Phùng Liễm Thần – cánh tay đắc lực, bộ óc sắc sảo của Tập đoàn Vàng bạc Đá quý Đàm Thị. Từ một người được cố Chủ tịch Đàm Nho đích thân trọng dụng, anh đã trở thành nhân vật then chốt, nắm giữ nhiều bí mật và quyền lực ngầm. Trong đế chế Đàm Thị, cuộc chiến giành ngôi vị thừa kế diễn ra khốc liệt giữa hai người cháu trai, mỗi người một vẻ, một tham vọng. Cậu cả Đàm Sĩ Chương – ngạo mạn, thâm trầm, với tài năng không thể phủ nhận nhưng lại ẩn chứa sự u ám, thù dai, khiến người khác khó lòng tin tưởng giao phó đại sự. Ngược lại, cậu hai Đàm Hạo Dương lại được ông nội thiên vị ra mặt, thậm chí còn đặc biệt giao phó Phùng Liễm Thần làm người chỉ dạy và bảo hộ. Phùng Liễm Thần, với sự tin tưởng tuyệt đối, đã dốc sức phò tá Đàm Hạo Dương. Khi di chúc được công bố, không ngoài dự đoán, cậu hai đã giành chiến thắng áp đảo, chính thức nắm quyền điều hành. Nhưng ngay sau tang lễ, trong một góc khuất, Phùng Liễm Thần chết lặng khi chứng kiến cảnh tượng cay nghiệt: tình nhân của Đàm Hạo Dương đang nũng nịu trong vòng tay gã, buông lời khinh miệt về anh: “Cái tên tay sai mặt lạnh đó chỉ giỏi tỏ vẻ cao giá, bây giờ chẳng còn giá trị gì nữa, anh định khi nào đuổi hắn đi?” Đàm Hạo Dương chỉ âu yếm véo mũi người tình, buông lời trêu ghẹo: “Không đợi được đến lúc mình thành chính thức à?” Giữa đêm khuya tĩnh mịch, Phùng Liễm Thần trở về căn nhà trống rỗng. Mọi tin nhắn tình tứ, mọi dấu vết của một mối quan hệ từng nồng nhiệt đều bị anh xóa sạch không chút do dự, như thể chưa từng tồn tại. *** Đúng như câu "qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ", Đàm Hạo Dương không ngần ngại ra tay thanh trừng những "người cũ" ngay khi nắm quyền. Mục tiêu đầu tiên: Phùng Liễm Thần. Nhưng thay vì một lệnh sa thải lạnh lùng, anh nhận được một quyết định giáng chức và điều chuyển khó tin: bãi nhiệm chức vụ trợ lý cao cấp, trở thành trợ lý riêng của... Đàm Sĩ Chương! Đây là một mũi tên trúng hai đích của Đàm Hạo Dương: vừa thị uy kẻ bại trận, vừa ép Phùng Liễm Thần phải tự động rời đi. Phùng Liễm Thần đứng lặng trước cửa văn phòng Đàm Sĩ Chương, lắng nghe những lời lẽ khiêu khích, châm chọc từ Đàm Hạo Dương. Bên trong, Đàm Sĩ Chương chỉ nhếch mép cười khẩy: “Nói vậy, tôi muốn dùng Trợ lý Phùng thế nào cũng được, đúng không?” Đàm Hạo Dương lúc ấy đắc ý vạn phần, không hề hay biết rằng, rất lâu sau này, khi nhìn lại khoảnh khắc đó, thứ còn lại trong hắn chỉ là sự hối hận tột cùng.