Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 62: Đứa trẻ
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Các tu sĩ đang do dự không biết có nên mang ghế tới cho Túc Lê không thì cánh cửa phòng học bên kia bỗng mở ra. Cô giáo bước ra, đưa tiểu tiên sinh của họ vào lớp.
Lớp mẫu giáo lớn đang học, cô giáo chủ nhiệm đang đàn piano thì nhìn thấy nửa cái đầu nhô lên từ cửa sổ, một đôi mắt trong veo chốc chốc lại thập thò. Cô giáo nhận ra ngay đó là cậu bé ở phòng học đặc biệt phía trong cùng. Mấy hôm trước hiệu trưởng còn dặn dò không được lại gần đó, nói đó là lớp năng khiếu đặc biệt dành cho con em đối tác của trường.
Thỉnh thoảng cô sẽ thấy cậu bé đó dẫn theo em trai mình đi quanh trường, em trai cậu học ở lớp Mặt Trời.
"Bé con ở ngoài cửa sổ có muốn vào lớp không?" Cô giáo dừng tay, nhìn thẳng vào đôi mắt của bé, giơ tay vẫy vẫy: "Mau vào đi."
Các bạn nhỏ trong lớp nhốn nháo nhìn ra cửa sổ, cô giáo nói xong liền đi tới mở cửa, đón một em bé vào. Em này rất bé, gầy gò nhỏ xíu, nhưng mà rất xinh xắn, thậm chí còn xinh hơn cả bạn xinh nhất lớp. Ánh mắt của lũ trẻ lập tức dán chặt vào Túc Lê, dù cô giáo đã bảo cả lớp học tiếp nhưng chúng vẫn không rời mắt.
Tất cả các bàn đều đã kín chỗ, cô giáo bèn lấy một cái ghế con tới cho Túc Lê ngồi ở hàng trước, rồi mới dạy tiếp. Túc Lê ngồi trên ghế, mắt dán chặt vào những phím đàn dưới tay cô giáo. Cậu biết dụng cụ này, từng thấy nó trong sách tranh rồi, là đồ của Nhân tộc, gọi là dương cầm.
"Cô đánh đàn nhé, cả lớp cùng hát bài hôm qua chúng mình học được không?"
Cô giáo nói xong bắt đầu đàn. Túc Lê thấy ngón tay cô lướt trên phím đàn, khiến cây dương cầm ngân lên những âm thanh nhẹ nhàng, êm tai, giống hệt tiếng cậu nghe được lúc ở bên ngoài. Cậu không khỏi tập trung nhìn vào tay cô, ghi nhớ vị trí các ngón tay đặt xuống, sau đó nghe được cô giáo cất giọng hát một câu, các bạn nhỏ trong lớp bắt đầu hát theo.
Tiếng hát nhịp nhàng, nhiều âm thanh hòa quyện vào nhau, Túc Lê bỗng loáng thoáng nghe thấy một âm thanh the thé, nhưng chỉ vài giây đã lại biến mất, như thể cố ý thu hút sự chú ý của cậu.
Tiếng động đó ở trong phòng học... Rốt cuộc là thứ gì?
Túc Lê đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt, dừng lại khi nhìn thấy một bé trai mặc quần áo màu xám đang ngồi trong góc. So với những đứa trẻ khác, cậu bé này có vẻ nhỏ hơn, lại ngồi góc trong cùng, chỉ cần lơ là một chút là sẽ không nhìn thấy. Túc Lê không nhìn rõ đứa bé lúc nãy chạy vào lớp, nhưng vẫn nhớ quần áo là màu xám.
Âm thanh vừa rồi không giống tiếng người cho lắm, nhưng thứ có thể phát ra tiếng trong lớp học này chỉ có người và dương cầm, chẳng lẽ là dương cầm?
Cô giáo thấy Túc Lê cứ nhìn dương cầm, bèn cười hỏi: "Bạn nhỏ, con đã được học đánh đàn chưa?"
"Đánh đàn dương cầm?" Túc Lê ngây ra.
Thực ra lúc nãy cô giáo đang dạy các bạn nhỏ đánh dương cầm, giờ cũng chỉ còn 10 phút nữa là tan học, cô liền bế Túc Lê đặt lên ghế đàn.
Túc Lê nhìn dương cầm, nghĩ đến suy đoán trước đó của mình. Chẳng lẽ âm thanh quái dị đó phát ra từ đây? Cậu nhớ lại vị trí các ngón tay cô giáo đã đặt xuống, bắt chước nhấn lại các phím đó.
Cô giáo tưởng Túc Lê không biết dương cầm là gì, không ngờ bé con vừa chạm tay vào phím đàn đã bắt đầu chơi, thậm chí còn chơi lại khúc nhạc cô vừa đàn. Tư thế đánh đàn và cách đặt ngón tay của bé con không đúng, nhưng những ca khúc cô dạy bọn trẻ đều là các bài hát thiếu nhi, về cơ bản không đòi hỏi nhiều về kỹ thuật...
Tiếng đàn ngân vang một hồi, Túc Lê bỗng ngừng tay: "Con chỉ nhớ đến đây thôi."
Ban nãy cậu chỉ nhìn đoạn đầu, sau đó bị đứa bé trong góc thu hút sự chú ý nên không nhớ đoạn sau cô giáo đàn cái gì. Có điều cậu đàn lại nửa đầu cũng không nghe được âm thanh kì lạ kia, chắc hẳn nó không phát ra từ dương cầm, hay là cậu đàn sai chỗ nào?
Cô giáo nghe thế rất ngạc nhiên: "Đây là lần đầu tiên con học bài hát này à?"
"Vâng." Túc Lê liếc nhìn đứa bé đó, phát hiện cậu bé cũng đang nhìn mình, bèn hỏi: "Cô ơi, cô đàn lại được không ạ?" Trước hết, cậu cần xác nhận xem mình có đàn sai chỗ nào không.
Cô giáo hơi bất ngờ: "Được rồi, vậy chúng ta đàn thêm một lần nữa rồi kết thúc buổi học nhé."
Lần đầu tiên học... Chẳng lẽ là cậu bé nghe cô đàn rồi bắt chước lại?
Trong góc, tiếng đàn dương cầm du dương vang lên, cậu bé mặc đồ xám liếc nhìn ba tu sĩ đang lặng lẽ tiến đến gần cửa sổ, rồi lại nhìn Túc Lê đang ngồi bên cây đàn, hơi há miệng. Âm thanh ngắn the thé quái dị thoát ra từ miệng cậu bé rồi nhanh chóng biến mất.
Túc Lê nghe thấy liền ngẩng đầu lên, nhìn ra sau lưng.
Lại nữa, lần này âm lượng nhỏ hơn, nhưng rõ ràng là vang lên từ phía sau cậu.
***
Chiều nay ba Túc không có giờ dạy, chạy sang trường tiểu học đón Ly Huyền Thính, sau đó vội vã chạy tới trường mẫu giáo. Khi đến nơi, trường mẫu giáo đã tan học, ba Túc tới lớp Mặt Trời đón Túc Minh rồi dẫn hai đứa nhỏ lên lầu tìm Túc Lê.
Đi hết cầu thang, Túc Minh lập tức lao tới phòng học của Túc Lê, ba Túc vội vã theo sau: "Minh Minh, con không được chạy trên hành lang."
Ly Huyền Thính lại đứng ở đầu cầu thang, sau đó đi về phía phòng học theo hướng ngược lại. Bên trong căn phòng có một cây đàn dương cầm trắng đen, Túc Lê đang ngồi trên ghế, lặp đi lặp lại ấn phím đàn, có vẻ như đang rất bối rối.
Mấy tu sĩ đứng thì thầm với nhau ---
"Tiểu tiên sinh có hứng thú với dương cầm à?"
"Ông về chuẩn bị bản nhạc đi, biết đâu mai phải dạy cái này."
"Nhưng mà tư liệu không có ghi tiểu tiên sinh từng học dương cầm..."
"Ta đàn đúng không?" Túc Lê nghiêng đầu hỏi nhóm tu sĩ.
Cả ba khựng lại. Bài hát này không khó, nhưng tiểu tiên sinh đã nhấn từng phím theo đúng trình tự cô giáo vừa đàn. Chính vì bắt chước nên mới mắc phải vài lỗi nhỏ mà người mới tập đàn thường gặp: "Ngài đàn đúng, nhưng có vài nốt không phải là ấn lần lượt mà là ấn cùng lúc..."
Hắn giải thích sơ lược cho Túc Lê về những điểm mà người mới học đàn dương cầm hay mắc phải, đồng thời uốn nắn cho cậu: "Nhưng về tổng thể thì ngài đàn không sai nốt nào hết."
Túc Lê nhìn chằm chằm dương cầm, cậu nhớ rõ trình tự các phím, lại không ngờ môn này có nhiều yêu cầu như thế... Là do bên trong à? Hay là dùng linh lực kiểm tra thử?
Ly Huyền Thính đứng ngoài nhìn một lúc rồi mới bước vào: "Sao ngươi lại ở đây? Tan học chưa?"
"Huyền Thính." Túc Lê cau mày: "Ngươi nghe giúp ta xem mấy âm này có gì lạ không."
Ly Huyền Thính thấy bé con cau mày, hiểu được là có chuyện, nghiêm túc nói: "Ta nghe đây."
Túc Lê dựa theo ký ức đàn lại, lần này còn chú ý những vấn đề vừa được nhắc nhở, nhấn mấy phím cùng lúc nhưng vẫn không nghe thấy âm thanh lạ kia. Cậu đàn xong, muốn hỏi ý kiến của Ly Huyền Thính, lại nghe được tiếng vỗ tay bốp bốp đầy nhiệt tình. Quay lại thì thấy papa và Túc Minh đang ở cửa lớp, một lớn một nhỏ đang hăng hái vỗ tay.
Tiếng vỗ tay này như được nhắc nhở, mấy tu sĩ cũng vỗ theo.
Túc Lê: "...?"
Mọi người không nán lại trường mẫu giáo lâu, Túc Thanh Phong thu dọn cặp sách cho các con, dẫn con về. Giờ này trường mẫu giáo cũng đã về gần hết, chỉ còn vài đứa bé được cha mẹ đón muộn. Hiệu trưởng từ văn phòng ra, thấy có đứa nhỏ đứng trên hành lang lầu ba, ngẩng đầu nhìn thứ gì đó.
Hiệu trưởng gọi: "Mạch Mạch, sao con đứng đây vậy?"
Cậu bé mặc đồ xám quay đầu, nhìn hiệu trưởng một cái rồi lại quay đi, tiếp tục nhìn cửa phòng học.
Hiệu trưởng cũng đành chịu. Đứa nhỏ này mới chuyển tới trường này vài hôm trước, nhà ở thị trấn bên cạnh. Phụ huynh của cậu bé tới tối muộn mới tan làm nên đứa nhỏ này luôn là người cuối cùng ra về. Nhưng những điều này không phải là vấn đề chính, vấn đề nằm ở chỗ thanh quản của cậu bé bị dị tật. Thế nên Mạch Mạch không thích nói chuyện, cũng không chịu chơi đùa với các bạn khác.
Đi học được vài ngày, các giáo viên đều phản ánh cùng một vấn đề. Hiệu trưởng cũng rất lo, nhiều lần trao đổi với phụ huynh, nhưng phụ huynh lại bảo cậu bé từ trước đến nay vẫn vậy, các thầy cô không cần nghĩ nhiều.
Hiệu trưởng đi tới cạnh Mạch Mạch, nắm tay cậu bé muốn dẫn xuống dưới lầu: "Con sao thế?"
Bà nhìn theo tầm mắt đứa trẻ, phát hiện cậu bé đang nhìn tranh vẽ dán trên cửa. Tranh này được vẽ bằng màu sáp, ngoằn ngoèo, không có quy luật hay tính nghệ thuật gì, nghe nói là do bé Túc Lê vẽ.
Vài giây sau, Mạch Mạch quay đi như không có chuyện gì.
***
Về nhà, Túc Thanh Phong gọi điện cho vợ nhắc tới chuyện Túc Lê đánh đàn, hai vợ chồng cùng nhau quyết định mua một cây đàn về. Nhà họ Túc chẳng ai có năng khiếu âm nhạc, thế nên trong nhà mới không có nhạc cụ. Vừa nghe được con có hứng thú với dương cầm, niềm đam mê mua sắm của mẹ Túc lại trỗi dậy, yêu cầu chồng xây thêm một phòng đàn trong biệt thự đang xây phía sau nhà.
"Âm thanh lạ?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê và Huyền Thính đang ở ngoài sân, cậu kể lại cho hắn nghe về âm thanh lạ lúc chiều: "Ngoại trừ lần đầu nghe thấy, sau đó âm thanh đó đều vang lên khi cô giáo chơi đàn. Hoặc là cây đàn đó có vấn đề, hoặc là người trong lớp."
Ly Huyền Thính suy tư: "Nó cố tình thu hút sự chú ý của ngươi."
Túc Lê cũng nghĩ vậy, chỉ là không biết thứ gì đang gây ra chuyện đó: "Để mai ta để ý xem." Nói rồi, cậu nhìn thấy Đại Hoàng đang nằm trong sân, hơi bất ngờ: "Hình như tu vi của Đại Hoàng tăng lên một chút."
Cậu đã đặt ấn Phượng Hoàng lên người nó, tất nhiên nắm rõ tu vi của nó như lòng bàn tay.
Đại Hoàng vốn là Thú tộc, không thể hoàn toàn xem là Yêu. Một Thú tộc có linh trí như nó cần phải tu hành thêm một thời gian nữa mới dần tiến hóa thành Yêu. Túc Lê cứ tưởng phải mấy năm nữa nó mới lên cấp được, không ngờ chỉ mấy tháng đã sắp đạt được rồi.
Ly Huyền Thính lại bảo: "Ấn Phượng Hoàng giúp nó tu luyện, tu vi như vậy cũng không lạ."
Đại Hoàng nằm nghỉ trên bãi cỏ lưa thưa trong vườn. Trời dần tối, gió đêm chầm chậm thổi, trên bầu trời bỗng vang lên một âm thanh. Túc Lê ngẩng lên, nhìn thấy máy bay kéo một vệt trắng dài, dần lẩn mất trong mây. Đàn chim tước từ xa cùng nhau bay tới, cậu vô thức lùi lại, chưa đứng vững đã va vào người phía sau.
Ly Huyền Thính đỡ cậu: "Cẩn thận."
Cơ thể của một đứa trẻ 6 tuổi lớn hơn một đứa trẻ 3 tuổi nhiều, Ly Huyền Thính dễ dàng đỡ được Túc Lê, vung tay đuổi đám chim đang bay lượn xung quanh.
Túc Lê sững sờ, bỗng có một ảo giác, như thể từ rất rất lâu trước đó cũng từng có người đứng sau đỡ cậu như vậy.
"Ư ư ---" Đại Hoàng đứng dậy, đi tới dụi ống quần Túc Lê.
Túc Lê hoàn hồn trở lại, nhìn về phía ổ của nó, cất bước đi tới.
Trên ổ chó được khắc một trận tụ linh, là do cha cậu khắc. Túc Lê nhìn thấy phía đó còn để rất nhiều công cụ, chắc hẳn là cha dùng khi chăm sóc vườn hoa. Bé con đi qua, ngưng tụ linh lực kéo cái rổ lại gần, lại chạy vào nhà lấy một chút nước phù, đặt tất cả bên cạnh ổ của Đại Hoàng.
Công cụ trong giỏ đều rất nặng, Túc Lê không dùng linh lực thì khó mà cầm được. Ly Huyền Thính thấy vậy liền lấy cây búa từ tay cậu, hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
Túc Lê thấy hắn dễ như trở bàn tay cầm đồ vật, không khỏi ngưỡng mộ: "Ta muốn gỡ cái biển đó ra, đổi trận pháp khác."
Bên cạnh ổ chó có cắm một cái biển, trên biển là dòng chữ 'nhà Đại Hoàng' với nét chữ non nớt của Túc Minh. Ly Huyền Thính quan sát, đặt búa xuống lấy công cụ khác, nhanh chóng gỡ cái biển xuống đưa cho Túc Lê.
Túc Lê sửng sốt: "Sao ngươi biết cách dùng?"
"Ta từng xem cha ngươi làm việc." Ly Huyền Thính đáp: "Ngươi muốn khắc trận pháp trên đây à?"
"Với tu vi hiện giờ, chẳng mấy chốc nữa nó sẽ lên cấp." Túc Lê nói: "Ta muốn khắc trận pháp phòng ngự cho nó, tránh gặp vấn đề khi lên cấp." Ban ngày gần như không có ai ở nhà, lỡ Đại Hoàng lên cấp vào lúc đó thì sẽ rất phiền phức, phải chuẩn bị trước.
Nhưng Ly Huyền Thính đã gỡ cái bảng xuống rồi, Túc Lê lại thấy khắc trận pháp lên đây thì quá nhỏ, chưa chắc đã bao trùm hết được quanh cái ổ. Cậu nhìn quanh, chỗ tốt nhất đã bị cha vẽ trận tụ linh mất rồi, vậy căn cứ vào phương hướng, nơi phù hợp nhất là phía trên ổ chó hoặc phía sau...
Đằng sau là tường rào, cái ổ kê sát vào tường, muốn vẽ thì phải dịch chuyển nó ra.
Túc Lê ngẩng đầu nhìn cái ổ chó cao hơn cả cậu: "Cái biển này không đủ chỗ vẽ, chỉ có thể vẽ đằng sau, nhưng mà không với tới được. Để ta vào nhà gọi..."
"Đằng sau à?" Ly Huyền Thính nhìn thử, xác định vị trí Túc Lê muốn.
"Ừ." Cậu đang nghĩ có nên dùng linh lực bay lên không, đột nhiên bị một bàn tay to rộng nhấc bổng, sau đó ngồi trên cánh tay của hắn. Cánh tay của người trưởng thành gầy mà đầy sức mạnh, không cần tốn nhiều sức lực đã dễ dàng đỡ được cậu. Túc Lê sững sờ, quay sang nhìn sườn mặt góc cạnh của Ly Huyền Thính.
Túc Lê: "Ngươi..."
"Xương rồng vốn không có hình dạng cố định, hóa thành bộ dạng trưởng thành cũng chỉ tốn thêm chút linh lực. Chỗ này đúng không?" Giọng Ly Huyền Thính cũng trở nên trầm khàn. Thấy Túc Lê cứ ngây người ra, hắn hỏi: "A Ly, sao thế?"
Khuôn mặt Ly Huyền Thính lúc này giống hệt Ly Huyền Thính mà cậu từng gặp trong mộng. Tuy là cả hai đã gặp nhau ở núi Tức Linh, nhưng khoảng cách gần như vậy vẫn là lần đầu tiên, khiến cậu có cảm giác không phân biệt được giữa hiện thực và mộng cảnh: "Không có gì."
Túc Lê một tay cầm cốc nước phù, tay kia chấm nước phù thò về phía trước, nhưng mà tay quá ngắn nên không với tới được.
Ly Huyền Thính thấy thế liền nhẹ nhàng nhảy lên nóc ổ chó, nửa ngồi điều chỉnh tư thế cho phù hợp: "Vậy dễ hơn không?"
"Được." Túc Lê ngồi trên tay Ly Huyền Thính, ngón tay chấm nước phù vẽ lên tường trận pháp mới. Trận này không khó, cậu chỉ mất một lát đã vẽ xong.
Trận pháp hoàn thành lập tức chìm vào tường rồi biến mất tăm, Túc Lê hài lòng: "Xong rồi."
Một trận gió thoảng qua, Ly Huyền Thính nhẹ nhàng bế cậu đáp xuống đất.
Túc Lê nhảy xuống khỏi tay Ly Huyền Thính, quay đầu lại đã thấy hắn biến trở lại thành dáng vẻ đứa trẻ 6 tuổi, tay còn cầm áo khoác đồng phục của trường tiểu học, cẩn thận mặc vào người.
Hình ảnh này khiến cậu chợt nhớ đến vài kí ức lẻ tẻ.
Thiếu niên Ly Huyền Thính đã trưởng thành đứng trước mặt cậu, giá đỡ binh khí trong kho treo đủ loại áo bào, muôn hình vạn trạng. Tấm lưng gầy nhưng đầy sức mạnh của thiếu niên, bàn tay với những khớp xương rõ ràng cầm lấy một chiếc, cẩn thận khoác lên người. Dáng hình luôn thẳng như vỏ kiếm, chiếc áo bào đen che thân cũng che đi những nét sắc bén, trở lại là Ly Huyền Thính thường ngày.
Ly Huyền Thính vuốt thẳng nếp gấp trên ống tay áo, thấy Túc Lê cứ nhìn chằm chằm thì hỏi: "Sao vậy?"
Túc Lê hoàn hồn trở lại: "Không có gì, ngươi mặc quần áo nhanh thật đấy."
Ly Huyền Thính: "?"
Lúc này từ phía bên kia vườn hoa vang lên tiếng động, cả hai quay lại, thấy Túc Minh vốn chơi ở trong nhà chẳng biết đã chạy ra từ lúc nào, còn đang cầm vòi tưới cây của ba Túc. Vòi đã được mở, nhóc con giơ ống nước phun ào ào, phấn khởi chạy khắp nơi, làm nước tung tóe khắp vườn.
Nhìn thấy Túc Lê và Ly Huyền Thính ở chỗ hàng rào, cậu nhóc hồ hởi chạy tới, vừa chạy vừa lôi vòi nước theo.
Túc Lê thấy nước từ ống sắp phun vào mặt mình, vô thức phất tay chặn lại, linh lực khiến dòng nước đổi hướng, bắn sang phía khác.
Nhưng ào một tiếng, Túc Lê quay sang thì thấy đống nước do linh lực đẩy ra không khéo thế nào lại hất thẳng vào Túc Úc vừa đạp xe vào cổng. Tóc tai anh trai ướt đẫm, đồng phục cũng ướt hơn nửa, nước còn nhỏ tong tong từ khung xe xuống.
Túc Lê: "!"
Túc Minh cầm vòi nước đứng tại chỗ, thấy thế trầm trồ: "Oa---"