36. Chương 36: Đọc sách.

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tập đầu tiên của chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> mùa này phát sóng, rất nhiều cư dân mạng đã túc trực trên các ứng dụng phát sóng. Tập đầu sẽ giới thiệu bốn gia đình, nhà họ Túc xuất hiện ở nửa sau. Chuyển cảnh, mọi người nhìn thấy một khu vườn yên tĩnh xinh đẹp có lối đi lát đá, những đóa hoa trắng tinh khôi rực rỡ khoe sắc trên bãi cỏ, hai chiếc xe ba bánh đặt cạnh nhau trong góc vườn, xa xa là những dãy núi trùng điệp.
Cư dân mạng kinh ngạc.
[Có cảm giác này khó tả thật đấy, rõ ràng là biệt thự phong cách hiện đại, nhưng mà nó cứ tĩnh mịch và mang nét cổ kính đến lạ.]
[Đây là nhà nữ thần ư?]
[Tui thấy cả khu rừng xanh um đằng sau kìa, có nữ diễn viên lên núi ở thật hả?]
[Vườn đẹp thật đó.]
Ống kính nhanh chóng xuyên qua khung cửa kính lớn tiến vào bên trong căn nhà, tập trung vào Túc Minh đang chạy lạch bạch, lôi theo hai con vịt đồ chơi màu vàng. Dáng chạy của bé con toát lên vẻ hoạt bát khó tả, vịt đồ chơi bị lôi đi xềnh xệch, làm mặt thảm nhăn nhúm. Cư dân mạng còn chưa kịp xuýt xoa trước vẻ đáng yêu, lanh lợi của Túc Minh, đã thấy điểm đến mà bé con đang hớn hở chạy tới, là một em nhỏ khác đang ngồi cạnh đống đồ chơi trên thảm.
Hai đứa bé trông không giống nhau cho lắm, một đứa thì hoạt bát, lanh lợi chạy nhảy, đứa còn lại ngồi trên thảm thì tĩnh lặng hơn, sự tương tác giữa hai anh em khiến khung cảnh trở nên vô cùng ấm áp.
"Đây ạ!" Tiếng Túc Minh trong trẻo vang lên, như hiến vật quý, đặt mấy con vịt lên đống đồ chơi bên cạnh Túc Lê.
Cư dân mạng mải mê xuýt xoa vì hai bé quá đỗi dễ thương, ống kính đột nhiên phóng to, khuôn mặt của bé con chiếm trọn màn hình. Đôi mắt đột nhiên được phóng đại kia trong veo, sáng ngời, ánh mắt lại có vẻ nghiêm túc như đang tập trung vào thứ gì đó.
[Tự dưng cận mặt thế kia!!!!]
[Trời ơi nhìn hàng mi kìa, bé này xinh quá, góc quay 'chết chóc' như thế mà vẫn xinh.]
[Tổ chương trình thật là tinh quái, hóa ra vịt đồ chơi có chứa camera!]
[Ơ từ từ!? Sao Túc Minh khỏe thế, mọi người có thấy thằng bé lôi đồ chơi mà kéo cả thảm theo sao?]
[Đáng yêu quá đi!! Tôi chết mất thôi!!]
Hình ảnh trở lại góc quay bình thường, hai bé con ngồi cạnh đống đồ chơi, đứa nhỏ hơn cầm vịt vàng loay hoay, lúc sờ chỗ này, lúc ấn chỗ kia.
Bé em non nớt hỏi anh cách bật, bé anh bình thản đón lấy con vịt đồ chơi mà em đưa.
Một lúc sau bé em ngồi xổm thúc giục: "Anh ơi được chưa!"
Bé anh đang mở con vịt bông: "Sắp rồi, để anh xem."
Dòng chú thích hiện lên giải thích cho cư dân mạng rằng con vịt đồ chơi kia chính là camera. Hai bé con một hỏi một đáp, cùng nhau nghiên cứu cách mở con vịt bông ra. Người xem bị sự tương tác giữa hai anh em thu hút, nhưng một giây sau hình ảnh bỗng chập chờn, con vịt bông phát ra mấy tiếng rè rè, sau đó chuyển sang một góc quay khác. Tất cả chứng kiến cảnh đứa nhỏ vừa rồi còn chăm chú nghiên cứu con vịt bông, nay đã rút tay về, rất "bạc bẽo" đẩy con vịt sang một góc khác.
Em trai hỏi: "Chưa được à?"
Anh trai bình tĩnh bập bẹ đáp: "Để anh tìm cái khác."
[Cái này không được thì đổi cái khác sao?]
[Há há há há siêu quá, thông minh thật.]
[Cái này hỏng thì tìm cái khác, haha, đáng yêu quá đi mất!]
Cư dân mạng cười khúc khích nhìn hai đứa nhỏ chơi đùa, một lúc sau dòng chú thích lại hiện lên, sau đó có tiếng ba Túc trò chuyện với nhân viên.
"Hả? Hỏng rồi á?"
"Hay là hết pin?"
Hai bé con ngồi trên thảm, biểu cảm vô cùng ngây thơ, dán mắt vào con vịt bông vừa bị người lớn lấy đi, dường như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
[Gì? Hỏng rồi á?]
[???? Mới đầu chương trình đã 'phá hoại' rồi sao con ơi?]
[Cười chết mất thôi, hai bé song sinh nhà nữ thần đáng yêu vậy ư?]
[Nhìn khuôn mặt ngây thơ vô tội đó kìa, nhìn cặp mắt tội nghiệp đó kìa.]
[Cứ nghĩ mấy loại máy quay này phải bền lắm chứ? Vậy mà cũng làm hỏng được sao?!]
Hai anh em mở màn bằng một màn 'phá hoại' gây chấn động cư dân mạng, phần sau chỉ là những cảnh quay sinh hoạt thường ngày. Hai vợ chồng họ Túc xuất hiện, rồi Phong Yêu thứ hai đến trông trẻ cũng có mặt trong khung hình. Từ sáng sớm cho tới tối, từ ăn cơm cho đến chơi đùa ngủ nghỉ, cư dân mạng cứ ngỡ là hai cậu nhóc nghịch ngợm, nhưng xem hết mới thấy hai bé thật sự rất ngoan. Lúc chơi đồ chơi chỉ chơi quanh khu vực có thảm, không hề kén ăn, thậm chí ăn xong còn biết đi vòng quanh ghế sofa để dễ tiêu hóa... Buổi trưa bé em nằm trên thảm ngủ, anh trai sẽ ngồi bên cạnh, trên đùi đặt sách tranh, thỉnh thoảng lại chỉnh chăn cho em...
[Cuối cùng cũng được thấy chồng của nữ thần, anh ấy còn là thầy giáo nữa. Sao hồi tôi học cấp 3 không có giáo viên nào đẹp trai như vậy chứ, huhu?]
[Cứ tưởng là anh đẹp trai nào, hóa ra lại là bảo mẫu?]
[Túc Lê ngoan thật đó, tôi thấy cả buổi thằng bé cứ ngồi yên một chỗ, không khóc quấy gì cả.]
[Bé ấy còn thích ngồi nhắm mắt nữa chứ, haha.]
[Trời ơi, mới hơn 2 tuổi mà đã biết chỉnh chăn cho em rồi sao?]
[Minh Minh cũng siêu đáng yêu!]
[Sao mà hai anh em nhà này dễ thương đến vậy!]
Chương trình tiếp tục, chuyển cảnh sang một góc phòng khách yên tĩnh.
Túc Lê ngồi trên thảm, trước mặt là một tấm bảng nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc cầm bút hí hoáy vẽ vời gì đó.
[Đây chẳng lẽ là nguồn gốc của bức vẽ cá cầu may trong truyền thuyết sao?]
[Nhìn nét vẽ của Lê Lê, tôi cứ tưởng mình có thể dựa theo đó vẽ lại, ai ngờ vẽ được vài nét thì thấy chóng mặt.]
[Quá đỉnh! Nữ thần mau đăng ký cho Lê Lê học vẽ đi, vài năm nữa là thành đại họa sĩ rồi đó!]
[Mấy người lại bắt đầu xu nịnh rồi đấy à?]
--
Một đám tu sĩ Tam Nguyên Quan ngồi trong phòng tiếp khách, màn hình lớn chuyên dùng cho hội nghị đang trình chiếu chương trình Cục Cưng Đáng Yêu. Bạch Dương chân nhân ngồi nghiêm chỉnh, mắt dán chặt vào màn hình, ngoài ra còn có các vị sư thúc sư bá trong Tam Nguyên Quan. Rõ ràng là xem chương trình giải trí mà không khí tĩnh lặng cứ như thể đang nghe giảng đạo.
Bức tranh trận pháp kia được lan truyền khắp giới đạo tu, rất nhiều tu sĩ am hiểu trận pháp vì lời nói của Bạch Dương chân nhân mà bắt đầu nghiên cứu nó, thế mà lại thực sự nhìn ra được thủ pháp của trận pháp cổ, càng xem càng kinh ngạc. Mà mấu chốt nhất là, bản chất của trận pháp trong tranh đã hoàn toàn thoát ly khỏi lối mòn của trận pháp cổ, ý tưởng mới lạ vô cùng, khiến các tu sĩ chuyên về trận pháp vô cùng thán phục.
Một truyền mười, mười truyền trăm, ngày càng nhiều tu sĩ hứng thú. Một trận pháp mà ngay cả Bạch Dương chân nhân cũng chưa thể nhìn thấu, chỉ trong chốc lát đã thu hút sự tò mò của các tu sĩ chuyên nghiên cứu trận pháp.
Cái tên Túc Dư Đường ngàn năm trước từng vang danh lẫy lừng, hiện nay hai tộc hòa bình, tu sĩ trẻ tuổi chưa từng nghe tên tỷ, nhưng các lão đồ cổ thì làm sao lạ được vị đại yêu này. Cứ thế, tin tức lại đến tai Cục Quản Yêu, bởi bức tranh "có vẻ là" trận pháp cổ này có xuất xứ từ Weibo của Túc Dư Đường.
Cục Quản Yêu đành phải gọi điện hỏi thăm. Ban đầu, nhóm đạo trưởng cho rằng Túc Dư Đường sở hữu trận đồ cổ, muốn hỏi liệu tỷ có bằng lòng công khai cho các tu sĩ nghiên cứu không. Dù sao thì trận đồ cổ quá quý hiếm, hiện nay trận pháp còn suy thoái, trận đồ càng là tài nguyên khan hiếm trong giới tu đạo.
Nhưng gọi rồi, Túc Dư Đường cho biết mình không hề hay biết, bức tranh này không phải do tỷ vẽ mà thực chất là do con trai tỷ vẽ bừa.
Nhóm đạo tu chấn động, chẳng lẽ họ đã hiểu lầm? Chẳng lẽ lại có thiên tài bẩm sinh đã biết vẽ trận pháp?
Đúng lúc <Cục Cưng Đáng Yêu> chiếu tập đầu, tổ chương trình còn đưa bức tranh nổi tiếng kia vào trong trailer. Đám thanh niên lên mạng xem trailer, báo lại với trưởng bối trong môn phái, sau đó khơi gợi sự tò mò của các vị trưởng bối. Bạch Nhất Niệm đứng trên bục điều chỉnh màn hình, hình ảnh đang chiếu đoạn quay sinh hoạt thường ngày của nhà họ Túc, tiết tấu nhẹ nhàng, vô cùng hài hước. Hắn ngẩng lên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của các ông các bà ngồi bên dưới, khó khăn lắm mới nhịn được tiếng cười.
Đám thanh niên ở Tam Nguyên Quan xem chương trình để giải trí, còn tu sĩ thế hệ trước thì nhìn mặt vợ chồng họ Túc, những người từng 'quậy đục nước', rồi im lặng không nói gì.
"Đó là Túc Dư Đường thật à?"
"Không sai được đâu. Tôi từng gặp Túc Thanh Phong rồi, gương mặt này của hắn vẫn y hệt mấy trăm năm trước."
"Chẳng lẽ Yêu tộc lại sa sút đến mức này sao? Hai vị này mà lại ở nhà an phận chăm con?"
May mắn thay, chương trình nhanh chóng chiếu đến tình tiết mà nhóm đạo tu hứng thú. Trên chiếc thảm lông màu xám đặt một tấm bảng nhỏ màu trắng, Túc Lê ngồi thẳng người, bàn tay nắm chặt cây bút tròn, cặm cụi vẽ từng nét bút rất dứt khoát. Gương mặt nhỏ bé bình tĩnh vô cùng, thỉnh thoảng sẽ dừng lại ngẫm nghĩ, sau đó tiếp tục múa bút một cách trôi chảy.
Bạch Nhất Niệm nhìn đứa bé chăm chú vẽ tranh trên màn hình, không khỏi nín thở quan sát.
Trẻ em thường dễ bị phân tán sự chú ý, nhưng đứa bé này dù có em trai nghịch ngợm ngồi hò hét bên cạnh vẫn có thể thản nhiên như không, tập trung sáng tạo. Bảng vẽ được đặt ngang, lúc vẽ phần trên, bé con phải hơi nghiêng người về phía trước, tay chống lên thảm, sau đó vẽ xong bức tranh một cách mượt mà.
Các vị đạo sĩ tu vi cao thâm ở đây đã mất hai tuần nghiên cứu bức tranh kia, nhưng cuối cùng vẫn không thể hiểu được đó là trận pháp gì. Nhưng giờ được tận mắt quan sát thứ tự vẽ, vài chi tiết tưởng chừng bế tắc lập tức được gỡ bỏ.
"Đoạn này đưa tay lên là vẽ nét mở đầu đúng không?"
"Hình như cũng không phải, trông giống như vẽ linh tinh lắm."
"Hóa ra là thế! Hôm trước tôi nghĩ mãi không ra quẻ này, hóa ra là phải vẽ liền một mạch bằng một nét."
"Rốt cuộc bức tranh này chứa đựng bao nhiêu trận pháp? Các vị có nhìn ra không?"
"Góc dưới bên trái trông rất quen thuộc, những chỗ khác thì tôi không nhìn ra."
Bạch Dương chân nhân ngồi ở chính giữa, nhìn tư thế vẽ tranh của Túc Lê, cùng với bút pháp mượt mà. Lão bắt đầu lần theo thứ tự vẽ, hình dung trận đồ trong đầu. Nếu lần trước là lão thán phục sự ảo diệu của nó, vậy lần này là bị phong thái nghiêm túc của đứa trẻ này thu hút. Trận đồ rất khó vẽ, một bức trận đồ không thể so sánh với trận pháp. Trận đồ bao hàm Sâm La Vạn Tượng*, mỗi một nét tương ứng với một quẻ, nên từng chi tiết phải được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng đứa bé này vẽ rất mượt mà, như thể tất cả trận văn đã được tính toán kỹ lưỡng trong cái đầu nhỏ đó cả ngàn vạn lần, khi hạ bút chưa từng chút nào do dự.
*Vạn vật đang hiện hữu trong vũ trụ như cây cối um tùm trong rừng.
Đây là một trận đồ hoàn chỉnh đầy kỳ công, chứ không phải một bức vẽ linh tinh của trẻ con.
Bạch Dương chân nhân đăm chiêu rất lâu rồi mới lên tiếng: "Bên trái là sinh môn, đây là trận tụ linh."
Trận tụ linh này hoàn toàn khác với các trận tụ linh tồn tại từ trước đến nay, nó là một trận pháp hoàn toàn mới.
"Hóa ra là trận tụ linh?"
"Nếu thế, các vị có thấy được trận pháp ở góc trên bên phải không, trông nó có vẻ giống trận Ly Hỏa trong trận đồ cổ?"
"Tôi cũng loáng thoáng nhận ra các trận pháp khác."
Bởi vì thời lượng chương trình nên rất nhiều cảnh quay không được chiếu. Bạch Nhất Niệm lần đầu tiên thấy các sư thúc sư bá nghiêm túc đến vậy, xem xong còn muốn tua về xem lại, vừa xem vừa ghi chép cẩn thận.
Bạch Dương chân nhân im lặng xem hết một lượt rồi đứng dậy đi tới chỗ Quan Chủ của Tam Nguyên Quan, lão hỏi: "Hiện tại nhà họ Túc đang ở đâu?"
Các tu sĩ am hiểu trận pháp đều chưa thỏa mãn, nghe Bạch Dương chân nhân nói vậy, lập tức muốn liên hệ với đạo quán của mình. Nếu trận đồ này thật sự là do đứa bé kia vẽ, hoặc là trong nhà họ Túc có trận đồ cổ, hoặc là đứa bé Túc Lê kia là đại năng chuyển thế, trời sinh đã có năng khiếu về trận pháp. Dù là cái nào thì đều đáng giá để họ đích thân tới nhà họ Túc bái phỏng.
Tổ chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> từ trước hôm phát sóng tập đầu đã bận tối mắt tối mũi. Ngoài việc đối phó với các tình huống có thể xảy ra khi chương trình phát sóng, họ còn liên tục nhận được điện thoại của "những người không liên quan" hỏi han đủ thứ chuyện. Nhất là khi tập đầu được đăng tải, những người này lại càng tích cực gọi điện. Có người hỏi địa chỉ nhà họ Túc, có người hỏi cảnh quay bị cắt, thậm chí có mấy ban ngành còn gọi tới hỏi chương trình còn cảnh quay chưa biên tập nào không, nhất là cảnh quay liên quan tới nhà họ Túc.
Về lý thuyết thì tất nhiên có rất nhiều tư liệu, nhưng đạo diễn khi ký hợp đồng với Túc Dư Đường đã đồng ý rất nhiều quy định, bất cứ điều gì muốn công khai đều phải thông qua sự xét duyệt của nhà họ Túc cùng với một cục khác, rồi mới được công bố.
Nhân viên hỏi: "Vậy giờ tính sao ạ?"
Đạo diễn Từ phẩy tay: "Mặc kệ đi, họ có vấn đề thì cứ gọi cho đài truyền hình ấy. Lần tới gặp những cuộc gọi như vậy thì cứ cúp máy luôn."
Nhân viên gật đầu, hỏi tiếp: "Vài hôm nữa mình phải quay ngoại cảnh, ban đầu quyết định là quay ở thành phố S, nhưng em nghe nói đạo diễn đã thương lượng với tỷ Túc xong rồi đổi địa điểm sao?"
"Ừ, mình chuyển sang quay ở núi Tức Linh, chủ đề sẽ là cắm trại." Đạo diễn Từ đang xem tư liệu về núi Tức Linh: "Khu vực bên ngoài là thắng cảnh, cấp trên cũng muốn hợp tác để thúc đẩy du lịch, mà còn gần nhà cô Túc nữa, nên quyết định luôn." Nhân viên ghi lại. Vùng núi Tức Linh có rất nhiều thôn trấn, mà ngọn núi kia cũng thật lạ, lần trước hắn theo đoàn vận chuyển thiết bị, đứng ngay đường lên núi rồi mà vẫn có thể lạc được, không ngờ còn có khu du lịch. Không biết chỗ đó có làm rào chắn cẩn thận không, không biết liệu có thú chạy từ trên núi xuống không, tất cả những điều này đều cần xác nhận với ban tổ chức, vấn đề an toàn phải được ưu tiên hàng đầu.
--
Sau khi bị chính khuôn mặt của mình 'tổn thương tâm lý', Túc Lê lạnh lùng cùng cả nhà xem hết chương trình. Trước đây cậu cứ tưởng việc quay chương trình này là tập trung vào mẹ, vì Kinh Hạc từng nói chương trình là để chuẩn bị cho các minh tinh, không ngờ khi chiếu lên mới biết toàn là quay cậu và Túc Minh, có nhiều cảnh Túc Lê còn không biết đã quay khi nào.
Trần Kinh Hạc xem xong, thắc mắc: "Sao không thấy tôi xuất hiện?"
Ba Túc giải thích: "À, đợt trước đạo diễn có gọi điện tới, bảo rằng sau khi hỏi ý kiến đoàn thư ký của ngài, xét thấy tầm ảnh hưởng ngài mang lại, họ quyết định cắt bỏ những đoạn có mặt ngài."
Trần Kinh Hạc kinh ngạc: "Sao tôi không biết chuyện này?"
Ba Túc nhận xét: "Kinh Hạc tiên sinh có tầm ảnh hưởng lớn đối với xã hội, họ làm vậy cũng không lạ."
Bạch Quân ngồi chơi một hồi, ngoại trừ cha mẹ Túc Úc ra, giờ anh mới biết người lớn ngồi cạnh Túc Lê chính là tổng giám đốc Trần Kinh Hạc nổi tiếng. Còn người đàn ông điển trai ngồi một bên khác lại chỉ là bảo mẫu của họ. Bạch Quân hơi choáng váng, cuối cùng mới nhìn hai bé em của Túc Úc.
Túc Minh ngồi trong lòng mẹ, lúc thấy mình và anh trai trên TV thì hưng phấn la hét.
Mà Túc Lê ngồi giữa ba Túc và Trần Kinh Hạc, lúc người lớn thảo luận, anh để ý thấy đứa nhỏ luôn lảng đi nhìn sang chỗ khác, có vẻ không hứng thú với hình ảnh của mình trên TV, thậm chí là có khuynh hướng trốn tránh.
Bạch Quân quan sát một lúc rồi quyết định lấy sách ra đọc. Đọc được vài phút, anh lại cảm giác có người cứ nhìn mình chằm chằm, anh ngẩng lên thì phát hiện bé con mới vừa rồi còn ngồi cạnh ba đã đi tới bên cạnh anh, nhìn chằm chằm vào cặp sách của anh, trên cặp đang đặt cuốn Vật Lý tham khảo nâng cao. Bé con không tự ý chạm vào sách mà ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh chiếc cặp, mắt cứ dán chặt vào những dòng chữ, có vẻ vô cùng tò mò.