Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 42: Kiếm linh hóa hình
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Úc kêu toáng lên, khiến hai vợ chồng đang trong bếp phải chạy tới. Ba Túc, vẫn mặc tạp dề và cầm xẻng nấu ăn, lấp ló nhìn vào. Thấy con trai lớn đứng cạnh giường của hai đứa nhỏ, trong phòng không có gì bất thường, ông liền nói: "Sáng sớm đã la hét gì mà ầm ĩ thế? Đừng đánh thức các em."
Túc Úc hoảng hốt đáp: "Không phải đâu ba, mau lại đây xem đi ạ!"
"Minh Minh hay bé Lê đá chăn vậy?" Mẹ Túc tiến lại gần xem, phát hiện trên giường Túc Lê có thêm một đứa bé. Đứa bé này cỡ tuổi Túc Lê, đang bị Túc Lê ôm chặt, cả hai đứa ngủ rất ngon lành. Bà sững người, rồi vội vàng gọi: "Thanh Phong, Thanh Phong, anh mau lại đây!"
Ba Túc lúc này mới bước vào phòng, vừa đi vừa nhắc: "Hai mẹ con nói nhỏ thôi, coi chừng..." Ông chưa dứt lời thì đã thấy cảnh tượng kinh ngạc.
Túc Lê tỉnh giấc, mở mắt ra đã thấy rất nhiều người đứng cạnh giường mình. Ngoài cha mẹ và anh cả, còn có Kinh Hạc và Phong Yêu. Cậu ngớ người, định hỏi có chuyện gì thì nhận thấy mình đang gối đầu lên cánh tay của ai đó. Quay sang, cậu thấy một đứa bé mặc áo đen đang ngủ say bên cạnh.
Kinh Hạc vừa công tác nước ngoài về đã lập tức chạy tới, chứng kiến cảnh này cũng trầm ngâm: "Đứa bé này đúng là kiếm linh Huyền Thính." Vạn năm trước, y đã thấy hình dạng này của kiếm linh không ít lần, không ngờ vạn năm sau còn có cơ hội thấy lại. Nhưng mà, Kiếm Huyền Thính đã vỡ nát rồi mà? Ly Huyền Thính đã biến mất từ vạn năm trước, sao giờ lại xuất hiện dưới bộ dạng một đứa trẻ thế này?
"Kiếm linh!?" Ba Túc ngỡ ngàng: "Là thanh kiếm thường bay quanh bé Lê đó ư? Cái thanh kiếm được gọi là kiếm bản mệnh của Phượng Hoàng, thường xuyên bị con trai mình coi như gối ôm đó ư?"
Phong Yêu nghe Kinh Hạc và hai vợ chồng Túc Thanh Phong thảo luận, cũng ngó đầu vào quan sát đứa bé được gọi là kiếm linh kia, chợt phát hiện khuôn mặt của thằng bé khá quen thuộc, hình như y đã từng gặp.
Túc Lê ngồi dậy, cúi đầu nhìn Ly Huyền Thính đang ngủ say bên cạnh, cũng trầm ngâm suy nghĩ. Theo ký ức, cậu đã từng gặp Ly Huyền Thính khi còn bé, còn thường xuyên bế hắn vào kho binh khí. Chẳng qua đó là ký ức trong mơ, giờ gặp ngoài đời thực lại khác. Rõ ràng trước khi cậu ngủ, Ly Huyền Thính vẫn là hình dáng trưởng thành, sao ngủ có một giấc đã hóa thành trẻ con rồi sao?
Ba Túc định bế Ly Huyền Thính lên, kết quả tay ông xuyên qua người kiếm linh, dường như đứa bé trên giường chỉ là ảo ảnh: "Ơ...?"
Túc Lê kinh ngạc, thử giơ tay sờ, lại chạm được vào một cơ thể lạnh lẽo: "Sờ được."
Mọi người lại càng khó hiểu, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Chỉ có Túc Lê mới chạm được vào Ly Huyền Thính ư?
Túc Lê bỗng nghĩ đến không gian kỳ lạ kia, Ly Huyền Thính từng nói trên miếng ngọc đỏ chứa nửa thần hồn của hắn... Cậu mò mẫm trong chăn, quả nhiên tìm được ngọc Phượng Hoàng suýt bị đá rơi xuống mép giường. Túc Lê vừa cầm miếng ngọc lên, Ly Huyền Thính lập tức mở mắt, đối diện với căn phòng đầy người.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên Túc Lê.
"Anh!" Túc Minh vừa tỉnh ngủ đã thấy Túc Lê ở giường bên cạnh mình, lập tức bám vào thành giường vươn tay về phía anh trai.
Mẹ Túc thấy vậy liền nói: "Thôi đừng đứng ở đây nữa, chúng ta ra phòng khách ngồi đi, các bé cũng phải ăn sáng."
Đứa bé được người lớn bế ra khỏi giường, đặt xuống đất. Ly Huyền Thính thấy thế cũng bay qua thành giường, nhẹ nhàng đáp xuống, nghiêm túc hành lễ với mọi người, rồi yên lặng theo sau Túc Lê.
Đứa bé áo đen đi sau Túc Lê không ngừng ngắm nhìn căn nhà họ Túc, thái độ rất cẩn trọng. Mới sáng ra đã có một chuyện chấn động, Túc Úc không để ý đến thời gian, tới phòng khách nhìn đồng hồ treo tường mới nhận ra sắp trễ học. Anh không có thời gian quan tâm đứa bé kia từ đâu tới nữa, liền cầm cặp sách vội vã lao ra ngoài: "Mọi người nói chuyện đi, con đi học đây!" Nói xong đã chạy biến mất.
Túc Lê và Ly Huyền Thính đều không mở miệng, Kinh Hạc chủ động nhắc đến chuyện cũ: "Lúc tôi tới Cục Quản Yêu thì đã có kết quả xử lý vụ việc rồi. Chuyện Trận Linh thăng tiên đúng là sự cố, còn có yêu linh được bảo vệ trong trận tụ linh nữa, họ nói sẽ thực hiện biện pháp bảo vệ cẩn thận, cố gắng không để các tu sĩ khác đến quấy nhiễu."
"Cũng ít khi có tu sĩ vào tận trong đó." Ba Túc nói: "Còn một đứa bé đi lạc vào rừng nữa phải không? Đã điều tra ra chuyện gì xảy ra với thằng bé đó chưa?"
"Đã tra rồi. Cha mẹ thằng bé tin quỷ thần, đứa nhỏ đó lại sinh vào giờ âm, năm âm, họ sợ con mình mệnh mỏng nên thường xuyên cho đứa nhỏ đeo vật phẩm mang dương khí mạnh." Kinh Hạc nói tiếp: "Trận Linh hiến tế thăng tiên vốn là tà thuật, rất có thể là do mệnh số nên thằng bé mới bị nó triệu lên núi đó. Có điều Cục Quản Yêu đã tiếp nhận vụ việc này, chắc hẳn sẽ không có chuyện gì nữa."
Ba Túc nghe vậy gật đầu: "Vậy được rồi, để vài bữa nữa tôi gửi Bạch Dương chân nhân một phần tạ lễ. Lần này may mà có ông ấy ở trong núi đó, nghe nói ông ấy đã bảo vệ rất nhiều yêu tộc. Tam Nguyên Quan ở thành phố Y, chắc lúc đó phải nhờ Kinh Hạc tiên sinh đi giúp tôi một chuyến rồi." Là đại yêu ở núi Tức Linh, yêu quái ở đây đều do hắn che chở, việc có tu sĩ Nhân tộc ra tay hỗ trợ như vậy, hắn nên chuẩn bị tạ lễ cho phải phép.
"Cái này không cần." Trần Kinh Hạc nói: "Bạch Dương chân nhân không về thành phố Y."
Ba Túc ngạc nhiên: "Không về thành phố Y sao?"
Kinh Hạc nghe được chuyện của Bạch Nhất Niệm nên mới muốn đích thân tới xử lý. Bạch Nhất Niệm đã được thôi miên xóa bỏ ký ức, nhưng lúc y tới vẫn khiến Tam Nguyên Quan phải chú ý. "Quan Chủ của Tam Nguyên Quan đích thân tới thành phố S khuyên Bạch Dương chân nhân trở về, kết quả ông già đó cố chấp không chịu nghe theo, còn mượn quan hệ với Cục Quản Yêu xin một vị trí bảo vệ ở cái công viên nhỏ trong thôn." Kinh Hạc cũng không biết lão già đó đang nghĩ gì: "Tôi tới thì thấy Quan Chủ đã bắt đầu bàn bạc với quản lý bên công viên về việc hợp tác mở một chi nhánh ở đây."
Ba Túc: "..."
Mẹ Túc vội vàng chuẩn bị đồ ăn sáng cho mấy đứa nhỏ, ba Túc thì đã kể đến chuyện trước cửa nhà mình sắp có đạo quán của Nhân tộc. Túc Minh tròn mắt nhìn người bạn bên cạnh anh hai, nhiều lần thò tay sờ thử nhưng đều xuyên qua, mà vẫn không hề biết mệt, tiếp tục nghịch ngợm. Lần nào cũng là đi xuyên qua Ly Huyền Thính rồi nhào lên người Túc Lê.
Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính, hình dạng này giống hệt lần đầu cậu gặp hắn hồi đó, thậm chí quần áo cũng không khác gì trong mơ. Thấy cậu cứ nhìn chằm chằm, Ly Huyền Thính quay sang hỏi: "Sao cứ nhìn ta vậy?"
"Sao ngươi lại biến thành thế này?" Túc Lê không nhịn được hỏi: "Là do ngọc Phượng Hoàng ư?"
"Ừ." Ly Huyền Thính liếc nhìn những người khác, thấy họ đang tập trung nói chuyện thì giải thích: "Hiện giờ ngươi chỉ có hai mảnh vỡ, ảnh kiếm ở bên cạnh ngươi thực ra chỉ là một tia ý thức của ta, nhưng ngọc Phượng Hoàng lại khác. Hai mảnh ngọc vỡ hợp lại đã đánh thức thần hồn của ta." Hắn nói tiếp: "Nhưng dù sao cũng chỉ là thần hồn, ta hiện hình nhờ ngọc Phượng Hoàng nên chỉ có ngươi mới có thể chạm vào. Ta biến thành hình dạng này là để có thể ở ngoài lâu hơn một chút."
"Sao vậy? Ngươi không thích hình dạng này à?" Ly Huyền Thính thấy ánh mắt Túc Lê có vẻ lạ, liền đề nghị: "Hay là ta biến về như cũ nhé?"
"Không cần, thế này cũng rất tốt." Túc Lê hỏi tiếp: "Về sau ngươi chỉ có thể như thế này thôi ư?"
"Ừ, trừ khi thân kiếm hồi phục hoàn toàn." Ly Huyền Thính nói xong còn khẽ cười: "Nhưng không vội, có thể ở lại bên cạnh ngươi đã là một điều rất may mắn."
Ly Huyền Thính mặc áo bào màu đen phiên bản mini, mái tóc dài được buộc thành cái đuôi ngựa nhỏ, khuôn mặt tinh xảo đáng yêu, giống Túc Lê đến vài phần. Túc Lê thì mặc áo ngủ rộng thùng thình, trên áo in hình gấu nhỏ và hoa, vô cùng đáng yêu. Hai đứa bé ngồi cạnh nhau tạo nên một sự tương phản siêu dễ thương, ba Túc không nhịn được nhìn vài lần, sau đó chú ý tới miếng ngọc đỏ nằm trong bàn tay trắng nõn của con trai mình.
Trong nhà không có món đồ chơi nào màu đỏ như vậy.
Hắn bèn hỏi: "Bé Lê đang cầm cái gì trong tay vậy?"
Phong Yêu thấy thế đáp: "Hôm qua tôi thấy nó ở trong núi."
Kinh Hạc nghe vậy quay đầu nhìn lại, vừa thấy miếng ngọc đỏ đã sững sờ kinh ngạc: "Đây chẳng phải là ngọc Phượng Hoàng sao!"
"Ngọc Phượng Hoàng?"
"Đúng rồi, ngọc Phượng Hoàng. Nghe nói là ngọc bẩm sinh của mỗi vị Phượng Hoàng, có công dụng cực kỳ lớn, theo truyền thuyết thì có thể chống đỡ được vết thương chí mạng, có thể khởi tử hồi sinh." Trước kia Kinh Hạc từng thấy miếng ngọc này, vì Phượng Hoàng từng cho y xem qua, về sau miếng ngọc luôn ở trong kho binh khí, cho đến khi Ly Huyền Thính đeo nó: "Tôi cứ tưởng miếng ngọc đó đã mất rồi. Năm xưa nó là ngọc bội treo trên kiếm Huyền Thính, hóa ra đã tìm được rồi ư?"
"Lê Lê, Minh Minh, ăn sáng nào." Mẹ Túc bưng bữa sáng phong phú ra.
Vừa hô một tiếng, ba người lớn đang nói chuyện nhìn thấy Túc Minh hăm hở chạy bình bịch vào phòng ăn, Túc Lê thì chống tay đứng dậy đi theo sau. Đi được vài bước, cậu lại quay đầu nhìn Ly Huyền Thính vẫn còn đang ngồi trên thảm. Sau đó Ly Huyền Thính cũng đứng dậy, theo Túc Lê vào trong phòng ăn, ngồi vào bàn nhi đồng.
Kiếm linh ở đây nên mọi người ngầm hiểu không nhắc tới đề tài kia trước mặt bọn nhỏ, cũng không chủ động hỏi Ly Huyền Thính bất cứ điều gì. Giờ ba Túc ngồi trên ghế nhìn ba đứa nhỏ đang rồng rắn theo sau vợ mình, bỗng nhiên cảm thán: "Thật ra trong nhà có thêm một đứa nhỏ nữa cũng không tệ."
Trần Kinh Hạc quay sang nhìn Túc Thanh Phong, nghe ông nói tiếp: "Nuôi kiếm linh cần chú ý những gì vậy? Thằng bé có ăn cơm không nhỉ? À không, chúng ta không chạm được vào thằng bé, vậy nó ăn gì? Linh khí, kiếm khí?"
Ba Túc nói một hồi lại cảm thấy đau đầu, quyết định hỏi: "Kinh Hạc tiên sinh, ngài có đề xuất gì không?"
Cả một đời Trần Kinh Hạc chưa từng nuôi dưỡng trẻ con, vạn năm trước khi kiếm linh xuất hiện cũng do một tay Túc Ly đại nhân chăm sóc. Hai người đó cả ngày trốn trong kho binh khí, y cũng không rõ rốt cuộc kiếm linh ăn gì: "Chuyện này... Chờ tôi về kiểm tra điển tịch."
Trong phòng ăn, Túc Minh đã leo cả lên bàn, ngồi đó đầy mong đợi nhìn mẹ.
Cách thức tu luyện của Túc Lê hiện giờ khác so với mọi người, hôm qua cậu tiêu hao một lượng lớn linh lực, bụng đã réo ầm ĩ từ nãy giờ. Dẫn theo Ly Huyền Thính vào phòng ăn, Túc Lê mới chợt nhớ ra. Cậu có thể dựa vào linh khí trong đồ ăn để tu luyện, nhưng Ly Huyền Thính chỉ còn nửa thần hồn, bây giờ thậm chí chỉ là một ảo ảnh, vậy phải tu luyện bằng cách nào?
Mẹ Túc bế Túc Lê đặt lên chiếc ghế dành cho trẻ em, định chuyển sang bế Ly Huyền Thính thì tay bà lại xuyên qua, đành phải rút tay về: "Cô gọi con là Huyền Thính được chứ? Kiếm linh có cần ăn uống gì không?"
"Cảm ơn ngài." Ly Huyền Thính gật đầu: "Kiếm linh không cần ăn ngũ cốc, tu luyện dựa vào kiếm chủ."
Túc Lê đã đói meo, lập tức cầm thìa xúc cháo, ăn được hai thìa thì nghe thấy câu này, sực nhớ ra điều gì đó.
Kiếm linh dựa vào kiếm chủ, kiếm chủ mạnh thì kiếm linh cũng sẽ mạnh, tức là khi cậu tu luyện, ngoài linh khí cho chính bản thân ra thì còn cần phải chia một ít cho kiếm linh...
Trước kia linh lực của cậu vô cùng hùng hậu, bây giờ thì chẳng khác gì hạt cát trong sa mạc, còn chỉ có thể lờ mờ cảm ứng được linh khí xung quanh mình...
Nghĩ vậy, Túc Lê nhìn bàn ăn đầy ắp thức ăn, bỗng cảm thấy rối rắm.
Cậu bé quay sang, thấy Ly Huyền Thính đã ngồi trên chiếc ghế mà mẹ Túc mới lót thêm gối cho cao hơn, đang nhìn cậu.
Thấy Túc Lê cầm thìa mà không động đậy, Ly Huyền Thính hỏi: "A Ly?"
Mẹ Túc lấy yếm buộc lên cho hai đứa bé, tránh cháo dính vào quần áo. Bận rộn xong, bà lại chạy đi lấy một món pháp khí có khắc trận tụ linh đặt bên cạnh Ly Huyền Thính. Đến lúc rảnh để nhìn con thì phát hiện bát của Túc Lê đã trống rỗng.
Mẹ Túc lập tức khen: "Bé con giỏi quá! Hôm nay ăn được nhiều như vậy!"
Mới dứt lời đã thấy cậu bé hết sức nghiêm túc nhìn mình, giọng nói có vẻ đáng thương: "Mama, cho con thêm bát nữa được không ạ?"