85. Chương 85: Hồi Kết

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời gian trong sân thí luyện trôi đi rất nhanh. Các đội khác vì mấy tấm thẻ thí luyện mà giao tranh kịch liệt, trong khi phòng quan sát lại ung dung tận hưởng kỳ nghỉ. Ban đầu có người định đến quấy rối, nhưng Túc Lê đã dùng trận pháp phản công Tôn Hách Vũ, khiến họ phải tỉnh ngộ. Ngay cả Tôn Hách Vũ dẫn theo hai trận tu mà còn chẳng làm được gì, huống hồ bọn họ không có trận tu thì đến đó chẳng khác nào dâng mạng?
Ngày qua ngày, tốc độ xuất hiện thẻ thí luyện càng lúc càng nhanh, nhưng số lượng lại rõ ràng rất ít. Điều gây chú ý nhất phải kể đến là Yêu tộc Du Ngư đã kiên cường đoạt được thẻ thí luyện khi bị hơn mười đội vây công, thậm chí còn một mình tiêu diệt 8 đội khác. Giao tranh càng nhiều, số lượng người bị loại càng tăng. Chỉ sau khoảng nửa tháng, trong sân thí luyện chỉ còn 90 đội, và vẫn còn 8 tấm thẻ thí luyện chưa có chủ.
Diễn đàn livestream của hội võ đạo vô cùng náo nhiệt, nhưng giữa ba góc quay toàn những trận chiến ác liệt, thì góc quay chính giữa, nơi có lượng người xem cao nhất, lại là một kỳ nghỉ dưỡng tuyệt vời.
Góc quay này ghi lại cảnh của hai đội, trong đó có vài tu sĩ hạt giống của mùa giải năm nay.
Tạ Hòa Phong - thiếu niên Kiếm Tiên, rất nhiều tu sĩ đến đây để chiêm ngưỡng anh. Ai nấy cứ ngỡ sẽ được chứng kiến kiếm pháp mới mẻ mà anh đã khổ luyện bao năm, nào ngờ chẳng thấy kiếm pháp đâu, chỉ thấy anh hết dùng kiếm chặt củi lại dùng kiếm thái thịt, khiến mọi người được thưởng thức tài nấu nướng của vị tán tu lừng danh này. Mấy tu sĩ khác nếu không ngồi nghỉ ngơi thì cũng phụ giúp nấu cơm, múc nước, tạo nên một bầu không khí bình yên, êm đềm.
Cũng không thể trách họ được, mấy ngày đầu họ cũng muốn ra tay giúp đỡ, thậm chí còn thay phiên nhau đi tuần tra sườn núi.
Nhưng thực tế, đừng nói là người, ngay cả thú cũng chẳng thấy đâu, chỉ có rất nhiều chim bay đến, quanh khu vực họ cắm trại lúc nào cũng ríu rít tiếng chim hót.
Vài ngày sau, họ cũng dần bị Túc Lê cuốn vào bầu không khí tự tại, thong dong đó. Túc Lê rảnh rỗi còn cập nhật cho họ tình hình tranh giành thẻ thí luyện. Rõ ràng đã quyết tâm chuẩn bị cho một trận chiến đẫm máu, vậy mà kết quả là ở đây còn sung sướng hơn cả những ngày họ ở môn phái. Mỗi ngày cùng tiểu hài tử ăn no bụng thịt phàm giới, không những không tích lũy tạp chất từ thịt, mà tu vi còn tăng lên đáng kể nhờ các loại gia vị quý hiếm.
[Đến giờ cơm rồi, tôi vào đây xem livestream ăn uống.]
[Hôm nay ăn sushi à, không ngờ túi càn khôn của Túc Lê còn có cả món này.]
[Mọi người có nhận ra không, hình như nhóm Tạ Hòa Phong mập lên...]
[Chưa đến nửa tháng mà bà đã nhận ra rồi à?]
[Chẹp, dễ nhận ra lắm chứ. Mọi người xem lúc mới đến, nhóm Tạ Hòa Phong rõ ràng là dãi nắng dầm mưa, mấy hôm nay thì ai nấy đều da dẻ hồng hào, phúng phính hẳn ra.]
Ngoài chuyện ăn uống, một điểm khác cũng gây chú ý là quần áo của Túc Lê.
Nhờ những hành vi gây sốc của Túc Lê trong ngày đầu tiên mà các tu sĩ vô cùng tò mò về cậu. Lên mạng tìm hiểu một hồi cũng chỉ biết những thông tin bề ngoài, chủ yếu là biết thêm về kinh nghiệm xã hội phong phú của tiểu hài tử này. Nhiều tu sĩ vì quá hiếu kỳ còn cày các chương trình và phim có Túc Lê tham gia, bị bé con đáng yêu, ngây thơ trong đó làm cho 'đổ gục', rồi lại quay sang xem cảnh Túc Lê phản công Tôn Hách Vũ không hề nương tay trên livestream hội võ đạo...
Bé con khi cần làm thiên sứ thì cực kỳ đáng yêu, khi cần làm ác ma thì cũng rất là tuyệt tình.
[Có lẽ vì Túc Lê cách tôi quá xa, cái sự đối lập đáng yêu này làm tôi mê mẩn đến chết đi sống lại.]
[Tôi là M, tôi thích cậu ấy!!!]
Vì quá chú ý đến Túc Lê, người xem cũng phát hiện cậu thay quần áo rất thường xuyên, buổi tối đi ngủ còn phải mặc áo ngủ mới chịu. Các tu sĩ khác một bộ mặc hết nửa tháng, còn Túc Lê thì nửa tháng đã thay đến 7-8 bộ quần áo, mà mỗi bộ lại một kiểu khác nhau.
[Hôm nay Túc Lê lại thay quần áo nữa à?!]
[Ừ, hôm nay mặc bộ liền thân hình gấu con.]
[Bé con, mama đến đây rồi, hôm nay ăn ngon ngủ yên không?]
Vì hình ảnh phát sóng quá đỗi khác thường, các tu sĩ còn cố ý mở chủ đề trên diễn đàn để ghi chép lại sinh hoạt thường ngày của tiểu hài tử. Sáng dậy ngồi thiền nạp linh, luyện công xong thì ăn sáng, sau đó cậu nhóc sẽ lấy ra mấy quyển sách chuyên ngành dày cộm như cục gạch, ngồi đọc một mình dưới gốc cây. Ban đầu người xem tưởng cậu đang đọc sách đạo pháp, cố ý đợi máy quay phóng to rồi chụp màn hình lại, định tìm hiểu loại sách mà thiên tài thường đọc.
Kết quả là khi ống kính phóng to, cả đám tập trung quan sát.
[Cái gì thế này? Không hiểu?]
[Tiếng Anh????]
[Có ai dịch giúp được không, đây là sách gì vậy?]
[Chẳng... Chẳng lẽ đây là luyện kim thuật phương Tây?!]
[Trang bìa lạ quá.]
[Mù chữ thật đáng sợ! Cuốn sách đó là <Tìm hiểu chuyên sâu về Toán Học>!]
Được các tu sĩ có thành tích cao phổ cập kiến thức, người xem mới biết thứ này là sách chuyên ngành của Nhân tộc thời hiện đại. Ai nấy đều ngớ người, kinh ngạc khi Túc Lê có thể đọc hiểu. Vấn đề này cũng được Lăng Đang ở hiện trường đặt ra, Túc Lê thành thật đáp: "Có vài chỗ không hiểu, nhưng mà máy tính bảng có ứng dụng dịch."
Cậu còn biểu diễn cho Lăng Đang xem nữa.
Cư dân mạng sốc nặng.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, đến ngày thứ 16 thì sân thí luyện kết thúc.
Tổng cộng có 30 tấm thẻ thí luyện xuất hiện, nhưng số đội vào vòng trong chỉ có 29, nguyên nhân là có một đội giữ hai tấm thẻ. Số lượng thẻ đúng như Túc Lê đã tiên đoán, khiến khán giả càng thêm phấn khích, còn cắt đoạn đó ra đăng lên diễn đàn chính thức, gọi đó là 'hiện trường phong thần' của sân thí luyện năm nay.
Mà nhân vật trung tâm của chủ đề - tiểu hài tử Túc Lê đeo chiếc ba lô đỏ thẫm của mình, trên ba lô treo lủng lẳng con khủng long xanh, đang bị các tu sĩ của Liên Minh Trận Tu vây quanh. Có rất nhiều tu sĩ đã đến tận nơi để xem hội võ đạo. Sân thí luyện là trận pháp khép kín, nhưng hai giai đoạn sau thì công khai. Ai cũng đã thấy biểu hiện của Túc Lê ở giai đoạn đầu nên hiện tại cậu đang là mục tiêu chú ý của rất nhiều người.
Nhưng điều cậu khiến người ta phải để ý chỉ có trận pháp. Không ít tu sĩ cố tình dùng linh lực thăm dò cậu, nhưng lại không cảm nhận được chút linh lực phản hồi nào.
Nhiều tu sĩ vốn rất quan tâm đến tu vi của Túc Lê thấy vậy cũng yên tâm, cho rằng cậu nhóc này chỉ lợi hại ở trận pháp chứ tu vi và thể chất thực tế vẫn là một đứa trẻ.
Vừa ra khỏi sân thí luyện là Túc Lê đi tìm Ly Huyền Thính. Trước đó, cậu đã truyền âm, hắn nói sẽ đợi cậu ở bên ngoài. Kết quả là vừa ra đã bị mọi người vây quanh, không kịp nhìn thấy Huyền Thính ở đâu.
Nhóm trận tu vây quanh khen Túc Lê không ngớt lời, có vài người rất chân thành bày tỏ lòng biết ơn, có mấy trưởng lão của gia tộc trận tu còn muốn hẹn cậu ăn một bữa cơm. Túc Lê vốn nhỏ xíu, bị cả đống người lớn bao vây như vậy hoàn toàn không nhìn thấy được bên ngoài, cuối cùng là một âm thanh vang lên cứu vớt cậu.
Trần Kinh Hạc dẫn theo mấy vệ sĩ áo đen xuất hiện, mạnh mẽ đẩy đám người ra.
Túc Lê thấy trước mắt thoáng đãng hẳn, cũng thấy Ly Huyền Thính đã khôi phục hình dạng trẻ con đi tới nắm tay cậu: "Đi thôi A Ly."
Trần Kinh Hạc - một người giám hộ tạm thời 'hợp tiêu chuẩn', rất qua loa với các trận tu: "Xin lỗi các vị nhé, có chuyện gì thì liên lạc với thư ký của ta để đặt lịch hẹn đi, giờ chúng ta phải về nghỉ ngơi. Sân thí luyện kéo dài mười mấy ngày cũng đủ mệt mỏi rồi, giai đoạn tiếp theo lại sắp bắt đầu, lẽ nào các vị lại muốn quấy rầy chúng ta nghỉ ngơi?"
Các trận tu: "?"
Tiểu tiên sinh ở bên trong đã nghỉ dưỡng nửa tháng rồi còn gì!
Trần Kinh Hạc nói xong thì dẫn người đi, vệ sĩ mạnh mẽ mở đường, oai phong rời khỏi.
Trở lại khách sạn, Túc Lê thư thái tắm một lúc, sau đó ngồi trên giường nhìn bản đồ mà Trần Kinh Hạc và Ly Huyền Thính mang về. Bản đồ này đã có lịch sử mấy ngàn năm, cộng thêm những thông tin Kinh Hạc điều tra được, có thể khẳng định nó là bí cảnh từ thời kỳ giới tu đạo hỗn loạn.
"Nếu đã có chừng đó thông tin thì cái này hẳn là đúng." Túc Lê nhìn bản đồ một lúc, rồi nói thêm: "Thật ra cũng hơi khó để biết chắc, vẫn phải đợi bí cảnh mở ra mới có thể hành động." Nói xong, cậu chú ý thấy Kinh Hạc cứ nhìn mình mãi, bèn thắc mắc hỏi: "Sao vậy?"
Livestream không thấy rõ, đến khi người ngồi trước mặt, cảm giác này mới càng rõ rệt.
Trần Kinh Hạc im lặng một lúc mới đáp: "Mới có mấy tuần không gặp, Phượng Hoàng đại nhân gầy đi rồi."
Túc Lê: "..."
Cậu quay sang hỏi Ly Huyền Thính: "Thật ư?"
Ly Huyền Thính cũng gật đầu.
Túc Lê giơ tay lên, nghi hoặc: "Gầy chỗ nào chứ?"
Trần Kinh Hạc: "Chỗ nào cũng gầy cả."
***
Giai đoạn thứ hai của hội võ đạo phải đến đầu tháng 10 mới bắt đầu. Lịch trình ban đầu là giữa tháng 10, không ngờ giai đoạn 1 lại kết thúc quá sớm, chưa đến tháng 10 đã xong rồi. Thời gian nghỉ ngơi mà hội võ đạo dành cho các tu sĩ có hạn, chỉ vỏn vẹn 5 ngày.
Liên Minh Trận Tu tranh thủ 5 ngày này để gửi thiệp mời đến Túc Lê, nhưng mà đương sự đã ra ngoài từ sớm.
Gần đây núi Tùng Lâm có rất nhiều khách du lịch, tháng 10 có tuần lễ vàng, rất nhiều người đến đây du ngoạn. Tất cả khách sạn trong và ngoài núi Tùng Lâm đều kín phòng. Đang là thời gian nghỉ ngơi nên các tu sĩ tham dự hội võ đạo cũng tranh thủ đi thăm thú xung quanh, thỉnh thoảng sẽ gặp được gương mặt quen thuộc. Khu du lịch ở chân núi Tùng Lâm có rất nhiều nơi bán đặc sản, các tu sĩ đi đến đây nhanh chóng nhận ra hai bóng dáng đặc biệt trong biển người.
Tiểu hài tử mặc bộ đồ mới, không đeo ba lô, cùng một cậu bé khác chen đến trước gian hàng nói chuyện với chủ tiệm.
Xung quanh có rất nhiều tu sĩ, liếc mắt một cái là nhận ra đứa bé thấp hơn chính là tiểu tiên sinh Túc Lê, người thiện về trận pháp đến nỗi được phong thần trên mạng. Cậu vẫn giữ vẻ thong thả, dẫn theo một cậu bé khác. Các tu sĩ vốn định đi đến chào hỏi bỗng dừng bước, luôn có một cảm giác dựng tóc gáy, nhưng lại khó mà miêu tả được nó đến từ đâu.
"Ra chào người ta không?"
"Ngươi dám đi không? Có khi quanh cậu ta có cả đống trận pháp đấy."
"Trời ạ, thế thì khác nào bảo không được đến gần cậu ta trong bán kính 5 mét?"
"Làm gì đến nỗi, ngươi không thấy đầy người đi ngang qua cậu ấy sao?"
Đám người đùn đẩy nhau, cuối cùng chẳng ai tiến lên. Chỉ có Lăng Đang và Mộc Tiệm đến chào hỏi.
Lăng Đang và Mộc Tiệm ra khỏi sân thí luyện thì hẹn nhau đi ăn, vốn định rủ thêm Túc Lê, nhưng vì Túc Lê nói muốn nghỉ ngơi nên họ đành thôi. Cả hai đều là kiểu người ít nói, mấy hôm đồng hành trong sân thí luyện thì phát hiện khá hợp tính, thế là hôm nay hẹn nhau ra ngoài mua đặc sản, không ngờ lại gặp Túc Lê ở ven đường.
Túc Lê và Ly Huyền Thính đi mua nguyên liệu nấu ăn, mua xong đi ngang qua đây nên tiện đường vào xem.
Cậu rất có thiện cảm với hai vị đồng đội tạm thời này, thấy họ thì cũng chào hỏi, nói chuyện đôi câu.
"Đây là huynh trưởng của cậu à?" Mộc Tiệm nhìn sang Ly Huyền Thính.
Túc Lê thoải mái giới thiệu: "Là huynh trưởng của ta, huynh ấy tên là Ly Huyền Thính."
Lăng Đang rất bất ngờ: "Huynh trưởng của cậu không tham gia hội võ đạo à?"
"Không, huynh ấy không có hứng thú với hội võ đạo." Túc Lê và Trần Kinh Hạc thương lượng xong mới quyết định không để Ly Huyền Thính tham dự. Ly Huyền Thính không hẳn là yêu, lại cũng không phải người. Nếu cẩn thận kiểm tra sẽ không cảm nhận được sự sống từ hắn, dù sao cũng chỉ là thần hồn bám vào xương rồng. Tham dự hội võ đạo có tỷ lệ bại lộ quá lớn.
Với lại Túc Lê còn có thể dùng phản tổ để giải thích, chứ Ly Huyền Thính mà ra tay thì khó lòng che giấu.
Nói thêm mấy câu, chủ quán đưa kẹo bông cho hai tiểu hài tử: "20 đồng nhé."
Lăng Đang vội vàng tiến tới định đưa tiền, kết quả một chiếc di động được giơ lên.
Ly Huyền Thính thuần thục quét mã: "Rồi ạ."
Mộc Tiệm nói: "Ta với Lăng Đang định đi ăn, các cậu có muốn đi chung không?"
Lăng Đang gật đầu: "Lúc ở sân thí luyện nhờ có cậu chăm sóc, lần này để ta mời cậu ăn một bữa."
"Ta nhận tấm lòng là được rồi." Túc Lê cười: "Để khi khác, trưa nay Huyền Thính sẽ nấu cơm cho ta."
Túc Lê và Ly Huyền Thính mua đồ xong thì quay trở lại khách sạn. Lăng Đang nhìn hai tiểu hài tử sóng vai đi xa dần, không khỏi nói: "Nhỏ vậy đã biết nấu cơm rồi ư?"
"Không biết, nhưng đứa trẻ đó rất mạnh." Ánh mắt Mộc Tiệm trở nên nghiêm trọng, cảm giác run rẩy đó vẫn chưa tan biến.
Đứa bé kia cao hơn Túc Lê một cái đầu, mặc trang phục khá giống với cậu, tóc hơi dài. Rõ ràng không nói lời nào nhưng lại có sự hiện diện cực mạnh. Mộc Tiệm là tộc Thụ Nhân, trời sinh cực kỳ nhạy cảm với nguy hiểm. Giây phút nhìn thấy Ly Huyền Thính, trong lòng gã đã có một cảm giác e ngại kỳ lạ, như thể hình hài đứa trẻ ít nói đó chỉ là giả, thực tế hắn là một sự tồn tại nguy hiểm hơn rất nhiều.
Lăng Đang sửng sốt, ánh mắt nhìn hai đứa trẻ kia đã thay đổi: "Không thể nào?"
***
"Giai đoạn thứ hai là thi đấu sở trường à?" Ly Huyền Thính nghiêng đầu nhìn Túc Lê: "Kinh Hạc bảo ngươi đăng ký trận pháp."
Giai đoạn thứ hai của hội võ đạo chính là giai đoạn mà Trần Kinh Hạc và Túc Lê lo lắng nhất. Giai đoạn này thử thách sở trường của tu sĩ. Thí sinh cần phải đăng ký hai môn trong danh sách mà hội võ đạo đưa ra, sau đó sẽ làm bài thi về hai môn đó để tiến hành xếp hạng, ai đứng cuối bảng sẽ bị loại.
Các môn mà hội võ đạo đưa ra cũng có giới hạn. Trừ trận pháp mà Túc Lê đã thể hiện ra thì còn có 10 môn khác như kiếm pháp, phù pháp, ngự thú pháp... Ngoài ra còn có những hạn chế như Yêu tộc có ưu thế chủng tộc nên không được đăng ký ngự thú pháp các loại.
Túc Lê vốn định dùng trận pháp và ngự thú pháp để ứng phó, nhưng vì là Yêu tộc nên bị hạn chế, chỉ có thể chọn cái khác.
"Đăng ký kiếm pháp." Túc Lê hơi do dự: "Những môn khác có tỷ lệ bại lộ quá lớn, kiếm pháp lại có Phương Thủ Ý yểm trợ cho, nếu chỉ dùng kiếm pháp cơ bản thì... Chắc sẽ ổn thôi. Dù sao cũng là tổng hợp hai môn mà, ta nghĩ là không sao đâu."
Hai người bèn bàn với nhau xem nên dùng kiếm pháp gì. Túc Lê vừa đi vừa ăn kẹo, đường dính miệng, lát sau đã cảm thấy khắp miệng dính dáp: "Ngươi không ăn à?"
"Không." Ly Huyền Thính nói: "Đừng ăn nhiều quá, trước đó phụ thân gọi nói là không được ăn quá nhiều đường."
Túc Lê khựng lại: "Phụ thân không có ở đây."
"Hôm qua họ gọi điện cho ta." Ly Huyền Thính nói tiếp: "Nói là đã xin nghỉ, hôm nay hoặc ngày mai sẽ đến."
Ly Huyền Thính vừa dứt lời, một âm thanh quen thuộc đột nhiên vang lên.
Túc Lê quay đầu, thấy Túc Minh đang hăm hở lao tới, vẫn bốc đồng như mọi ngày. Cậu vội vàng tụ lực đứng vững, giơ tay đón đệ đệ, hơi ngả ra sau tựa vào Ly Huyền Thính: "Minh Minh?!"
"Nhị ca!" Túc Minh ngẩng lên, mắt lập tức chuyển từ mặt Túc Lê sang kẹo đường trong tay cậu, sáng lấp lánh.
Ly Huyền Thính đưa kẹo bông của mình cho Túc Minh: "Minh Minh, kẹo đây."
Túc Minh lập tức quay sang: "Đệ cảm ơn ạ."
"Con đã bảo bên này đông người rồi, mấy khu du lịch như này là nơi bọn bắt cóc hoạt động nhiều nhất. Phụ thân phải trông chừng Minh Minh cẩn thận vào chứ."
Tiếng Túc Úc lẫn trong đám người huyên náo: "Nó đâu rồi!? Thằng Minh chạy đi đâu mất rồi?"
Túc Lê đỡ Túc Minh đứng thẳng, lần theo âm thanh nhìn sang, thấy phụ thân Túc kéo vali đi sau Túc Úc. Cả hai đang ngó quanh như tìm kiếm thứ gì đó.
Chớp mắt sau, phụ thân Túc quay sang, trong mắt ngập tràn vui sướng, giơ tay vẫy: "Bé con!"
Túc Lê giật mình, thấy phụ thân bước tới như bay, vội vàng giấu kẹo vào túi càn khôn.
Quay sang thấy Túc Minh vẫn cầm kẹo bông, còn há miệng cắn một miếng thật to, cậu giật mình, thò tay muốn lấy que kẹo từ tay đệ đệ. Không ngờ Túc Minh nắm chặt quá, không rút ra được.
!
Lúc này phụ thân Túc đã chạy tới, bước chân không khỏi chậm lại, ánh mắt dừng lại ở kẹo bông trong tay hai đứa nhỏ.
Túc Úc theo sát phía sau ló đầu ra: "Lê Lê ở đây à, huynh với phụ thân đang định tới khách sạn tìm này."
Thấy kẹo trong tay bé con thì hỏi: "Kẹo bông à, mua ở đâu thế, lâu lắm rồi huynh không ăn."
Túc Lê 'bạo lực' giằng kẹo bông ra khỏi tay Túc Minh, đưa cho Túc Úc: "Cho huynh này."
Túc Úc: "?"
[Lời tác giả]
Túc Úc: Ngoan vậy?
Bé Minh: .... Huhu kẹo của đệ.
_____________________
Tạm nghỉ từ giờ tới mùng 3/1 vì editor đi du lịch ~