90. Chương 90: Song Trận

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Lê thi sớm hơn dự kiến, cả nhà liền đi khắp thủ đô tham quan, ăn uống, hoàn toàn quên bẵng chuyện ở hội võ đạo. Trong khi họ đang du ngoạn, hội võ đạo lại xảy ra vài chuyện lớn. Thứ nhất là các thiên tài khác cũng lần lượt thể hiện tài năng, ví dụ như Tạ Hòa Phong thi kiếm pháp đạt 98 điểm, Du Tư đạt 97 điểm... Thứ hai là chuyện liên quan đến hai gia tộc Vương và Tôn.
Cả hai gia tộc này đều có ghế trong ban tổ chức, và có địa vị khá cao trong giới các gia tộc tu đạo, nhưng mấy hôm nay lại liên tục dính phải bê bối. Gia tộc Tôn thì khỏi phải nói, ở vòng sân thí luyện, Tôn lão tiên sinh đã lợi dụng chức vụ để làm việc riêng nên bị cách chức. Các sản nghiệp của gia tộc Tôn liên tục bị các thế lực vô danh chèn ép, nhiều vấn đề bị phanh phui. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, gia tộc Tôn đã suy tàn nhanh chóng. Còn về gia tộc Vương, thứ nhất là nhị thiếu gia nhà họ Vương thi kiếm pháp đã tự rước lấy nhục, sau đó Vương lão phu nhân tức giận rời khỏi ban tổ chức. Những chuyện này vừa xảy ra không lâu thì đủ loại tin đồn về gia tộc Vương bắt đầu lan truyền trên mạng, dù muốn giấu cũng không thể, càng ngày càng rầm rộ.
Hai gia tộc Vương và Tôn đang rối bời, không còn tâm trí bận tâm đến hội võ đạo nữa, chỉ có thể vội vã quay về giải quyết tình hình, nhưng cũng chẳng thể cứu vãn nổi.
"Tại sao lại như thế hả?" Vương lão phu nhân tức giận chửi mắng.
Vương quản gia bước ra báo cáo: "Lão phu nhân, lần trước chúng ta đã hỗ trợ một phần sản nghiệp của gia tộc Tôn, cũng đang cố gắng cứu vãn thiệt hại trong việc hợp tác với họ. Nhưng mấy hôm trước có người đã ra tay, chúng tôi đã điều tra rõ. Hai thế lực này cũng không che giấu danh tính, thứ nhất là tập đoàn Trần Thị dưới trướng Trần Kinh Hạc, thứ hai là thế lực đến từ Yêu tộc. Mà thế lực thứ hai dường như có liên quan đến hai đại tộc là Thần Loan Điểu và Cửu Vĩ Thiên Miêu... E rằng chúng ta đã đắc tội với gia tộc Túc."
Khi nhắm vào Túc Lê, Vương lão phu nhân cũng đã nghĩ đến việc sẽ gặp chút rắc rối. Nhưng danh tiếng của gia tộc Túc đã không còn như ngàn năm trước, thời đại xã hội phát triển nhanh chóng, với địa vị của gia tộc Vương trong xã hội Nhân tộc, ngay cả Minh Chủ đạo tu cũng phải nể mặt vài phần: "Gia tộc Túc ngàn năm không lộ diện, gia tộc chúng ta lại bén rễ sâu trong xã hội Nhân tộc bao nhiêu năm, sao lại bị bọn chúng chèn ép đến mức này?"
Lúc này, một người đàn ông mặc âu phục đen vội vã chạy vào báo cáo với vẻ lo lắng, Vương quản gia nghe xong cũng tái mặt.
Vương lão phu nhân không khỏi hoang mang: "Chuyện gì nữa?"
Quản gia run rẩy đáp: "Lão phu nhân, tin mới nhất, lô hàng mà chúng ta đã vội vã cứu vớt trước đó đã bị bắt giữ..."
---
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ngày đầu tiên, Trương Thủ Không định đến khách sạn của gia tộc Túc để hỏi thăm, đến nơi mới hay họ đã đi dự tiệc từ lâu và vẫn chưa về. Không chỉ vậy, ông còn phát hiện không ít thám tử của các bên đang ẩn mình ở cổng khách sạn. Dường như không chỉ riêng ông, mà những người khác cũng đang chờ tin tức.
Còn nhóm Túc Lê thì hoàn toàn không bận tâm đến chuyện này, họ còn dành thời gian đi dạo quanh các thắng cảnh nổi tiếng trong thành phố. Nếu không phải ngày mai Túc Lê thi trận pháp, chắc họ cũng không định về khách sạn.
Trong lúc đó, các gia tộc bắt đầu lần lượt gửi bái thiếp đến, vẫn nhớ rõ lời hẹn "khi nào rảnh sẽ cùng uống trà" của phụ thân Túc Lê. Đáng tiếc là những bái thiếp được gửi đi như đá chìm đáy biển, chỉ có vài gia tộc nhận được phản hồi, và những gia tộc này đều là những người không có ý đồ xấu với Túc Lê. Những người khác thấy vậy mới hiểu gia tộc Túc kiên quyết đến mức nào trong chuyện này.
Vòng thi thứ hai nhanh chóng bắt đầu, lần này, phòng phát sóng còn chưa mở cửa đã có vô số tu sĩ đến xếp hàng chờ đợi.
[Hi, check-in buổi sáng.]
[Sao hôm nay đông người dậy sớm thế, mấy ông không phải đi làm à?]
[Đang trốn việc xem đây, tiểu tiên sinh thi trận pháp có khác gì lên bục giảng bài đâu chứ?]
[Thật ra xem chiếu lại cũng được mà.]
[Xem chiếu lại đâu có thu hoạch được nhiều như xem livestream?]
[Sao tự dưng nhiều kiếm tu đến xem vậy??]
[Trời ơi, chưa bắt đầu đã đơ rồi? @Dịch Đạo, mau tăng băng thông đi.]
Nếu nói những thể hiện trước đó của Túc Lê chỉ gây chú ý trong phạm vi nhỏ, thì sau vòng sân thí luyện và thi kiếm pháp, giờ đây cả giới đạo tu đều đã biết đến vị thần đồng này. Đặc biệt là kết quả của đá đo hồn hôm qua đã chứng minh thiên phú của cậu còn xuất sắc hơn cả Ưng Trường Không, mà cậu mới tu luyện được 5 năm, thêm vài năm nữa nhất định sẽ gây chấn động toàn giới đạo tu.
Thế là người đến dò la tin tức, người đến xem giảng giải trận pháp, người đến chiêm ngưỡng thiên tài... Càng ngày càng đông, đến khi buổi phát sóng chính thức mở ra, số người xem môn trận pháp nhiều gấp mấy lần các môn khác, thậm chí còn đông hơn cả số người xem kiếm pháp hôm qua.
Thí sinh của môn trận pháp hôm nay không nhiều lắm, lác đác chỉ khoảng chục người. Cư dân mạng sốt sắng tìm kiếm Túc Lê, cuối cùng thấy cậu bé đang ngồi ăn sáng ở cầu thang trong góc.
Cầu thang của sân thi dường như được thiết kế cho mục đích này. Chiếc ba lô màu trắng đen đặt trên bậc thang, cậu bé ngồi khoanh chân, tay cầm bánh bao nóng hổi nhấm nháp, bên cạnh còn đặt một bình nước ấm. Hơi nóng bốc lên, còn thấy được một ít bọt nổi trên bề mặt, hình như là sữa đậu nành.
[Tại sao mỗi lần đến môn trận pháp lại thành livestream mukbang vậy.]
[Làm tôi nhớ đến cảm giác sợ hãi cái đợt ở sân thí luyện.]
[Lâu lắm rồi tôi không được ăn bánh bao sữa đậu nành...]
[Nghĩ đến đứa bé đáng yêu này hôm qua đã làm gì, tôi lại có cảm giác kỳ lạ lắm.]
Túc Lê không để ý đến việc có rất nhiều người đang nhìn mình. Bữa sáng là do Ly Huyền Thính mua, nghe nói là của tiệm bán đồ ăn sáng nổi tiếng trong khu du lịch núi Tùng Lâm, 6 giờ sáng xếp hàng cũng phải đợi đến 30 phút mới tới lượt. Ly Huyền Thính sáng sớm đã lo bữa sáng cho cả nhà, Túc Lê thì ngủ quên, người nhà cũng không gọi cậu dậy, thế là đành mang đồ ăn sáng vào trường thi.
Số lượng người thi trận pháp quả thật rất ít ỏi, xung quanh thoáng đãng, lác đác chỉ có vài trận tu đang nhìn cậu chằm chằm.
Túc Lê đối mặt với ánh nhìn của họ, giơ tay vẫy vẫy coi như chào hỏi. Một lát sau, cậu thấy một ông lão trông rất quen thuộc bước qua cửa, bên cạnh là một ông lão khác. Ông lão thứ nhất chính là Trần lão làm bảo vệ ở công viên thôn Tức Linh, vị còn lại hẳn là giám khảo chính, Vương trưởng lão.
Ủa? Họ Vương?
Túc Lê trầm tư, nhớ ra Kinh Hạc từng nói vị giám khảo kia từng có mâu thuẫn đơn phương với cậu.
Mấy trận tu đi tới chỗ Túc Lê chào hỏi: "Tiểu tiên sinh."
Túc Lê gật đầu, chỉ vào Vương trưởng lão đang nói chuyện với nhân viên: "Mọi người có biết ông ấy không?"
Trận tu nhìn theo hướng Túc Lê chỉ, giải thích: "Đó là Vương trưởng lão của gia tộc Vương, có liên quan đến Vương lão phu nhân trong ban tổ chức. Hôm qua nghe đồn gia tộc họ xảy ra chút chuyện nên có vẻ tâm trạng của ông ấy không được tốt lắm, hi vọng họ sẽ không gây khó dễ."
"Thật ra thì chẳng đến lượt ông ta làm giám khảo, vốn dĩ giám khảo chính là Bạch Dương chân nhân, còn phó giám khảo là Trần lão tiên sinh." Một trận tu khác kể thêm: "Bạch Dương chân nhân bận nên không tới được, ngài nhớ chứ? Thế là cái ông trưởng lão kia lên thay, chứ lý lịch của ông ta còn không cao bằng Trần lão tiên sinh. Thật ra trong giới trận tu cũng có rất nhiều đại tông sư, chẳng qua các vị ấy đều là người không màng thế sự, có hai vị đại tông sư đứng ra thì bận duy trì trận pháp cho hội võ đạo rồi, nếu không làm gì tới lượt Vương trưởng lão?"
Túc Lê cười: "Các anh có vẻ rất bất mãn với ông ta?"
"Chứ còn gì nữa, lão ta luôn tự cho mình thanh cao, cái gì cũng cãi được." Trận tu kia giải thích: "Đạo pháp vốn là trăm hoa đua nở, vào miệng lão ta lại thành độc đoán. Nhưng cũng có rất nhiều trận tu về phe Vương trưởng lão, còn tự xưng là phái tân trận pháp. Bọn họ suốt ngày đi rêu rao trận pháp Thượng Cổ tệ hại này kia, nói trận pháp cổ chỉ là trận pháp hết hạn sử dụng, nói các lão tiên sinh là ngoan cố bảo thủ, không biết sáng tạo cái mới."
Túc Lê nghe vậy thì khựng lại: "Ồ?"
Trận pháp của xã hội hiện đại đúng là có rất nhiều điểm đáng học hỏi, nhưng cũng có vài chỗ không kế thừa được sự linh hoạt của trận pháp Thượng Cổ. Thường thì người ta sẽ chọn điều hay mà học hỏi, chứ không phải khăng khăng chối bỏ.
Túc Lê liếc nhìn vị Vương trưởng lão kia, mà lão già kia nhận thấy ánh mắt của cậu, liền nhíu mày.
[Chà, vụ này, tôi nghe nói cái ông Vương trưởng lão kia luôn chê bai trận pháp của Túc Lê.]
[Vương trưởng lão thuộc phái sáng tạo cái mới, người này, nói thế nào nhỉ, có tốt có xấu, nhưng mà lạ lắm.]
Khu bình luận nhanh chóng cãi vã về trận pháp cổ với trận pháp mới.
[Nhưng Túc Lê am hiểu trận pháp Thượng Cổ, trong mắt Vương trưởng lão thì có lẽ cậu ấy sẽ không được đánh giá cao đâu.]
[Nói thật thì trận pháp Thượng Cổ rất mạnh, nhưng mà dùng không tiện bằng trận pháp mới. Thời đại đã thay đổi rồi, bây giờ tân trận pháp là phái chính thống.]
[Tân trận pháp các người ngày nào cũng mua seeding à?]
[Gì đấy? Trận pháp có nhiều drama vậy sao?]
[Trận pháp có dễ học không? Tôi xem sân thí luyện xong có hứng thú với trận pháp, kết quả là đọc sách xong não tôi ngưng hoạt động luôn.]
Cũng không lâu sau, quy tắc thi được công bố.
Vẫn là 3 mục: lý thuyết, thực hành và tổng hợp, chẳng qua là hơi khác bên kiếm pháp một chút. Kiểm tra lý thuyết của trận pháp chủ yếu là kiểm tra kiến thức về các trận cơ bản, nhưng lại không có kiểm tra về lịch sử các trận. Trận pháp cơ bản sẽ do hai giám khảo mỗi người ra một đề, tổng cộng hai đề. Thực hành thì không khác kiếm pháp lắm, đấu với giám khảo, không hạn chế trận pháp.
Túc Lê tiếp tục là người đầu tiên lên thi. Cậu bước lên bục lập tức khiến mọi người chú ý, hai vị giám khảo cũng nhanh chóng đưa ra đề bài. Đề của Trần lão tiên sinh là "trận Thiên La Địa Võng", đề của Vương trưởng lão là "trận Phá Núi".
Đề bài vừa hiện lên, rất nhiều tu sĩ đã trợn tròn mắt, Khó quá vậy!
[Tôi không hiểu gì hết, tại sao thí sinh nào cũng nhăn nhó vậy chứ.]
[Đề của Trần lão tiên sinh là một đề rất khó trong trận pháp cổ, nhưng với tiểu tiên sinh thì hẳn là không thành vấn đề.]
[Đề của Vương trưởng lão rõ ràng là làm khó người ta, đây là trận pháp mới, độ tổng hợp quá rộng. Đến cả chúng ta học trận pháp mới nhiều năm rồi cũng chưa chắc có thể vẽ ra được chính xác trận Phá Núi trong thời gian ngắn như vậy. Ra trận này trong bài thi rõ ràng là cố tình gây khó dễ.]
[Tài năng trận pháp của tiểu tiên sinh rất cao, có lẽ hai đề này sẽ không làm khó được cậu ấy.]
[Tôi không hiểu, tóm lại là hai đề này rất khó đúng không?]
Sân thi của môn trận pháp không giống bên kiếm pháp, cái bàn đặt chính giữa biến thành một mặt phẳng phù hợp để vẽ trận pháp, vật liệu cần thiết cũng được đặt sẵn hai bên. Giám khảo ra đề, giữa cái bàn lập tức hiện lên mấy cột sáng, nhân viên châm hương vào lư, mỗi trận pháp phải vẽ trong thời gian một nén nhang.
Đề bài chỉ ghi tên trận pháp cùng với đặc điểm, công dụng của nó, chứ không miêu tả tỉ mỉ nó trông như thế nào.
Trước khi thi, Túc Lê đã đọc rất nhiều về trận pháp hiện đại, nhưng thật sự là quá nhiều. Cậu chỉ để Kinh Hạc tìm những trận có độ khó cao, đặc biệt, nếu ra đề một trận đơn giản nào đó thì chắc cậu sẽ không biết, nhưng cái "trận Phá Núi" này hai năm trước cậu đã nghiên cứu rồi.
Không cần thời gian suy nghĩ, Túc Lê bắt đầu xác định phương hướng bày trận.
Vương trưởng lão và Trần lão tiên sinh đứng bên ngoài quan sát. Cách bày trận của Túc Lê khác với mọi người, các trận tu thường phải phác họa trận văn trước, xác định hướng rồi mới tiến hành bày trận. Túc Lê lại bỏ qua bước phác thảo, nên hai vị giám khảo không đoán được mạch suy nghĩ của cậu, chỉ có thể căn cứ vào động tác của cậu, nhìn từng bước.
[Cậu ấy không cần nghĩ à?]
[Lần ở trong sân thí luyện không được thấy, giờ mới biết, Túc Lê trời sinh đã có khả năng bày trận không cần suy nghĩ.]
[Đúng là phạm quy, đầu óc cậu ta cấu tạo từ gì thế? Khả năng tính toán đỉnh cao vậy sao?]
[Tôi chỉ cần nghĩ đến việc cậu ấy còn chưa đến 10 tuổi là bắt đầu run rẩy, hóa ra thiên tài lúc nhỏ trông như vậy sao?]
Sau khi xác định hướng, Túc Lê bắt đầu chuẩn bị vật liệu, trận pháp cậu muốn bày dần hiện ra hình thức ban đầu.
[Trời ơi, đây là trận Phá Núi! Tôi còn tưởng cậu ấy sẽ vẽ Thiên La Địa Võng trước.]
[Cậu ấy không cần suy nghĩ sao? Trận Phá Núi nổi tiếng là cần nhiều tính toán, rất nhiều trận tu phải phác thảo đủ kiểu mới dám bày trận.]
[Cái này không phải trận pháp Thượng Cổ, cậu ấy làm thế là bị qua loa rồi.]
Trần lão tiên sinh vẫn luôn dõi theo hành động của Túc Lê. Ông từng nghe Túc Lê giảng bài, biết thủ pháp bày trận của tiểu tiên sinh khác một trời một vực với các trận tu khác, ví dụ như bút pháp cậu sử dụng hoàn toàn là bút pháp Thượng Cổ. Cho nên khi thấy trận văn dần hiện lên, ông lập tức phát hiện sự khác biệt: "Đây không phải trận Phá Núi."
Vương trưởng lão cười khẩy: "Quả nhiên vẫn là đứa trẻ con, trận pháp sai một cái là bắt đầu vẽ lung tung."
Trần lão tiên sinh nghe vậy không khỏi cau mày. Trường phái của ông trái ngược với Vương trưởng lão, mà những năm qua trận pháp xuống dốc, phe trận tu thuộc các gia tộc lớn do Vương trưởng lão cầm đầu luôn chiếm ưu thế. Trước đó, giới tu đạo mãi không phục hưng được trận pháp Thượng Cổ cũng là do đám người này ngấm ngầm ngăn cản. Bọn họ tự khẳng định tân trận pháp mạnh hơn, lại nắm giữ hầu hết trận đồ cổ. Nếu không có <Phân tích trận pháp Thượng Cổ> thì đúng là lũ người này sẽ một tay che trời.
Mặc dù các trận tu trẻ cũng sẽ học trận pháp cổ, nhưng suy cho cùng nó vừa khó vừa phức tạp, thế nên họ thường học trận pháp mới là chính, lại càng cổ vũ cho đám người kia được thể hiện.
Mấy lão già bọn họ cũng đã lớn tuổi rồi, ai bế quan thì bế quan, ai ở ẩn thì ở ẩn, số người còn ở lại giới đạo tu chỉ lác đác.
Nếu trận pháp còn hưng thịnh như năm xưa, làm gì đến lượt Vương trưởng lão diễu võ giương oai.
Trần lão tiên sinh thầm thở dài, tạm gác mọi suy nghĩ mà tiếp tục quan sát, nhưng nhìn một hồi, ông lại nhận ra trận văn quen thuộc.
Điều này khiến ông lập tức tinh thần phấn chấn, lần theo trận văn của Túc Lê, sau đó xác nhận... Ông không nhìn nhầm, mấy trận văn quen thuộc đó không phải đến từ "trận Phá Núi", mà là "trận Thiên La Địa Võng". Nếu nhìn kỹ hơn thì sẽ thấy được vết tích của Thiên La Địa Võng trong hình thức ban đầu của trận Phá Núi.
Cư dân mạng đang xem cũng phát hiện, những người quen thuộc "trận Phá Núi" nhanh chóng nhận ra trận văn Túc Lê vẽ không khớp. Ban đầu còn thấy được hình thức của nó, càng về sau trận văn càng nhạt đi, mà lối vẽ cũng trở nên rất lạ.
[Túc Lê vẽ gì vậy? Đây đâu phải trận Phá Núi?]
[Tôi mới đi tìm trận đồ của trận Phá Núi để so sánh, nửa đoạn trước còn giống, nửa đoạn sau thì khác hoàn toàn.]
[Trận văn của tiểu tiên sinh rất lạ, cắt bớt rất nhiều trình tự, ban đầu còn vẽ trận Phá Núi, hình như về sau lại đổi sang trận khác.]
[Há há, có khi nào là cậu bé này không biết trận pháp mới nên vẽ lung tung không?]
[Thích đùa không? Trận Phá Núi đúng là khó, nhưng tất nhiên không thành vấn đề với tiểu tiên sinh.]
Khu bình luận lại bắt đầu cãi vã, ai cũng cho là mình đúng, cuối cùng khiến quản lý của phòng phát sóng phải ra mặt điều tiết cục diện.
Mà lúc này, một nén nhang đã cháy hơn nửa, hình thức ban đầu của trận pháp vẫn chưa thành hình. Các tu sĩ thuộc phái trận pháp cổ không khỏi lo lắng. Thật ra ở giai đoạn hiện tại, tu sĩ có thể khiến phái trận pháp cổ vang danh cũng chỉ có Túc Lê, giờ phòng phát sóng còn có vô số tu sĩ đến từ các phái khác, liệu trận pháp cổ có thể nở mày nở mặt được hay không đều trông cậy hết vào lần này.
[Trần lão tiên sinh làm gì thế?]
[Ban nãy tôi đã muốn nói rồi, hình như Trần lão tiên sinh đang nghiên cứu trận văn của Túc Lê.]
[Ban nãy ngài ấy xem rồi mà?]
[Trận văn có vấn đề gì à?]
Vương trưởng lão thấy vậy nói: "Trần lão, nhìn thì nhìn, nhưng không được nhắc nhở thí sinh."
Trần lão tiên sinh không nhìn nữa, nhưng trong mắt lại lộ rõ sự tán thưởng: "Đặc sắc, thật quá đặc sắc."
Vương trưởng lão nhíu mày: "Vẽ vớ vẩn thì có gì mà đặc sắc."
Trần lão tiên sinh lớn tiếng cười: "Đó là vì cậu ấy đang vẽ trận Phá Núi, cũng đang vẽ trận Thiên La Địa Võng."
Những trận văn lộn xộn tưởng như vẽ bậy đó thực chất chính là trận Phá Núi kết hợp với trận Thiên La Địa Võng!