39. Chương 39: Vào sâu bên trong

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh vật xung quanh đã thay đổi đến lần thứ ba.
Túc Lê ngồi xuống một tảng đá, nhìn những phù văn trên trời lại thay đổi, sau đó khung cảnh xung quanh cũng chuyển sang một nơi khác. Con chó vàng nằm cạnh tảng đá, quan sát xung quanh, gầm gừ cảnh giác.
"Kim linh trận chỉ là lớp ngoài, bên trong còn có những trận pháp khác." Túc Lê thấy nó sợ như vậy thì giải thích: "Hang động ban nãy là một trận điểm, ta đoán trong núi Tức Linh có hơn trăm trận điểm như vậy. Trận pháp này là một thể hoàn chỉnh, những trận văn của kim linh trận lại không ngừng biến hóa, muốn phá trận thì phải tìm được mắt trận."
Túc Lê không biết trình độ hiện tại của tu sĩ ở thế giới này, nhưng nếu là thời kỳ Thượng Cổ, người có thể hoàn thành một trận pháp lớn cỡ này đã được coi là nhân tài kiệt xuất. Trận pháp lớn, lại đan xen chằng chịt, người bày trận có thể là một tu sĩ cấp bậc tông sư cực kỳ tinh thông trận pháp. Thay vì nói nó mới được bày ra, rất có thể trận pháp này đã tồn tại ở núi Tức Linh từ rất lâu rồi.
Suy luận theo hướng này, rất có thể vị đại năng đó đã để lại một thứ gì đó trong trận pháp, khả năng cao là một bí cảnh.
Con chó vàng lại ư ử vài tiếng.
Túc Lê nói: "Đừng lo, bạn bè của mi có chân hỏa ta để lại, muốn trở về cũng dễ thôi mà."
Cậu nhảy xuống khỏi tảng đá: "Việc cấp bách bây giờ là phải tìm được bạn của ta."
Mũi tên đỏ trên đất không ngừng xoay tròn, cuối cùng chỉ về một hướng mới. Túc Lê vừa đi hai bước, con chó vàng đột nhiên nằm sấp xuống trước mặt cậu, rõ ràng là không đi được nữa. Cậu không khỏi đứng lại, nhìn cái chân không ngừng run run của nó. Con chó nhỏ này mới mở linh trí, trong cơ thể chỉ có chút linh lực mà lại dám cố gắng chống cự uy áp để đi theo cậu, rõ ràng là sợ chết khiếp nhưng vẫn nỗ lực đi trước mở đường.
Uy áp của Phượng Hoàng không thể so sánh với các yêu quái khác, Thú tộc có linh trí mà cứ cứng đối cứng sẽ chỉ bị tổn thương nặng nề. Dù đoạn đường này Túc Lê đã cố ý kiềm chế, nhưng con chó có vết thương cũ, lại bôn ba hồi lâu trong rừng, nó đã không chịu nổi nữa rồi.
Túc Lê đành phải ngồi xổm xuống, xoa đầu nó, nhẹ giọng bảo: "Đừng sợ, để ta xem."
Con chó vàng từ bỏ chống cự, nhưng cơ thể vẫn run rẩy không ngừng.
Linh lực của Túc Lê đi thẳng vào người nó, cuối cùng đánh dấu vào biển ý thức rồi mới rút lại. Mở rộng biển ý thức cho yêu quái khác là một chuyện rất nguy hiểm, vì chỉ cần sơ sẩy là sẽ hủy hoại linh trí. Túc Lê đánh dấu nó, có nghĩa từ nay con đường tu luyện của nó sẽ được Phượng Hoàng che chở, sẽ không sợ yêu quái cấp thấp, và tất nhiên cũng sẽ không bị uy áp của cậu làm tổn thương.
"Mi có duyên với ta, có dấu ấn này sẽ được Phượng Hoàng che chở." Túc Lê thu tay lại: "Mi sẽ thuận lợi đột phá thành yêu."
Con chó vàng không còn cảm nhận được áp lực nặng nề nữa, đau đớn cũng biến mất. Nó ngơ ngác nhìn Túc Lê, thè lưỡi liếm tay cậu để lấy lòng. Một lúc sau, con chó nhỏ kia xoa đầu gối đứng dậy, định tiếp tục đi vào trong rừng rậm nguy hiểm.
"Gâu ---" Con chó nằm xuống trước mặt Túc Lê.
Túc Lê nghe vậy ngạc nhiên: "Không cần, ta tự đi được."
Nó thấy Túc Lê muốn đi tiếp, liền chặn trước mặt cậu, nằm xuống đất, ra hiệu cho Túc Lê ngồi lên.
Đại yêu dù mạnh, nhưng đi mấy bước chân đã mỏi, cơ thể cũng bé nhỏ.
Túc Lê do dự, thấy con chó không định nhường đường, đành phải ngồi lên.
Con chó còn rất tâm lý, nằm bẹp hẳn xuống, đợi bé con ngồi dạng chân lên người rồi mới chầm chậm đứng dậy: "Ư ư."
"Được, ta sẽ chú ý." Túc Lê nhìn hướng mũi tên, nói nhanh: "Chạy phía Tây."
Rừng rậm âm u, con đường tĩnh lặng phía trước như điềm báo một loại nguy hiểm.
Túc Lê không khỏi nghiêm mặt, quan sát tình trạng của Ảnh kiếm Huyền Thính trong biển ý thức. Khi kim linh trận ập xuống, Ảnh kiếm đã có phản ứng kịch liệt, nhưng khi tiến vào trận pháp rồi, nó lại rất yên tĩnh. Sự biến hóa này khiến Túc Lê khó hiểu, cậu chủ động gảy Ảnh kiếm cũng không thấy nó nhúc nhích, trái ngược với sự hoạt bát thường ngày.
Có vẻ như sâu bên trong ngọn núi này ẩn chứa một bí mật.
Cậu nhớ Kinh Hạc từng nói, trong núi Tức Linh có một bí cảnh chứa thông tin liên quan tới cậu.
"Ư ư." Con chó vàng lại kêu, hóa ra đã đến một ngã ba.
Túc Lê hoàn hồn, chỉ đường: "Lần này đi phía Nam."
--
Một tiếng ầm vang trời, chiếc lồng vàng kim vẫn nguyên vẹn, người của Cục Quản Yêu cảm thấy tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Yêu hình Cửu Vĩ Thiên Miêu lơ lửng trên không trung, móng vuốt bổ vào cái lồng, vết rách vừa xuất hiện đã nhanh chóng khép lại, hoàn toàn không đục được lỗ hổng nào.
Thấy Túc Thanh Phong định tiếp tục xông lên, mấy vị quản lý cấp cao không khỏi đi đến. Vừa rồi họ đã liên hệ với Kinh Hạc tiên sinh, đối phương nghe Túc Thanh Phong ở đây thì nói chuyện này có thể giao cho hắn xử lý. Trước đó họ không biết, về sau cho người tra mới hay hai vị đại yêu này ngoài yêu lực hùng hậu ra thì còn khá tinh thông trận pháp.
"Túc đại nhân, tôi biết ngài sốt ruột cứu con, nhưng trận pháp này ngài có hóa yêu hình cũng không phá nổi đâu. Hay là chúng ta đợi các đại sư trận pháp khác đến rồi bàn bạc." Một quản lý lên tiếng: "Trong núi Tức Linh chắc chắn có thứ gì đó, lỡ phá trận dẫn đến biến động thì sao?"
"Đây là kim linh trận, phá trận sẽ không ảnh hưởng đến bên trong." Túc Thanh Phong sờ vào cái lồng vàng kim, phù văn chuyển động dưới lòng bàn tay hắn: "Từ xưa đến nay cách phá kim linh trận chỉ có một, hoặc là tìm được mắt trận, hoặc là dùng bạo lực phá trận. Dây dưa không ăn thua gì đâu, chỉ cần phá được một góc là có thể phá cả trận."
Mắt trận chắc chắn không tìm được, rất có thể nó đã bị kim linh trận này bao trùm. Tức là muốn phá trận chỉ còn cách đập vỡ từ bên ngoài.
Túc Dư Đường cởi giày cao gót: "Em lên cùng anh."
Tổ trưởng tổ đối ngoại hít hà: "Vậy giờ phải làm sao?"
Túc Thanh Phong nói: "Biện pháp đơn giản nhất chính là hủy trận pháp, linh lực muốn vận chuyển cũng cần thời gian, chỉ cần tốc độ phá vượt qua tốc độ chữa trị là được. Nhưng có một vấn đề này rất khó giải quyết."
Tổ trưởng nghe vậy sững sờ: "Ngài cứ nói đi ạ."
"Cái này cũng khá tương tự với thứ cậu lo lắng. Một trận pháp lớn như vậy chắc chắn cần một lượng linh lực khổng lồ để chống đỡ, rất có thể 88 điểm linh mạch cậu nói ở trong núi Tức Linh là trung tâm của trận pháp." Túc Thanh Phong giải thích: "Tức là, trận pháp này được xây dựng trên linh mạch của núi Tức Linh, cậu phá trận là đang đối đầu với toàn bộ linh mạch của ngọn núi."
Túc Dư Đường cởi giày cao gót: "Em lên cùng anh."
Tổ trưởng tổ đối ngoại đã hiểu: "Vậy để tôi đi thông báo với mọi người."
Chỉ có mấy vị quản lý là vẫn chưa hiểu: "Hả?"
Túc Úc đang bế Túc Minh, thấy vậy phiên dịch: "Ý ba cháu là một người phá không được thì thêm mấy người nữa cùng phá."
Cậu nhóc nhìn ông ba đang nghiêm mặt của mình, bổ sung: "Có thể là sẽ phá hơi lâu đấy, các chú chuẩn bị đi, để tránh cư dân gần đây tưởng là có động đất."
"Đại nhân, đạo sĩ Tam Nguyên Quan đến, họ nói có thể Bạch Dương Chân Nhân đã vào núi." Nhân viên công tác vội vàng chạy tới. Trước đó họ cũng định mời Bạch Dương Chân Nhân rời núi đến xem trận pháp, không ngờ tu sĩ của Tam Nguyên Quan lại nói Bạch Dương Chân Nhân đã ở đây rồi, rất có thể đã lên núi.
Quản lý mừng rỡ: "Có liên lạc được không?"
Nhân viên lại nói: "Họ đã gọi điện thoại nhưng không được."
"Trận pháp ảnh hưởng sóng, tất nhiên không gọi được rồi." Túc Thanh Phong giãn gân giãn cốt, hỏi: "Ông ấy có mang phù truyền âm không?"
Nhân viên: "Hẳn là có ạ."
Túc Thanh Phong nghe vậy sáng mắt: "Vậy thì tốt quá, có người hiểu trận pháp thì dễ làm hơn."
Quản lý ngớ ra: "Ý ngài là...?"
Túc Úc tiếp tục phiên dịch: "Cái này đơn giản quá mà, ý ba cháu là trong ngoài hợp tác cùng phá."
Cậu nhóc còn nói thêm: "Biên chế của Cục Quản Yêu dễ thế á? Năng lực phân tích đọc hiểu cơ bản nhất cũng không có sao?"
--
Trong rừng, Bạch Nhất Niệm nhìn khung cảnh xung quanh chẳng khác nhau là mấy, vứt hòn đá trong tay xuống, từ bỏ việc khắc ký hiệu trên thân cây. Hắn đã ở đây lượn mấy vòng rồi nhưng vẫn dậm chân tại chỗ. Hắn xem như là một người tu luyện gà mờ, không giống với các tu sĩ chính thức, linh lực cũng chỉ cảm nhận được 7-8 phần, gặp chuyện giữ được mạng đã là cực kỳ may mắn.
Trước đây không lâu, núi Tức Linh có biến động, người của Cục Quản Yêu vội vàng chạy đến, hắn đi theo Bạch Dương Chân Nhân vào núi, mới đi mấy bước đã bị tách ra, sau đó lạc trong rừng.
"Điện thoại cũng không có tín hiệu, chẳng lẽ mình lạc vào trận pháp rồi?" Hắn không dám ngẩng lên nhìn trời. Bầu trời xanh ban đầu đã phủ kín phù văn, hắn nhìn mấy giây đã choáng váng, nhìn lâu có cảm giác rất lạ.
Lần thứ chín trở lại vị trí ban đầu, hắn suy sụp ngồi phịch xuống đất, định ở yên đợi người đến cứu. Không biết qua bao lâu, xung quanh đột nhiên có tiếng động lạ, Bạch Nhất Niệm đứng phắt dậy, cảnh giác quan sát, sau đó thấy một con chó vàng chỉ cao đến đầu gối hắn chui từ bụi cây ra. Trên người nó còn có một đứa bé ăn mặc rất đẹp đang ngồi.
Bạch Nhất Niệm sững sờ, đây là cậu con trai nhà họ Túc: "Túc Lê, sao em lại ở đây?"
Túc Lê thấy người lạ cũng hơi bất ngờ, thấy người này biết mình còn bất ngờ hơn nữa. Mũi tên trên mặt đất vẫn chỉ về một hướng. Trước đó cậu đã để lại ký hiệu trên người Phong Yêu, mà người cậu muốn tìm trong núi Tức Linh cũng chỉ có Phong Yêu. Túc Lê cứ tưởng nó dẫn cậu đến chỗ Phong Yêu, không ngờ lại là một người xa lạ.
"Tốt quá, chỉ có mình em thôi sao? Ba mẹ em đâu rồi?" Bạch Nhất Niệm như nhìn thấy cứu tinh, lập tức đi đến, nhưng mới đến gần đã bị con chó nhe răng hăm dọa phải lùi về. Hắn chợt nhớ ra mình còn chưa tự giới thiệu: "À đúng rồi em không biết anh đâu. Bạn nhỏ, anh tên là Bạch Nhất Niệm, là đệ tử của Tam Nguyên Quan, em biết Tam Nguyên Quan không? Là đạo quan nổi tiếng ở thành phố Y đó..."
Tam Nguyên Quan? Không biết, chưa từng nghe nói.
Túc Lê quan sát hắn, nếu xét từ bề ngoài thì người này không giống đạo tu chút nào.
Thế là không nhìn nữa, bé con để chó vàng tiếp tục đi theo mũi tên.
Bạch Nhất Niệm sững sờ: "Ấy, đợi chút, trong rừng nguy hiểm lắm. Em còn nhỏ thế đừng đi lung tung, chúng ta ở đây đợi người đến cứu..."
Đường trong rừng hết sức phức tạp, Bạch Nhất Niệm đi mãi đi mãi cũng chỉ loanh quanh một chỗ. Nhưng hắn đuổi theo đứa trẻ, chợt phát hiện khung cảnh quanh mình cũng lặng lẽ biến đổi, thế mà hắn đã ra khỏi chỗ kỳ quái ban nãy. Thanh niên không khỏi ngẩng lên nhìn phù văn, phát hiện hướng đi của phù văn đã trở nên phức tạp hơn.
"Ấy, đợi anh với." Bạch Nhất Niệm mới nhìn có một cái, bé con cưỡi chú chó vàng đã cách hắn một đoạn rồi.
Hắn vội vàng chạy theo. Rõ ràng con chó kia đi rất chậm mà sao chớp mắt đã đi xa vậy rồi.
Cũng không biết đi bao lâu, Bạch Nhất Niệm bắt đầu thấy mỏi, con chó đi phía trước bỗng đứng lại. Hắn vội vàng chạy lên: "Trong rừng cũng có trận pháp quấy phá, bên ngoài có Cục Quản Yêu rồi, chúng ta ở yên một chỗ đợi người đến cứu có thể sẽ..."
Bạch Nhất Niệm chưa nói hết, xuyên qua bụi cây phía trước, hắn nhìn thấy một cảnh tượng đáng sợ. Yêu khí nồng nặc bốc lên, vô số yêu linh nổi bồng bềnh giữa không trung, một giây sau lại đã bị phù văn đánh tan, ánh sáng tụ lại chảy vào trong trận pháp: "Chuyện gì đây?"
Túc Lê im lặng, nhìn chùm sáng mãnh liệt đánh tới. Ánh sáng dường như mang theo cả phù văn cường đại, khiến biển ý thức của cậu nhói đau. Ảnh kiếm Huyền Thính yên lặng nãy giờ bỗng nhúc nhích, có vẻ như nó muốn lao đến trung tâm của những phù văn trên không trung kia. Xung quanh đột nhiên tĩnh lặng, dường như qua một hồi đằng đẵng, Túc Lê mới nghe được âm thanh quen thuộc.
"A Ly, lùi lại." Giọng người đàn ông trong đầu bị bao phủ bởi tiếng gió gào thét.
Túc Lê cố nén cơn đau trong biển ý thức, lùi lại. Một giây sau, trước mặt bỗng triển khai một bức tường gió, Phong Yêu tóc dài có cánh đậu trước mặt cậu, tường gió va chạm với ánh sáng, gió thét gào, ánh sáng chói lòa.
"Lùi lại!"
Phong Yêu quyết định thật nhanh ôm lấy Túc Lê bay về phía sau, cánh chim cuốn lên cơn lốc còn mang theo Bạch Nhất Niệm bị hất ngã và con chó vàng. Mọi người bị đẩy đi mấy chục mét, đến khi rời khỏi phạm vi công kích của ngọn gió mới ngừng lại.
Túc Lê mất một lúc mới hoàn hồn, nhìn thẳng vào phù văn trên không trung.
Kiếm Huyền Thính chấn động kịch liệt trong biển ý thức lại yên lặng. Túc Lê khẳng định thứ bên trong cái trận lồng trận này là đồ vật có liên quan tới cậu.
Phong Yêu nhấc Túc Lê lên. Trên người y có khá nhiều vết thương, thấy Túc Lê sợ đến đứng cả tim: "Sao nhóc lại ở đây, Túc đại nhân đâu?"
"Chỉ có mình ta thôi. Ta rơi vào trận pháp, nghĩ đến anh ở trong núi nên muốn tìm anh." Túc Lê nhìn vị trí của cú va chạm ban nãy, lại nhìn vết thương trên người Phong Yêu, hỏi: "Anh có ổn không? Nơi này xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không sao, đây là ban nãy cứu mấy yêu quái khác không cẩn thận bị gió cắt vào người, chỉ là vết thương ngoài da thôi." Phong Yêu kể hết chuyện xảy ra trong núi: "Tình trạng này đã kéo dài chừng một tiếng rồi. Từ sáng ta đã thấy nơi này có vấn đề, hình như là ở sâu bên trong đã xảy ra chuyện. Ta định báo cho mọi người thì đột nhiên trận pháp xuất hiện. Mà trận này rất kỳ lạ, yêu và thú đến gần nó đều bị đánh tan, sau đó bị trận pháp hấp thụ. Ta chỉ có thể để yêu quái quanh đây tìm chỗ trốn, đang định đi thì thấy mọi người lạc vào."
Sáng nay núi Tức Linh có biến động, Phong Yêu đi thám thính tình hình, thấy trong núi sâu xuất hiện một trận pháp ma quái. Trận pháp này có thể nuốt Yêu tộc, Thú tộc để tăng cường bản thân. Khi y muốn chạy ra thì cả dãy Tức Linh đã bị kim linh trận phong tỏa. Phong Yêu không kịp báo cho ai khác, chỉ có thể để yêu quái trong rừng mau chóng đi tị nạn.
Túc Lê và Phong Yêu trao đổi thông tin, Bạch Nhất Niệm đứng nghe chẳng hiểu gì, vất vả tìm được chỗ chen vào thì lập tức bổ sung: "Người của Cục Quản Yêu đã ở bên ngoài, hẳn là sẽ mau chóng vào trong. Chúng ta trước hết tìm chỗ nào đó an toàn trốn đi, chứ lỡ lại gặp tình huống như vừa rồi thì quá nguy hiểm."
Hắn cũng chỉ là một người bình thường có chút năng lực, bên cạnh là một con non Yêu tộc còn chưa dứt sữa, sức chiến đấu mạnh nhất chỉ có người anh em có cánh vừa gặp mặt. Ba người bọn họ không đủ nhét kẽ răng cho cái trận pháp kia, à còn một con chó nữa, lựa chọn duy nhất là trốn.
Túc Lê nghe xong lời trần thuật của Phong Yêu thì cau mày.
Phong Yêu cẩn thận kiểm tra cho bé con, phát hiện không sứt mẻ gì mới yên tâm: "Hắn nói đúng, giờ chúng ta nên tìm một nơi an toàn, đợi người của Cục Quản Yêu đến. Ngoài nhóc ra còn ai vào đây nữa không?"
"Có một đứa trẻ nữa, nhưng bọn ta bị tách ra." Túc Lê nghĩ đến biểu hiện không bình thường của Ngải Khắc, giống như thằng bé đó biết cái gì đó, hoặc là bị thứ gì đó trong rừng hấp dẫn.
Bạch Nhất Niệm giơ tay bổ sung: "Còn có lão tổ tông nhà tôi nữa, ông ấy cũng vào trong rồi. Từng nghe đến đạo tu Bạch Dương chưa?"
Túc Lê khựng lại, nghiêng đầu hỏi Phong Yêu: "Anh từng nghe chưa?"
Phong Yêu ngẫm nghĩ rồi đáp: "Chưa."
Từ khi chào đời y vẫn luôn ở trong tộc, lần đi xa nhất là đến núi Tức Linh tìm cơ duyên. Mà những năm qua cũng chỉ ẩn cư trong núi, chuyện của Yêu tộc thì còn may ra biết sương sương, nhưng đạo tu Nhân tộc thì đúng là chưa nghe tên ai bao giờ.
Bạch Nhất Niệm sốc, con non Yêu tộc không biết thì thôi, sao anh đẹp trai này cũng không biết gì thế: "Là Bạch Dương Chân Nhân đó! Thủy tổ khai sơn của Tam Nguyên Quan, là đại sư trận pháp đương nhiệm của giới đạo tu. Một vé nghe lão tổ tông nhà tôi giảng bài là cầu cũng không được, sao anh lại chưa từng nghe nói chứ?"
Phong Yêu vẫn lắc đầu, nói tiếp: "Bây giờ chúng ta tìm chỗ nào đó an toàn đi. Trận pháp thay đổi liên tục, ta cũng không xác định được phương hướng, nhưng gần đây có một hang động có thể trốn."
"Không, có lẽ không kịp nữa rồi." Túc Lê lùi lại mấy bước, ngửa đầu nhìn phù văn lấp ló sau bóng cây. Từ khi cậu bắt đầu di chuyển, phù văn trên không trung ngày càng đậm đặc, tốc độ biến đổi của trận pháp cũng tăng dần, nếu cứ để kệ thì khi những người khác đến đây sẽ bị nó cắn nuốt sạch."
"Cái gì không kịp?" Bạch Nhất Niệm còn chưa rõ tình hình hiện tại. Đây là lần đầu hắn gặp trận pháp kỳ lạ như vậy, còn biết ăn thịt người. Cái hạng như hắn áng chừng không đủ cho nó nhét kẽ răng nữa. Thấy bé con nhà họ Túc với anh trai kia vẫn đứng im tại chỗ thì nhắc nhở: "Nơi này quá nguy hiểm, hai người muốn nói chuyện thì chuyển sang chỗ khác được không?"
Phong Yêu quan sát xung quanh, sau đó hỏi Túc Lê: "Cần ta hỗ trợ gì không?"
Bạch Nhất Niệm sửng sốt: "?"
Hỗ trợ cái gì?
"Có, chúng ta cần phá trận càng nhanh càng tốt." Túc Lê suy tư, trong đầu hiện lên những trận văn đã quan sát cả đường. Trận đồ này ở Thượng Cổ đã được rất nhiều trận pháp tông sư sử dụng, trận này nối trận kia, phá hủy một cái trong đó là có thể khiến mắt xích đứt gãy.
Phong Yêu: "Được."
Bạch Nhất Niệm: "Từ từ? Phá trận? Người anh em, anh am hiểu trận pháp hả?"
Phong Yêu nghe vậy đáp: "Ta không hiểu trận pháp."
Sau đó nhìn xuống Túc Lê: "Ta cần làm những gì?"
Túc Lê chỉ huy: "Anh có thể ghi lại phù văn ở ba góc kim linh trận không? Nhưng phải trở về trong một nén nhang, nếu không vị trí hiện tại của chúng ta sẽ bị dịch chuyển đến một nơi khác."
Phong Yêu gật đầu: "Được, không thành vấn đề."
Bạch Nhất Niệm: "Từ từ được không?!"
Nơi xa còn tiếng gió thét gào, Bạch Nhất Niệm nhìn người anh em mới quen vỗ cánh bay đi, chớp mắt đã biến mất, đầu óc trống rỗng. Là sao? Bây giờ họ phải phá trận? Ai phá trận? Trong số bọn họ có người am hiểu trận pháp à?
Hắn đần mặt nhìn xuống đứa bé kia, phát hiện Túc Lê đang ngửa đầu nhìn phù văn trên không trung, một lúc sau quay sang nhìn hắn, ánh mắt đầy suy tư, nghiền ngẫm điều gì đó.
Túc Lê nghĩ ngợi, đọc lên cái tên hơi khó đọc kia: "Bạch Nhất Niệm?"
"Vâng vâng vâng, bé ơi mình đừng chơi nữa được không." Não Bạch Nhất Niệm đã ngừng hoạt động: "Nghe anh, em gọi người kia bay về đi, chúng ta tìm một chỗ lánh nạn nhé?"
Túc Lê nói: "Anh có thể bế ta không?"
Nghe được yêu cầu bập bẹ của bé con, Bạch Nhất Niệm mừng phát khóc: "Được chứ được chứ, để anh bế bé đến chỗ an toàn nhé."
Túc Lê lại lạnh tanh nói: "Cây cao quá, ta không thấy phù văn ở phía Nam."