Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 9: Trăn trở
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chị Đường, đạo diễn muốn quay thêm vài cảnh nữa ạ."
Trợ lý Tiểu Lâm vội vã chạy vào phòng nghỉ, nhìn người phụ nữ vận trang phục đóng phim màu trắng đang thong thả ngồi trên ghế sô pha. Những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, toát ra vẻ hững hờ khó tả.
Từng cử chỉ, động tác của cô đều toát lên vẻ cao quý không thể bỏ qua. Túc Dư Đường chính là mỹ nhân lạnh lùng, thanh cao nổi tiếng trong giới giải trí.
Tiểu Lâm đã theo Túc Dư Đường nhiều năm, từ những ngày đầu cô mới bước chân vào ngành giải trí cho đến tận bây giờ. Túc Dư Đường đã ngoài tứ tuần, là một nữ diễn viên cực kỳ nổi tiếng, danh tiếng lẫy lừng. Cô gia nhập giới giải trí khá muộn, nhưng lại nhanh chóng chinh phục khán giả bằng hàng loạt tác phẩm truyền hình, điện ảnh đình đám. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cô đã giành được vô số giải thưởng, đạt đến đỉnh cao sự nghiệp mà nhiều nữ diễn viên khác có lẽ phải mất cả đời mới chạm tới.
Nghe đồn, ngay sau khi tốt nghiệp, cô đã kết hôn với người yêu kiêm bạn thanh mai trúc mã của mình. Trước khi bước chân vào giới giải trí, cô đã có con. Hai năm trước, cô còn là một "sản phụ lớn tuổi" sinh hạ hai bé trai. Thật sự, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, khó ai có thể tin cô đã ngoài tứ tuần, bởi làn da vẫn mềm mịn, trắng nõn, nói cô mới đôi mươi cũng có người tin.
Thấy Tiểu Lâm đến, Túc Dư Đường liền giơ điện thoại cho cô xem một đoạn video.
Tiểu Lâm vừa đến gần đã nhìn thấy đoạn video trên màn hình. Trong đó, một bé trai đang ngoan ngoãn ngồi ăn trên bàn dành cho trẻ nhỏ.
Bé trai trong video chính là con thứ hai của Túc Dư Đường, tên là Túc Lê – một đứa trẻ bẩm sinh có vấn đề về trí não.
Tiểu Lâm ngạc nhiên thốt lên: "Bé Lê biết tự xúc ăn rồi sao?"
"Ừ." Túc Dư Đường dịu dàng nhìn con mình qua màn hình: "Đã biết tự xúc ăn rồi."
Đoạn video chỉ dài vỏn vẹn chừng mười giây, nhưng Túc Dư Đường đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.
Tiểu Lâm không khỏi cảm thấy đau lòng. Hai năm qua, vì chăm sóc con nhỏ, Túc Dư Đường hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Cô cũng thường xuyên phải mang giấy tờ công việc đến nhà cho chị, và luôn thấy chị Đường tỉ mỉ chăm chút cho con. So với đứa em trai hoạt bát, Túc Lê luôn lặng lẽ ngồi một chỗ. Việc ăn uống, ngủ nghỉ đều cần người lớn dỗ dành, không biết nói, cũng không biết đi. Ngay cả những nhu cầu cơ bản như đói hay buồn ngủ, bé cũng không thể biểu đạt. Đôi mắt bé luôn âm u, chết lặng như một con búp bê xinh đẹp, chứ đâu có sống động như bây giờ, lại còn biết tự xúc cháo ăn nữa.
Tính ra, đã nửa tháng nay chị Đường không được gặp con rồi.
"Chỉ còn vài cảnh quan trọng nữa là quay xong rồi ạ." Tiểu Lâm mở lịch trình ra xem: "Hai tuần nữa hoạt động quảng bá mới bắt đầu, chị có thể về nhà với bé Lê. Chuyện quảng bá không cần vội."
Chuyên viên trang điểm đến sửa lại lớp hóa trang cho Túc Dư Đường để chuẩn bị quay cảnh tiếp theo. Túc Dư Đường vẫn miệt mài xem đi xem lại đoạn video kia. Nếu không phải bây giờ lũ trẻ đang ngủ, cô đã gọi điện về hỏi thăm ngay: "Đã đóng gói hết mọi thứ rồi chứ?"
Tiểu Lâm gật đầu: "Chị cứ yên tâm, chuẩn bị xong hết rồi ạ." Hai ngày trước, chị Đường đã liên hệ với bên nhãn hiệu, mua một đống quần áo trẻ em, chất đầy trong phòng làm việc, chỉ đợi quay xong là mang về.
Chị Đường luôn rất chuyên nghiệp, việc gì cũng giỏi giang, nhưng riêng về mảng chăm sóc con cái thì lại có chút kiến thức nửa vời. Cô thường xuyên hỏi Tiểu Lâm về những sách báo, phim hoạt hình, đồ chơi mà trẻ em thích, thậm chí còn hỏi trẻ ở độ tuổi này sẽ thích ăn gì, hoặc có điều gì cần đặc biệt chú ý.
Sau khi trao đổi lịch trình xong, Tiểu Lâm phát hiện chị Đường đang nghiêm túc xem thứ gì đó.
Cô hơi nghiêng người lại gần, thấy chị không còn xem video con trai ăn cơm nữa, mà đang lướt một trang web đầy màu sắc về nuôi dạy trẻ.
Túc Dư Đường đã xem đoạn video trên vòng bạn bè vô số lần. Khi thoát ra, cô lại thấy một bài hướng dẫn nuôi con do một nữ diễn viên khác chia sẻ. Cô bình tĩnh nhấn vào, xem từ đầu đến cuối, rồi cuối cùng nhấn vào đường link mua sắm ở cuối bài. Không hề chớp mắt, cô bỏ tất cả sản phẩm vào giỏ hàng và nhanh chóng thanh toán.
Xong xuôi, cô mới ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt phức tạp của Tiểu Lâm thì hỏi: "Còn vấn đề gì nữa sao?"
"Không ạ." Tiểu Lâm muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
"Những chuyện khác em cứ sắp xếp đi." Túc Dư Đường đặt hàng xong, lại thấy phần gợi ý, liền bấm mua thêm vài món nữa rồi mới yên tâm đi quay phim.
Tiểu Lâm: "..."
Lý trí mua sắm đâu rồi chứ!
Túc Lê ngủ trưa, khi tỉnh dậy đã là khoảng ba, bốn giờ chiều.
Khi mở mắt, cậu thấy mình đang nằm trong phòng khách, dưới thân là tấm chăn lông mềm mại sạch sẽ, trên người đắp một chiếc chăn nhỏ. Bên cạnh là em trai Túc Minh đang ngáy khò khò. Cậu nghiêng đầu sang thì đối diện với bảo mẫu đang ngồi chồm hổm. Đôi mắt của nó vốn chết lặng, không chút sự sống, nhưng khi đối mặt với ánh mắt của cậu, đôi mắt đó lập tức sáng lên, sau đó cúi đầu nhìn Túc Lê như thể đã sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.
Túc Lê khựng lại, phải thừa nhận bảo mẫu này có phản ứng cực kỳ nhạy bén.
Cậu không nhìn nữa, bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể mình. Linh khí từ đồ ăn hấp thụ đã được chuyển hóa thành linh lực mà cậu cần, chậm rãi nuôi dưỡng linh mạch và xương cốt yếu ớt. Cậu thử dùng một ít Phượng Hoàng thần lực để dẫn dắt, nhưng vừa vận chuyển được một chút, linh mạch vốn đã khó khăn lắm mới nới lỏng ra được lại lập tức nhức nhối, cảnh báo. Túc Lê đành phải thu hồi thần lực.
Quá chậm, thật sự là quá chậm.
Túc Lê loay hoay vén chăn lên, bám vào ghế sô pha mượn lực ngồi dậy. Ngay lập tức, cậu nhìn thấy ba Túc đang ngồi ở bàn cách đó không xa. Vạn vật hữu linh, linh khí sẽ biến đổi theo sự sống. Các chủng tộc bước vào con đường tu luyện có thể dễ dàng cảm nhận linh khí trong vạn vật. Nhưng ngược lại, trong mắt người bình thường, đồ ăn có chứa linh khí cùng lắm chỉ là ngon hơn một chút, không có gì khác lạ.
Ban đầu, Túc Lê không chú ý đến chi tiết này, bởi ở kiếp trước, đồ ăn của cậu luôn chứa đầy linh khí, nên cậu chưa từng cân nhắc đến ngũ cốc của nhân loại. Nhưng bát cháo hôm nay không khỏi khiến cậu phải suy nghĩ. Nếu sữa bột là do vô tình, vậy bát cháo gạo đó chắc chắn không phải.
Ở thời đại của cậu, nhân tộc có thể sử dụng ngũ cốc chứa linh khí chỉ có những người trong hoàng tộc hoặc các gia tộc tu đạo.
Túc Lê không khỏi cẩn thận quan sát ba Túc. Cậu nhìn mãi, nhìn hoài cũng không thấy cha mình có đặc điểm hay khí chất nào giống với tu sĩ. Nếu là tu sĩ, chỉ cần một chú nhập mộng là có thể dỗ Túc Minh ngừng khóc, Tích Cốc đan sẽ giải quyết được vấn đề no đói... Cũng chẳng cần phải cực khổ vất vả "làm việc", có thời gian đó thì chi bằng tập trung tu luyện để nâng cao tu vi.
Mà trong ký ức ngây ngô của cậu cũng chưa từng có dấu vết nào cho thấy người nhà sử dụng pháp thuật. Người nhà cậu thật sự là những người bình thường.
Chẳng lẽ gia đình cậu thuộc hoàng tộc? Hay là một nhánh phụ của gia tộc tu đạo nào đó?
Nghĩ đến đây, Túc Lê không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ. Hay là ở thế giới này, gạo chứa linh khí là một thứ rất đỗi bình thường?
Trong đầu Túc Lê có quá nhiều nghi vấn. Cậu tìm một tư thế thoải mái, bắt đầu không chớp mắt theo dõi cha mình đang làm việc.
Bên cạnh ba Túc là một đống đồ đạc chất chồng. Hắn đang đeo kính chữa bài tập, trước mặt còn có một vật phát sáng. Túc Lê ngẫm nghĩ, đối chiếu vật đó với ký ức của mình, hình như nó được gọi là laptop.
Nhìn một lúc, cậu không khỏi nhớ lại chuyện kiếp trước.
Khi cậu là Phượng Hoàng, từng thống lĩnh một ngọn núi thần, trên núi cũng có rất nhiều tiểu yêu. Nhưng cậu không thích quản những chuyện này, luôn giao cho yêu quái tinh thông phụ trách, còn mình thì chủ yếu vùi đầu rèn luyện thần binh, rèn luyện linh khí. Giờ nhớ lại, những tháng ngày đó đã thật mơ hồ, cứ như thể ngoài tu luyện ra, cậu cũng chỉ thích vùi mình trong kho vũ khí. Mỗi lần vào đó là mấy trăm năm, và mỗi lần ra ngoài đều thấy núi non thay đổi chóng mặt.
Cũng không biết, khi cậu độ kiếp thất bại, đám tiểu yêu mất đi sự che chở của cậu sẽ ra sao?
Nghĩ đến đây, Túc Lê bỗng mỉm cười. Chắc sẽ không sao đâu, thần binh và trận pháp cậu để lại, cùng với linh mạch tràn đầy của Phượng Hoàng Thần Sơn, đủ để che chở họ tu luyện độ kiếp.
"Giá mà Thần Sơn vẫn còn." Túc Lê hơi buồn rầu. Nếu đống thiên linh địa bảo của cậu vẫn còn, thì giờ cậu cũng không cần phải vất vả thu hoạch linh khí ít ỏi từ đồ ăn như vậy.
Nắng bên ngoài hơi gay gắt, cửa sổ phòng khách cũng không đóng, gió nhẹ nhàng làm rèm cửa bay phấp phới.
Túc Lê hoàn hồn, ánh mắt dừng lại ở vị trí cửa sổ. Kỳ lạ, với tình trạng vết thương như vậy thì đáng lẽ hôm nay Phong Yêu phải đến, nhưng đã chiều rồi vẫn không thấy y có động tĩnh gì.
"Bé con dậy rồi à? Con có đói không?" Ba Túc nhận thấy Túc Lê đã tỉnh dậy.
Bé con ngồi trên đệm, chân vẫn còn đắp chăn, hai bàn tay nhỏ xíu ngoan ngoãn đặt trên chăn.
Dường như có hứng thú với chiếc rèm bị gió thổi bay, bé con nhìn không chớp mắt.
Quả nhiên bé con thích gió!
Ba Túc càng thêm khẳng định giả thuyết này. Tộc Thần Loan Điểu hầu hết đều có linh căn hệ phong, trời sinh thân thiết với phong linh. Tiếc là nhà bọn họ không ai có thuộc tính phong. Vợ hắn và Túc Úc đều là phiên bản đặc biệt của Thần Loan Điểu, bẩm sinh mang thuộc tính lôi, miễn cưỡng có thể điều khiển gió bão, nhưng vẫn rất khác với thuộc tính phong.
Còn hắn và con út Túc Minh là Cửu Vĩ Thiên Miêu, một thuộc hệ thủy, một thuộc hệ kim.
Khoan đã... Tuy họ không thể thấy được tình trạng bên trong cơ thể Túc Lê, nhưng bác sĩ Bạch có nói nhiều khả năng Túc Lê đã kế thừa huyết thống Thần Loan Điểu. Vậy có phải bé con chính là một chú chim Thần Loan hệ phong?
Huyết thống nhà họ luôn rất ưu tú. Hắn và vợ vẫn luôn lo lắng sau này lớn lên Túc Lê phát hiện mình khác với người nhà sẽ tự ti, hoặc bị các yêu quái khác ức hiếp. Vì vậy, họ luôn cẩn thận bảo vệ tâm lý yếu ớt của con.
Ba Túc nghĩ đến đây lại thấy buồn. Con non bẩm sinh tàn tật, dù có kế thừa huyết thống cũng vô dụng. Tuy bác sĩ Bạch nói có tỉ lệ khôi phục, nhưng những trường hợp như vậy thật sự rất hiếm. Hơn nữa, việc đứa nhỏ này có bình an lớn lên được hay không vẫn còn là một vấn đề lớn, bởi trong yêu tộc có vô số con non bẩm sinh tàn tật đã chết yểu.
"Ting ting ting ---" Điện thoại vang lên.
Ba Túc thấy là đồng nghiệp gọi, bèn bắt máy.
Túc Lê quay đầu nhìn cha, thấy cha đang bận thì lại nhìn sang chỗ khác. Cậu chú ý đến bảo mẫu đang ngồi chờ bên cạnh, đột nhiên tò mò không biết "bảo mẫu" này vận hành ra sao, bèn bò về phía trước. Quả nhiên, bảo mẫu liền theo sát phía sau, luôn canh chừng cậu.
Trước kia ở Phượng Hoàng Thần Sơn, cậu đã có một sở thích mà ai cũng biết, đó là thích rèn thần binh linh khí. Trong kho vũ khí của cậu có vô số con rối. Hàng triệu năm sau, khi đến thế giới này, con người đã nghiên cứu ra quá nhiều thứ, khơi dậy sự hứng thú của cậu.
Thấy bảo mẫu theo sát mình, Túc Lê thử rướn người về phía trước, bắt lấy quần áo của nó.
"Vâng, phiền anh vậy. Vâng, mấy đơn còn lại để khi nào tôi về trường sẽ điền nốt." Hôm nay ba Túc xin nghỉ, chỉ có thể nhờ đồng nghiệp đi dạy thay. Mà vẫn chưa tìm được bảo mẫu nên có lẽ mấy ngày tới hắn vẫn phải xin nghỉ ở nhà chăm con.
"Leng keng ---" Chuông cửa vang lên.
Túc Lê nghe thấy âm thanh này, quay đầu lại thì thấy cha vừa nghe điện thoại vừa đi ra cửa, bóng lưng biến mất khỏi phòng khách. Nhân lúc này, cậu thử dùng linh lực của mình dò xét cơ thể bảo mẫu. Vừa đưa linh lực vào, một cảm giác bỏng cháy đã ập đến tay.
Túc Lê vội vàng thu hồi linh lực. Sau đó, tiếng bước chân lại vang lên gần phòng khách, có cả tiếng ba Túc đang nói chuyện với ai đó. Túc Lê chột dạ giấu tay dưới chăn, ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông đứng bên cạnh cha.
Túc Lê: "....?"
Người đàn ông vận bộ âu phục màu đen chỉnh tề, mái tóc dài được buộc gọn sau gáy, nước da trắng ngần.
Nếu không phải người này có khuôn mặt giống hệt Phong Yêu, thì trông đúng chuẩn một con người trang phục chỉnh tề, thái độ đúng mực.
Túc Lê (từng sở hữu mỏ quặng): "Hình như mình đầu thai vào nhà giàu rồi..."
Ba Túc (nhà giáo nhân dân kiêm nhà giàu): "Yêu sinh dài như thế, phải biết tận hưởng cuộc sống chứ."