30. Chương 30: Cọ má

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Úc xách một cái lồng chó màu đỏ về, ba Túc nhìn một cái, hỏi: "Sao không mua cái nào to vào?"
"Cái này là to nhất trong tiệm họ rồi." Túc Úc giải thích: "Con muốn mua to hơn nữa nhưng mà chuyển phát nhanh không kịp."
Ba Túc lạnh lùng nói: "Lần sau mua cái to vào, nhét anh cho vừa."
Túc Úc bị ba mắng cho một trận, lồng chó bị vứt trong sân. Cậu đi vào nhà, thấy trong phòng khách có một căn biệt thự chim vừa được mang tới. Thư ký Thanh Điểu đang ghi chép: "Đủ rồi ạ, những đồ chơi khác bọn họ sẽ giao tới trước 11 giờ đêm."
Lúc sáng Phong Yêu tới nhà còn giật mình, y chỉ nghỉ có ngày cuối tuần thôi, thế mà quay lại Túc Lê đã biến thành nguyên hình. Y còn chưa rõ đầu đuôi, lại thấy có người lần lượt mang đồ mới đến đặt trong sân. Những thứ này trước khi mang vào nhà phải được rửa sạch sẽ, ngâm tẩm hương liệu mà chim non thích nhất, đảm bảo mùi hương giống hệt trong nhà mới được.
Chính giữa phòng khách là một cái giá làm theo dạng tổ chim, chú chim non màu đỏ đáng yêu đang ngủ say trong tổ, dưới cánh chim là một thanh kiếm nhỏ, cha mẹ còn cẩn thận đắp cho một cái chăn. Lần đầu tiên Phong Yêu thấy Túc Lê nhỏ như vậy, bé tí tẹo, có thể nằm gọn trong lòng bàn tay.
Ngủ cả ngày không tỉnh, chỉ thoang thoảng tiếng thở nhè nhẹ. Phong Yêu đành phải ngồi bên cạnh chờ, không dám phát ra âm thanh.
"Tiểu Lê ngủ lâu như vậy có sao không?" Túc Úc hỏi: "Nó ngủ hai ngày rồi đấy."
Ba Túc đang nghiên cứu xem cho chim non ăn như thế nào, nghe vậy bảo: "Bác sĩ nói đây là bình thường. Mau ra ngoài dọn dẹp cái lồng chó kia đi, trông ra thể thống gì nữa?"
Túc Úc: "Lồng chó nào? Cái đó chỉ cần sửa sang một chút là thành biệt thự chim ngay. Ba phải tin tưởng con trai mình chứ."
"Thôi đi, lúc đi nhà trẻ làm thủ công con làm ra cái gì có biết không? Còn đòi làm biệt thự?" Ba Túc đi tới bên Túc Minh, đưa cho thằng bé bình sữa vị sô cô la vừa pha: "Minh Minh uống xong nhớ đi đánh răng nhé."
Túc Minh vui vẻ ôm bình sữa chạy.
Ba Túc thấy Túc Úc vẫn đứng ngây ra đó, bèn hỏi: "Cũng muốn uống sữa bột à?"
Túc Úc: "..."
Đàn ông con trai đầu đội trời chân đạp đất, uống sữa bột làm gì!
--
Trời tối, Phong Yêu không ở lại, chào hỏi ba Túc xong, y cũng chuẩn bị ra về.
Trước khi đi, y nhìn ra ngoài, nhắc nhở: "Đêm nay trời sẽ đổ mưa."
"Vậy phải thu quần áo vào thôi." Ba Túc đáp.
Phong Yêu muốn nói, nhưng nhìn Túc Lê đang ngủ say, lại không nói nữa.
Màn đêm buông xuống, bầu trời vang lên tiếng sấm rền, mưa nhanh chóng nặng hạt.
Trong lúc mơ màng, Túc Lê cảm giác cả người nặng trĩu, chóp mũi cứ ẩm ướt. Cậu đột nhiên mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong phòng khách. Trong đầu Túc Lê hiện giờ toàn là hình ảnh Phượng Hoàng Thần Sơn từ vạn năm trước. Dường như cậu đã có một giấc mơ rất dài, trong mơ cậu cùng thiếu niên 'Huyền Thính' kia sống bên nhau, cùng trèo lên Thần Mộc Ngô Đồng, cùng khám phá kho binh khí mà cậu coi là báu vật. Huyền Thính giống như một trang giấy trắng, rõ ràng là kiếm linh, vậy mà chẳng biết gì hết.
Cậu chỉ có thể từng chút một dạy hắn, dạy hắn trận pháp, dạy hắn kiếm trận, dẫn hắn đi làm quen với Phượng Hoàng Thần Sơn...
Trên Thần Mộc Ngô Đồng là nhà của cậu, Kinh Hạc cũng không được đặt chân đến. Nhưng Lý Huyền Thính lại là đặc biệt, tựa như từ rất rất lâu về trước, họ đã là những người bạn thân thiết đến mức có thể cùng ăn cùng ở.
Hơi nước ẩm ướt bay vào từ cửa sổ, Túc Lê rụt người lại, càng thấy nặng nề hơn. Cậu mất một lúc mới nhận ra mình đang ôm một thanh kiếm, sửng sốt, sau đó thấy bộ lông đỏ...
!
"Tiểu Lê tỉnh rồi à?" Mẹ Túc đi tới tổ chim, thấy chú chim bên trong đã ngồi dậy thì nhẹ nhàng sờ đầu cậu: "Tiểu Lê có đói không?"
Túc Lê hồi tưởng chuyện trước đó, chỉ nhớ chuôi kiếm Huyền Thính vỡ vụn trước mặt, rồi chẳng có ấn tượng gì nữa. Túc Lê cúi đầu quan sát bản thân, thời kỳ chim non... Đây là chuyện bao lâu về trước rồi? Cậu nhìn bộ lông quen thuộc, vừa mờ mịt, vừa cảm thấy thật tự nhiên.
Túc Lê muốn biến về thành hình người, nhưng vận linh lực mới phát hiện cơ thể rỗng tuếch.
"..."
Mẹ Túc thấy con đã tỉnh thì canh giữ bên cạnh. Chim non có đôi mắt tròn xoe, sáng trong, luống cuống nhìn quanh. Có vẻ như bé con muốn ra ngoài xem, nhưng đi vài bước lại lùi về. Móng vuốt nhỏ bám vào nệm, chưa quen dùng nguyên hình di chuyển nên lùi được mấy bước đã ngã chổng vó.
Trần Kinh Hạc đến đúng lúc thấy cảnh chim non ngã xuống đệm, ba Túc nghe thấy tiếng cũng vội vàng buông việc chạy tới, vừa đi vừa hỏi: "Sao thế?"
Mẹ Túc cười bảo: "Tiểu Lê chưa quen nguyên hình, vừa rồi đi được mấy bước lại ngã, đúng không Kinh Hạc tiên sinh?"
Trần Kinh Hạc liếc đôi mắt tròn xoe của chim non trong tổ, toát mồ hôi lạnh: "Không, vừa rồi tôi không kịp thấy gì hết."
Ba Túc: "Chuyện bình thường, hồi bé Minh hóa nguyên hình còn không biết đi, tay chân bước cùng lúc."
Hắn cúi đầu sát gần tổ chim, cười bảo: "Tiểu Lê thế là giỏi hơn em trai rồi, lần đầu tiên hóa hình đã biết đi, bị ngã là do đệm mềm quá, nhỉ."
Túc Lê nhìn cha mẹ bỗng dưng to hơn gấp mấy lần, đành phải tiếp tục lùi về sau, núp trong tổ chim. Bên ngoài cửa sổ không đóng, quá ẩm ướt, cậu cứ có cảm giác lông ướt sũng. Túc Lê hơi rụt người lại, kiếm Huyền Thính bỗng bay tới, tỏa ánh sáng mềm mại như muốn giúp cậu hong khô lông, khiến tổ chim trở nên ấm áp hẳn.
Mẹ Túc ngạc nhiên, vội bảo: "Túc Úc, con đóng cửa sổ lại đi."
Túc Úc đứng dậy đóng cửa: "Kỳ lạ, Tiểu Lê thích xem gió thổi xem trời mưa nhất mà?"
Trần Kinh Hạc: "?"
Túc Lê mở to đôi mắt như hạt đậu, nhìn kiếm Huyền Thính đang bay trước mặt. Thân kiếm có vài vết nứt, khiến cậu vô thức giơ cánh lên sờ. Trong mơ, cậu đã thấy thanh kiếm này vô số lần, nhưng hôm nay chỉ còn thân kiếm rách nát được chắp vá lại từ hai mảnh vỡ. Nghĩ đến đây, lồng ngực không khỏi se sắt buồn...
Đúc lại kiếm Huyền Thính không phải chuyện dễ, giờ đây nó chỉ còn là ảnh kiếm không trọn vẹn, kiếm linh cũng mất tích.
Nếu muốn đúc lại, trước hết cậu phải tu luyện về tu vi ban đầu, sau đó tìm lại vật liệu rèn kiếm năm đó thì mới có hy vọng.
Túc Lê núp trong tổ chim suy nghĩ, chợt nghe thấy một tiếng giòn tan, vội vàng nhảy ra, thấy mẹ đang ngồi xổm thu dọn mảnh thủy tinh vỡ, hóa ra là vừa rồi trượt tay làm rơi cái ly.
"Sao lại bất cẩn thế?" Ba Túc đi tới, giữa tay Túc Dư Đường đã lơ lửng mảnh thủy tinh vỡ: "Ban nãy không chú ý, chắc là nhặt đủ rồi."
Mẹ Túc quay sang thấy Túc Lê đứng trước tổ chim, bèn nghiêng người tới thì thầm: "Dọa Tiểu Lê rồi à? Mama xin lỗi nhé, con đừng sợ."
Túc Lê nhìn người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp trước mặt, thấy điệu bộ cẩn thận của mẹ, trái tim như có dòng nước ấm chảy qua, một cảm xúc rất khó tả bùng lên.
Mẹ Túc dỗ con xong định đứng dậy, đột nhiên nghe thấy một tiếng động nhỏ, vừa quay lại đã đối mặt với một cục đỏ nhỏ gần ngay trước mắt. Chim non cẩn thận trèo ra khỏi tổ, kiễng chân lên dụi đầu vào má mẹ. Lông vũ mềm mại lướt qua mặt, là sự thân mật trước nay chưa từng có.
Túc Dư Đường sững sờ, không dám thở mạnh, mặc cho chú chim cứ dụi vào.
Ba Túc thấy vậy cũng rất sốc, trước kia tuy họ luôn ôm ấp hôn hít con, nhưng Tiểu Lê rất hiếm khi chủ động thân mật lại.
Túc Lê cọ một lúc lâu mới rời đi, quay sang thì đối mặt với đôi mắt sáng lấp lánh đầy chờ mong của ba Túc. Cậu khựng lại, thấy cha cũng thò mặt tới gần tổ chim: "Tiểu Lê, papa có không?"
"Chíp ---" Chim non kêu một tiếng trong veo, mấy bước đã nhảy sang bên còn lại của tổ, không khống chế được lực nhảy nên còn đâm sầm vào mặt Túc Thanh Phong. Ba Túc cảm giác cánh chim mềm mại sượt qua mặt, lông trán trắng trắng cũng cọ lên, hài lòng khen ngợi.
"Tiểu Lê giỏi quá!"
Trần Kinh Hạc đứng ngoài nhìn hai vợ chồng, nhìn một nhà ba người thân thiết không hề giữ kẽ. Sau đó thấy Túc Dư Đường đỡ tổ chim, khó nhọc nói: "Thanh Phong, anh đỡ em một cái, ngồi xổm lâu quá bị tê chân rồi."
Trần Kinh Hạc: "?"
Cách đó không xa, Túc Úc mới học thuộc từ đơn, đi tới bắt gặp cảnh chim nhỏ thân mật cọ má với ba, lập tức sấn tới ngồi xuống cạnh tổ chim.
Túc Lê mới cọ xong thì thấy cái đầu xù xù của Túc Úc lại gần, chen ở lối vào tổ chim vốn chẳng mấy rộng rãi: "Ba xong chưa vậy? Đến lượt con mà? Chụp cho con kiểu ảnh được không?"
Túc Minh uống sữa xong, thấy cha mẹ anh cả tập trung ở lồng chim, cũng lon ton chạy tới, chen vào trong: "Minh Minh cũng muốn!"
Trần Kinh Hạc tự dưng bị đẩy ra tít ngoài rìa: "..."
Cả nhà náo nhiệt hẳn, Trần Kinh Hạc bèn ra góc nhìn một nhóm người bu quanh tổ chim, thầm nghĩ có nên mua một cái biệt thự chim lớn hơn không. Đúng lúc này, điện thoại của mẹ Túc reo, cắt ngang bầu không khí tưng bừng.
Túc Dư Đường lấy điện thoại ra xem, thấy tên người gọi thì khựng lại, sau đó đứng dậy cầm điện thoại ra ngoài.
Ba Túc hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Là đạo diễn Từ." Mẹ Túc đặt điện thoại sang một bên, giải thích: "Lần trước em nói chuyện cho Tiểu Lê tham gia chương trình đó? Em bảo công ty hỏi thăm, sau đó tổng đạo diễn chương trình liên hệ với em. Ông ấy nói là hai tháng nữa bắt đầu quay, em vẫn chưa cho ông ấy câu trả lời."
Trần Kinh Hạc nghe vậy ngạc nhiên: "Chương trình gì?"
Là sao? Phượng Hoàng đại nhân của y sắp đi quay chương trình?!
[Tác giả có lời muốn nói]:
Trần Kinh Hạc: Tôi chỉ là một người ngoài cuộc.