyện, trong đó có thông báo chuyển khoản bị từ chối cùng với nhãn dán "ok" của Túc Lê, nghĩa là Túc Minh không tốn một đồng nào đã có mô hình người máy mới.
Huynh không biết phải nói gì nhìn Túc Úc, hỏi: "... Không nhắc anh ta sao?"
Túc Minh khua tay: "Khỏi đi, bây giờ anh ta đang nhiệt tình lắm, huynh nói là anh ta sẽ cãi ngay đấy."
Cậu nói tiếp: "Nhưng không sao, đệ đoán là Dịch Đạo cũng không có gan thu 40% kia đâu. Tiền cuối cùng đều vào túi anh hai thôi, người nhà cả."
Bạch Quân im lặng, lựa chọn nghe giảng tiếp.
Nói bằng lời không ăn thua với Túc Úc, có vài việc vẫn nên dùng sự thật để thanh niên này tỉnh ngộ.
Túc Minh nói chuyện với Bạch Quân xong thì tiếp tục nhìn điện thoại. Cậu thoát phòng phát sóng, nhảy đến một bài viết trên diễn đàn tu sĩ. Diễn đàn tu sĩ được chia thành nhiều khu, ngoài mấy khu lớn thì còn có vài khu nhỏ, thường được dùng để tám chuyện hoặc là khai quật bí mật môn phái gì đó.
Lúc này, trong một khu nhỏ của diễn đàn tu sĩ, có một bài viết đã lên top siêu hot.
Bài viết này không có tiêu đề, nội dung cũng chỉ là một dấu [.] đơn giản, nhưng nhấp vào sẽ thấy khu bình luận là đủ các loại hò hét liếm màn hình.
[Aaaaaaaaa]
[Đã quay màn hình, giờ ta có thể yên tâm liếm rồi.]
[Hết cả hồn, phải chuyển chiến trường ngay, quả nhiên vẫn còn các chiến hữu cách mạng.]
[Hahaha hóa ra mọi người đều ở đây.]
[Không cho nói công khai, chẳng lẽ còn không cho nói riêng à? (đầu chó)]
[Tiểu tiên sinh thực sự càng lớn càng đẹp, lúc nhỏ ta là fan mẹ, đợt trước ta trở thành fan bạn gái, bây giờ ta là gì? Ta chỉ có thể trở thành fan chị gái.]
[Bây giờ ta bắt đầu tu luyện thì phải bao lâu mới có thể đánh bại Ly Huyền Thính?]
[Đã bắt đầu mơ rồi sao? Vậy ta cũng bắt đầu đây.]
[??? ]
Đúng vậy, những tu sĩ không dám liếm màn hình cầu hôn trong phòng phát sóng đã lén lút đăng một bài riêng để xả. Trong này là một đám chẳng có tâm trí nghe giảng, chỉ chăm chăm chụp màn hình nhan sắc đỉnh cao kia.
[Lúc này ta muốn hóa thân thành vòng cổ của tiểu tiên sinh.]
[Mỗi câu đệ đều hiểu, nhưng mà nó không vào não, đệ còn cứu được không?]
[Huynh đẹp trai đã đổi ba cốc nước cho tiểu tiên sinh rồi (quá đáng yêu)]
[Nếu ta có mặt, ta có thể mang mười cốc nước cho tiểu tiên sinh.]
[Ta khác, ta có thể bóc hạt dưa nữa.]
[Cái này cũng cạnh tranh sao?]
Túc Minh vô cảm lướt xem, thấy một số phát ngôn táo bạo thì thành tâm nhấn thích cho họ. Cái đám này không chăm chỉ nghe giảng, mơ mộng thì lại rất chăm. Cậu đọc thêm một lúc, sau đó chia sẻ cho Ly Huyền Thính.
Lát sau, Ly Huyền Thính gửi lại biểu tượng "đã nhận". Túc Minh âm thầm lập công, nhanh chóng thoát diễn đàn, tiếp tục nghe anh trai giảng bài.
"Buổi trưa bé bé có nghỉ không?" Mẹ Túc tựa vào chồng, hơi nhíu mày: "Chẳng lẽ định giảng mãi thế này sao?"
Ba Túc lập tức không vui: "Sao lại thế được? Ta đi nấu cơm, lát nữa gọi bé bé xuống ăn cơm."
Sau đó quay sang hỏi Trần Kinh Hạc: "Trưa huynh muốn ăn gì? Nhà còn hai bình rượu hoa đào nghìn năm, muốn thử không?"
Trần Kinh Hạc nghe vậy nói: "Làm thêm vài món nhắm rượu được không?"
Im lặng vài giây rồi bổ sung: "Tốt nhất là đồ chay."
Túc Úc vẫn cúi đầu chăm chỉ với sự nghiệp: "Chú Kinh Hạc, chú ăn kiêng dữ vậy sao? Yêu quái không ăn thịt sao được."
Trần Kinh Hạc: "..."
Không được cũng phải được, tháng này nếu cân nặng của y không trở lại chỉ số ban đầu thì Thanh Điểu sẽ mách với Phượng Hoàng đại nhân chuyện y lén uống trà sữa.
Ba Túc: "... Vậy để ta làm cả hai, rưới chút nước thịt được không?"
Trần Kinh Hạc xúc động nhìn bạn tốt: "Quá được."
Trong phòng rất yên tĩnh, Túc Lê tháo tai nghe ra thấy Ly Huyền Thính đang cúi đầu nhìn điện thoại. Cậu uống nước, mắt liếc nhìn Ly Huyền Thính, có một cảm giác vui vẻ khó diễn tả.
Trước đây ở kho binh khí, mỗi lần cậu rèn đồ, tiểu kiếm linh sẽ luôn ngồi cạnh chờ đợi.
Bây giờ, trong phòng thí nghiệm rất nhàm chán, nhưng Ly Huyền Thính mỗi ngày tan làm vẫn đúng giờ có mặt, ngồi ở phòng nghỉ bên ngoài chờ cậu. Mỗi khi cậu xong việc đi ra, sẽ luôn được ăn bánh sô cô la hắn mang tới, thỉnh thoảng là bánh pudding hoặc bánh tart trứng.
Túc Lê bỗng phát hiện, hình như cậu chỉ cần ngẩng lên là sẽ luôn thấy sự hiện diện của Ly Huyền Thính.
"Sao vậy?" Ly Huyền Thính chú ý đến ánh mắt cậu.
Túc Lê uống hết nước trong cốc, giơ cái cốc vẫy vẫy.
Ly Huyền Thính thấy vậy đứng dậy, cầm cốc đi ra ngoài.
Túc Lê nhìn bóng lưng hắn một hồi, sau đó mở xem bình luận. Lúc này hiệu ứng quà tặng chỉ còn là mấy dòng thông báo, khu bình luận cũng thưa hẳn, phần lớn là đặt câu hỏi.
Dưới bếp, ba Túc đang chuẩn bị bữa trưa, vừa thái nguyên liệu thì thấy Ly Huyền Thính lấy túi hoa quả khô từ tủ đồ ra.
Ba Túc hỏi: "Bé bé đói rồi sao?"
Ly Huyền Thính nói: "Không, con chuẩn bị chút đồ ăn vặt cho em ấy."
Hắn lại hỏi: "Ba, nhà mình có trà nhuận giọng không?"
Ba Túc lấy ra hộp trà quý lâu năm: "Lấy cái này đi, đây là trà thuốc, bình thường đi dạy ta hay mang theo uống. Ăn hạt khô sẽ ngấy đấy, ta có kẹo ngậm này."
"Con làm một ít kẹo mềm từ quả Linh Ngư." Ly Huyền Thính lấy ra vài túi bánh kẹo từ túi càn khôn: "Túi này cho ba, hiệu quả tốt hơn kẹo ngậm một chút."
Ba Túc mở ra ngửi, mùi này hẳn là quả Linh Ngư nghìn năm tuổi.
Trong phòng khách, Túc Úc tặng quà nãy giờ, thấy động tác mở xem bình luận của Túc Lê mới nhận ra có gì đó không đúng lắm. Trần Kinh Hạc bên cạnh thì vẫn đang tiêu tiền như nước.
Túc Úc đang định nói, quay sang đúng lúc bắt gặp Ly Huyền Thính đi từ bếp ra, tay bưng cái khay. Anh hỏi: "Ơ, Huyền Thính làm gì đấy?"
Túc Minh liếc một cái, màn hình điện thoại đã nhảy về bài viết trên diễn đàn: "Chắc là làm đồ ăn vặt cho anh hai?"
Túc Úc nghe vậy, bụng kêu ọc ọc: "Ba, có cơm chưa vậy!"
Bạch Quân đứng dậy: "Để đệ vào bếp phụ chú."
Túc Minh nhìn hình ảnh trên TV, thấy Ly Huyền Thính đẩy cửa vào, cũng thấy đồ trên khay, hừ một tiếng: "Yêu đương thắm thiết ghê."
[Ta không giỏi kiểm soát linh lực, kiểm soát bên ngoài cơ thể đã khó, bên trong càng khó hơn. Tiểu tiên sinh, làm thế nào để có thể kiểm soát chính xác?]
"Kiểm soát linh lực? Cái này phải xem các vị thường ngày luyện tập thế nào. Khi chưa hoàn toàn trưởng thành, linh mạch thật ra rất mỏng manh. Dùng linh lực cưỡng ép nới rộng sẽ chỉ tạo nguy hiểm tiềm ẩn cho linh mạch." Túc Lê chọn một bình luận để giải thích: "Thể chất mỗi người khác nhau, sức giãn của linh mạch cũng khác nhau. Có thể thử dùng một lượng nhỏ linh lực để kiểm tra sức giãn của linh mạch, tìm mức độ mình cảm thấy thoải mái nhất, sau đó tăng thêm khoảng 20-30% là sẽ ra giới hạn."
[Tiểu tiên sinh nhìn đệ đi! Đệ học trận mở đầu năm năm rồi, đã biết bố trí trận, nhưng tư duy không phản ứng kịp thì phải làm sao?]
Túc Lê thấy câu hỏi này, hơi nhíu mày: "Ta khuyên đệ nên đấu nhiều với người khác, nếu tư duy vẫn không theo kịp thì có thể chuyển sang học phù chú."
Trong bài đăng.
[????]
[Hahaha tiểu tiên sinh cũng biết đùa.]
[Giọng đó mà là đùa sao? Cậu ấy đang khuyên người ta chuyển nghề đó.]
[Giọng phu quân khuyên người ta chuyển nghề làm tim ta rung động.]
[Huynh bảo học gì tụi đệ học nấy, tất cả đều nghe huynh! (hét to)]
Túc Lê trả lời thêm vài câu hỏi, vẫn chưa thấy Ly Huyền Thính trở lại.
Rót nước mà cần lâu như vậy sao? Cậu nghi hoặc. Ngay sau đó, cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra.
Túc Lê sửng sốt: "Sao lâu vậy?"
Ly Huyền Thính bưng khay vào, nước ấm đã được thay bằng trà nhuận giọng, trên khay còn có một đĩa hoa quả sấy. Đủ loại trái cây, có cả hạt dưa và quả óc chó, trong góc còn đặt vài viên sô cô la cậu thích.
"Chuẩn bị chút đồ, đợi lâu không?" Ly Huyền Thính đặt đĩa lên bàn, tiện tay cầm một viên kẹo mềm đã bóc vỏ, đưa tới bên miệng Túc Lê, "Nếm thử đi, làm từ quả Linh Ngư đấy."
Túc Lê hé miệng, cảm nhận được ngón tay lạnh lẽo của Ly Huyền Thính. Đầu lưỡi vô tình chạm nhẹ, ngước mắt đã thấy đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Hương vị đặc trưng của quả Linh Ngư lan tỏa, ngón tay lạnh lẽo rút về. Ly Huyền Thính rất tự nhiên hỏi: "Ngon không?"
"Ngọt, man mát." Túc Lê liếm môi: "Khá ngon."
Ly Huyền Thính xoa đầu cậu: "Không đủ thì để huynh lấy thêm."
Trong bài đăng, khi thấy Ly Huyền Thính mang hoa quả sấy và nước trà vào, lại có thêm hàng chục bình luận ồn ào.
[Huynh đệ, thua rồi.]
[Ta: , giai đẹp: ]
[Muốn bóc hạt dưa để cạnh tranh cũng không có cửa, nhưng ta có thể bóc thứ khác!!]
[Người ta mang cả một đĩa hoa quả sấy, Linh Ngư nghìn năm như thể hàng miễn phí vậy.]
[Tình cảm xây dựng trên tiền bạc là không thật!! Ta không có tiền, nhưng ta có một trái tim chân thành.]
[Ê? Sao ta cảm giác như tụi mình đang bị theo dõi vậy?]
[Gì?]
...
Giữa một đám đang kêu khóc so bì.
[Ta cảm thấy mình không thể cạnh tranh được, hai người họ ngọt ngào quá.]
[Hu hu hu hu tự tay đút kẹo, đây không phải lớp học, mà là lớp cho chó ăn.]
[... Vừa rồi tiểu tiên sinh liếm ngón tay của yêu kiếm đại nhân đúng không?]
[Tiểu tiên sinh còn liếm môi nữa (ta chết mất)]
[Đây thật sự là thứ ta được xem miễn phí sao?]
Nội dung bài giảng của Túc Lê rất nhiều, chẳng mấy chốc đã tới mười hai giờ, nhưng cậu vẫn còn hai mục chưa giảng xong. Các tu sĩ trong phòng phát sóng cũng muốn nghe tiếp, nhất là khi Túc Lê đã xây dựng cả một hệ thống cho họ. Tu sĩ ở thời kỳ điểm nghẽn như được khai sáng, tu sĩ ở giai đoạn Trúc Cơ càng như được báu vật.
Trương Thủ Không thảo luận với các kiếm tu: "Cách này thật ra phù hợp hơn với yêu tu hơn, nhưng đối với chúng ta vẫn là một bài học giá trị."
Những gì Túc Lê giảng khá cơ bản, đối tượng cũng là phần đông tu sĩ, những tu sĩ cấp cao như họ thì không cần đến. Nhưng điều này giúp họ hiểu hơn về các phương thức tu luyện khác nhau.
Một vị kiếm tu lớn tuổi nói: "Trong này có rất nhiều phương pháp cổ, hiểu biết của chúng ta về điển tịch Thượng Cổ vẫn còn quá ít. Tuy thời đại không ngừng tiến bộ, nhưng trước mắt thì đạo pháp thời Thượng Cổ vẫn là thịnh vượng nhất."
"Đúng vậy, Túc trưởng lão đang nhắc nhở chúng ta, dừng bước ở hiện tại thực ra là gián tiếp lùi bước. Thượng Cổ đã để lại cho chúng ta không ít tinh hoa, đã đến lúc chúng ta dành nhiều thời gian hơn để nghiên cứu sách cổ."
Đối với những tu sĩ cao cấp như họ, có lẽ sẽ tìm được câu trả lời cho cảnh giới cao hơn trong đó.
Trương Thủ Không nghe các tu sĩ bàn luận, điện thoại cầm trong tay rung liên tục. Tin nhắn đến từ Trần Kinh Hạc, nội dung là một dấu chấm hỏi.
[?]
[12 giờ rồi.]
Trương Thủ Không im lặng một lúc, nhìn Túc Lê đang nghỉ ngơi uống nước trên màn hình, ho nhẹ: "Còn một việc nữa... Gần đây các vị có ngân quỹ lưu động trong tài khoản không?"
Các tu sĩ khác: "?"
Trương Thủ Không lúng túng nhìn mọi người, nhắc nhở: "Qua 12 giờ rồi, phải tính tiền làm thêm giờ."
Các tu sĩ ồn ào gửi tin nhắn cho con cháu mình, hỏi lại: "... Phải trả bao nhiêu vậy?"
"Thông thường tiền làm thêm giờ là gấp ba, nhưng Kiếm Tông chúng ta..." Trương Thủ Không đối diện với ánh mắt của sư đệ Phương Thủ Ý, hỏi: "Các vị thấy gấp tám thế nào? Số may mắn."
Trong bài đăng, đám fan cuối cùng cũng phát hiện điều bất thường.
[Ta mới tia được, tay trái của tiểu tiên sinh đeo cái gì kia?]
[Ở ngoài ống kính, không nhìn rõ lắm.]
[Ta thấy... Hình như là nhẫn.]
Ly Huyền Thính ngồi trên ghế sô pha, màn hình máy tính bảng không ngừng có bình luận chạy qua, màn hình điện thoại lại là bài đăng đã xây thành cao ốc trên diễn đàn. Hắn lướt xem bình luận với vẻ vô cảm, cho đến khi điện thoại rung mới đứng dậy đi tới.
Túc Lê đang nói dở, bỗng thấy Ly Huyền Thính ngồi xuống đối diện mình, hai người nhìn nhau qua màn hình máy tính. Cậu cười: "Sao vậy?"
[Cười ngọt quá đi!!]
[Tuyệt vời, vừa mặn vừa ngọt.]
Ly Huyền Thính nói: "Máy tính bảng hết pin rồi."
Túc Lê sửng sốt, xoay người lấy một cái máy tính bảng khác trên bàn: "Dùng của đệ này."
Camera đặt bên trái máy tính quay rõ tay trái của Túc Lê, ngón áp út đeo một chiếc nhẫn đơn giản mà sang trọng. Ly Huyền Thính cũng đúng lúc vươn tay, trước khi Túc Lê đưa tới đã cầm máy tính bảng: "Đói chưa?"
Túc Lê nhìn giờ: "Chờ chút, sắp giảng xong rồi."
[Đệt! Ta thấy rồi tỷ muội!]
[Nhẫn!!!!]
[Đeo nhẫn ở ngón áp út tay trái, giấc mơ của ta tan vỡ rồi.]
[Tay của huynh đẹp trai hình như cũng đeo một cái, lúc nãy khi huynh ấy cầm máy tính bảng ta đã thấy.]
[Aaaaaaaaa]
[Đệ phản bội tổ chức đây, tự dưng thấy bé bé và huynh đẹp trai ở bên nhau cũng tốt.]
Hướng gió đột nhiên đổi chiều, sự chú ý của dân mạng cuối cùng cũng rời khỏi khuôn mặt của Túc Lê, phát hiện ra rất nhiều chi tiết ở bối cảnh đằng sau. Có thể thấy loáng thoáng các vật trang trí trên tường cũng như tủ kệ, ngoài ra còn có một chiếc ghế mây nhỏ.
Trên tủ đặt khung ảnh, từ xa có thể thấy bên trong có hai người.
Dưới đồ trang trí là một cái bàn nhỏ, trên bàn có cốc đôi tình nhân, và cuối cùng là ghế mây.
Trên ghế vắt một bộ đồ ngủ nam, màu sắc và kích cỡ đều không giống phong cách của Túc Lê, rõ ràng là thuộc về một người khác.
[(Thì thầm) Ta vừa hỏi thăm bạn học ở đại học Thủ Đô, họ nói hai năm trước Túc Lê thường xuyên đến ký túc xá tiến sĩ.]
[Lần trước hình như ta nhìn thấy tiểu tiên sinh ở khu chung cư siêu đắt trên thủ đô.]
[Có phải là khu biệt thự xx không? Chỗ đó gần đại học Thủ Đô lẫn tập đoàn Trần Thị.]
[Hình như họ sống chung.]
[Đã... Đã kết hôn chưa?]
[Đâu có nghe nói họ tổ chức tiệc cưới gì đâu...]
Một nhóm khác thì ngửi thấy điều gì đó bất thường. Từ việc mang nước mang hoa quả sấy, cho đến vụ nhẫn, kiểu như hễ họ nói hoặc tò mò điều gì là phút tiếp theo luôn nhận được đáp án.
[Đệ thấy lạ ghê.]
[Ừ nhỉ, tự dưng lạnh sống lưng quá.]
[?]
Trong phòng khách.
Túc Úc nằm bẹp dí. Sau khi biết vụ phát sóng và số dư thẻ ngân hàng, sự hăng hái nạp tiền ban đầu bị giáng một đòn, tinh thần lẫn thể xác đều đạt đến một cảnh giới mới của nghèo nàn. Vì sĩ diện, anh không hé răng, cuối cùng chỉ nói: "Đói quá."
Bạch Quân bưng đĩa trái cây đến: "Ăn tạm cái này đi, sắp nấu xong rồi."
Mẹ Túc thấy Túc Minh chơi điện thoại thì nói: "Bé Minh, đừng cúi đầu chơi điện thoại, không tốt cho cột sống."
"Vâng." Túc Minh nhìn hình ảnh trong phòng phát sóng, làm vẻ đã quá hiểu, chuyển sang bài đăng thấy khu bình luận ngày càng hỗn loạn ồn ào, nhấn nút báo cáo ở trên cùng. Xong xuôi mới cầm trái cây, vừa gặm vừa kêu: "Ba, được ăn cơm chưa? Con đói quá!"
Trong phòng ngủ, Túc Lê cuối cùng cũng giảng xong: "Đến đây thôi, tới giờ ăn cơm rồi."
Các tu sĩ đang nghe giảng giật mình tỉnh giấc, đồng loạt tặng quà để bày tỏ lòng biết ơn.
Ly Huyền Thính lại đút cho cậu một viên kẹo mềm, sau đó đưa trà cho Túc Lê: "Ba nói cơm làm xong rồi, xuống dưới trước đi, để huynh tắt cho."
Túc Lê nhai kẹo đứng dậy, nhìn Ly Huyền Thính đi tới thu dọn đống giấy tờ lộn xộn trên bàn cho mình, nói: "Đệ đợi huynh."
Dân mạng chưa thỏa mãn, nhưng cũng không dám giữ tiểu tiên sinh ở lại giảng tiếp, lưu luyến nhìn màn hình. Camera vẫn chưa tắt nên họ còn có thể nhìn tiểu tiên sinh thêm một lúc. Cũng nhờ thế mà tất cả thấy được màn hình điện thoại ở gần máy quay.
Để tiện giảng giải, trước đó Túc Lê đã chỉnh camera xuống thấp để quay giấy nháp trên mặt bàn. Bây giờ, nó rõ ràng quay lại chiếc điện thoại mà Ly Huyền Thính vừa đặt xuống. Trên màn hình là một giao diện cực kỳ quen thuộc, diễn đàn tu sĩ. Thậm chí mới ban nãy, có ít nhất một phần tư số người ở đây từng thấy bài đăng kia.
Đám tu sĩ lạnh sống lưng, làm gì còn ai quan tâm CP của hai người ngọt ngào thế nào, hay tranh luận làm thế nào để cưới được tiểu tiên sinh nữa.
Họ run rẩy lướt về bài đăng, sau đó nhìn thấy màn hình hiển thị [Bài đăng này vi phạm quy định, đã bị xóa].
Giây tiếp theo, phòng phát sóng cũng tối om.
Dân mạng: "!!!"
Túc Lê ngồi trên ghế, nhìn Ly Huyền Thính giúp cậu thu dọn gọn gàng mặt bàn, đóng phòng phát sóng, mỉm cười nói: "Hôm nay huynh tích cực nhỉ."
"Mệt không?" Ly Huyền Thính cầm cái cốc trong tay cậu, đặt sang bên, vươn tay bế Túc Lê lên: "Giảng lâu vậy, mọi ngày cũng không thấy đệ nói nhiều thế."
Túc Lê được bế, tựa đầu vào vai bạn trai: "Hồi xưa đệ từng giảng bài cho huynh suốt ba canh giờ đó."
Ly Huyền Thính chỉnh tư thế để ôm chặt cậu hơn: "Thật sao?"
Túc Lê cười: "Giảng cho huynh không mệt, giảng cho họ mệt."
Ly Huyền Thính hơi nghiêng đầu hôn cậu: "Trưa nay có món đệ thích đấy."
Túc Lê liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay trái mình, chiếc nhẫn này là Ly Huyền Thính đặt làm, mỗi người một cái, bên trong còn khắc tên viết tắt của hai người. Túc Lê thường phải làm thí nghiệm nên nhẫn luôn do Ly Huyền Thính bảo quản.
Lẽ ra hôm nay cậu không đeo, nhưng sáng nay lúc đang thay quần áo, Ly Huyền Thính đột nhiên đeo nhẫn cho cậu. Ban đầu cậu không hiểu, giờ thì đã hiểu chút ít.
Ly Huyền Thính hỏi: "Sao vậy? Muốn huynh bế đệ xuống không?"
Túc Lê hài lòng dụi mặt vào hắn, cười nói: "Râu huynh chưa cạo sạch kìa."
Ly Huyền Thính bật cười, dùng mặt dụi lại: "Lát nữa cạo."
Đợi hai người thu dọn xong xuống lầu, trong phòng ăn đã bày xong mâm.
Ba Túc vẫy tay gọi họ mau ngồi xuống, rồi lại vội vàng đi sang bên kia bưng đồ ăn: "Bé Minh, xem chú Phong Yêu của con đến chưa?"
Túc Minh đúng lúc đi từ hành lang vào, dẫn theo Phong Yêu, "Đến rồi, đến rồi."
Túc Lê thấy Phong Yêu thì cười hỏi: "Về rồi sao?"
"Ừ, trên đường có xem phát sóng của cậu, giảng rất hay." Phong Yêu bế quan một thời gian, tu vi của y hiện giờ đã cao hơn lần đầu gặp Túc Lê hai cảnh giới, cũng là tu sĩ duy nhất của tộc Phong Yêu yêu quái đạt tới cảnh giới Tông Sư. Trước khi đến đây, y về tộc một chuyến, từ chối chức vụ tộc trưởng tộc Phong Yêu, một lần nữa trở lại nhân gian.
Ngàn năm trước y đến núi Tức Linh tìm kiếm cơ duyên, ngàn năm sau gặp được quý nhân trong mệnh, nhận được sự trợ giúp không thể tưởng tượng được.
Trước đây y chưa từng nghĩ đến việc nhập thế lâu dài, chỉ có hoặc là sống trong lãnh địa bộ tộc, hoặc là sống trong núi Tức Linh. Cho đến khi gặp gia đình Túc Lê, y mới biết hóa ra tu sĩ cũng có lối sống khác. Ngoài tu luyện ra, cuộc sống lại có thể thú vị như vậy.
Lúc ăn, ba Túc chủ động nâng cốc chúc mừng, hương thơm nồng của rượu đào bay trong không khí.
"Chúc mừng lần đầu dạy học trực tuyến của bé bé thành công mĩ mãn!"
Uống cạn một ly, Túc Minh vội vàng gắp miếng sườn, "Ba, anh hai như vậy cũng coi như nối nghiệp ba làm nghề giáo nhỉ?"
"Làm giáo viên thì tốt mà. Con xem ta này, đã làm giáo viên ba kiếp rồi." Ba Túc cười nói: "Lần này về hưu ta sẽ đến thủ đô nghỉ ngơi, đợi trăm năm sau lại làm giáo viên tiếp."
Trần Kinh Hạc hơi ghen tị: "Huynh sắp về hưu rồi sao?"
"Cũng sắp rồi, vài năm nữa." Ba Túc nói: "Đến lúc đó mang cả Đại Hoàng theo, cả nhà chúng ta lên thủ đô sống. Phong Yêu thì sao? Nghe nói huynh đang tìm việc?"
Phong Yêu nói: "Ta vẫn đang xem, không biết có gia đình nhân loại nào đang tuyển bảo mẫu không."
"Thế huynh ở lại nhà ta đi." Ba Túc vỗ vai Phong Yêu, "Ta sẽ trả lương cho huynh."
Túc Lê cũng gật đầu: "Ở lại nhà ta tốt mà."
Đứng trước sự mời chào nhiệt tình của nhà họ Túc, Phong Yêu: "Vậy tốt quá."
Mọi người ăn uống vui vẻ. Ăn xong ba Túc kéo Trần Kinh Hạc và Phong Yêu đi câu cá ở công viên mới mở gần đây, đồ nghề đã chuẩn bị đầy đủ. Những người khác ở lại phòng khách xem TV. Bạch Quân thấy Túc Úc dán mắt vào máy tính nãy giờ, bèn hỏi: "Làm gì vậy?"
Túc Úc không buồn ngẩng lên: "Đệ đang tính xem nếu huynh đi công tác thì đệ còn đủ tiền để đặt đồ ăn ngoài bao nhiêu bữa."
"..."
Bây giờ tính toán chi li từng đồng, sao trước đó tiêu xài lại không nghĩ tới.
Bạch Quân bất đắc dĩ nói: "Cái thẻ lần trước huynh đưa cho đệ, đệ mang đi đầu tư cho huynh, chắc cũng kiếm được chút lời rồi."
Mắt Túc Úc sáng bừng, "Thẻ đệ đưa huynh để mua đồ ăn vẫn còn tiền sao!"
Bạch Quân: "?"
Huynh đưa người ta mấy triệu tệ để mua đồ ăn sao?
Xem TV được một lúc, Túc Lê hơi lim dim buồn ngủ, đã quá giờ ngủ trưa mọi ngày.
Ly Huyền Thính nhìn người lim dim buồn ngủ trong lòng mình, đành nói: "Mẹ, con đưa A Ly lên phòng nhé."
Mẹ Túc đang tập trung xem TV, nghe vậy chỉ vẫy tay.
Ly Huyền Thính bế Túc Lê lên lầu nghỉ ngơi, vừa tới giường thì bị Túc Lê kéo mạnh một cái, hai người cứ thế ngã xuống giường.
"Không buồn ngủ sao?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê chớp mắt: "Buồn ngủ, ngủ chung không?"
Nghe vậy, con ngươi Ly Huyền Thính hơi trầm xuống, vươn tay ôm eo Túc Lê, kéo cậu vào lòng mình.
...
Nắng len vào qua ô cửa, tạo những vệt sáng rõ nét trên sàn nhà.
Một ngày thật đẹp.
KẾT THÚC.