Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 20: Phục Hồi
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Họa Mi để ý thấy bé con do dự thoáng qua, không khỏi dừng bước, nhìn lên trần nhà ánh sáng cam: "Trong phòng hơi tối thì phải."
Túc Úc đi tới bật đèn: "Vậy được chưa ạ?"
Bạch Họa Mi gật đầu: "Cháu bé ơi, cho bác xem tay có được không?"
Túc Lê đang giấu thanh kiếm nhỏ sau lưng, còn phải nghĩ xem nên làm sao để giấu nó, lòng bàn tay bỗng nhói lên một cảm giác ngứa ngáy, và thanh kiếm nhỏ trong tay trái đã biến mất.
Bác sĩ Bạch thấy bé con không nói gì thì cẩn thận cầm bàn tay nhỏ, xem xét linh mạch trên đó. Ông sửng sốt, mẹ Túc đứng sau lưng, cứ ngỡ ông đang kiểm tra vết trầy xước trên lòng bàn tay Túc Lê, liền giải thích: "Chiều nay thằng bé chơi với Minh Minh ở cửa sổ, ngã xuống vườn."
Ngã?
Bác sĩ Bạch tập trung quan sát, đây không phải là vết trầy da bình thường, mà giống dấu vết ma sát với linh lực. Ông dò theo linh mạch, nhìn từ ngón tay tới cánh tay, trầm giọng nói: "Cháu bé, cởi áo ra nào."
Túc Lê sững sờ, khám bệnh sao lại phải cởi quần áo?
Ba Túc đã vào phòng, nhẹ nhàng dỗ dành, giúp cậu cởi áo. Túc Lê xấu hổ, kéo chăn lên định che người. Trước đó cậu mãi mới quen được việc cha mẹ tắm rửa cho, giờ lại phải trần truồng trước mặt người khác. Dù cơ thể là của trẻ con, nhưng dù sao tâm hồn bên trong vẫn là một yêu tộc trưởng thành.
Túc Úc thấy bé con ôm chăn che người, liền cười phá lên: "Bé tí mà đã biết xấu hổ rồi, trước kia còn trần truồng... Ái, đau, mẹ đánh nhẹ thôi!"
Mẹ Túc tát nhẹ vào đầu Túc Úc, quay sang Túc Lê đã chuyển sang giọng dịu dàng: "Bé bé của mẹ biết xấu hổ rồi à?"
Túc Lê: "..."
Lần này bác sĩ Bạch khám rất lâu, suốt quá trình không nói một lời nào. Ban đầu Túc Úc còn giỡn vài câu, về sau tất cả đều giữ im lặng đợi kết quả.
Túc Lê thì chẳng có cảm giác gì, cậu thấy ngón tay của bác sĩ cứ lướt nhẹ trên linh mạch, thỉnh thoảng dừng lại vài giây. Linh mạch của tu sĩ yêu tộc tương đương với kinh mạch của nhân tộc, chắc đây là bắt mạch khám bệnh. Túc Lê quan sát bác sĩ Bạch, khá bất ngờ, có lẽ vị bác sĩ này ở trong nhân tộc cũng có chút tu vi, thế mà lại có thể tìm đúng linh mạch của cậu.
Cuối cùng Bạch Họa Mi thu tay về.
Ba Túc mở lời: "Bác sĩ, chúng ta ra bên ngoài nói chuyện."
Túc Lê tò mò không biết vị bác sĩ này có thể nhìn ra được cái gì, nhưng mà cha đã cùng bác sĩ đi xa, mẹ thì mặc quần áo cho cậu. Sau đó Túc Dư Đường để Túc Úc trông Túc Lê, vội vàng ra ngoài theo, hai anh em nhìn nhau ngơ ngác.
Túc Úc tự dưng bị bắt trông em, kéo một chiếc ghế vào phòng, ngồi xuống lấy sách bài tập Vật Lý ra, dặn dò: "Không được làm ồn, ngủ đi, đừng làm phiền anh làm bài!"
Túc Lê tò mò nhìn thứ trong tay Túc Úc. Gần đây cậu đã học được rất nhiều chữ, miễn cưỡng đọc hiểu vài chữ trên trang sách, đang muốn đọc kỹ hơn thì nhận thấy ánh mắt sắc lẹm của Túc Úc. Cậu nghi hoặc gọi: "Anh?"
Túc Úc sững sờ, rồi mới kịp phản ứng, từ từ... em trai vừa gọi mình đúng không!
Gọi mình là anh!!!
Trong khoảng thời gian này Túc Lê có nói vài câu ngắn, nhưng gọi thì chỉ biết gọi "bát bát" với "mama", Túc Úc dỗ mấy lần cũng không dỗ được bé con gọi anh.
"Ngoan quá nhỉ." Túc Úc thật lòng khen, lại gần Túc Lê: "Gọi lại được không? Gọi anh ơi đi."
Thấy Túc Lê không có phản ứng gì, Túc Úc chậc chậc chậc, cứ như gọi mèo con.
Còn tò mò hỏi: "Sao không gọi nữa vậy? Bé bé gọi anh đi nào."
Túc Lê: "..."
---
Bác sĩ Bạch đeo kính lão lên, cười nói: "Chúc mừng Túc đại nhân, đây là chuyện tốt."
"Chuyện tốt?" Ba Túc ngạc nhiên, hắn cứ tưởng tình trạng của bé con có gì bất thường, sao lại thành chuyện tốt rồi?
"Vừa rồi tôi kiểm tra linh mạch của Túc Lê, phát hiện linh mạch của thằng bé rộng hơn hẳn so với lần khám trước." Bác sĩ Bạch cũng tưởng là linh mạch của đứa nhỏ có bất thường, dù sao thì sinh ra đã tàn tật là trường hợp rất đặc biệt, linh mạch bẩm sinh đã khô héo, không thể tu luyện. Vừa rồi ông kiểm tra tình trạng cơ thể của yêu non, dù bên trong vẫn trống rỗng, nhưng linh mạch lại đột nhiên nới rộng.
Thế là ông tiếp tục tra xét linh mạch nửa người của Túc Lê, phát hiện không chỉ là linh mạch trên tay, mà linh mạch khắp người đều rộng ra đáng kể, trở về trạng thái bình thường. Tức là linh mạch của Túc Lê không còn khô héo nữa, có thể bắt đầu tu luyện như những yêu non khác.
Bác sĩ Bạch giải thích: "Trước kia ngài nói với tôi Túc Lê đã trở nên hoạt bát hơn, tôi tưởng đó chỉ là sự tò mò về thế giới bên ngoài khi linh trí vừa thức tỉnh. Nhưng giờ nghĩ lại thì đó hẳn là dấu hiệu của việc linh mạch đang mở rộng. Linh mạch tàn tật của Túc Lê đã sống lại, được linh khí đất trời tẩm bổ. Chỉ cần thêm vài năm nữa là Túc Lê có thể bắt đầu tu luyện như yêu non bình thường."
Mẹ Túc vừa bước ra, nghe được câu này, sững sờ vài giây rồi kích động hỏi: "Thằng bé khỏe lại rồi ư?"
"Có thể nói là vậy, mấy hôm nữa tôi sẽ kê ít thuốc bổ để hỗ trợ khôi phục nhanh hơn. Linh mạch bẩm sinh tắc nghẽn khiến thể chất của Túc Lê yếu hơn trẻ em nhân tộc bình thường, giờ chưa thể dẫn dắt tu luyện ngay được, tôi sợ cơ thể đứa nhỏ không chịu nổi linh khí cọ rửa." Bác sĩ Bạch nói tiếp: "Nhưng cũng chỉ cần thêm vài năm điều dưỡng nữa thôi. Túc Lê vốn yếu hơn yêu non bình thường, đây là những thứ hai vị cần chú ý."
Hai vợ chồng nghe vậy vô cùng xúc động, bé bé của họ khỏe rồi?
"À đúng rồi, hãy để Túc Lê ra ngoài nhiều hơn, tiếp xúc với trẻ em cùng tuổi, điều này có thể giúp linh trí khôi phục nhanh hơn. Hai người đừng cứ giữ con ở nhà mãi sẽ khiến con bí bách, nhớ đưa thằng bé đi chơi gì đó mới lạ." Bác sĩ Bạch cười nói: "Nhân tộc có nhà trẻ cho trẻ nhỏ mà đúng không, hãy khuyến khích Túc Lê chơi đùa với bạn cùng tuổi. Yêu non sinh ra đã tàn tật khác với những đứa trẻ bình thường, tâm lý sẽ nhạy cảm và yếu ớt hơn, hai người nhớ phải chú ý đến sức khỏe tâm lý của thằng bé."
--
Tối đó, từ khóa liên quan đến hai bé song sinh nhà Túc Dư Đường đã leo lên hot search. Túc Dư Đường là ai? Mấy năm gia nhập giới giải trí đã gom về vô số giải thưởng lớn, danh hiệu Nữ diễn viên xuất sắc cho phim điện ảnh, và đủ loại nhãn hàng quốc dân gắn liền với tên tuổi của chị. Dù tuổi nghề không dài, chị lại có rất nhiều tác phẩm xuất sắc, là một nữ diễn viên cực kỳ nổi tiếng. Buổi livestream chiều nay được ALT công bố, rất nhiều blogger cắt ghép các đoạn GIF về sự cố, rồi tung ra ngoài, nhanh chóng được cư dân mạng đẩy lên hot search.
#Hai bé song sinh của Túc Dư Đường#
[GIF nét căng đây á?! Thật không vậy?]
[Tôi cứ tưởng là bấm vào sẽ thấy hai bé cưng Lê Minh, không ngờ chỉ thấy được cái lưng.]
[Ôi giời, góc độ này làm khó blogger quá, chiều tôi xem livestream cũng chỉ thấy được một chút xíu ở góc màn hình.
[Lúc ấy nữ thần chạy đi ngay lập tức, hình như bé con bị ngã.]
[Trời ơi, có mỗi cái lưng nhỏ xíu thôi mà tôi cũng thấy đáng yêu muốn chết huhuhu.]
Hai năm trước, công ty của Túc Dư Đường đăng bài thông báo chị mang thai tạm dừng công việc, giới săn tin đã muốn bám theo chụp ảnh, nhưng mà Túc Dư Đường quá khó để theo dõi, thậm chí không thể bám sát được. Có lần paparazzi mò được địa chỉ nhà chị, định đến rình rập, kết quả vừa vào núi đã lạc đường, cuối cùng phải báo cảnh sát để được dẫn ra.
Thế là trên mạng có đủ các loại tin đồn, có người nói là sinh bé gái, có người nói là bé trai, có nhà lại khẳng định là cả trai lẫn gái. Tóm lại tin đồn bay râm ran khắp nơi, cuối cùng Túc Dư Đường phải đăng bài kèm ảnh hai đôi bàn chân nhỏ, nói là hai bé trai.
Fan của Túc Dư Đường đều biết nữ thần rất mực cưng chiều con cái, trang Weibo của chị ấy còn sắp biến thành tài khoản nuôi dạy trẻ. Lần này là vô tình để lộ thông tin của hai bé lên mạng, may mắn là trong video không lộ mặt, nhưng cũng đủ khiến cư dân mạng tò mò.
Fan nhao nhao kéo đến Weibo hỏi thăm tình trạng hai bé, đến đêm khuya hai vợ chồng mới biết chuyện này, họ tiễn Bạch Họa Mi xong thì nhận được điện thoại từ công ty.
"Mời tham dự chương trình?" Ba Túc ngạc nhiên.
Mẹ Túc cúp máy: "Là chuyện lúc trưa, chương trình 'Cục Cưng Đáng Yêu' mời tham gia, chắc là do tối nay hai đứa nhỏ lên hot search. Không sao, em đã bảo phòng truyền thông xử lý rồi."
"Vừa rồi Bạch Họa Mi nói để bé bé chơi với bạn cùng tuổi nhiều hơn. Nhưng ở núi Tức Linh không có mấy yêu non phù hợp, có khi chưa đến gần thằng bé đã sợ hãi bỏ chạy vì bị huyết mạch áp chế." Ba Túc do dự: "Để chơi được với bé Lê, chắc chỉ có trẻ em loài người, nhưng mà giờ đi mẫu giáo thì vẫn còn hơi sớm."
Trẻ em nhân tộc không có linh lực, không cảm giác được áp chế của huyết mạch.
Trẻ em ở thôn Tức Linh vừa nghịch ngợm vừa quậy phá, nghĩ đến lời đồn con mình có vấn đề về trí não trong thôn, ba Túc lo mấy đứa bé đó sẽ không chịu chơi với Túc Lê.
"Đây cũng là vấn đề." Mẹ Túc chợt nảy ra ý tưởng: "Trong chương trình sẽ có trẻ em cùng tuổi, nhưng không biết bé Lê có tham gia được không, để em bảo Tiểu Lâm gửi hợp đồng đến xem xét."
...
Hôm sau ngủ dậy, Túc Lê phát hiện thanh kiếm nhỏ trước đó chui vào cơ thể cậu lại xuất hiện trở lại bên ngoài. Nó đang nằm gọn trong chăn, nếu không phải lúc vén chăn lên sờ trúng nó, Túc Lê cũng sẽ không nhận ra thứ này nằm cạnh mình. Giường bên cạnh trống không, chắc Túc Minh đã dậy rồi.
"Qua đây." Túc Lê ngoắc tay ra hiệu, thanh kiếm nhỏ lập tức nhảy lên vai cậu.
Cái này chắc hẳn là phiên bản thu nhỏ của thanh kiếm năm đó cậu rèn. Thân kiếm đã hoàn toàn vỡ vụn, chỉ có đúng một mảnh vỡ, miễn cưỡng duy trì được ảo ảnh.
Kiếm bản mạng của mình ư? Túc Lê hỏi: "Tên kiếm của ngươi là gì?"
Thanh kiếm nhỏ quơ qua quơ lại, dường như không hiểu câu hỏi của cậu. Nó rời khỏi vai Túc Lê, nhảy vào lòng bàn tay cậu, ánh lam yếu ớt tỏa ra. Túc Lê nắm lấy nó, cẩn thận quan sát hoa văn trên thân kiếm. Nhưng chỉ chỗ có ánh xanh là nhìn được, những chỗ khác rất mờ.
Ánh xanh của ảnh kiếm giao thoa với ánh đỏ của mảnh vỡ, tạo nên một cảm giác kỳ lạ khó tả, nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng ai nghĩ đây là một thanh kiếm, lại còn rất có thể là kiếm bản mạng của cậu.
Túc Lê không khỏi nghi ngờ: "Trước kia ngươi trông như vậy sao?"
Thanh kiếm nhỏ thân mật cọ xát vào lòng bàn tay cậu.
Túc Lê hỏi liên tiếp mấy câu, nó chẳng có phản ứng gì, chỉ có một là cọ vào lòng bàn tay, hai là bay loạn.
Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Túc Lê khựng lại, nghiêm giọng dặn dò: "Ngươi về biển ý thức đi."
Giọng bé con chẳng có chút uy hiếp nào, mềm nhũn không chút khí thế.
Thanh kiếm nhỏ không nghe lời. Túc Lê đang định tóm lấy nó, thì có tiếng mở cửa. Thanh kiếm nhỏ lập tức chui tọt vào trong chăn, sau đó biến mất vào lòng bàn tay Túc Lê.
Mẹ Túc nghe có tiếng nói chuyện mới vào phòng kiểm tra, quả nhiên bé con đã tỉnh. Chị đi đến ngồi xuống bên giường: "Bé bé dậy rồi à? Con vừa nói chuyện à?"
Túc Lê lắc đầu.
Mẹ Túc ngẩn người.
Kỳ lạ, rõ ràng vừa rồi chị ở bên ngoài nghe thấy tiếng bé con nói chuyện, chẳng lẽ là nghe nhầm?
Túc Lê vươn tay ra: "Mama."
"Bé Lê ngoan quá." Mẹ Túc tươi cười bế con lên: "Hôm nay chúng ta ra ngoại ô chơi nhé."