Chương 3: Bé Con Kén Ăn

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phong Yêu nhìn căn phòng trang trí toàn hình động vật nhỏ. Tiếng gió đã ngừng vì có linh lực của y trấn áp, im ắng tới mức chỉ còn tiếng khò khè của đứa nhỏ trên giường trẻ con. Đây là nhà họ Túc, y mạo hiểm tránh né trận pháp để vào đây, may mà tối nay có khá nhiều tiểu yêu ở bên ngoài, yêu khí hỗn loạn, y mới có thể qua mắt Túc Thanh Phong.
Mảnh vỡ mang thần lực đó vẫn luôn là bí mật của y, hôm nay nó có dấu hiệu bất thường, chứng tỏ đang nói cho y biết cảnh giới bị tắc nghẽn bấy lâu sắp có hy vọng! Hoặc là y đã chờ được cơ duyên ở núi Tức Linh!
Nhưng khi y tốn sức chui vào được nhà họ Túc, tới nơi mà mảnh vỡ dẫn lối, chỉ thấy hai đứa trẻ con, một đứa nằm ngáy o o, đứa còn lại hình như bị y dọa rồi.
Phong Yêu lặp đi lặp lại xác nhận, thậm chí ban nãy khi mới tới gần nhà họ Túc, mảnh vỡ còn có yêu lực rất yếu chỉ dẫn, y mới tìm tới căn phòng này. Nhưng trong phòng hoàn toàn không có cơ duyên y muốn, chỉ có hai đứa trẻ con yếu ớt... Y không khỏi nhìn đứa bé gần mình nhất, rồi bất ngờ nhận ra.
Đứa bé này vậy mà không khóc?
Phong Yêu ở núi Tức Linh nhiều năm cũng đã gặp rất nhiều con non, y bẩm sinh đã tràn đầy phong linh, những đứa bé đó không chịu nổi uy lực của y, mỗi lần thấy y đều sẽ gào khóc. Mặc dù lần này Phong Yêu cố tình đè nén uy lực, nhưng bé con này tận mắt thấy y nhảy qua cửa sổ vào mà không hề phản ứng gì...
"Con non của nhà họ Túc... Chẳng lẽ đây là đứa bé bẩm sinh tật nguyền kia?"
Phong Yêu cau mày nhìn đứa nhỏ, đối diện với đôi mắt trong veo, cảm thấy là lạ.
Trong phòng ngoài hai đứa trẻ ra thì không còn vật nào khác, mảnh vỡ đã dẫn dắt y từ tận núi Tức Linh tới đây, chắc chắn không thể là nhầm lẫn. Nếu nói nơi này có gì đặc biệt, vậy chỉ có hai đứa bé con kia.
Chẳng lẽ cơ duyên độ kiếp của y lại nằm trên một trong hai đứa trẻ này ư?
Túc Lê thấy yêu quái kia đang quan sát mình, từ lúc y vào phòng đã tìm kiếm thứ gì đó, giờ có vẻ thứ y muốn tìm nằm trên người cậu.
"Nhóc có thấy thứ gì kỳ lạ không?" Phong Yêu bước mấy bước đã tới trước giường trẻ con, nhìn xuống Túc Lê, thấy bé con không nói gì thì đổi cách hỏi: "Cái gì đó phát sáng hoặc lấp lánh."
Giọng Phong Yêu khàn khàn, trầm thấp, nói chuyện như tiếng gió lùa, vừa lạ lùng vừa đáng sợ.
Theo từng bước chân của Phong Yêu, Túc Lê cũng tựa lưng vào thành giường, sau lưng còn có em trai đang ngủ say, không tốt lắm. Con yêu quái trước mặt có tai nhọn, có cánh gió, chắc hẳn là Phong Yêu của tộc Tinh Quái. Trên mặt y có vết cháy, lại liên tưởng đến vụ sấm sét ầm ĩ chiều nay, rất có thể đây chính là con yêu quái mới độ kiếp.
Cậu cau mày, sao con yêu quái này tìm đến đây làm gì? Y tới nơi ở của con người có mục đích gì?
"Không có à?" Phong Yêu lẩm bẩm: "Kỳ lạ."
"Không sợ ta à?" Phong Yêu thấy ánh mắt đứa nhỏ nhìn mình không hề có vẻ sợ hãi, cảm giác kỳ lạ trước đó lại trỗi dậy.
Túc Lê điều khiển thần lực Phượng Hoàng trong cơ thể, cẩn thận quan sát hành động của Phong Yêu. Cậu mới thức tỉnh, còn chưa hoàn toàn khống chế được cơ thể, chỉ có thể sử dụng một ít yêu thuật nhỏ. Với tình huống hiện tại, cậu không thể đối đầu trực diện với Phong Yêu, chỉ có thể tìm cách giải quyết vòng vèo... Lại thêm trong phòng còn có em trai đang ngủ, bên ngoài có người nhà.
Không dễ giải quyết lắm. Túc Lê đánh giá tình trạng của Phong Yêu, chú ý tới bàn tay y đặt trên thành giường đang cầm một mảnh đá đỏ sẫm, khối đá đó có những đường vân sẫm màu phức tạp, lại có vẻ rất quen thuộc.
Mảnh vỡ? Yêu quái độ kiếp...
Phong Yêu thấy đứa nhỏ nhìn mảnh vỡ trong tay mình, hơi do dự, khàn giọng hỏi: "Nhóc từng thấy thứ này?"
Nghĩ tới chỉ dẫn mơ hồ khi độ kiếp xảy ra, Túc Lê bỗng vươn tay, chạm vào mảnh vỡ đỏ sẫm đó.
Ánh sáng đỏ tỏa ra ---
Đồng tử Phong Yêu co rút, không thể tin nổi. Tất cả lớp bảo vệ của y tan thành mây khói, kính cửa sổ vỡ tung như bị bão táp quét qua, mảnh thủy tinh biến thành lưỡi dao cắm xuống mặt đất. Y vung cánh tay dài che chắn cho hai đứa trẻ, bàn tay cầm mảnh vỡ như bị thiêu đốt, đau đớn vô cùng, đồng thời thấy rõ nó đang tỏa ra ánh sáng nóng bỏng.
"Ai!"
Một tiếng quát, Phong Yêu không còn thời gian suy nghĩ nữa, quay người hóa thành một cái bóng bay ra khỏi phòng.
Chớp mắt sau, ba Túc đã xông vào với vẻ lo lắng, thấy cửa sổ mở toang và đứa nhỏ ngơ ngác ngồi trên giường, sắc mặt hắn lập tức tối sầm.
Căn phòng rất bừa bộn, đứa nhỏ thì đang ngủ ngon lành, đứa lớn thì ngồi trên giường.
"Bé con đừng sợ nhé, không có gì đáng sợ đâu." Ba Túc thấy mình đến chậm, sợ hãi bế con lên dỗ dành, ánh mắt lại hằm hằm nhìn ra cửa sổ. Rốt cuộc là yêu quái phương nào mà dám lẻn vào nhà hắn!
Túc Lê được cha ôm chặt, cụp mắt nhìn chằm chằm ngón tay mình.
Cảm giác vừa chạm vào mảnh vỡ kia vẫn còn, cậu sẽ không nhận nhầm, thứ trong mảnh vỡ đó chính là thần lực của cậu. Chuyện này rốt cuộc là sao, tại sao mảnh đá đó lại chứa thần lực của cậu...?
Nghĩ đến đây, đầu đột nhiên nhói lên cơn đau, một giọng nói trầm, bất đắc dĩ nhưng đầy bao dung gọi tên cậu.
--- "A Ly."
Cậu chưa phân biệt được giọng nói ấy đến từ đâu, ý thức đã chìm vào bóng tối.
---
"Tình trạng thằng bé đã tốt hơn nhiều rồi, chiều nay bác sĩ Bạch sẽ tới khám. Anh đã kiểm tra trận pháp rồi, con yêu quái đó lẻn vào nhà."
"Đợt trước thấy cục nói có ác yêu chuyên bắt cóc con non mang đi bán, không ngờ lại dám để mắt tới nhà chúng ta."
...
Túc Lê mơ màng mở mắt ra, thấy có người đứng bên giường, hình như đang nói chuyện điện thoại, tiếng cứ loạn xạ lên, cậu không nghe rõ.
Mất một lúc thì ý thức hỗn loạn mới dần tỉnh táo, ký ức tối qua bỗng ùa về.
Thôi chết, chuyện đêm qua, cha sẽ không nghi ngờ gì chứ?
Cậu còn chưa kịp nghĩ ra cách đối phó, người đàn ông đứng bên giường bỗng ngừng nói chuyện, dường như nhận ra cậu đã tỉnh, vội vàng hỏi han: "Bé con, con thấy sao rồi? Đầu còn đau không? Papa ở đây rồi, con đừng sợ nhé."
Túc Lê được ba Túc bế lên, bàn tay to lớn của người lớn nhẹ nhàng vỗ lưng cho cậu, im lặng an ủi, lại chứa đầy lo lắng không thể bỏ qua.
Dường như cha không để ý đến động tĩnh cậu và yêu quái kia gây ra, chỉ quan tâm cậu có khó chịu ở đâu không.
Túc Lê nao nao. Lúc nhìn ra ngoài, cậu phát hiện cửa sổ bị vỡ đêm qua đã trở lại như ban đầu, đồ đạc trong phòng cũng rất ngay ngắn, như thể chuyện con yêu quái đó xông vào chỉ là một giấc mộng kỳ lạ của cậu.
"Bé con đói chưa? Papa chuẩn bị đồ ăn cho con nhé." Ba Túc vừa an ủi con nhỏ vừa ra ngoài: "Đau thì phải nói với papa nhé, papa thổi phù phù cho con hết đau."
Chuyện tối qua quá phức tạp, hắn chưa bắt được con yêu quái đột nhập trái phép kia thì bé con đã ngất. Hắn vội vàng gọi điện thoại cho bác sĩ cấp cứu, ai ngờ hôm qua bác sĩ đi công tác, chiều nay mới về. Đến nửa đêm thì bé con cứ mê sảng, không ngừng kêu đau, còn mơ màng gọi tên ai đó, khiến ba Túc sốt ruột vô cùng.
Cũng may bác sĩ nói thằng bé tỉnh dậy sẽ không sao nữa, cụ thể thì phải đợi chiều khám xem sao.
Túc Lê được đặt trên ghế, ngẩng lên là có thể thấy ba Túc đang đứng trước bếp pha sữa bột.
Cậu nhìn xuống lòng bàn tay. Cảm giác tối qua khi chạm vào mảnh vỡ đã biến mất, nhưng sự quen thuộc đó khiến cậu không khỏi hưng phấn.
Sao con Phong Yêu đó lại có mảnh vỡ như vậy, y tới nhà họ Túc tìm thứ gì?
Chắc chắn không phải mơ, nhưng thái độ tối qua của Phong Yêu, sao y lại đột ngột bỏ đi...
Vả lại hình như đêm qua có người gọi cậu.
A Ly...? Túc Lê cụp mắt, giọng nói ấy rất quen, dường như rất lâu về trước cậu đã từng nghe rồi.
"Bé con đợi chút nhé, papa sắp xong rồi." Ba Túc lo con bị đói, vừa pha sữa vừa an ủi.
Túc Lê hoàn hồn, nhìn cha đang pha sữa ở phía trước.
Từ khi có ký ức đến giờ, cậu luôn là người đi chăm sóc, chứ chưa có ai chăm sóc cậu như thế. Sự sinh sản của con người khác với yêu và linh. Khi rảnh rỗi, cậu cũng thích nghe tiểu yêu kể những chuyện thú vị ở nhân gian, kể về cha mẹ, kể về trẻ nhỏ, cũng biết cha mẹ nhân tộc chăm sóc con mình rất cẩn thận. Nhưng khi sự chăm sóc ấy dành cho cậu, Túc Lê lại thấy lạ lẫm và lúng túng.
"Bé con uống nào, papa đi xem em dậy chưa nhé?"
Giờ này chắc nhóc con kia sắp dậy rồi. Ba Túc đặt bình sữa lên bàn trước mặt đứa nhỏ, quay đi vào phòng hai anh em xem thử, đi hai bước phải ngoảnh lại kiểm tra, thấy Túc Lê vẫn ngồi ngay ngắn mới yên tâm.
Túc Lê vươn tay cầm bình sữa, trầm tư.
Lúc là Phượng Hoàng, cậu rất ít khi ăn ngũ cốc của nhân gian, những thứ cậu ăn luôn là thịt yêu thú dư thừa linh lực. Chưa nói tới cách ăn kỳ lạ này, sau khi đầu thai cậu mới được ăn thứ ngọt như sữa bột. Nó chẳng có chút linh lực nào, ăn mấy thứ này đồng nghĩa với việc nạp thêm tạp chất vào cơ thể, bất lợi cho tu luyện, nhưng hình như chúng là đồ ăn thiết yếu cho con non của nhân tộc.
Được rồi, giờ trong mắt mọi người cậu chính là con non của nhân tộc.
Hai tay Túc Lê ôm bình sữa, không quen lắm kề miệng vào ống hút, vừa mút một cái, lập tức nhận ra sữa này khác với bình thường!
?! Không đúng!
Cậu đã tới thế giới này hai năm, hai năm ý thức mờ mịt, nhưng trong tiềm thức vẫn chú ý đến vấn đề ẩm thực.
Sau khi sắp xếp lại ký ức, cậu biết sữa bột hiện là một trong những thức ăn chính của mình. Có điều bình sữa trước mặt hoàn toàn khác với thứ cậu luôn uống. Trước giờ sữa cậu uống không có linh lực, nhưng hôm nay trong cái bình này chứa đựng không ít linh lực.
Việc thế giới này tồn tại linh lực là chuyện đêm qua cậu mới biết. Túc Lê cứ tưởng mình chỉ có thể dùng thần lực trong cơ thể để tu luyện, từ từ hồi phục tu vi, nhưng hôm nay cậu lại cảm nhận được linh lực trong đồ ăn. Tức là dù không cảm nhận được linh lực ở thế giới xung quanh, cậu lại có thể dùng cách hấp thụ đồ ăn có linh lực để gia tăng tu vi!
Túc Lê nhìn chằm chằm bình sữa trong tay, rất ngạc nhiên, vậy mà cũng được sao?!
"Em trai chưa dậy rồi." Ba Túc vào phòng trẻ con một chuyến rồi lại đi ra, nhìn bé con đang ngồi trên ghế uống sữa. Thấy màu của cái bình thì sửng sốt, sau đó hốt hoảng chạy tới giật ra khỏi tay đứa nhỏ, lo lắng nói: "Mới rời mắt một chút thôi. Papa sai rồi, bé con có thấy khó chịu ở đâu không?"
Tình trạng của Túc Lê đặc biệt, hai vợ chồng đã hỏi rất nhiều bác sĩ yêu tộc, họ đều đề nghị thời kỳ sơ sinh không nên cho con ăn đồ ăn có linh lực. Con non bẩm sinh tật nguyền gần như không có khả năng hấp thụ linh lực, cho chúng ăn những thứ này chỉ có hại chứ không có lợi.
Thế nên ba Túc mới đi mua sữa bột và đồ ăn của con người về nuôi Túc Lê, cẩn thận từng li từng tí với ẩm thực, sinh hoạt thường ngày của con, không ngờ mới ngoảnh đi có mấy phút, bé con đã cầm bình sữa của em trai.
"Con có đau ở đâu không? Để papa gọi cho bác sĩ."
Giờ Túc Lê mới biết mình lấy nhầm bình, đây là bình sữa của em trai Túc Minh.
Nghĩ vậy cậu khẽ nhíu mày, tại sao sữa của Túc Minh có linh lực mà sữa của cậu lại không có?
Ba Túc thử dùng linh lực kiểm tra tình trạng cơ thể của con, quả nhiên chỉ cảm thấy một cái hang trống rỗng không đáy. Hắn sợ đứa nhỏ ăn sai đồ có vấn đề, vội vàng bế con lên dỗ dành, tay cầm điện thoại gọi cho bác sĩ yêu tộc hỏi tình hình.
"Vâng vâng, thằng bé cầm bình của Minh Minh. Phản ứng lạ? Tạm thời không thấy nôn cũng không khóc, tình trạng cơ thể có vẻ vẫn bình thường." Ba Túc vừa gọi điện vừa kiểm tra tình trạng của Túc Lê, xác định mấy phản ứng bài xích mà bác sĩ nói đều không xuất hiện thì mới thở phào một hơi: "Bác sĩ, có cần tiếp tục quan sát không? Hay là tôi đưa thằng bé tới phòng khám kiểm tra nhé."
Túc Lê lại nhìn bình sữa trên bàn, cậu mới uống được có một ngụm, muốn thử xem có đúng như mình nghĩ không. Cậu đành kéo áo của cha, nói một chữ: "Đói."
Bé con mặc áo ngủ lông xù ngoan ngoãn nằm trong lòng ba Túc, bàn tay bé nhỏ nắm chặt lấy áo hắn, non nớt nói một âm tiết, đáng yêu mà cũng đáng thương vô cùng.
Ba Túc đang sốt ruột, thấy cục cưng kêu đói thì tim cũng mềm nhũn ra, đành phải hỏi bác sĩ: "Giờ có thể cho thằng bé ăn gì không? Bé con vừa kêu đói bụng."
Chăm sóc Túc Lê mấy năm, đây là lần đầu tiên nghe được bé con chủ động kêu đói, hắn chỉ muốn thỏa mãn nguyện vọng của con ngay.
Bác sĩ ở đầu kia điện thoại lại hỏi vài câu.
Ba Túc cẩn thận trả lời từng vấn đề, được bác sĩ cho phép rồi mới cầm bình sữa của Túc Lê, kề vào miệng bé con. Không ngờ đứa nhỏ mút một ngụm rồi không uống nữa, lại nhìn bình sữa của em trai.
Ba Túc không hiểu, chẳng lẽ bé con bắt đầu kén ăn rồi?
---
Trong hỗn độn tăm tối, âm thanh quẩn quanh giữa không gian tĩnh lặng vô tận, tựa như tiếng ai tha thiết gọi, lại như tiếng nỉ non bất đắc dĩ. Trên mặt đất là những trận pháp với đường nét phức tạp, một người đàn ông mặc trường bào màu đen, những vết rách trên bộ đồ để lộ làn da trắng bệch của hắn. Hắn ngồi quỳ trên mặt đất, bị gông xiềng nặng nề màu đen trói buộc. Mà ở ngay trước mặt hắn, cách đó không xa, là một đồ đằng hình Phượng Hoàng đang tỏa ánh sáng đỏ yếu ớt.
Người đàn ông vươn tay, chưa kịp chạm tới đồ đằng, ánh đỏ mong manh ấy đã vụt tắt ---
Hắn nao nao, lại nhẹ nhàng gọi.
"A Ly."