Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 88: Bị chất vấn
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bài kiểm tra lý thuyết của Túc Lê đã khiến người xem vô cùng kinh ngạc. Nếu nói trận pháp là được truyền thừa, vậy kiếm pháp mới thực sự là tài năng bẩm sinh của Túc Lê. Đối mặt với câu hỏi của Trương Thủ Không, cậu vẫn giữ thái độ ban đầu, không hề căng thẳng hay lo lắng, tâm lý vững vàng như vậy khiến rất nhiều tu sĩ phải kính phục.
Dù kết quả thi thực chiến có ra sao đi nữa thì thái độ của Túc Lê cũng đã đủ khiến mọi người phải tôn kính.
[Tuy biết là vậy nhưng tôi vẫn thấy lo cho Túc Lê.]
[Giờ tôi không dám xem thường cậu bé này nữa rồi, nhưng mà thi thực chiến vẫn đáng lo quá đi mất.]
[Thực chiến thì khó nói lắm, không giới hạn kiếm pháp, cậu bé phải dùng kiếm pháp cơ bản để thắng Trương môn chủ, quá khó. Hơn nữa, lần thi này còn sẽ so sánh với những người khác nữa, kiếm pháp cao cấp tất nhiên phải có điểm cao hơn kiếm pháp cơ bản rồi, tức là điểm trung bình của Túc Lê vẫn sẽ không cao.]
[Ơ, thế liệu Túc Lê có vào được top 30 không? Tôi muốn xem cậu ấy lên võ đài thi đấu.]
[Để xem.]
[Tôi lại thấy mọi người không cần quá lo đâu, có phải mới bị 'vả mặt' một hai lần đâu mà...]
Trương Thủ Không cầm kiếm bước lên đài. Ông thật sự rất thích đứa nhỏ Túc Lê này, trước đó sư đệ kể về Túc Lê ông còn không ấn tượng mấy, nhưng giờ tận mắt chứng kiến kiếm pháp của cậu bé mới biết nền tảng rất vững chắc. Kiếm pháp cơ bản cũng là kiếm pháp truyền thống, rất nhiều kiếm tu sẽ không quá tập trung vào cơ bản, cho rằng kiếm pháp cơ bản là công pháp của thời đại trước, đã lỗi thời. Trên thực tế, kiếm pháp hiện đại có mạnh đến đâu thì cũng phát triển từ kiếm pháp cơ bản mà ra.
Chỉ có học tốt cơ bản mới có thể vận dụng thuần thục, chỉ tiếc thanh niên bây giờ phần lớn nóng vội, hiếm ai có đủ kiên nhẫn.
Lúc Trương Thủ Không lên đài, Túc Lê đã rút kiếm xông tới. Bộ pháp của cậu nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, thoáng chốc đã ở trước mặt ông. Nói là dùng kiếm pháp cơ bản, Túc Lê thật sự chỉ dùng có vậy, một chiêu "Thanh Vân Đăng Thiên" đâm thẳng mặt. Trương Thủ Không giơ kiếm trước người, dễ dàng chặn lại. Đúng lúc này, Túc Lê biến chiêu, mũi kiếm chĩa vào eo ông. Trương Thủ Không giật mình, để đảm bảo công bằng, ông đã cố ý áp chế tu vi, kiếm pháp sử dụng cũng là kiếm pháp cơ bản. Nhưng thể chất của ông rõ ràng vẫn vượt trội hơn Túc Lê, vậy mà, ông lại bị cậu bé đánh trúng.
Chỉ dùng có 3 thế kiếm.
Kiếm thứ nhất đã khiến tu sĩ ở đây kinh ngạc, nhất là chiêu vừa rồi, họ còn chưa kịp thấy rõ thì đã kết thúc.
"Trương môn chủ thế mà thua trong một chiêu?"
"Không thể nào, tôi chỉ kịp thấy Thanh Vân Đăng Thiên. Thanh Vân kiếm pháp không phải là kiếm pháp vô dụng sao?"
"Hình như cậu ta có biến chiêu."
Tạ Hòa Phong nói: "Cậu ấy dùng 3 thế kiếm. Thanh Vân Đăng Thiên là tấn công chính diện, sau đó dùng Bạch Thủy để nghi binh, cuối cùng dùng Lê Hoa Thiêu Kiếm đánh trúng Trương môn chủ. Trương môn chủ đã khinh địch."
Trương Thủ Không thấy vậy bắt đầu đề phòng Túc Lê, nhưng trong lúc giao thủ, ông vẫn nhận ra sự khác biệt.
Túc Lê quá nhỏ, thân pháp lại nhẹ nhàng, rất khó bắt giữ. Các tu sĩ ông quen giao đấu cùng luôn có ngoại hình cao lớn, tự dưng giờ đấu với một đứa bé nhỏ nhắn, càng khó phán đoán vị trí của đối thủ. Túc Lê đã lợi dụng điểm này để tránh đòn của ông, đồng thời phản công.
[Trương môn chủ đã áp chế tu vi mà.]
[Trương môn chủ là đại tông sư đó, đúng là đã áp chế tu vi, nhưng Túc Lê có thể giao đấu với ngài ấy như vậy là quá giỏi rồi.]
[Tôi thấy được kiếm pháp của Túc Lê luôn này, không ngờ năng lực phản ứng của cậu ấy nhanh như vậy.]
[Kiếm pháp cơ bản có thể lợi hại vậy ư?]
[Tôi nhìn mà choáng váng, kiếm thì tôi có thể hiểu, nhưng không ngờ có thể làm được như vậy.]
Tạ Hòa Phong và các tu sĩ xung quanh chăm chú theo dõi. Nói thật là thực lực Túc Lê thể hiện không bằng họ, nhưng cậu vận dụng kiếm pháp cơ bản thuần thục hơn họ rất nhiều. Thậm chí ngày xưa tập kiếm pháp cơ bản, họ cũng không ngờ nó có thể biến hóa chiêu thức nhiều đến thế. Hết lần này đến lần khác, liên tục đan xen, mỗi chiêu mỗi thức đều dùng vào những điểm mấu chốt, động tác nước chảy mây trôi, người nhẹ như yến.
Xung quanh bỗng im phăng phắc, tất cả mọi người đếm các chiêu kiếm Túc Lê sử dụng. Đúng là vậy, tất cả kiếm pháp đều xuất phát từ 81 bộ kiếm pháp cơ bản. Bọn họ nhận ra chiêu kiếm, lại là lần đầu tiên thấy một đứa nhỏ Yêu tộc tu luyện kiếm pháp có khi còn chưa đến 5 năm, sử dụng kiếm pháp đạt đến cảnh giới đỉnh cao như vậy.
Hai bên qua lại giao đấu, rõ ràng là kiếm pháp của Trương môn chủ mạnh hơn, nhưng bọn họ nhìn ra được Túc Lê đang lấy yếu chế mạnh.
Đến kiếm thứ ba, Túc Lê chủ động lùi về sau 3 bước, cố ý để lộ chút nhược điểm, mà Trương Thủ Không cũng nhân cơ hội này công kích và đánh trúng vai Túc Lê. Cậu không hề hoảng sợ, cẩn thận quan sát bộ pháp của Trương Thủ Không, suy nghĩ bước kế tiếp, cậu nhất định phải để mỗi chiêu kiếm của mình đều hợp tình hợp lý.
Kiếm thứ nhất, phải để Trương Thủ Không khinh địch.
Kiếm thứ hai, phải bắt chước người mới học kiếm lúc tấn công.
Kiếm thứ ba, phải để lộ nhược điểm trong kiếm pháp để Trương Thủ Không chủ động tấn công.
Kiếm thứ tư, phải ra vẻ mệt mỏi, thế kiếm yếu đi.
Còn kiếm thứ năm thì cần xuất kỳ bất ý.
Trước khi giao đấu, Túc Lê đã nghĩ xong tất cả các bước này. Trương Thủ Không dù sao cũng là đại tông sư, cậu vừa phải thể hiện được ưu điểm của mình, vừa phải 'diễn' trước mặt đại tông sư. Cũng may chỉ dùng kiếm pháp cơ bản để giao đấu, bộ kiếm pháp này từ đó đến nay đã biến đổi rất nhiều, nhưng suy cho cùng vẫn là biến thể của kiếm pháp Thượng Cổ. Mà những thứ này trong những năm tháng đằng đẵng đó, cậu đã rèn luyện đủ kiểu, khiến chúng khắc sâu vào thần hồn.
Thực lực của cậu chưa khôi phục, nhưng để diễn kịch che mắt đám kiếm tu này vẫn rất dễ dàng.
Nhưng Trương Thủ Không thật khiến cậu bất ngờ, kiếm thứ hai đã lộ rõ là ông ấy đang quan sát cậu. Xem ra kiếm tu Nhân tộc hiện tại không phải ai cũng tầm thường, Trương Thủ Không quả không hổ là người đứng đầu Kiếm Tông.
Có điều cũng nên kết thúc thôi.
[Căng thẳng quá đi.]
[Trời ơi, nguy hiểm quá, Túc Lê mấy lần suýt bị đánh trúng.]
[Thể lực của cậu ấy rõ ràng không đủ, dù sao cũng còn nhỏ, lại vừa thi xong hai vòng nữa, chịu được cho tới giờ là giỏi lắm rồi.]
[Huhuhuhu bé ơi cẩn thận nhé.]
[Đại tông sư như kiểu đang dạy học ấy, ông ấy liên tục cho Túc Lê cơ hội nghỉ ngơi.]
[Trong tình huống đó mà Túc Lê đánh trúng được hai kiếm cũng đã chật vật lắm rồi, kiếm thứ năm!]
Đến kiếm thứ năm, tất cả tu sĩ dưới đài nhìn thấy Túc Lê đột nhiên đứng im bất động, trong khi kiếm của Trương Thủ Không đã sắp đâm vào người cậu. Lúc này cậu múa một chiêu kiếm, lắc mình thoát ra và xuất hiện sau lưng Trương Thủ Không, Trương Thủ Không lập tức tránh, nhưng thanh kiếm đang che chắn trước người Túc Lê đột nhiên đổi hướng, cậu nhẹ nhàng đẩy chuôi kiếm ra sau, chuôi kiếm vừa hay sượt qua chân trái của Trương Thủ Không.
Bản thân cậu cũng bị kiếm phong ảnh hưởng, ngã lăn ra đất.
[!!!!!]
[Trời ơi, thế mà chơi 'ngược', dùng chuôi kiếm đánh.]
[Cậu bé nhỏ xíu mà, chiêu này tôi cũng không nghĩ ra.]
[Đánh khiến người ta không ngờ được, chưa thỏa mãn, cảm giác như vừa học xong một bài học vậy.]
[Đừng nói nữa, tôi đang chuẩn bị học lại kiếm pháp cơ bản đây, tự dưng cảm giác mình còn không bằng một đứa trẻ con, huhu.]
Trương Thủ Không nhìn đứa nhỏ ngã sõng soài trước mặt, không nhịn được vươn tay bế cậu dậy: "Con đã làm rất tốt."
Tu sĩ xung quanh như vừa tỉnh mộng, trong đầu vẫn còn in đậm cảnh tượng hai bên giao đấu qua lại. Quá cơ bản, cơ bản như những hình vẽ trong sách giáo khoa, lặp đi lặp lại. Mỗi chiêu kiếm họ đều đọc ra được tên, nhưng không ngờ nó ở trong tay một đứa bé lại có thể trở nên sinh động đến vậy.
Trương Thủ Không nhanh chóng đi đến chỗ Thích trưởng lão: "Mặc dù đứa nhỏ này chỉ có kiếm pháp cơ bản, nhưng với thiên phú của cậu bé, nên cho điểm cao."
"Trương môn chủ, mặc dù ta đồng ý với quan điểm của ngài. Nhưng quy tắc đã nói rõ, kiếm pháp cơ bản có xuất sắc đến mấy thì kiếm pháp của Túc Lê vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn cơ bản, không thể hiện kiếm ý, cũng không tạo được kiếm vực. Ngài cho cậu ấy điểm cao thì về sau gặp tu sĩ còn xuất sắc hơn biết chấm điểm ra sao, hành vi này sẽ trở thành bất công." Thích trưởng lão giải thích: "Đây là cuộc thi mà tất cả kiếm tu trẻ tuổi trong thiên hạ theo dõi. Lý thuyết thì cậu ấy thông qua, nhưng thực chiến phải căn cứ vào tài năng kiếm pháp thực sự. Nếu chấm cao sẽ khó mà thuyết phục được quần chúng."
Hai người khăng khăng giữ ý kiến của mình, mãi chưa đi đến kết quả.
[Lâu thế.]
[Thật ra vẫn chỉ là cơ bản, cơ bản của cậu ấy xuất sắc thật, nhưng khó chấm quá.]
[Đúng rồi, cậu ấy không có kiếm pháp tự sáng tạo, cũng không có kiếm vực. Để mà so sánh thì Túc Lê kiểu như dùng cộng trừ để giải bài tập ứng dụng vậy, nhưng các kiếm tu khác có thể dùng phép nhân nhanh gọn hơn rất nhiều. Tôi cảm giác giám khảo sẽ chấm điểm kỹ thuật cao hơn, vì cơ bản suy cho cùng chỉ là bước đầu của kỹ thuật thôi.]
[Tôi lại không cho là như vậy, tôi cảm thấy năng lực của cậu ấy rất xuất chúng. Mấy người thử nghĩ xem Túc Lê mới mấy tuổi, thi kiếm pháp cũng không nên chấm quá khắt khe, cậu ấy thật sự là thiên tài.]
Mà khi Trương Thủ Không chuẩn bị công bố kết quả, bỗng có một ý kiến đến từ chính ban tổ chức.
--- Có người trong ban tổ chức nghi ngờ thân phận của Túc Lê.
-
Trong ban tổ chức cũng có rất nhiều người chú ý đến bài thi kiếm pháp của Túc Lê.
Đây là tuyển thủ trẻ nhất trong các thể loại thi đấu của giới tu đạo nhiều năm qua, kỷ lục trước đó chính là Thần Loan Điểu Túc Úc, khi còn nhỏ đã có thể chiến thắng một đám cường giả ở giải đấu của Yêu tộc. Mà giờ em trai cậu ta tham gia hội võ đạo lớn nhất giới tu đạo, cũng dùng năng lực ngoài dự đoán của tất cả mọi người thu hút sự chú ý. Cậu ấy không phải người lợi hại nhất, nhưng lại là tuyển thủ đáng chú ý nhất.
Ban tổ chức không can thiệp vào giai đoạn thứ hai, nhưng nghe được Trương Thủ Không muốn chấm điểm cao cho Túc Lê, có người không nhịn được lên tiếng chất vấn.
Kiếm pháp cơ bản của Túc Lê đúng là lợi hại, nhưng cậu bé mới 8 tuổi đã có khả năng như vậy, không thầy dạy, không tiếng tăm, quả thực khiến người ta phải hoài nghi.
Nên khi hầu hết đều đang tán thưởng thiên phú của Túc Lê, một tiếng phản đối vang lên trong góc.
Tiếng phản đối đến từ Vương gia của giới tu đạo Nhân tộc. Hai nhà Vương Tôn thân thiết đã nhiều năm, ở giai đoạn đầu, Tôn lão tiên sinh vì can thiệp quá nhiều mà tạm thời bị cắt chức, Vương lão phu nhân đã từng cố gắng tranh luận giúp lão, nhưng đều bị minh chủ bác bỏ. Lần này là thi kiếm pháp, cháu trai bị Túc Lê dùng kiếm pháp cơ bản làm bẽ mặt, Vương lão phu nhân vốn đã không thể ngồi yên. Bà ta nói: "Theo ta được biết, đứa bé Túc Lê kia tu luyện chưa đến 10 năm, trận pháp thì còn có thể dùng truyền thừa để giải thích, nhưng một đứa trẻ như vậy thời gian học kiếm cũng có hạn. Không nghe nói gì, cũng không thấy có sư phụ, ai có thể đạt được thành tựu như thế này? Ta không tin vào tài năng tuyệt thế như vậy, ta hoài nghi đứa bé này bị đoạt xác. Mặc dù bề ngoài là con nít, linh hồn bên trong có khi lại là của ác quỷ."
Minh chủ trầm giọng: "Vương lão phu nhân, bà chắc chắn muốn nói như vậy sao?"
Vương lão phu nhân nói tiếp: "Chư vị chẳng lẽ không thấy lạ ư? Ở đây cũng không thiếu kiếm tu, ai cũng biết học kiếm không dễ, vung kiếm 10 năm chưa chắc đã thành thạo một chiêu thức. Một đứa nhỏ như thế lấy bản lĩnh từ đâu ra?"
Có trận tu lên tiếng: "Cậu ấy có truyền thừa trận pháp, có khi phản tổ cũng được truyền thừa kiếm pháp..."
"Đại sư đừng đùa cợt. Yêu tộc chúng ta đúng là có truyền thừa, nhưng ta chưa từng nghe nói truyền thừa có thể truyền hai thứ cùng lúc." Một vị Yêu tộc ngồi trên cao lên tiếng: "Ta cảm thấy ý kiến của Vương lão phu nhân cũng không phải là không có lý. Thiên phú của đứa nhỏ này rất cao, tố chất cũng rất tốt... Một thiên tài như vậy, nếu là một đại năng trong truyền thuyết chuyển thế thì chúng ta có thể coi là trường hợp đặc biệt. Nhưng nếu là đoạt xác, cái này không thể được tha thứ trong giới tu đạo."
"Minh chủ, chi bằng dùng Đá Đo Hồn kiểm tra?"
Tin tức này truyền đến sân thi đấu, các tu sĩ lẫn khán giả đều sững sờ, ban tổ chức nghi ngờ Túc Lê bị đoạt xác?
Không phải bọn họ chưa từng nghĩ đến tình huống này, dù sao thiên tài quá hiếm, tài năng kinh người như Túc Lê quả thực khiến người ta khó mà tin nổi. Nhưng Túc Lê là con nhà họ Túc, hai vợ chồng Túc Thanh Phong, Túc Dư Đường cũng không phải dạng hiền lành, bọn họ lại chịu khoan dung cho việc con mình bị đoạt xác? Điều này về tình về lý đều không ổn. Nhưng biết đâu có bí mật gì đó, nếu là vậy, đây chẳng phải là một bí mật chấn động toàn giới tu đạo sao?
[Đoạt xác?!]
[Nếu là thật thì chẳng phải nhà họ Túc...]
[Tôi bắt đầu sợ rồi nha.]
[Không thể nào, đứa bé kia ra sao chúng ta đều thấy rõ, sao có thể là đoạt xác.]
[Tôi tin tưởng Túc Lê.]
Tất cả xôn xao bàn tán, Trương Thủ Không nghe vậy cũng không tin, liền thẳng thắn nói: "Ta tin tưởng đứa nhỏ này."
Một nhân viên được ban tổ chức ra lệnh mang Đá Đo Hồn tới nói: "Trương môn chủ, nếu Túc Lê bị đoạt xác thì chuyện này cần xử lý nghiêm khắc. Đoạt xác ở giới tu đạo là cấm kỵ không thể được khoan nhượng."
Hội võ đạo hạn chế tu sĩ tham gia chỉ được có tu vi cao nhất là 500 năm, nhưng 500 năm này là căn cứ vào tuổi cơ thể của tu sĩ để xác định.
Các loại kỳ ngộ ở giới tu đạo, kể cả trường hợp đặc biệt như phản tổ hay truyền thừa, đều không bị hạn chế. Bởi vì cơ thể tu hành và thần hồn tu hành là nhất trí, cùng tiến cùng lùi. Dù có đặc biệt đến mấy thì cũng sẽ bị tu vi hạn chế, vì tu hành là phải tích lũy từng bước một. Tu sĩ đến đây tham dự hội võ đạo cũng không thiếu Yêu tộc phản tổ truyền thừa, người của gia tộc lớn có vận số trời ban, tán tu nhận được truyền thừa bí cảnh... Đây đều là những trường hợp đặc biệt của đặc biệt, và cũng phù hợp với quy tắc của đất trời, thế nên họ đều được cho phép tham gia.
Chỉ có một loại là cấm kỵ tuyệt đối, thậm chí sẽ bị giới tu đạo truy nã toàn diện.
Đó chính là đoạt xác.
Đá Đo Hồn vì thế mà tồn tại, nó dùng để kiểm tra mức độ tương thích của thần hồn và thể xác. Nếu thần hồn và thể xác có cùng nguồn gốc, tất nhiên sẽ được thông qua, tảng đá sẽ hiện màu vàng kim chứng tỏ sự chính thống.
Nếu là bị người đoạt xác, thần hồn và thể xác có dung hợp đến mấy thì cũng sẽ xuất hiện phản ứng bài xích, tảng đá sẽ hiện màu đen.
Trương môn chủ im lặng, Thích trưởng lão thấy vậy đành phải hỏi Túc Lê: "Bé con, con có đồng ý đối mặt với lần chất vấn này không?"
Tất cả nhìn về phía Túc Lê.
Túc Lê thu kiếm lại, rất thản nhiên đáp lời: "Được thôi."
"Có điều..." Túc Lê nhìn về phía viên đá dùng để liên lạc giữa ban tổ chức và sân thi đấu: "Nếu ta được minh oan, xin hội võ đạo hãy công nhận cho ta, để tránh kẻ có lòng lại tiếp tục vô cớ gây sự."