65. Chương 65: Âm thanh

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ry
Mạch Mạch nhìn Túc Lê, mở miệng phát ra những âm thanh kỳ lạ.
"Ngươi là yêu, nhưng lại không hoàn toàn là yêu." Túc Lê quan sát thằng bé: "Nếu là yêu hoặc tu sĩ Nhân tộc thì đã bị trận pháp ngăn lại rồi, không thể dễ dàng vào đây như vậy được... Ngươi là bán yêu."
Mạch Mạch nghe vậy sững sờ, miệng tiếp tục phát ra tiếng kêu lạ, cuối cùng tụ lại thành mấy chữ khản đặc: "Nói dối."
Chuyện thằng bé là bán yêu do Trần Kinh Hạc đã điều tra ra. Đợt trước, cậu phát hiện những điểm bất thường của Mạch Mạch đã nhờ Trần Kinh Hạc đi tìm hiểu, cũng không dễ dàng gì, mất khá nhiều thời gian.
Thứ nhất là điều tra chuyện trận pháp bị "phá hủy". Với những nghi ngờ trước đó, một người trưởng thành cẩn thận sẽ không dùng cách công khai như vậy để thông báo cho họ biết trận pháp bị phá hủy, lại còn liên tục làm như vậy, chỉ khiến mọi người cảnh giác cao độ hơn.
Phong cách tùy tiện, cẩu thả này, cộng thêm khả năng cao là trận pháp bị người trong trường phá, họ thử kiểm tra đám trẻ là có thể dễ dàng tìm ra. Kẻ phá hủy trận pháp mỗi tối chính là đứa bé này.
Cậu bé này tên là Mạch Mạch, mới chuyển đến từ đầu học kỳ. Cha mẹ rất bận, mỗi ngày bé là người cuối cùng rời khỏi trường mẫu giáo. Thằng bé bẩm sinh có khuyết tật, thanh quản có vấn đề, các giáo viên gần như chưa từng nghe Mạch Mạch nói chuyện, thằng bé luôn lầm lì, quái gở, là một đứa trẻ cần được quan tâm đặc biệt.
Trần Kinh Hạc theo đó điều tra tiếp, phát hiện cha mẹ thằng bé thực chất là người ở trấn bên được thuê đến, mỗi ngày đúng giờ quy định đến đón thằng bé. Mạch Mạch sống một mình trong khu tập thể, không có cha mẹ. Ngay cả đồ ăn cũng là thức ăn nhanh mà mấy người kia tiện thể mua trên đường về.
Chuyện bán yêu cũng được phát hiện tương tự. Mạch Mạch trông giống người nhưng lại không phải người, trận pháp nhằm vào Yêu tộc hay tu sĩ Nhân tộc đều không có tác dụng với thằng bé, thằng bé có thể dễ dàng tránh được hầu hết các trận pháp trong trường. Âm thanh của thằng bé có khả năng mê hoặc con người, nhưng ăn uống, ngủ nghỉ lại không khác gì Nhân tộc, thật sự là một dị loại.
Sau này, Trần Kinh Hạc phái người giám sát, điều tra ra camera trong trường có vấn đề là do bảo vệ nhận tiền của người khác, hủy bỏ video giám sát buổi tối ở tầng 3. Khi đó Mạch Mạch sẽ dùng âm thanh của mình để mê hoặc thầy cô, sau đó lên tầng, bạo lực phá hủy "trận pháp" rồi rời đi, như thể đây là nhiệm vụ ai đó giao cho thằng bé: phá hủy trận pháp trong phòng học của Túc Lê.
Trước đó, Túc Lê có rất nhiều suy đoán, hành vi kỳ lạ của đứa bé này còn khiến cậu cho rằng nó là một con rối, cho đến khi nhận thấy sự si mê của Mạch Mạch với "kiếm". Con rối không thể có hành vi thể hiện chấp niệm, nhưng đứa bé này lại có.
Mạch Mạch thấy cửa phòng học bị chặn, điên cuồng va vào cửa sổ, lại nhiều lần bị trận pháp ngăn cản. Thấy vậy, thằng bé đành chuyển mục tiêu sang Túc Lê, mở miệng phát ra những âm thanh dị dạng, nhưng Túc Lê ở đối diện lại không hề bị ảnh hưởng.
Cậu thậm chí còn cẩn thận lắng nghe: "Trước đó ta nghe không hiểu, âm thanh bẩm sinh có thể mê hoặc Nhân tộc, Yêu tộc cũng không hiếm, nhưng không đến mức đầy rẫy khắp nơi. Ngươi dùng móng vuốt phá hủy trận pháp, âm thanh phát ra lại kỳ dị, nghe giống như Yêu tộc quanh năm sống dưới đáy biển." Năm xưa, Phượng Hoàng Thần Sơn có rất nhiều tiểu yêu, nhưng Túc Lê chưa từng nghe âm thanh nào như thế, chứng tỏ nó thuộc về giống loài mà cậu hiếm khi gặp, Yêu tộc ở dưới biển sâu.
Yêu tộc sống dưới biển, có thể dùng âm thanh mê hoặc người khác chỉ có Hải tộc hoặc Giao tộc.
Mạch Mạch ngừng kêu, giơ vuốt lao về phía Túc Lê. Chiêu thức của thằng bé không có kết cấu gì, lại rất dứt khoát, tàn nhẫn, từng chiêu đều trí mạng. Nhưng suy cho cùng, vẫn là một đứa trẻ, thân pháp không đủ, tốc độ cũng không đủ nhanh.
Nếu là mấy tháng trước, Túc Lê muốn tránh sẽ còn phải tốn khá nhiều linh lực.
Nhưng mấy tháng qua cậu tu luyện suôn sẻ, cơ thể không còn yếu ớt như trước, tránh mấy đòn vẫn dễ như trở bàn tay.
Sau vài chiêu, Mạch Mạch ý thức được mình đang thua, bèn lùi lại, tìm kiếm sơ hở để đột phá. Bước chân thằng bé lảo đảo, tóc tai, quần áo đều có phần lộn xộn.
Túc Lê đột nhiên nhìn thấy một viên đá màu đen treo trên cổ thằng bé, lập tức tiến lên, nắm lấy cổ tay Mạch Mạch, đẩy thằng bé vào tường. Mạch Mạch liều mạng giãy giụa, nhưng lại bị đè cứng ngắc, chỉ có thể trơ mắt nhìn Túc Lê vươn tay vào cổ áo mình, lấy thứ kia ra.
Túc Lê cầm trên tay, không khỏi ngạc nhiên: "Mảnh vỡ kiếm Huyền Thính?"
Mảnh vỡ này trông rất giống mảnh mà cậu nhận được từ Phong Yêu, xuất phát từ cùng một vị trí trên thân kiếm, nhưng lại tạo một cảm giác rất kỳ lạ.
"Trả lại cho ta!" Mạch Mạch giơ tay muốn cướp lại.
Túc Lê lại gập khuỷu tay, đè mạnh hơn, ném mảnh vỡ ra sau, hỏi thằng bé: "Mảnh vỡ đó ngươi lấy từ đâu?"
Ánh mắt Mạch Mạch trở nên hung tợn: "Đó là cha ta để lại."
Túc Lê ngẩn ra, buông tay Mạch Mạch, thằng bé lập tức chạy về phía trước, chộp lấy mảnh vỡ dưới sàn, giấu vào trong ngực như báu vật.
Túc Lê lại nói: "Mảnh vỡ đó là giả."
Mạch Mạch sững sờ, trừng mắt nhìn cậu: "Ngươi lừa ta."
Điều này không cần Túc Lê nói dối. Nếu đó là mảnh vỡ thật, không cần phải vào tới trường mẫu giáo, chỉ cần trong bán kính 10 dặm đều sẽ bị cậu hấp dẫn. Huống chi vừa rồi Túc Lê cầm nó, mảnh vỡ không hề có phản ứng.
Nhưng chuyện này cũng rất đáng ngờ, vì phần gờ của mảnh vỡ kia vừa hay có thể ráp lại với mảnh của Phong Yêu. Tức là mảnh vỡ Mạch Mạch cầm là giả, nhưng kẻ mô phỏng nó đã từng thấy mảnh vỡ thật.
Túc Lê vung tay, "kiếm Huyền Thính" xuất hiện trong tay cậu: "Ngươi nhìn xem, mảnh vỡ trong tay ngươi có giống với thân kiếm này không?"
Mạch Mạch nhìn thấy thanh kiếm kia, sững sờ. Những ngày qua, thằng bé trốn ngoài hành lang nhìn trộm vô số lần, nhìn đứa bé chỉ bằng tuổi mình, cầm thanh kiếm mình ngưỡng mộ, múa những chiêu kiếm hết sức lợi hại: "Cha ta cũng có một thanh kiếm, ông ấy cực kỳ lợi hại."
Túc Lê ngập ngừng, cố gắng phát âm thật rõ: "Cha của ngươi?"
"Thứ này là cha ta cho ta!" Mạch Mạch lại giấu đồ vào ngực. Giọng thằng bé khàn khàn khó nghe, nhưng cực kỳ kiên quyết bảo vệ quyền sở hữu: "Ngươi là người xấu, muốn cướp đồ của ta."
Túc Lê khẽ cười: "Ta cướp đồ của ngươi? Cướp đồ giả ư?"
Mạch Mạch nghe vậy, liếc nhìn thanh kiếm trong tay Túc Lê, lại nhìn mảnh vỡ trong tay mình, dường như muốn xác nhận điều gì đó. Ngón tay thằng bé tụ ra chút linh lực, chạm vào mảnh vỡ kia, cảm giác cực nóng quen thuộc không truyền lại, mảnh vỡ như một vật chết: "Giả?"
"Ta không biết cha ngươi để lại cho ngươi mảnh vỡ thật hay giả, nhưng thứ trong tay ngươi đúng là đồ giả." Túc Lê thu lại 'kiếm Huyền Thính': "Nói đi, ai là người sai khiến ngươi mang theo mảnh vỡ giả, còn nhiều lần phá hủy trận pháp ở đây?"
Mạch Mạch như mới phát hiện ra vấn đề, cầm mảnh vỡ lẩm bẩm: "Là hắn, hắn lừa ta."
Túc Lê nghe vậy, liền hỏi theo: "Ai lừa ngươi?"
"Hắn nói với ta, chỉ cần ta giúp hắn phá trận pháp ở đây, hắn có thể chữa thanh quản cho ta... giúp ta tìm được cha." Tay Mạch Mạch siết chặt mảnh vỡ, sau đó ném nó đi, mảnh vỡ cắm sâu vào bức tường: "Tên lừa đảo, hắn trộm đồ của ta."
"Tên lừa đảo đó là ai?" Túc Lê hỏi.
-
Trần Kinh Hạc sau khi lấy được tư liệu về Mạch Mạch, lập tức chạy tới trường mẫu giáo, kết quả khi đến tầng ba thì thấy mấy giáo viên té xỉu trên đất. Y vội vàng chạy tới phòng học trống, phát hiện cửa đã bị Phượng Hoàng đại nhân lập trận pháp, phải mất chút thời gian mới vào được.
Vào tới nơi thì thấy Phượng Hoàng đại nhân đứng bên bàn học, cùng với đứa bé đang nửa núp sau lưng cậu.
Trần Kinh Hạc ngạc nhiên: "Phượng Hoàng đại nhân, ngài..."
"Đã điều tra được gì rồi?" Túc Lê hoàn hồn, đi tới chỗ Trần Kinh Hạc: "Tra được gì rồi?"
Trần Kinh Hạc nhìn đứa bé kia một cái, sau đó tóm tắt thông tin cho Túc Lê: "Tốn khá nhiều công sức mới điều tra ra. Có vẻ như ai đó đã cố tình xóa bỏ thân thế của đứa nhỏ này, nhưng vẫn bỏ sót manh mối, bị người của tôi tìm ra."
Mạch Mạch là bán yêu, mẹ thằng bé là Giao tộc, cha là Nhân tộc. Từ khi sinh ra, Mạch Mạch đã có thanh quản bất thường, không có âm thanh giống Giao tộc nên bị coi là dị loại, không được Giao tộc tán thành. Cha mẹ thằng bé vì người trong tộc phản đối nên phải chia ly, Mạch Mạch theo mẹ, cho đến khi mẹ qua đời, thằng bé bị Giao tộc trục xuất, lưu lạc đến xã hội loài người.
Trần Kinh Hạc điều tra tới đây mới phát hiện ra, có vẻ như do Mạch Mạch chỉ kế thừa một nửa huyết thống Yêu tộc, thằng bé không chỉ lớn chậm mà linh trí cũng khá ngây ngô.
"Kiếm tu ư?" Túc Lê ngạc nhiên.
Trần Kinh Hạc: "Vâng. Tôi chưa điều tra được cha thằng bé là ai, nhưng theo lời kể lại thì cha đứa nhỏ là một kiếm tu. Thằng bé này vẫn luôn tìm cha mình nên mới bị kẻ khác lợi dụng. Dù sao, một bán yêu có năng lực đặc thù như nó cũng khó tìm thấy."
Bán yêu và kiếm tu, chẳng trách đứa bé này không có phản ứng với những thứ khác, lại si mê kiếm đến vậy.
Trần Kinh Hạc bổ sung: "Ngài nói thằng bé có hứng thú với kiếm Huyền Thính ư?"
Túc Lê lắc đầu, hỏi: "Anh đã khống chế được những kẻ khác chưa?"
"Đã giải quyết xong. Biết tôi ra tay, đám người ở núi Tức Linh bị lôi ra hết, nhưng đều là tán tu được thuê đến, xem ra kẻ đứng sau rất cẩn thận." Trần Kinh Hạc nhìn đứa trẻ co rụt trốn trong góc: "Chỉ còn đứa bé này."
"Không tìm được kẻ ra lệnh cho chúng ư?" Túc Lê nghĩ tới manh mối Mạch Mạch vừa tiết lộ: "Kẻ đó lấy lý do sẽ giúp Mạch Mạch tìm cha và chữa thanh quản để sai thằng bé phá trận pháp, hẳn là cùng bọn với nhóm người vẫn luôn quanh quẩn bên ngoài trường mẫu giáo. Đứa bé này chỉ gặp tên đó một lần, về sau chưa từng gặp lại."
"Không tìm được." Trần Kinh Hạc do dự: "Nhưng nếu lần theo manh mối của tán tu thì có thể sẽ tìm thêm được gì đó, ngài thấy sao?"
Túc Lê nhìn mảnh vỡ cắm trong tường: "Anh có thể điều tra thứ kia, tạm thời đừng chạm trực tiếp, ta cảm thấy chúng còn bố trí thứ gì đó trên đó."
-
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, người của Trần Kinh Hạc lặng lẽ tiến vào trường mẫu giáo xử lý. Các giáo viên bị ru ngủ nhanh chóng tỉnh dậy, tiếp tục dạy học. Mẹ Túc nhận được điện thoại của Trần Kinh Hạc cũng bay tới trường mẫu giáo, xác nhận ở đây không còn tai họa ngầm nào nữa thì mới rời đi.
Ly Huyền Thính cảm nhận được khi Túc Lê gọi "kiếm Huyền Thính", nên vừa tan học hắn đã xuất hiện. Lúc hắn đến, phòng học rất yên tĩnh, các lớp khác vẫn đang học. Hắn lẳng lặng tới gần, Túc Lê đang trò chuyện với đứa bé kia.
Mạch Mạch biết được mảnh vỡ là giả thì không mở miệng nữa, một mực ngồi trong góc lớp. Túc Lê ngồi xuống cạnh thằng bé, tuy trông Mạch Mạch chỉ 4-5 tuổi, nhưng thực tế thằng bé đã mười mấy tuổi. Gầy còm, bé xíu, không được ai chăm sóc.
Không hiểu sao, Túc Lê thấy Mạch Mạch như vậy lại liên tưởng tới bản thân trong những tháng ngày sống một mình ở Phượng Hoàng Thần Sơn, trước khi gặp được Kinh Hạc. Khi đó là do huyết mạch, rất nhiều yêu quái muốn ăn thịt cậu để tăng cường thực lực. Về sau, Túc Lê biết đạo lý cá lớn nuốt cá bé, thuần phục một đám Yêu tộc trong núi.
Khi còn nhỏ, Túc Lê vẫn còn mơ hồ, cậu đã từng phiêu bạt trong Thần Sơn, nhìn những Yêu tộc khác chung sống hòa thuận, cha mẹ yêu thương con cái, cậu lại chỉ có một mình, quanh năm lẩm bẩm với bản thân trên Thần Mộc Ngô Đồng. Cũng may về sau gặp được Trần Kinh Hạc, Phượng Hoàng Thần Sơn cũng trở nên náo nhiệt, cậu không còn cô độc ngồi trên nhánh ngô đồng nhìn nơi xa xăm không bến bờ, ảo tưởng những giấc mơ không thực tế.
"Khi còn bé, giọng của ta cũng rất khó nghe." Túc Lê bỗng lên tiếng: "Khi ta mở miệng, không một điểu tộc nào dám lại gần."
Mạch Mạch nghe vậy, nhìn về phía Túc Lê, dường như không tin cậu.
Túc Lê cố nhớ lại tiếng kêu hồi bé, mở miệng bắt chước kêu lại vài tiếng.
Âm thanh non nớt, mang theo âm điệu khó tả. Mạch Mạch nghe hai tiếng đã vô thức lùi về sau mấy bước, vừa ngột ngạt vừa khó chịu, cảm giác như bị chèn ép, uy hiếp.
Túc Lê: "Ta không lừa ngươi, rất khó nghe đúng không?"
Khi đó cậu cũng là một con non mới phá vỏ, không biết tiếng kêu của Phượng Hoàng khác với những yêu tộc khác. Nghe những chú chim xung quanh cất giọng kêu, cậu cũng kêu, tiếc là âm thanh non nớt ấy lại bẩm sinh mang uy áp, mở miệng kêu vài tiếng đã khiến điểu tộc xung quanh hoảng sợ bay đi hết.
Cậu hồi bé không biết làm sao để điều chỉnh tiếng kêu của mình, cũng không biết kiềm chế uy áp, khiến các Điểu tộc xung quanh ngày càng xa cách. Một khoảng thời gian rất rất rất dài, quanh Thần Mộc Ngô Đồng không có bất cứ Yêu tộc nào dám lại gần.
"Ừm." Mạch Mạch cúi đầu, cũng kêu mấy tiếng: "Của ta cũng khó nghe. Người kia nói có cách để chữa khỏi cho ta."
Túc Lê khựng lại: "Thật ư? Nhưng trong Giao tộc, không phải ai cũng sinh ra với âm thanh có khả năng mê hoặc người khác. Giọng của ngươi là trời cao ban tặng, cứ vứt bỏ như vậy rất đáng tiếc."
Mạch Mạch ngẩn ra, mở to mắt: "Vậy cha ta sẽ thích chứ?"
Túc Lê đáp: "Ta nghĩ là có."
Đúng lúc mẹ Túc từ ngoài vào, thấy hai bé con ngồi trong góc, rồi Ly Huyền Thính đứng gần đó nghe chuyện, bèn nhỏ giọng hỏi: "Sao Huyền Thính lại đứng đây? Không vào nói chuyện với bé con à?"
Ly Huyền Thính lại hơi nhắm mắt: "Dạ, con chờ em ấy một chút."
Một lát sau, Túc Lê mới thấy Ly Huyền Thính ở chỗ cửa sổ, bèn đi tới cạnh hắn.
Ly Huyền Thính hỏi: "Nói chuyện xong rồi à?"
Túc Lê ngồi xuống cạnh hắn: "Ừ."
"Tiếng hót của ngươi rất hay." Ly Huyền Thính bổ sung: "Là âm thanh hay nhất ta từng nghe."
Túc Lê ngẩn ra, sau đó cười: "Ngươi cũng nghe thấy ư? Thật ra cũng không có gì. Khi còn bé ta không hiểu những điều này, cũng không có ai dạy. Lúc ấy còn tưởng là những yêu quái khác không thích mình, về sau mới biết không phải là không thích, chỉ là chúng không dám lại gần."
Ly Huyền Thính nghĩ đến một chuyện từ rất lâu về trước. Khi đó hắn vẫn còn nhỏ, có một ngày không tìm thấy Túc Lê trong kho binh khí, hắn chạy khắp núi đồi tìm kiếm, cuối cùng tìm được kiếm chủ ở trên ngọn ngô đồng cao nhất.
Gió thổi rì rào, thiếu niên áo đỏ ngồi trên tán cây, bàn chân trắng nõn buông thõng đung đưa.
Cậu ngửa đầu nhìn ngân hà, yêu đồng trong suốt phản chiếu ánh sao, như thể đang nhìn nơi phương xa nào đó. Dường như vô số đêm tối trước khi hai người gặp gỡ, cậu vẫn luôn cô độc như vậy.
Ly Huyền Thính nhẹ nhàng nắm tay Túc Lê. Bàn tay cầm kiếm năm xưa thon dài, hắn nhớ rõ từng vết chai trong lòng bàn tay ấy, cũng nhớ rõ sự dịu dàng của người khi những ngón tay lành lạnh nắm lấy chuôi kiếm. Bàn tay bé con bây giờ vừa nhỏ vừa ngắn, hắn chỉ cần hơi nắm lại là có thể bao trọn.
Túc Lê tự dưng bị Ly Huyền Thính nắm tay, sau đó nghe được tiếng bước chân quen thuộc. Trận cách âm ngoài phòng học đã được triệt tiêu, âm thanh náo nhiệt vọng vào, hình như bên dưới đang tổ chức hoạt động gì đó.
Túc Minh cầm súng đồ chơi, lạch bạch chạy vào, thấy anh hai lại càng hăm hở: "Anh ơi, bé xuống dưới chơi."
"Bé con! Huyền Thính!" Mẹ Túc cũng gọi, hôm nay chị mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc búi lên, không hề giống minh tinh xinh đẹp, lộng lẫy mọi khi.
Chị cũng cầm mấy khẩu súng đồ chơi, thấy Túc Lê bèn hỏi: "Trường mẫu giáo đang tổ chức hoạt động đó, các con có muốn xuống tham gia không?"